Chương 13 – [… chưa ly hôn]

Chương 13 – [… chưa ly hôn]

Chương 13. Muốn giấu em ấy đi

Biên tập: Tinh Vũ

Không khí quán bar rất sôi động, sự có mặt của Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm ngay từ đầu đã hấp dẫn ánh mắt của không ít người, thấy Tống Hân Diễm và Lý Bác Duệ cười nói vui vẻ, mọi người cũng không dám trêu chọc Tần Mộ Lang.

Trong quán bar hầu hết là đồ uống có cồn, Tần Mộ Lang dựa theo khẩu vị ngày thường của Tống Hân Diễm rồi qua quầy bar chọn ly Cocktail, lát về thì kiếm một người lái xe hộ, đã đến đây rồi, nhất định phải dính chút rượu.

Lý Bác Duệ theo đuổi người mình thích, Tiền Hạo Minh ngồi xuống cạnh Tống Hân Diễm, những người khác đang lắc xúc sắc, vô cùng náo nhiệt, cũng không có ai chú ý đến nội dung hai người họ đang lén lút thảo luận.

Tống Hân Diễm lấy cái ly Tần Mộ Lang vừa mới dùng, chạm cốc cùng Tiền Hạo Minh: “Sư huynh.”

Tiền Hạo Minh nói: “Bình thường không thấy cậu với lão Tần xuất hiện, hôm nay thật bất ngờ đó.”

Tống Hân Diễm cười: “Vừa hay có thời gian.”

Tiền Hạo Minh hỏi cậu: “Liễu Trạch Vũ không gây phiền toái cho các cậu chứ, anh nghe cậu ta khoe khoang là mình nhất định sẽ theo đuổi lão Tần.”

Tống Hân Diễm đặt ly rượu lên bàn: “Vậy anh nghĩ em nên đối phó như thế nào?”

Tiền Hạo Minh chỉ chỉ mình: “Anh? Anh mới không thèm quản chuyện của mấy cậu.”

Tống Hân Diễm bùi ngùi nói: “Nếu ai ai cũng hiểu chuyện giống như anh thì thiên hạ thái bình rồi.”

Tiền Hạo Minh nói: “Triệu Nguyên Tích lại làm chuyện gì ngu xuẩn à?”

Triệu Nguyên Tích đặc biệt che chở Liễu Trạch Vũ cũng không phải bí mật gì, chỉ là bọn họ không ngờ gã còn nhúng tay vào chuyện này.

Tống Hân Diễm nói: “Liễu Trạch Vũ sống ở đối diện nhà em, anh thử nói xem?”

Tiền Hạo Minh vẻ mặt khó có thể tin: “Má, nói đi, cần anh giúp em cái gì.”

Tống Hân Diễm kéo anh lại gần: “Thật ra có chuyện cần anh hỗ trợ.” Cậu nói vài câu người khác tuyệt đối không thể nghe.

Sau khi Tiền Hạo Minh nghe xong thì gật đầu: “Có thể.”

Tống Hân Diễm nói: “Sư huynh, đừng để lộ chuyện hai ta quen biết nhau trước mặt Mộ Lang, nhớ đó nhớ đó.”

Tiền Hạo Minh lắc đầu cười nói: “Ha ha ha, anh biết, anh tuyệt đối không để cậu ta biết chuyện cậu mới vào đại học đã thầm mến người ta đâu.”

Tống Hân Diễm: “…” Bị nói thẳng đuột như thế thật khiến người ta cạn lời.

Khi Tần Mộ Lang chọn xong món rồi quay về, thì thấy Tống Hân Diễm và Tiền Hạo Minh chụm một chỗ cười nói vui vẻ, nhất thời lòng nổi ghen tuông.

Tần Mộ Lang mặt không đổi sắc chen vào giữa hai người Tống Hân Diễm và Tiền Hạo Minh: “Nói cái gì mà vui vẻ thế.”

Còn nữa, hai người ngồi hơi bị gần rồi đó, đây không phải là khoảng cách bạn bè bình thường nên có.

Tiền Hạo Minh còn muốn khoát tay lên vai Tống Hân Diễm để tỏ vẻ quan hệ của bọn họ rất thân thiết, kết quả trực tiếp bị ngăn lại.

Người khác đều nói Tần Mộ Lang còn giữ tình cảm với Liễu Trạch Vũ, anh cũng là người thấy nhiều nhất, cậu bạn tốt này của anh thật ra không để tâm tới ai quá nhiều như vậy, phải nói là, Tần Mộ Lang chân chính để tâm chỉ mỗi Tống Hân Diễm mà thôi, hơn nữa bản thân anh vô cùng rõ ràng, từ việc vì sao Tần Mộ Lang không dẫn Tống Hân Diễm tới đây là biết, bạn bè bên cạnh anh là người như thế nào, bảo anh nhưng chưa chắc anh đã bằng lòng giới thiệu người mình thích cho những bạn bè đó.

Không thể tiếp tục nói chuyện phiếm với sư đệ, Tiền Hạo Minh cũng không thèm để ý, ngược lại anh tò mò vì sao Tần Mộ Lang lại đột nhiên dẫn Tống Hân Diễm qua đây.

Nương theo tiếng nhạc trên sân khấu, Tiền Hạo Minh hỏi Tần Mộ Lang: “Sao hôm nay lại cam lòng dẫn bảo bối nhi của cậu ra đây vậy?”

Tần Mộ Lang nói: “Không phải Lý Bác Duệ bảo tôi dẫn đến à? Đúng lúc chúng tôi ở nhà ăn cơm, liền cùng nhau đến.”

Tiền Hạo Minh nâng nâng cằm, ý chỉ những người khác: “Không sợ bọn họ nói nhảm trước mặt cậu à.”

“Sợ chứ, nhưng mượn cơ hội này để giải quyết luôn, trước đây Liễu Trạch Vũ không quay lại còn chọc tôi được, tôi lười chặn miệng bọn họ, không muốn so đo, bây giờ còn như vậy, sau này cả bạn bè cũng khỏi cần làm.” Lúc nói lời này Tần Mộ Lang không mang một chút tình cảm nào, “Hân Diễm sẽ giận dỗi, khó dỗ lắm.”

Tống Hân Diễm chân thành nghe thật rõ ràng nửa vế đầu của Tần Mộ Lang, nửa vế sau cậu rất không đồng ý, dùng khuỷu tay chọt eo Tần Mộ Lang: “Anh nói ai khó dỗ?”

Tần Mộ Lang bị cậu chọt có hơi ngứa, cả bàn tay duỗi qua sau lưng ôm sát Tống Hân Diễm, tuyên bố quyền sở hữu của mình: “Anh sợ ngứa, nhẹ nhẹ thôi.”

Tống Hân Diễm kề sát tai anh, nhẹ nhàng thổi khí vào anh: “Nói lại xem ai khó dỗ vậy.”

Tần Mộ Lang cọ cọ mặt Tống Hân Diễm: “Anh chưa nói gì cả.”

Tiền Hạo Minh ngồi một bên chậc chậc hai tiếng: “Các cậu xem tôi là không khí à.”

Tần Mộ Lang quăng cho anh một câu: “Cậu vốn là không khí.”

Tiền Hạo Minh thầm nói trong lòng, bạn tốt chẳng trượng nghĩa gì cả.

Tiếng nhạc trên sân khấu dừng lại rồi tiếp tục vang lên, âm thanh nói chuyện hoàn toàn bị át đi, Tống Hân Diễm liền tựa vào vai Tần Mộ Lang nghe nhạc.

Ly Cocktail do Tần Mộ Lang chọn đã được mang tới, được đặt ngay trước mặt Tống Hân Diễm, Tống Hân Diễm hớp một hơi, có chút ngọt.

Tống Hân Diễm nhìn chằm chằm ly rượu của Tần Mộ Lang, thật ra cậu càng muốn hai người dùng chung một ly rượu, vừa rồi nhân lúc Tần Mộ Lang không ở đây cậu liền uống vài hớp.

Tống Hân Diễm đề nghị: “Nếu không hai mình đổi đồ uống, anh thử ly của em.”

Tần Mộ Lang tiếp nhận ly Cocktail của cậu, uống một hớp nói: “Hôn gián tiếp này.”

Tống Hân Diễm đang định nhấp một ngụm rượu: “…” Ngày nào cũng hôn môi sao không thấy anh nói.

Tiền Hạo Minh đã không chịu đựng nổi hai người bọn họ, trốn sang một bên cùng nhóm bạn khác chơi game với nhau.

Một lát sau, Lý Bác Duệ trở về một mình, bên cạnh không dẫn người nào khác.

Lý Bác Duệ nói: Anh Lang, nói với anh một chuyện.”

Trên mặt Tần Mộ Lang đánh dấu chấm hỏi: “Chuyện gì?”

Lý Bác Duệ: “Tiểu Liễu với Đại Liễu tới.”

Tần Mộ Lang gật đầu: “À, tới thì tới, uống rượu của cậu đi, nhiều lãi ít tiền là chuyện tốt.”

Lý Bác Duệ: Cảm ơn anh Lang với chị dâu.”

Tống Hân Diễm cười nói: “Anh Lý, đừng gọi em là chị dâu, Tiểu Tống hoặc tên đều có thể.”

Lý Bác Duệ: “Chị dâu chí lớn.”

Mới dứt lời thì Liễu Trạch Nhuận và Liễu Trạch Vũ đã đi tới, trên mặt Liễu Trạch Vũ vẫn còn bực bội vì bị Tần Mộ Lang nói một trận tối hôm qua, phải nhìn hai người dính chùm một chỗ, tâm tình càng khó chịu.

Liễu Trạch Nhuận và Tần Mộ Lang quen biết nhiều năm, vẫn chưa vì em trai mà phải rạn nứt cùng đối phương, bình thường lúc tụ hội sẽ ngồi cùng chỗ, lúc này cũng không ngoại lệ.

Liễu Trạch Nhuận: “Trạch Vũ, nếu không em qua bàn khác ngồi đi? Mộ Lang với Hân Diễm đều ở đây, em đừng trưng cái mặt thúi hoắc ấy.”

Liễu Trạch Vũ: “Em không nợ bọn họ, vì sao lại không thể qua đó.”

Liễu Trạch Nhuận: “Đừng quậy, anh đã nói với em là Mộ Lang sẽ không quay lại, có thể tránh thì cứ tránh đi.”

Liễu Trạch Vũ: “Dựa vào cái gì.”

Liễu Trạch Nhuận: “Vậy em đừng để anh phải thu dọn chuyện này, anh không dọn đâu.”

Liễu Trạch Vũ: “Anh, đi lẹ, em sẽ ngồi yên nghe nhạc, không làm gì đâu.”

Liễu Trạch Nhuận: “Tóm lại, về sau em đừng có suy nghĩ gì với Mộ Lang nữa.”

Liễu Trạch Vũ khịt mũi, sau đó không lên tiếng.

Những lời Tần Mộ Lang nói với hắn tối hôm qua như đang lặp lại bên tai, hắn cũng suy nghĩ cả một buổi tối, mình quả thật không nên xem nhẹ nguyên nhân trước khi hai người chia tay, hai người bọn họ rốt cuộc có từng thích đối phương hay không dường như cũng là một dấu chấm hỏi, thế nhưng hắn quả thật không cam lòng.

Hắn chỉ mới ra nước ngoài chưa được bao lâu, Tần Mộ Lang đã cùng người khác kết hôn ba năm!

Nói cho cùng là do bản thân hắn không bỏ xuống được, lý do cũng vì so sánh với những người xung quanh, một đám cũng không bằng Tần Mộ Lang.

Nhìn Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm ngồi cùng nhau chuyện trò, ánh mắt hay động tác đều không giống giả vờ, lòng phiền quá.

Tần Mộ Lang cũng không chào hỏi hai anh em Liễu Trạch Nhuận, mãi đến khi Liễu Trạch Nhuận tỏ vẻ muốn cùng anh thương lượng việc tụ hội của lớp cấp ba, Tần Mộ Lang mới ngẩng đầu.

Tần Mộ Lang nói với Tống Hân Diễm: “Em ngồi với bọn Hạo Minh một lúc, anh là lớp trưởng hồi cấp ba, anh đi bàn bạc việc tụ hội lớp cấp ba một chút.”

Tống Hân Diễm gật đầu: “Ừm, em ngồi đây chờ anh.”

Tần Mộ Lang đứng dậy cùng rời đi với Liễu Trạch Nhuận, trên bàn lúc này chỉ còn lại Tống Hân Diễm đang thoải mái nghe nhạc và Liễu Trạch Vũ đang uống rượu giải sầu.

Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Nhuận vừa rời khỏi, Liễu Trạch Vũ nhịn không được nhích qua bên cạnh Tống Hân Diễm.

Liễu Trạch Vũ: “Tống Hân Diễm, so rượu không? Nếu tôi thắng, thì Tần Mộ Lang là của tôi.”

Tống Hân Diễm dùng một kiểu ánh mắt ý bảo cậu có bệnh phải không mà nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên trả lời: “Tôi không cần so với cậu, anh ấy cũng là của tôi.”

Liễu Trạch Vũ xém chút nữa bị tức đến khó thở phải nhảy dựng lên, đều do bị Tống Hân Diễm chọc tức. Có điều, hắn vẫn phải duy trì phong độ của mình, cố gắng làm mình bình tĩnh, thua người không thua trận.

Tống Hân Diễm tiếp tục uống Cocktail của mình, chẳng có chút khẩn trương nào, khí thế cũng không giảm nửa phần.

Tân hoan cựu ái của Tần Mộ Lang cùng gặp nhau, nhân vật chính thì không ở đây, đông đảo bè bạn đều dùng dư quang chờ xem náo nhiệt, trong lòng còn nghĩ, nếu hai người choảng nhau, bọn họ nên khuyên bên trái hay khuyên bên phải.

Tiền Hạo Minh là sư huynh của Tống Hân Diễm, lúc này cũng sáp lại đây, Tiểu Liễu không giống như đang tỏ ra thiện ý.

Anh còn chưa kịp mở lời, Liễu Trạch Vũ đã nói: “Cậu sợ à.”

Tiền Hạo Minh lo lắng nói: “Tiểu Liễu, em ngàn vạn lần đừng so rượu với Hân Diễm.”

Liễu Trạch Vũ vừa rồi có uống ít rượu, bây giờ thanh âm nói chuyện có chút cao: “Anh Minh, anh lo cái gì, rượu có gì mà không thể uống, do Tống Hân Diễm sợ thôi.”

Tống Hân Diễm hỏi Tiền Hạo Minh: “Anh Minh, cho em một điếu thuốc.”

Tiền Hạo Minh không định cho cậu, nhỏ giọng nói: “Không được đâu, Mộ Lang đánh anh chết.”

“Không sao, ảnh biết em có hút thuốc.” Tống Hân Diễm vẻ mặt bình tĩnh nhìn Tiền Hạo Minh, người sau chịu không nổi ánh mắt của cậu, cho, còn tự mình đốt thuốc cho cậu.

Tống Hân Diễm hít một hơi rồi nhả khói vào Liễu Trạch Vũ: “So rượu không thú vị, chúng ta so đổ xúc sắc, mỗi người năm con, điểm ai thấp thì uống, một ván một chai.”

Liễu Trạch Vũ suýt chút nữa bị Tống Hân Diễm nhả khói làm cho sặc, đầu óc nóng lên đáp ứng: “Chơi.”

Có trò hay, mọi người lập tức dừng xúc sắc đang lắc trong tay, ngoan ngoãn đưa cho Tống Hân Diễm với Liễu Trạch Vũ, vô cùng nghiêm túc làm người xem.

Có người đột nhiên cảm thấy Tống Hân Diễm vừa nhay điếu thuốc vừa nói chuyện đâu vào đấy, đẹp con mẹ nó trai, một tiểu thụ khác nhỏ giọng thì thầm với bạn mình.

“Ảnh không phải là công thật à? Móa, đẹp trai quá trời!”

“Đừng nghĩ nữa, hoa đã có chủ, người của Tần Mộ Lang, cậu dám đụng?”

“Tần Mộ Lang có phải được thiên thần chiếu cố không, không tính Liễu Trạch Vũ, người ảnh kết hôn cũng là cực phẩm, trước kia chưa từng gặp luôn đó!”

“Cực phẩm như vậy ai mà dám mang ra ngoài, cậu xem bây giờ cậu còn đang chảy nước miếng kìa.”

“Cút, bà đây mới không chảy nước miếng.”

Lúc này, Tống Hân Diễm và Liễu Trạch Vũ từng người đặt bọc xúc sắc lên bàn.

Hai người đồng thời mở xúc sắc.

Ván đầu tiên, Liễu Trạch Vũ thua, chai rượu thứ nhất vào bụng.

Ván thứ hai, Liễu Trạch Vũ thua, chai rượu thứ hai vào bụng.

Ván thứ ba, Liễu Trạch Vũ thua, chai rượu thứ ba…

Ý chí chiến đấu của Liễu Trạch Vũ bị kích thích, không giận nói: “Tiếp!”

Lúc Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Nhuận bàn xong chuyện quay về, phát hiện bàn của bọn họ bị đầy người vây quanh, khi bọn họ chen vào thì phát hiện, nhân vật chính là Tống Hân Diễm và Liễu Trạch Vũ.

Tống Hân Diễm vắt chéo hai chân, giữa ngón trỏ và ngón giữa trái kẹp một điếu thuốc lá, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt, nhìn Liễu Trạch Vũ đối diện ùng ục uống hết chai rượu thứ tư…

Bộ dáng Tống Hân Diễm hút thuốc có chút xa lạ, nhưng mị lực bắn ra bốn phía, Tần Mộ Lang nhìn mà nóng toàn thân, thật muốn giấu em ấy đi.

Next→

3 thoughts on “Chương 13 – [… chưa ly hôn]

  1. Ơ sao mình không đọc được chương 13 vậy ạ? :(( Không thấy nội dung chương này đâu.

    1. Chương này mình làm thành pic, mà pic hình như mình xóa rồi thì phải…
      Nếu được thì bạn đọc qt cho nhanh, vì tụi mình đang sửa truyện nên trong thời gian này sẽ không cập nhật truyện được đâu :((((

Nhắn gửi yêu thương ♡ Hãy bình luận văn minh, không làm được thì đừng bình luận.

%d bloggers like this: