[12] Cẩu nam nam

[12] Cẩu nam nam

Chương 12.

Biên tập: Tinh Vũ

49

Mộc Cận hạ ánh hoàng hôn, mỗi một lần úa tàn, đều vì để lần tiếp theo sẽ nở rộ càng thêm rực rỡ.

Mà tâm trạng khi yêu một người cũng như thế, sẽ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc vì đối phương, rồi lại khó tránh thương tâm mất mát, lên xuống phập phồng, nhưng nếu quý trọng đối phương, muốn gìn giữ đoạn tình cảm này, thì phải hiểu lòng khoan dung, lý giải và tôn trọng, biết dịu dàng vì yêu mà kiên trì.

Hoa ngữ của Mục Cận cũng có ý nghĩa “cứng cỏi, vĩnh hằng, dịu dàng và kiên trì”, tôi cảm thấy dùng những từ này để miêu tả tình cảm của tôi với Doãn Hoài Mục là vô cùng chính xác!

Năm đó tôi và Doãn Hoài Mục lựa chọn ở cùng nhau là ngoài dự kiến của quá nhiều người, cũng trở thành một đôi không được coi trọng trong giới. Cho dù đến hiện tại, cũng vẫn có nhiều người nói chúng tôi không xứng đôi, không có cảm giác CP, có cả khối người âm thầm mong ngóng chúng tôi ly hôn sớm.

Cho nên trước giờ tôi cơ bản không biết có sự tồn tại của diễn đàn CP “Mộc Cận”, đây là một cách nấu ăn không hợp tiêu chuẩn.

Thế nhưng bây giờ vẫn chưa muộn, tôi ngồi xổm trong siêu thoại của “Mộc Cận”, miệng nhét đầy cẩu lương, bị đường đập gây ảo giác, đập đến mức muốn hôn Doãn Hoài Mục, vuốt khắp người anh một lần, trồng đầy dâu nhỏ!

Chắc chết! Sao tui càng ngày càng biến thái zậy!

Vì sau khi Doãn Hoài Mục xuất viện có đăng hai cái weibo, trực tiếp hoặc gián tiếp nhắc đến tôi, hiện tại trong diễn đàn CP Mộc Cận như đang mừng năm mới! Các kiểu khua chiêng gõ trống, ruy băng tung bay, ăn mừng vô cùng lớn!

Có người nổ thành pháo hoa bay lên trời, có người trần truồng chạy nhong nhong dưới diễn đàn, còn có người phát tình ngay tại chỗ, đòi có thuốc ức chế…

Bọn họ đồng thời “gấu gầu gâu”, như thể mọi cậu trai cô gái đều mang vẻ mặt cười tươi, máu mũi chạy ròng ròng, mong chờ Doãn Hoài Mục đè tôi ra giường, lật qua lật lại rồi cọ cọ nhiều lần!

Cách một màn hình, tôi vẫn có thể cảm nhận được bong bóng màu hồng đập thẳng vào mặt, mà vị fan “Mông bự gấu gầu gâu” kia, y như người cầm đầu, cậu ta đứng trên đỉnh núi Mộc Cận, hét thật lớn—

Hai anh giai kết hôn từ lâu rồi! Mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút mỗi giây, chỉ cần bọn họ ở cùng với nhau, đó là đường, là ngọt không thể không ăn, ngọt đến mức làm chúng mình rụng hết cả răng!

Chúng ta là cẩu CP, còn là đội quân khuyển thân vệ của Mộc Cận quốc!

Tôi: …

Cái vị “Mông bự gấu gầu gâu” này, đúng là một gâu thiên tài!

Tên tuổi của “Đội quân khuyển thân vệ” này thật sự rất vang dội rất mất thể diện, thân là một trong những người nấu ăn, tôi cảm thấy hold không nổi.

Nhưng các chàng trai cô gái Mộc Cận này rất đáng yêu, dùng ngọn lửa nhiệt tình sưởi ấm tôi, còn thiếu điều hòa tan tôi, tôi quyết định, về sau sẽ xem bọn họ như là “nhà mẹ gâu đẻ” của tôi.

Đến đây nào! Hỡi các chàng trai cô gái Mộc Cận!!

50

Khi tôi theo Doãn Hoài Mục đến đoàn phim 《Bóng dáng phản kích》, mọi người ngoài thì trưng khuôn mặt tươi cười chào đón, sau lưng lại không thể tránh khỏi việc nói xấu, chỉ trỏ tôi, còn truyền ra một vài tin đồn, nói lần này tôi đến là có chuẩn bị, chuẩn bị cướp nhân vật.

Tôi ít tài nguyên, không nhận được kịch bản tốt ai ai cũng biết, những người đó cho rằng tôi đang ỷ vào Doãn Hoài Mục là chỗ dựa, muốn ràng buộc anh để cọ nhiệt độ, sau lưng chắc chắn lại sử dụng thủ đoạn, dùng mỹ nam kế cưỡng bức dụ dỗ, còn nói diễn xuất của tôi “như diễn cảnh giường chiếu”.

Tôi nhịn không được cười ha ha.

Việc này tôi không cách nào kiểm soát được, dù sao người anti tôi luôn có thể nghĩ mọi cách tìm mọi ngóc ngách nhằm triển khai phán đoán của họ; một ít người không vừa mắt tôi, cho dù tôi khuyên can hết nước, thao thao bất tuyệt, giải thích mọi cách, người ta cũng chưa chắc đã tin.

Dẫu sao tôi cũng quen rồi, chỉ cần Doãn Hoài Mục không hiểu lầm thì tôi chẳng thèm để ý.

Ai ngờ hai ngày sau, tuy đạo diễn Trâu không tự mình ra trận, nhưng nhà sản xuất và hai phó đạo diễn khác đột nhiên tìm tới tôi.

Chúng tôi ngồi cùng một chỗ, đầu tiên là hàn huyên một vài chuyện, bọn họ quan tâm đến cơ thể của tôi và Doãn Hoài Mục, khen ngợi trình diễn xuất của Doãn Hoài Mục, cũng nhân tiện khen tôi đôi câu.

Trên mặt tôi từ đầu đến cuối đều treo nụ cười nhẹ nhàng lễ phép, kiểu hỏi han xã giao này, tôi nghe chán rồi. Hơn nữa tôi cũng hiểu rõ, nếu không có quan hệ với Doãn Hoài Mục, bọn họ còn lâu mới tán gẫu với tôi.

Tôi đang định nói, để bọn họ bớt vòng vo, có chuyện thì nói thẳng. Một vị đạo diễn trong đó vỗ vai tôi: “Cậu với tôi đều hiểu, thế thì không cần nhiều lời nữa.”

Tôi: ??

Hiểu cái gì? Đạo diễn các ông nói cho rõ đi mà!

Sau đó mấy người bọn họ liền tạm biệt, nhưng tôi vẫn nghĩ có lẽ bọn họ hiểu lầm cái gì rồi.

Một ngày sau, một cậu diễn viên phụ đang quay động tác thì bất cẩn té gây thương tích ở chân, tuy không gãy xương, nhưng cũng cần nghỉ ngơi một chút.

Sau đó đám người đạo diễn Trâu thương lượng, tỏ vẻ sự cố ngoài ý muốn, tạm thời không tìm được diễn viên khác để cứu phim, liền định gọi tôi vào hỗ trợ thay thế, còn nói thân hình tôi cao ráo, hình tượng khí chất cũng tương đối phù hợp với nhân vật.

Loại chuyện này không phải hiếm thấy trong đoàn phim, tương đương với việc mời tôi làm khách mời, chỉ lên vài đoạn ngắn. Nhưng tôi không ngờ lại có sự cố bất chợt như vậy, mà cảnh này phải phối hợp với nam số hai là Đổng Khoa Diệp, mí mắt tôi đột nhiên nhảy dựng, có dự giác xấu.

51

Sự việc có thể hỏng bét hơn nữa sao?

Trực giác của tôi quả nhiên rất chuẩn, trong quá trình diễn đã xảy ra tai nạn, làm Đổng Khoa Diệp bị thương.

Trong phim 《Bóng dáng phản kích》, có vài cảnh cần diễn động tác, tôi quay phim nhiều năm, đương nhiên cũng có kinh nghiệm đánh võ. Lúc Đổng Khoa Diệp đối diễn với tôi, có vài động tác tương đối nguy hiểm, cậu ấy thấy tôi không dùng thế thân, nên cũng khăng khăng không cần, kết quả liền xảy ra sự cố.

Vào lúc đó, dựa theo kịch bản gốc, tôi phải nhấc chân đá cậu, nhưng tôi phản ứng nhanh chóng, kéo cậu một cái rồi cùng lăn xuống với cậu.

Tôi da béo thịt dày, chỉ té ngã một cái, cánh tay và đầu gối chỉ bị sưng tím, nhưng Đổng Khoa Diệp lại bị thương ở mắt cá chân.

Sự cố này tạo nên những chỉ trích khó có thể tránh khỏi, lần thứ hai tôi bị diss.

Bọn họ nói tôi có ý hại Đổng Khoa Diệp bị thương, thật ra khi tôi đá cậu, tôi là đang tiếu lý tàng đao, trong tay giấu kim, trong lòng giấu độc, quả thật vô cùng phù hợp với “yêu diễm đê tiện”.

Tôi cạn lời luôn!

Luôn có người coi tôi diễn đến nghiện, diễn xuất của tôi mà tốt như vậy, chẳng phải sẽ lấy được mấy giải Kim Mã giải Kim Kê Bách Hoa, hốt luôn Grand Slam* à? Nói không chừng còn có thể đầu quân vào Oscar!

*Trong môn quần vợt, giành được Grand Slam nghĩa là trong 1 năm dương lịch đoạt chức vô địch một trong 4 giải sau: Úc mở rộng, Pháp mở rộng, Wimbledon, Mỹ mở rộng (Theo Wiki)

Song dù nói thế nào, Đổng Khoa Diệp bị thương cũng vì quay cùng với tôi, tôi liền tự tay hầm canh xương, mang đến bệnh viện thăm cậu.

Vốn đang nằm trên giường ôm iPad chơi game, Đổng Khoa Diệp thấy tôi thì lập tức tắt game, ngồi thẳng dậy: “Anh Cẩn, anh… sao anh lại đến đây?”

“Anh tới thăm cậu một chút, Tiểu Đổng, bây giờ cảm thấy sao rồi?”

“Ổn ạ, đã hết… hết hết đau. Bác sĩ bảo, đây là vết thương nhỏ… nhỏ, thêm hai ngày nữa là… là có thể xuất… xuất xuất viện.”

Nụ cười bên miệng tôi cứng lại, sao cậu ta nói lắp dữ? Vô cùng nghi ngờ nơi bị thương là mắt cá chân của cậu hay cổ họng có vấn đề.

“Ngại quá, anh Cẩn, vừa gặp anh, em… em em em hơi hồi hộp.”

Tôi: “…”

Câu này nghe cứ quái quái, hơn nữa bây giờ cậu cứ chớp mắt liên tục với tôi, hai má phiếm hồng, cực kỳ ngượng ngùng là chuyện gì thế?

Bình thường cậu đứng trước mắt Doãn Hoài Mục, lúc đối diễn với Doãn Hoài Mục, chẳng thấy cậu căng thẳng như vậy, không phải cậu thích Doãn Hoài Mục hơn sao?

“Anh Cẩn, anh… anh…”

Hôm nay Đổng Khoa Diệp cứ nói lắp mãi, tôi lại hỏi: “Tiểu Đổng, cậu có chuyện gì muốn nói với anh à?”

Tôi im lặng nghe Đổng Khoa Diệp nói: “Mấy nay anh dùng mặt nạ mông sao rồi?”

Tôi: “…”

Vì sao mỗi lần tán gẫu đến tán gẫu đi, cuối cùng đều có thể kéo sang chuyện mông mặt chớ!

52

Sau đó Đổng Khoa Diệp nói lịch trình của cậu quá dày đặc, không thể không từ chối một vai diễn, nhưng lại cực thích kịch bản của bộ cổ trang kia, liền ra sức tiến cử tôi cho đạo diễn và biên kịch.

Tôi khiếp sợ, nhưng cảm thấy có trá, cũng sợ khơi ra một làn sóng đồn đãi và trách móc, nên không dám nhận.

“Anh Cẩn, chân em ngắn, rất lùn, không diễn được nhân vật kia.”

“Cậu không lùn mà.”

“Không không! Anh đừng an ủi em, người đại diễn của em ngày nào cũng lải nhải một trăm tám mươi lần, nói em lùn! Lùn là khuyết điểm duy nhất của em.”

Tôi: “…”

Khuyết điểm duy nhất? Xem ra cậu với người đại diễn của cậu đều rất tự tin nhỉ.

“Tiểu Đổng, anh nhớ dáng em cao, cũng gần một mét bảy lăm chứ?”

“Không đâu! Là một mét bảy tư, lùn hơn anh Cẩn năm centimet.”

Tôi: “…”

Biết rõ thế cơ à? Cậu ta thật sự rất để ý chiều cao.

“Hơn nữa diễn xuất của em cũng rất nát, chỉ là một bình hoa.”

Nói trắng trợn như vậy, không ngờ Đổng Khoa Diệp cũng tự mình hiểu mình đến thế!

Nội tâm tôi đồng ý, nhưng căn cứ vào nguyên tắc chăm sóc cổ vũ người mới hậu bối, tôi an ủi: “Cậu… Cậu đừng nói mình như vậy, từ từ rồi sẽ đến, sẽ tiến bộ. Anh diễn lâu như vậy, mọi người đều nói trình diễn xuất của anh cũng thường thường.”

“Đó là do mắt họ đui.”

Tôi: “…”

“Khụ khụ! Không không, ý em là, anh Cẩn anh chưa gặp được đạo diễn ưu tú với kịch bản hay thôi, mặt khác cũng không thể thiếu chế tác tốt và tuyên truyền của tiền hậu kỳ.

Thật ra kinh nghiệm của anh khá phong phú, lúc đối diễn với anh Mục cũng tự nhiên lưu loát, chân thật không ra vẻ. Anh yên tâm, diễn xuất của anh tuyệt đối tốt hơn em.”

Được Đổng Khoa Diệp khen khiến tôi ngại muốn chết, cậu nói chân thành như vậy, chẳng lẽ cậu thật sự…

Không được! Tôi không thể bị mê hoặc, còn phải tìm vài lý do để từ chối, vì thế tôi còn nói: “Nhân vật trong bộ phim này rất ưa nhìn, là mỹ nam tử đệ nhất Đại Đường, không phù hợp với hình tượng của anh.”

“Có chỗ nào không hợp chớ!” Đổng Khoa Diệp dứt khoát lắc đầu, vội lấy iPad ra, nhấn mở một cái video đã được cắt nối biên tập. Tôi nhìn vào thì thấy, hóa ra đây là tôi lúc diễn bộ phim cổ trang 《Ánh sáng quyến rũ》 lúc trước.

Trong bộ phim kia, tôi đóng vai phụ là một tiểu yêu. Lúc ấy mặc một thân hồng y, trang điểm tinh xảo yêu dã, tiếc là chỉ lộ diện được mấy lần, rồi bị nhân vật chính giết mất.

“Anh Cẩn, ngài hoàn toàn chẳng hiểu gì về mỹ mạo của mình cả!”

Tôi: ???

Tôi cảm thấy tôi nhất định là đang nghe lộn rồi, câu đó không có khả năng là do Đổng Khoa Diệp chính miệng nói ra!

“Anh Cẩn, ngài căn bản là thịnh thế mỹ nhan đó!”

Tôi: ???!!!

Thịnh thế mỹ nhan cái thần chó cậu ấy!

Nhóc con, tôi van cậu tỉnh lại giùm cái!


Nhắc nhở: Thật sự thì bộ này khá là khó, tác giả toàn dùng từ lóng với ngôn ngữ mạng làm mình không thể hiểu rõ ý được, thế nên có nhiều chỗ mình bí quá nên mình chém, mong các bạn đừng quan trọng hóa vấn đề, dù mình chém nhưng mình sẽ cố gắng chém gần nghĩa với ý của tác giả (theo cách hiểu của mình).

1 thought on “[12] Cẩu nam nam

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: