[8] Cẩu nam nam

[8] Cẩu nam nam

Chương 8.

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Quạ nhiều tóc

38

Chỉ bằng một nhúm lông chó màu vàng, tôi nhất thời cũng không sao phân biệt được, bộ lông này rốt cuộc thuộc giống chó nào.

Tôi còn cầm lên mũi ngửi ngửi, ở trển không có mùi của chó bình thường, ngược lại có một mùi nước hoa cao cấp, cũng chính là mùi hương thoang thoảng trên người Đổng Khoa Diệp.

Mày tôi nhăn lại, càng cảm thấy sự tình không đơn giản.

Vì sao khăn tay của Đổng Khoa Diệp kỳ lạ như vậy, sao bên trong lại hỗn độn một nhúm lông chó màu vàng?

Cậu ta nuôi chó, trộm mang vào đoàn phim? Hay là nói, cậu ta có thể cũng giống như tôi và Doãn Hoài Mục, đều không phải là người?

Nhưng trước mắt, tôi chỉ mới phát hiện một nhúm lông, cũng không có nhiều chứng cớ, căn bản không chứng thực được chắc chắn suy đoán lớn mật của tôi. Thân phận thật của tôi với Doãn Hoài Mục vẫn là không thể bại lộ, tôi tự thấy phải tìm cơ hội khác để thăm dò Đổng Khoa Diệp.

Lúc trước Doãn Hoài Mục bị thương nằm viện, Đổng Khoa Diệp có tính tới thăm; nhưng Doãn Hoài Mục với tôi bị lộ cái đuôi, vẫn không có cách nào gặp người khác, nên tôi cũng chưa gặp được cậu, lần này tôi theo Doãn Hoài Mục vào tổ, cuối cùng mới có cơ hội.

Doãn Hoài Mục và Đổng Khoa Diệp cùng đóng chung cho bộ phim điện ảnh do đạo diễn có danh tiếng là Trâu Tự Phong mở máy, là mảng phim bí ẩn (mysteries) sở trường của hắn. Tôi có xem kịch bản, ngoại trừ yếu tố huyền bí, phim cũng khắc họa quá trình trưởng thành của nhóm nhân vật chính, phản ánh rất tốt tình hình xã hội đương thời, tin chắc rằng sẽ khiến khán giả nghĩ tới rất nhiều thứ.

Bộ phim nhựa này có sự có mặt của ảnh đế, nữ chủ cũng là tiểu hoa đán của phái thực lực; Đổng Khoa Diệp trẻ tuổi diễn xuất tuy không bằng bọn họ, nhưng cậu hiện đang là tiểu thịt tươi có danh tiếng, có thể mang đến một làn sóng nhiệt độ. Tóm lại đội hình toàn là những người không tầm thường, bắt đầu quay chụp liền nhận được sự chú ý, khiến rất nhiều người chờ mong.

Có điều vì Doãn Hoài Mục ngoài ý muốn xảy ra tai nạn xe, làm trễ tiến độ quay phim. Lúc này mấy nhân vật chính rốt cuộc đông đủ, đạo diễn cũng đỡ áp lực, nắm chắc thời gian quay chụp.

Bộ phim này cần lấy cảnh ở nhiều chỗ, trừ nội địa, còn cần phải đi nhiều thành phố vùng duyên hải. Hiện nay tôi đi theo chăm sóc Doãn Hoài Mục, đa số các cảnh phải quay trong thành phố, đoạn sau còn phải đi vào vườn trường đại học với bệnh viện.

Trong lúc nghỉ trưa, tôi và Đổng Khoa Diệp lại gặp nhau trong nhà vệ sinh. Cậu vội vã đi ra, coi bộ lúc này vẫn chưa biết mình rớt mất khăn tay.

Tôi thấy cậu mãi không quay lại tìm kiếm thì xếp lại khăn tay, sau đó gõ cửa phòng nghỉ của Đổng Khoa Diệp.

Vây quanh Đổng Khoa Diệp là ba bốn trợ lý, mở cửa cho tôi là một trong những tiểu cô nương tóc ngắn, cô tương đối lễ phép, mở miệng gọi tôi là “thầy Thái”.

Tôi nghe thấy thật xuôi tai, đang định giải thích rõ ý đồ mình đến cho cô, cô lại không hỏi gì cả, xoay người hô vào trong phòng: “Anh Diệp ơi, thầy Thái tới.”

Buồng trong bỗng “ầm” một tiếng, hình như là tiếng vang khi ghế dựa đổ ập xuống đất, sau đó Đổng Khoa Diệp vội vàng chạy bước nhỏ ra: “Cẩn… anh Cẩn, sao anh tới chỗ em? Đừng đứng ngoài cửa, mau vào ngồi chút đi ạ.”

Tôi cười gượng gật đầu, vốn không định đi vào, vì mình chỉ đến trả lại khăn tay, giao cho trợ lý là xong rồi.

Ai biết Đổng Khoa Diệp thoáng cái hóa thân thành nam chủ nhân nhiệt tình hiếu khách, đối đãi tôi, cũng thật sự tôn kính yêu mến như với “thầy”.

39

Trước mặt kiểu diễn viên không nổi không chìm, thanh danh và tài nguyên cách một trời một vực với cậu như tôi đây, Đổng Khoa Diệp cư nhiên chẳng hề kiêu một chút nào, càng miễn bàn lấy chiêu bài ra đánh đầu. Thái độ cậu cung kính, trò chuyện khách khách khí khí, nụ cười trên mặt nhìn thế nào cũng rất có tính mê hoặc!

Nếu không phải lúc trước tôi phát hiện sự kỳ lạ của chiếc khăn tay, cùng nhúm lông chó màu vàng kia, cậu ta suýt nữa thì lừa được tôi rồi đấy.

Khi tôi đưa khăn tay qua, Đổng Khoa Diệp quả nhiên có hơi ngây ra một chút, cậu nhận lại chiếc khăn, dùng nụ cười tươi cố gắng che dấu kích động trên mặt: “Cảm ơn anh Cẩn, nhiều lúc em hay vứt bừa bãi, còn làm anh mất công đến một chuyến, ngại quá đi ạ.”

Tôi lắc đầu, quyết định thử cậu một lần: “Tiểu Đổng, anh thấy trên cái khăn này có tên tiếng anh của anh với Doãn Hoài Mục, thêu đẹp lắm.”

“Hả? Thế ạ?” Cậu không tự giác siết chặt chiếc khăn trong tay, “Ha ha ha, thật là… thật là quá trùng hợp! Anh Cẩn, thật ra cái này là do bạn em đưa, em thấy cái khăn này trái phải hai mặt có màu khác nhau, họa tiết cũng đa dạng, rất xinh đẹp rất độc đáo, nên em liền nhận.”

“À à, thì ra là thế.”

Ngoài miệng thì tôi nói như vậy, nội tâm lại không quá tin, đây chẳng phải truyền kỳ “bạn tui chính là tui” sao?

Song mặc kệ lời cậu nói là thật hay là đang giả ngu lấp lửng, tôi cũng không thể dễ dàng lật tẩy, chỉ có thể nói ít lời nhắc nhở: “Vậy lần sau cậu chú ý một tí, đừng ném lung tung nữa.”

Sau đó tôi tính rời đi, Đổng Khoa Diệp lại gọi tôi lại, còn nói: “Anh Cẩn, để cảm ơn, em cũng muốn đưa cho anh vài thứ.”

Tôi: ??

Đang yên đang lành, bộ muốn nịnh bợ tôi hay gì?

Tôi với Đổng Khoa Diệp không có gì đáng để so sánh, cái gì tôi chả thua, ở chỗ tôi căn bản chẳng có lợi lộc gì cho Đổng Khoa Diệp, có điều…

Tôi có Doãn Hoài Mục, chẳng lẽ cậu ta muốn…

Không, không, không được!

Tôi nhất định không được nhận, nếu không về sau thì thành nhược điểm, bị cậu uy hiếp lợi dụng mất. Vạn nhất tâm tư không tốt, ép tôi phải rời xa Doãn Hoài Mục, thì phải làm sao đây?

Đổng Khoa Diệp bế một thùng đồ ra cho tôi, lòng tôi lo sợ bất an, luôn cảm thấy cậu cố tình đào hố đợi tôi nhảy vào, trong phim cung đấu đều làm thế hết đó!

Chỉ cần tôi nhảy vào, đó là hố lửa, là vĩnh viễn không quay đầu được đâu đấy!

Tôi cúi đầu nhìn vào thùng, nụ cười giả dối trên mặt cứng lại, đồng thời đơ người tại chỗ.

40

“Anh Cẩn, mặt nạ mông này là loại em thường hay xài, hai ngày trước mới nhờ bạn gửi qua đây đó, em đưa anh trước năm hộp, có hương mật ong, đào, chanh, việt quất, bưởi, cùng các loại hoa quả khác. Lỡ hiệu quả không tốt, anh cứ nói rõ với em, em đưa anh loại nhập khẩu của Âu Mỹ khác xài thử.”

Tôi “…”

“Còn có hộp kem đất sét, tinh dầu cho mông, mát xa tinh hoàn. Về sau anh tắm xong, trừ mặt với toàn thân, cũng nhất định phải bảo dưỡng mông đó! Dù sao mông cũng là khuôn mặt thứ hai của đàn ông chúng ta mà!”

Tôi “…”

“Anh Cẩn, bình thường anh phải tự chú ý chăm sóc với bảo dưỡng hằng ngày, cũng phải định kỳ đi spa làm mát xa, mới có thể đắp nặn đường cong hoàn mỹ của cái mông! Nếu anh không chê, lần sau anh có rảnh, chúng mình có thể cùng nhau đi làm đẹp mông.”

Tôi “…”

A a a cậu thắng! Cậu thật sự thắng!

Một thằng con trai, sống sao mà tinh tế quá đi!

“Anh Cẩn, em cảm thấy chúng mình vô cùng hợp nhau, cái này xem như là quà gặp mặt của em, sau này em…”

Đổng Khoa Diệp còn đang nói gì đó nữa, nhưng tôi đã nghe không vào, nguyên một cái thùng toàn là mỹ phẩm bảo dưỡng mông mà chỉ mới là quà gặp mặt, lần sau vẫn còn có!

“Anh Cẩn, anh có thích mấy món quà này không?”

“Anh…”

Thiết lập của Đổng Khoa Diệp trong lòng tôi hỏng rồi… Hóa ra cậu không phải loại tâm cơ, hành sự lén lút, mà là thằng nhóc mềm vểnh đáng yêu sao?

3 thoughts on “[8] Cẩu nam nam

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: