Chương 3 – [… chưa ly hôn]

Chương 3 – [… chưa ly hôn]

Lảm nhảm
Yo~ Trong chương này có nhắc đến một bài hát khá là hay, mình khuyến khích các bạn vừa nghe vừa đọc truyện. Bài này có một ver do Trịnh Vân Long và Vương Tích trình bày – úi cha, nói vậy các (đồng) bạn (đạo) đã nghĩ đến gì chưa Σ( ° △ °|||)
Một đoạn nhạc có liên quan trong chương được mình trích ra từ show này, mong bạn sub/dịch không phiền >w<
~~~
Link nghe bài hát ‘Chầm chậm thích em’– Hãy nhắm mắt ︶‿︶ và cảm nhận (Hoặc trợn mắt ಠ_ಠ và nghe cũng được)


Sau này cũng có thể xem là ngày của em rồi, tự chúc để lấy thêm động lực cho mình vậy ⊙﹏⊙

Chương 3. Em giận lắm

Edit: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Giọng nói của Tống Hân Diễm rất êm không chói tai, hai người ở đây đều nghe thấy câu này rất rõ ràng.

Liễu Trạch Vũ quay đầu thì thấy một người đàn ông lịch sự đeo kính, trên cánh tay trái của cậu có vắt một chiếc áo khoác, tay phải thì xách cặp đựng laptop, môi mỉm cười, da mặt hơi tái, đôi mắt nằm sau chiếc kính chẳng bộc lộ cảm xúc gì.

Ấn tượng đầu tiên của người đàn ông này với Liễu Trạch Vũ là không thể sánh được với hắn. Vóc dáng không cao bằng, mặt mày càng chẳng đáng để nhắc, hai người vốn dĩ không cùng style.

Tần Mộ Lang rút cái tay đang bị Liễu Trạch Vũ túm lấy, nói với Tống Hân Diễm: “Anh nói mấy câu với bạn thôi.”

Tống Hân Diễm vẫn cười mỉm như trước: “Ồ, vậy giờ mình về thôi.”

Bấy giờ, Liễu Trạch Vũ cảm thấy mình bị hai người họ lơ đẹp, hắn ưỡn ngực hỏi Tần Mộ Lang: “Anh Lang, không giới thiệu với em một chút sao?”

Giới thiệu? Giới thiệu kiểu gì?

Tần Mộ Lang cảm thấy đau đầu, anh không ngờ Liễu Trạch Vũ lại cố chấp như thế, lòng anh không hy vọng Tống Hân Diễm tiếp xúc quá nhiều với Liễu Trạch Vũ. Chẳng lẽ anh phải giới thiệu với Tống Hân Diễm rằng đây là bạn trai cũ của mình ư?

“Bữa sau đi, hôm nay Hân Diễm uống rượu nên không thoải mái lắm, đi trước đây.” Nói xong, Tần Mộ Lang lấy cặp đựng laptop trong tay Tống Hân Diễm, ôm vai cậu bước vào thang máy vừa mới mở cửa.

Lúc quay đầu, Tần Mộ Lang nói với Tống Hân Diễm: “Dạ dày đã không tốt mà còn uống rượu, mấy bữa liên hoan trước em có uống đâu.”

Tống Hân Diễm ngoan ngoãn để anh đỡ, dùng tay không day day trán mình, nhỏ giọng nói: “Ban đầu em không định uống, nhưng hôm nay ông chủ có tới đây ngồi một lúc nên không thể không uống.”

Tần Mộ Lang nói: “Đợi lát nữa về nhà anh nấu cháo loãng cho em.”

Tống Hân Diễm tựa đầu lên vai anh, cửa thang máy đang chầm chậm đóng lại, cậu khẽ nhếch miệng nhìn Liễu Trạch Vũ đứng bên ngoài.

Liễu Trạch Vũ quay lại phòng với nét mặt bực bội, Triệu Nguyên Tích sáp qua hỏi hắn: “Sao thế, Mộ Lang làm cậu giận à?”

Liễu Trạch Vũ tức giận nói: “Anh ta dám à!” Hắn tiện tay cầm chai bia nốc trọn một ly, lại nói: “Anh Tích, em mới gặp cái người kết hôn với anh ấy.”

Triệu Nguyên Tích biết đối tượng kết hôn của Tần Mộ Lang, gã cũng giống những người khác, đều cho rằng vị kia chỉ do Tần Mộ Lang lấy ra để chọc tức Liễu Trạch Vũ, chắc sẽ không đùa thành thật.

Gã an ủi: “Nó không bằng em, hà tất gì phải so đo với nó, sớm hay muộn thì anh Lang cũng về bên em thôi.”

Liễu Trạch Vũ chỉ lắc đầu, lại tiếp tục uống rượu: “Anh ta tên gì?”

Triệu Nguyên Tích nói: “Hình như là họ Tống, lúc anh Lang với cậu ta kết hôn vốn định mời bọn anh ăn bữa cơm để giới thiệu làm quen nhau, nhưng bọn anh đều không đi, bọn anh chỉ chấp nhận em thôi.”

Liễu Trạch Vũ vỗ vai Triệu Nguyên Tích: “Anh Tích, cảm ơn anh.”

Triệu Nguyên Tích còn nói: “Chỉ là sau lần đó, lúc anh Lang tụ họp với bọn anh thì không dẫn cậu ta theo nữa, chắc là biết bọn anh không thích.”

Bọn họ quen Tần Mộ Lang nhiều năm, không đến nỗi rạn nứt quan hệ với nhau chỉ vì một người xa lạ, đương nhiên vẫn tiếp tục làm bạn bè của nhau.

Được an ủi một lúc lâu, tâm trạng của Liễu Trạch Vũ dần trở nên tốt hơn, lại còn được nhiều người nịnh bợ qua nói vài câu.

Tiền Hạo Minh cùng Lý Bác Duệ ngồi phía bên kia trò chuyện với nhau: “Cậu thấy Trạch Vũ còn cơ hội không?”

Lý Bác Duệ quơ quơ ly rượu không tay, lắc đầu cười: “Ai biết chứ, dù sao tôi cũng không xen vào đâu.”

Tiền Hạo Minh cụng ly với hắn, hai người nhìn nhau cười, những người khác không phát hiện sự thay đổi của Tần Mộ Lang, nhưng bọn họ thì có.

Hai người câu được câu không tám nhảm với nhau, trong lòng đã sớm có nhận định riêng.

Sau khi Tống Hân Diễm lên xe thì tựa lên ghế tạm nghỉ, làm việc cả ngày, giữa trưa có họp hành, buổi tối lúc uống rượu thì không ăn được miếng nào, bây giờ dạ dày có hơi khó chịu. Thấy cậu không thoải mái, Tần Mộ Lang cũng không làm phiền cậu.

Trên xe mở bài “Chầm chậm thích em”, bài hát êm tai giảm bớt tâm trạng căng thẳng của Tống Hân Diễm, mỗi một câu hát bay vào tai cậu.

— Chầm chậm sánh bước bên em.

— Chầm chậm thích em.

— Chầm chậm cùng em già đi.

(Câu hát này được lấy từ show Thanh Nhập Nhân Tâm mùa 1 do A Yin dịch)

Rất xuôi tai.

Khi về nhà, Tần Mộ Lang vứt áo khoác, bước ngay vào bếp nấu cháo cho Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm nằm trên sofa, khoát một tay lên trán, hai mắt từ từ nhắm lại như đang ngủ.

Thật ra, dạ dày cậu cũng không đau đến thế, hơn nửa là làm màu thôi.

Tần Mộ Lang không giới thiệu người gặp tối nay cho cậu, cậu cũng không hẳn không biết người ta là ai, chỉ là có hơi cạn lời vì anh không nói mà thôi.

Lúc Tần Mộ Lang rời khỏi bếp thì nhìn thấy Tống Hân Diễm đang ngồi trên sofa tự rót ly nước ấm uống ngụm có ngụm không, hơi nước ẩm đọng trên kính mắt nhưng cậu cũng không gỡ xuống lau.

“Nghĩ gì đó?” Tần Mộ Lang ngồi bên cạnh cậu, gỡ kính cậu xuống rồi đặt lên bàn: “Còn thấy khó chịu không.”

“Giờ ổn rồi, tối nay ăn ít, còn uống hơi nhiều rượu nên nhìn nhợt nhạt thế thôi.” Tống Hân Diễm nói.

Nhưng Tần Mộ Lang nhận ra cậu đang không vui mấy, nói: “Những gì anh nói với Liễu Trạch Vũ em đều nghe thấy.” Đây là câu khẳng định chứ không phải là câu nghi vấn.

Tống Hân Diễm sờ sờ mặt mình: “Bộ em thể hiện rõ vậy à?”

“Em chỉ thiếu điều chửi thẳng mặt anh, lúc ở trên xe em giận chẳng thèm nói với anh câu nào.” Tần Mộ Lang nói, một tay còn ấn eo cậu, buổi sáng mới bị trẹo, chắc thêm hai hôm nữa mới hết đau.

“Đúng là em giận lắm.” Tống Hân Diễm đặt ly nước xuống, ôm chiếc gối in hình củ cà rốt thường dùng lên bụng mình, nghiêm túc nhìn Tần Mộ Lang, nhướng mày nói: “Cậu ta bảo muốn quay lại với anh.”

Lúc bọn họ kết hôn đã làm một thỏa thuận đơn giản bằng miệng, giữa hai người cho dù có xảy ra buồn phiền hay cãi nhau thì tốt nhất không được để qua đêm.

Trên đường về nhà Tần Mộ Lang đã chuẩn bị sẵn tâm lý, anh biết chuyện này phải nói rõ ràng với cậu mới được.

“Cậu ta là bạn trai cũ của anh.” Nói đến đây, Tần Mộ Lang hơi ngừng: “Lần trước có nói em nghe, là cái người qua lại năm năm đó.”

Tống Hân Diễm nhếch môi, đẩy kính lên mũi lại, chờ Tần Mộ Lang nói tiếp.

“Mấy hôm trước cậu ta về nước, tiệc tẩy trần tối này là do bạn của cậu ta tổ chức, Triệu Nguyên Tích gọi anh nhiều lần, anh chỉ đi hiện diện thôi, thật sự không có ý gì khác với cậu ta.” Tần Mộ Lang sợ Tống Hân Diễm không tin còn cố ý bổ sung thêm câu sau.

Tống Hân Diễm cúi đầu, trong mắt thoáng lướt qua sự cười cợt bản thân: “Tiệc tẩy trần của bạn trai cũ mà anh cũng đi, hèn gì người ta nói thẳng muốn quay lại với anh, dù anh không có ý nhưng đối phương khẳng định sẽ có ý.” Không nói đã đỡ, giờ nói ra càng thấy giận.

Biết là bạn trai cũ, càng không nên đi mới đúng.

Tần Mộ Lang thấy cậu vẫn còn giận, nắm tay cậu giải thích: “Lần sau tụ hội nào có cậu ta thì anh không đi, đừng giận nữa.”

Tống Hân Diễm rõ ràng không muốn nói nữa, Tần Mộ Lang cũng cảm thấy đau đầu, anh cho rằng đêm nay chỉ cần ứng phó với mấy đứa bạn kia là xong, không ngờ Tống Hân Diễm lại đột ngột xuất hiện. Bọn họ kết hôn ba năm, chưa từng thảo luận sâu về chuyện giữa anh với bạn trai cũ.

Mùi cháo thơm phức bay ra từ phòng bếp, Tần Mộ Lang vội vọt vào mở nắp nồi ra.

Đề tài bạn trai cũ của Tần Mộ Lang cứ thế dừng lại, hai người đều cố ý tránh vấn đề này, càng đi sâu, mọi chuyện càng phức tạp, ai cũng không cảm thấy thoải mái.

Tần Mộ Lang không muốn nhớ lại những chuyện đã trải qua vào những năm khi còn sống chung với Liễu Trạch Vũ.

Tống Hân Diễm cũng không muốn biết rốt cuộc Tần Mộ Lang đã trải qua những chuyện ngọt ngào nào cùng bạn trai cũ.

Húp hết bát cháo trắng nhạt nhẽo không vị, đầu Tống Hân Diễm không còn choáng nữa, dạ dày cũng đỡ đau hơn.

Lúc Tống Hân Diễm tắm xong ra ngoài, Tần Mộ Lang đang đọc báo kinh tế học, trên đấy phân tích tình hình kinh tế hiện nay, còn nói về chiến tranh thương mại giữa hai quốc gia lớn.

“Hay thì gửi em xem với.” Tống Hân Diễm nói.

Bỏ qua lịch sử tình cảm của Tần Mộ Lang, từ lúc bọn họ kết hôn đến nay hầu như không hề giận nhau, đêm nay xem như là một điều bất ngờ.

Lúc này Tần Mộ Lang đang ngồi trên sofa đơn trong phòng, nói: “Phân tích khá ổn, có một cái nhìn khá thú vị.”

Tống Hân Diễm gật đầu: “Ừm, anh mau đi tắm đi.”

Mặt cậu vốn đã trắng còn bị nước ấm hung đỏ cả mặt, Tần Mộ Lang bước qua hôn nhẹ gò má của cậu, mũi hít vào mùi thơm trên cổ cậu

“Đã mềm lại còn thơm, anh cũng dùng loại sữa tắm đó, vì sao không có mùi như trên người em chứ.” Tay Tần Mộ Lang bắt đầu không thành thật lượn quanh eo Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm bị anh chọc cười, khẽ nhéo thắt lưng của anh, lùi ra sau một bước: “Ngưng ngưng, anh sờ ngứa quá, eo em còn đau lắm.”

Tần Mộ Lang lại hôn lên vành tai của cậu, trầm giọng nói: “Thế thì thôi, tối nay không làm vậy.”

Tống Hân Diễm luôn không chịu nổi chất giọng trầm chứa đầy ma lực như đàn violon của anh, cơ thể vô thức mềm oặt tê dại, anh luôn có thể gợi lên dục vọng trong cơ thể cậu.

Hai tay Tống Hân Diễm nhẹ nhàng nhéo lỗ tai anh, cảm thán: “Tần tiên sinh, ngài là yêu tinh đầu thai hả, em cảm thấy em sẽ chết trong ngực ngài mất thôi.”

Tần Mộ Lang lấp kín môi cậu, hai tay lanh lẹ cũng tìm được nơi để dừng lại.

Vẫn phải làm thôi. Còn phải tắm thêm lần nữa.

Một trận vui vẻ qua đi, Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang thoải mái nằm vật ra giường, hai tay của hai người khi nằm thẳng khẽ đặt lên nhau, độ ấm dạt dào truyền vào lòng bàn tay đối phương.

Tống Hân Diễm ngáp, bỗng lật người: “Eo đau.”

Tay Tần Mộ Lang chếch theo, một bàn tay khoát lên eo cậu: “Ngủ đi.” Anh nhẹ nhàng mát xa cho Tống Hân Diễm.

Bất tri bất giác, Tống Hân Diễm rơi vào mộng đẹp, Tần Mộ Lang nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cậu, anh hôn lên bờ vai lộ ra ngoài của cậu, sau đó kéo chăn đắp kín người.

Nằm nghĩ lại hành động hôm nay của bản thân, anh quả thật không nên tham gia tiệc tẩy trần của Liễu Trạch Vũ.

Đã năm năm kể từ lúc chia tay Liễu Trạch Vũ, tuy hắn ra nước ngoài nhưng số lần về nước cũng không ít, chủ yếu vì bạn bè cùng người nhà nên bọn họ cũng từng gặp nhau vài lần.

Anh chưa từng nghĩ sẽ để Tống Hân Diễm với Liễu Trạch Vũ gặp nhau, anh nghĩ bọn họ chắc sẽ không xuất hiện cùng lúc với nhau, nhưng cuộc gặp mặt đầy bất ngờ không kịp đề phòng hôm nay khiến anh rất căng thẳng. Và anh biết rõ, nếu mình đã kết hôn thì phải nên giữ khoảng cách với Liễu Trạch Vũ, nên anh dẫn Tống Hân Diễm đi, hơi lo lắng lát sau sẽ phát sinh một chuyện nào đó khó có thể cứu vãn.

Đêm nay khi Liễu Trạch Vũ nói với anh những câu đó, lúc đầu anh không để ý, nhưng sau khi bị Tống Hân Diễm bắt gặp, anh lại cảm thấy gượng gạo và bối rối.

Trước khi kết hôn anh đã nói chuyện bạn trai cũ của mình cho Tống Hân Diễm nghe, nhưng anh chỉ kể vài thông tin rất mơ hồ cho Tống Hân Diễm.

Anh không mong sự xuất hiện của Liễu Trạch Vũ sẽ quấy nhiễu cuộc sống hiện tại của họ.

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: