[2] Cẩu nam nam

[2] Cẩu nam nam

Chương 2.

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Rùa Tháng Tám

08

Giờ tôi đang rất hoảng sợ!

Tuy cơ thể không có gì đáng lo, nhưng tai nạn giao thông vẫn có ảnh hưởng nhất định tới tôi, cái đuôi lông xù màu nâu của tui, thế mà lại lòi ra từ sau mông tui!

Sau đó tôi hít sâu nhiều lần, cố gắng thử nhiều lần, cơ mà chẳng thể thu đuôi lại được.

Đừng tưởng tôi mặt ngoài sóng to không sợ, vững như lão cẩu, kỳ thật nội tâm đang gió nổi mây phun, sóng to gió lớn, quật dậy gió lốc cấp mười.

May thay giờ tôi đang nằm trên giường, trên người đắp chăn giấu đi được cái đuôi, với lại đuôi tôi tương đối ngắn, khi nhét vào trong quần, tạm thời cũng giấu được.

Nghĩ đến Doãn Hoài Mục vì liều mạng bảo vệ tôi trong lúc va chạm mà trán đổ đầy máu, lòng tôi càng thêm lo lắng, quay ngoắt đầu nhìn qua bên cạnh.

Tôi với Doãn Hoài Mục được đưa vào bệnh viện cùng một lúc, bây giờ được sắp xếp ở cùng một phòng. Trên giường bệnh bên cạnh, Doãn Hoài Mục vẫn chưa tỉnh, tôi chống người, vội vàng xuống giường đến gần anh.

Dù trên trán Doãn Hoài Mục quấn một vòng băng trắng, nhưng anh không gãy cánh tay hay cái chân nào, trên mặt cũng không có vết thương, vẫn đẹp trai như xưa, giờ mặt mày bình thản, hô hấp cũng rất ổn định.

Tôi thở phào một hơi, xem ra ảnh cũng không gặp vấn đề gì lớn, nam thần vẫn có thể tiếp tục dùng mặt kiếm cơm.

Có điều cho dù bị hủy dung, tàn tật thì tôi cũng không bỏ anh ấy đâu, dù sao tôi với ảnh cũng ăn nằm với nhau bảy năm, chỉ cần ảnh không mắc sai lầm cơ bản nào, thì tôi một ngày làm chồng, cả đời làm chồng.

Thừa dịp Doãn Hoài Mục còn chưa có tỉnh, tôi ngồi lên đầu giường anh, tiếp tục thử cách rút đuôi mình về, nhưng mà ngay sau đó, tôi nhìn xuống giường thì thấy ở trển có một bộ lông màu nâu đậm.

Dưới chăn Doãn Hoài Mục hình như cũng đang giấu thứ gì đó, tôi nhẹ nhàng xốc góc chăn lên, vừa thấy thì nhất thời hóa đá!

Doãn Hoài Mục cũng mọc một cái đuôi!

Bộ lông rậm rạp còn sáng bóng, mềm mại trơn láng, còn bự hơn, dài hơn tôi!

Đờ mờ!!

Chuyện gì đây trời hỡi?

Đúng lúc này, Doãn Hoài Mục từ từ mở mắt ra, nhìn vẻ mặt khiếp sợ của tôi, giọng nói vẫn trầm thấp tao nhã như cũ, không nhanh không chậm hỏi: “Chào ngài tiên sinh, xin hỏi ngài là?”

Tiên sinh? Sao đột nhiên ảnh lại xưng hô với tôi như thế?

Tôi tạm thời không nghĩ nhiều lắm, vội vàng mà quan tâm nói: “Ông xã, giờ anh cảm thấy sao rồi? Đầu có đau không, trên người chỗ nào không thoải mái?”

Doãn Hoài Mục ngẩn người: “Tiên sinh đang gọi ai vậy? Ngài đang nói chuyện với tôi à?”

Tôi: “…”

Mí mắt tôi giật điên cuồng, trong chớp mắt có dự cảm chẳng lành, chẳng lẽ tình huống cẩu huyết hơn tai nạn xe cộ đến luôn à, đừng bảo là Doãn Hoài Mục mất trí nhớ rồi chớ?

“Doãn Hoài Mục, anh đừng dọa em, anh… Anh không nhớ em sao?”

Anh ngẫm nghĩ một hồi, sau đó mờ mịt lắc đầu: “Xin lỗi tiên sinh, chắc ngài nhận nhầm người rồi, tôi là Mục Cường Tráng.”

09

Tôi: “…”

Tôi: ???

Tôi: !!!!!!

Nhất định là tôi vừa nghe lầm rồi! Tôi cố gắng khiến mình giữ tỉnh táo: “Anh… Anh lặp lại lần nữa, anh gọi là gì cơ? Cái gì cường tráng?”

“Cường trong mạnh mẽ, tráng trong tráng sĩ.”

Tôi: “…”

Ông xã, anh tỉnh một chút đi mà!!

Anh là ảnh đế Doãn có hàng ngàn hàng vạn fan, là Hoài Mục của em mà!

10

Chuyện đến bây giờ, tôi không giấu được nữa, thật ra tôi là một con chó, hơn nữa còn là chó Teddy thành tinh.

Tôi cực khổ theo đuổi nam thần Doãn Hoài Mục, rồi còn được toại nguyện gả cho anh ấy, bước lên cẩu sinh điên phong, nhưng vẫn không dám để lộ thân phận thật của mình.

Tôi và ảnh từ đầu đã gắn bó keo sơn, như hình với bóng, từ sáng đến chiều đều phải moah moah, buổi tối thì bép bép bép.

Mọi người đều biết, Teddy ở phương diện nọ có ham muốn mãnh liệt, nên tôi cũng mặt dày thừa nhận, lúc trên giường tôi rất dâm đãng, thường xuyên quấn ông xã đòi hỏi không ngừng.

Nhưng tuổi thọ của con người có hạn, cũng phải trải qua sinh lão bệnh tử, tôi và Doãn Hoài Mục ở chung bảy năm, tuổi dần lớn lên, để phòng ngừa sự nghi ngờ của anh, dung mạo của tôi đương nhiên không có khả năng không bao giờ thay đổi.

Tôi dần dần trưởng thành, sắp thành lão cẩu có ba vội rồi, cũng hiểu được chuyện xx mỗi tháng phải kiềm chế, số lần còn giảm bớt.

Dù sao thời gian còn nhiều, tôi hơi lo mình ép khô nam thần, lỡ thận ảnh hư, thắt lưng hết khỏe, tôi đây có lỗi lắm.

Có lẽ người và chó đều không tránh khỏi thất niên chi dương, chúng tôi không còn thân mật như hai năm đầu nữa, công việc của Doãn Hoài Mục cũng ngày càng nhiều, số lần gặp mặt của chúng tôi giảm đi, anh ấy cứ vội vội vàng vàng, thậm chí gọi điện nhắn tin nói chuyện phiếm cũng ít dần.

Hiện giờ ngoài kia nói hôn nhân của chúng tôi không êm thấm nữa, tình cảm dần lạnh nhạt, thậm chí rạn nứt, sắp ly hôn, ai biết ngày kỉ niệm bảy năm kết hôn, tôi và Doãn Hoài Mục lại đồng thời xảy ra tai nạn.

Cái đuôi đằng sau của tôi lòi ra, bí mật giấu diếm suốt hai mươi năm bị phơi bày. Có điều khiến tôi càng thêm khó tin đó là, đằng sau Doãn Hoài Mục cũng thừa ra một chiếc đuôi dài màu nâu sậm.

Thì ra nhiều năm như thế, tôi với ảnh đều là chó thành tinh.

Cho nên chúng tôi rõ rành rành là—

# Doãn Hoài Mục thật ra là làm chó #

# Thái Cẩn thật ra là bị chó làm #

11

Tên cẩu của chúng tôi không phức tạp như tên người, phổ thông đại chúng dễ hiểu, khá bình dân, nhũ danh của Doãn Hoài Mục khi làm chó là “Cường Tráng”.

Ông nội của ba anh, kể cả anh hai đều là quân nhân, hiện nay ông nội và ba xuất ngũ tại nhà, anh hai còn đang ở trong quân đội, Doãn Hoài Mục từ nhỏ đã được giáo dục quân sự nghiêm khắc, lời nói và hành động ngày thường vô cùng thân sĩ tao nhã.

Còn nhớ hồi trước Doãn Hoài Mục có nói với tôi, tổ tiên của anh ấy ban đầu là du học từ nước Đức trở về, bây giờ xem ra, cả nhà bọn họ đều là Berger.

Tên cẩu của Doãn Hoài Mục là “Mục Cường Tráng”, anh hai của ảnh, ông ba và ông nội thì phân biệt là Cường Trường, Cường Đại và Cường Ngạnh, ba chú chó lớn đều thật cường hãn, đều thật to.

Tuy tôi biết mấy năm nay tự tôi cảm nhận được chó như tên của nó của Doãn Hoài Mục, nhưng không ngờ rằng nhũ danh của ảnh lại quê như thế, quê đến mức khiến tôi run rẩy, mỗi khi nghe thấy, thì toàn thân chó đều chấn động!

Tôi xảy ra chuyện lớn như vậy, mẹ tôi nghe tin, tức tốc chạy đến bệnh viện, vừa thấy tôi liền hô: “Kiều Hoa, cục cưng của mẹ! Mẹ tới thăm con đây!”

Lần này đến lượt Doãn Hoài Mục cạnh tôi giật mình.

Tôi: “…”

Được rồi, tôi đồng ý nhũ danh của tôi cũng rất quê, gọi là “Thái Kiều Hoa”.

3 thoughts on “[2] Cẩu nam nam

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: