Chương 6 – [… chưa ly hôn]

Chương 6 – [… chưa ly hôn]

Chương 6. Kích thích

Edit: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Tống Hân Diễm không nhắc chữ nào về Liễu Trạch Vũ cho Tần Mộ Lang nghe, thời gian ở chung của họ vốn đã không nhiều, không cần tăng thêm phiền muộn cho cả hai.

Sau khi xem phim xong, về đến nhà đã là mười một giờ kém mười lăm.

Tống Hân Diễm rã rời nằm ườn trên sofa, mắt để he hé, nằm với tư thế thoải mái.

Tần Mộ Lang vừa về là tắm ngay, lúc vào phòng không thấy Tống Hân Diễm đâu, anh biết ngay là cậu còn đang nằm ườn trên sofa ngoài phòng khách.

Anh đứng cạnh sofa, cúi đầu, ngồi xổm ở một bên, ngón tay khẽ xoa nắn cằm cậu: “Không tắm thì không cho ngủ trên giường đâu.”

Tống Hân Diễm ừm một tiếng, nhưng người vẫn không nhúc nhích: “Em đang tắm.”

Tần Mộ Lang: “Hồn của em đang tắm đúng không.”

Tống Hân Diễm: “Người hiểu em chỉ có Tần Mộ Lang thôi.”

Tần Mộ Lang: “Đừng quậy nữa, cả người em toàn mùi mồ hôi.”

Tống Hân Diễm: “Anh đang kì thị em đó à?”

Tần Mộ Lang: “Ừ, kì thị lắm luôn.”

Tống Hân Diễm: “Vậy em ngủ trong phòng sách.”

Tần Mộ Lang: “Không cho.”

Tống Hân Diễm bị Tần Mộ Lang khiêng vào phòng tắm ngay giây tiếp theo, cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận phải tắm rửa.

Tắm xong, cậu thấy tỉnh táo hơn rất nhiều.

Tần Mộ Lang ngồi trên giường chờ Tống Hân Diễm, anh để điện thoại di động sang một bên.

Tống Hân Diễm ngồi lên mép giường, ngả người ra sau, tựa vào đùi của anh, hơi nghiêng người đối mặt với anh.

Tần Mộ Lang nhanh chóng hôn môi cậu, anh nhìn thẳng vào mắt Tống Hân Diễm.

“Tối mai anh phải ăn một bữa cơm với ba mẹ.”

Tống Hân Diễm tùy tiện cào tóc, ném khăn tắm qua một bên: “Ừm.”

Ba mẹ của Tần Mộ Lang trước giờ vẫn khá dửng dưng đối với người đã kết hôn với con trai mình là Tống Hân Diễm, sau ba năm kết hôn, số lần cậu và Tần Mộ Lang cùng về nhà có thể đếm trên đầu ngón tay.

Vì thế Tần Mộ Lang rất áy náy: “Xin lỗi.” Tống Hân Diễm không thích qua lại với bề trên nên anh cũng không bắt buộc.

Tống Hân Diễm nói: “Sao lại xin lỗi? Ai cũng có ý kiến và sở thích riêng của họ, thích là thích, không thích là không thích.”

Tần Mộ Lang không có cách nào giải thích, chỉ có thể hôn khóe miệng của Tống Hân Diễm thêm lần nữa: “Tấm lòng của Hân Diễm nhà chúng ta thật bao la.”

Tống Hân Diễm dùng ngón trỏ chọt trán anh: “Vậy chắc anh không biết trái tim em còn bé hơn cây kim nữa cơ.”

Tần Mộ Lang cười khẽ dựa lưng vào đầu giường, trán của Tống Hân Diễm tựa lên vai anh, cậu cúi đầu nên không thể thấy biểu cảm của cậu.

Tay của Tần Mộ Lang đặt lên vai cậu, khẽ xoa bóp cổ cậu, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm có này.

Một lúc lâu sau, Tống Hân Diễm ngủ sấp trên ngực của Tần Mộ Lang.

Tần Mộ Lang luồng tay vào mái tóc vẫn còn hơi ẩm của cậu, nhẹ nhàng vuốt mái tóc ấy, một tay khác vòng qua Tống Hân Diễm, để cậu vẫn ngủ tiếp ở tư thế này, chờ khi tóc cậu sắp khô thì lại đổi tư thế.

Tóc ngắn dễ khô.

Tần Mộ Lang hôn mái tóc nọ, sau đó từ tốn đặt Tống Hân Diễm lên giường.

Tống Hân Diễm hưm một tiếng, tỏ vẻ khó chịu khi đang ngủ thì bị đổi tư thế.

Tần Mộ Lang ghé vào tai cậu nói: “Ngủ đi, anh tắt đèn.”

Tống Hân Diễm xoay người ngủ tiếp, Tần Mộ Lang hơi động lòng, cúi đầu hôn khuôn mặt trắng nõn của cậu.

Bấy giờ, màn hình của Tần Mộ Lang chợt lóe sáng, một tin nhắn hiện trên màn hình.

Liễu Trạch Vũ: Anh Lang, anh ngủ chưa?

Tần Mộ Lang không xem, anh úp ngược điện thoại rồi đặt nó qua bên tủ đầu giường.

Anh chui vào chăn, nắm tay của Tống Hân Diễm, rồi ngủ luôn.

Tống Hân Diễm ngủ một mạch đến chín giờ sáng, rèm cửa trong phòng ngủ nhà họ luôn được thả xuống trước khi đi ngủ, xem điện thoại di động mới biết mấy giờ.

Tần Mộ Lang còn đang ngủ, Tống Hân Diễm dụi mắt, xoay đầu nhìn người đàn ông đẹp trai ngủ say nằm sát tai mình.

Mái tóc không được chải chuốt nên hơi lộn xộn, đây là lúc Tần Mộ Lang không đề phòng nhất.

Tần Mộ Lang rất đẹp trai, đường nét gương mặt sâu sắc, mày rậm mắt to, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi gợi cảm, dù người này đi đến đâu cũng có thể khiến một nhóm trai lẫn gái phải say đắm. Tống Hân Diễm chăm chú nhìn anh, vội thu hồi dòng suy nghĩ đang bay xa tít tắp.

Rốt cuộc Tống Hân Diễm vẫn nhẹ nhàng xuống giường đánh răng rửa mặt cạo số râu ít ỏi.

Tần Mộ Lang vẫn giữ nguyên tư thế ngủ ban nãy, Tống Hân Diễm quỳ một gối xuống giường, cúi đầu hôn má anh, sau đó vào bếp nấu đồ ăn sáng.

Nửa tiếng sau, người đàn ông mới vừa rồi còn nằm trên giường đã gọn gàng sáng láng xuất hiện trên bàn cơm, trước mặt anh có đặt một ly nước, nhàn nhã lướt iPad đọc báo.

Một bữa sáng kiểu Trung Hoa đơn giản đã khiến hai người cảm thấy thỏa mãn, Tống Hân Diễm nấu cơm, Tần Mộ Lang rửa chén.

Tống Hân Diễm lau sạch bàn rồi đi vào bếp, một người đàn ông cao lớn mặc đồ ở nhà đang rửa chén ở bồn rửa, làm người ta rung động không nói nên lời.

Tống Hân Diễm tựa bên cạnh nói: “Ăn tối xong rồi anh có về không?”

Tần Mộ Lang đáp: “Nếu không có chuyện gì thì anh sẽ về, chỉ cần ba anh không bất chợt kéo anh ở lại uống rượu. Hôm nay em có định làm gì không?”

Tống Hân Diễm lắc đầu: “Chỉ ở nhà thôi.”

Tần Mộ Lang: “Anh sẽ cố gắng về sớm với em.”

Tống Hân Diễm cười nhìn anh: “Được, vậy lát anh đi siêu thị với em đi, tủ lạnh hết đồ rồi.”

Tần Mộ Lang: “Ok.”

Lúc Tần Mộ Lang còn đang rửa chén bát thì Tống Hân Diễm đi quanh nhà một vòng, kiểm kê những đồ dùng hàng ngày cần phải mua.

Cần mua giấy vệ sinh, nước rửa chén cũng phải mua, đầu bàn chải đánh răng chạy bằng điện của bọn họ cũng cần thay mới, cũng phải mua thêm hai chiếc khăn lau mặt.

Lần nào họ đi siêu thị cũng có mục đích rõ ràng, lấy được thứ mình cần là đi ngay, cuối tuần nhiều người, còn có nhiều gia đình dắt trẻ nhỏ đi dạo siêu thị, rất đông đúc.

Tống Hân Diễm với Tần Mộ Lang đều không thích những nơi đông người, khi đã lấy đủ các vật phẩm cần mua trên danh sách sẽ, đi thẳng đến quầy thu ngân.

Khi đang xếp hàng để tính tiền tại quầy thu ngân, Tống Hân Diễm hỏi Tần Mộ Lang: “Anh nghĩ xem còn gì cần mua không, nhiều người quá, hai ngày tới em không muốn đi nữa đâu.”

Vừa nói xong thì đứa nhỏ ngồi trên xe đẩy ở đằng trước khóc ầm lên, ầm ĩ đòi mẹ mua đồ chơi cho nó.

Tần Mộ Lang vươn tay lấy hai hộp “siêu mỏng” trên kệ hàng, ghé sát tai cậu nói: “Cái này chưa có.”

Lỗ tai Tống Hân Diễm đỏ lên, xoay mặt hạ giọng nói: “Phiền ghê.”

Tần Mộ Lang khe khẽ cười nói: “Lúc dùng em có phiền đâu.”

Tống Hân Diễm bụm miệng anh: “Hừ, im đi.” Tần Mộ Lang liếm lòng bàn tay cậu, Tống Hân Diễm trừng anh rồi rụt tay về: “Bẩn lắm.”

Tần Mộ Lang nói: “Cả người em có chỗ nào anh chưa liếm đâu, không bẩn.”

Tai Tống Hân Diễm càng đỏ tợn, nói: “Tần Mộ Lang!” Chẳng đứng đắn gì hết.

Tần Mộ Lang đành ngậm miệng không chọc cậu nữa, lanh tay lẹ mắt khoát tay lên eo cậu, đẩy cậu về phía trước hai bước: “Anh sai rồi, tính tiền, tính tiền.” Da mặt Tống Hân Diễm mỏng, của anh thì dày.

Hai người lái xe tới đây nên nếu mua nhiều đồ thì nhét vào chỗ ngồi đằng sau là được, không vướng víu gì.

Về tới nhà thì đã là giữa trưa, hai người quyết định về nhà nấu cơm. Cả hai chia nhau làm việc, Tống Hân Diễm vo gạo nấu cơm rửa rau, Tần Mộ Lang chịu trách nhiệm làm đầu bếp xào rau, Tống Hân Diễm luôn khen đồ anh xào ngon hơn mình, chỉ muốn anh nấu cơm, lần nào cũng ăn nhiều hơn một chén, vì thế Tần Mộ Lang cảm thấy rất vừa lòng, cũng rất tự hào, cảm thấy rất có thành tựu.

Thời gian buổi trưa được sắp xếp kín mít nên không rảnh để xem di động.

Cả trái cây tráng miệng sau bữa cơm cũng ăn xong rồi, Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang dựa vào nhau nói chuyện phiếm.

Chuyện trò qua lại, tay của Tần Mộ Lang bắt đầu lộn xộn, đây gọi là no ấm nảy tà dâm.

Tay Tống Hân Diễm đặt lên ngực anh: “Tối hôm trước chúng mình mới…”

Tần Mộ Lang nhếch miệng nói: “Em đã nói là tối hôm trước còn gì, có phải tối hôm qua đâu.” Nói xong cắn môi cậu ngay.

Tống Hân Diễm: “…” Bị đẩy ngã trên sofa, không có bất kì cơ hội vùng vẫy nào.

Đương nhiên, cậu cũng chỉ giãy dụa tượng trưng một chút thôi.

Tống Hân Diễm ngủ trưa thẳng đến khi tự tỉnh, lúc ấy Tần Mộ Lang đã đi rồi, trong wechat có tin nhắn anh gửi tới.

Tần Mộ Lang: Anh về chỗ của ba mẹ, tối nay không muốn nấu cơm thì gọi đồ ăn ngoài, nhưng đừng ăn đồ nhiều dầu mỡ.

Tống Hân Diễm cười, trả lời anh: Biết rồi, mới dậy luôn.

Tần Mộ Lang không trả lời cậu, có lẽ anh đang lái xe nên không chú ý.

Nhắm mắt nằm phịch lên giường, định nằm để tỉnh táo một chút thì bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên.

Bạn tốt Cao Vân Thư gọi đến.

Cao Vân Thư hỏi cậu: “Lão Tống, đang làm gì đó?”

Tống Hân Diễm ngáp: “Vừa ngủ dậy.”

Cao Vân Thư: “Tần Mộ Lang không ở nhà à?”

Tống Hân Diễm: “Về nhà ảnh rồi.”

Cao Vân Thư: “Vậy tối nay mày một mình một giường rồi.”

Tống Hân Diễm: “Ảnh bảo tối ảnh sẽ về.”

Cao Vân Thư bỗng trầm mặc một giây: “Mày chắc chứ?”

Tống Hân Diễm đáp lại thản nhiên: “Không chắc.”

Cao Vân Thư nhận ra sự thay đổi trong giọng nói của cậu: “Lâu rồi không gặp mày, tối nay làm một bữa đi, chỉ hai đứa mình.”

Tống Hân Diễm nói: “Ờm, tao thay đồ xong đi liền.”

Cao Vân Thư là người bạn Tống Hân Diễm đã quen từ lâu, vô cùng hiểu nhau.

Bọn họ hẹn nhau ở một quán lẩu, vừa ăn vừa nói chuyện, là nơi tốt nhất để hẹn bạn bè hẹn nhau ăn cơm.

Vì hai người đến sớm nên trong quán còn nhiều ghế trống, có thể chọn một vị trí khá yên tĩnh.

Cao Vân Thư đến sớm hơn Tống Hân Diễm, trái ngược với Tần Mộ Lang chính là, Cao Vân Thư lớn lên có hơi u ám, lúc không cười trông khá nghiêm túc.

Tống Hân Diễm vừa cởi áo khoác vừa nói với y: “Hiếm khi mày mới rảnh, nãy trong điện thoại chắc mày chưa nói hết ý nhỉ.”

Đối mặt với cậu bạn hiểu mình tận gốc, trên mặt Tống Hân Diễm không có sự say đắm như khi đối mặt với Tần Mộ Lang, cũng không có cảm giác khiến người ta vừa gặp đã cảm thấy vô cùng dịu dàng dễ chịu. Đây là một mặt cậu chưa từng bộc lộ trước mặt Tần Mộ Lang, một sự lạnh lùng, xa cách nhàn nhạt, đây là Tống Hân Diễm mà Cao Vân Thư quen.

Cao Vân Thư rút một điếu thuốc đưa cho Tống Hân Diễm, Tống Hân Diễm nhận lấy, đồng thời thuần thục cầm bật lửa của đối phương, xoạch cái bật lên.

“Ừm, còn chưa nói xong, tao đoán mày cũng nghĩ ra rồi.”

“Hôm nay Tần Mộ Lang về nhà ăn cơm, chắc là Liễu Trạch Vũ vừa khéo có đến hỏi thăm nhà anh ấy chứ gì.” Tống Hân Diễm nói rất bình tĩnh, không có vẻ tức giận trên gương mặt, như thể cảm thấy rất bình thường: “Sao mày biết?”

Cao Vân Thư: “Mày còn nhớ lớp mình có một đứa gọi là Tịch Dương không, đó là bạn cùng phòng của tao.”

Tống Hân Diễm tự giễu cười: “Hôm qua có gặp, hiện tại cậu ta đang làm cho Liễu Trạch Vũ, Liễu Trạch Vũ mở một công ty mới, bây giờ đang là khách hàng của tao.”

Hồi đại học, Cao Vân Thư học cùng lớp với Liễu Trạch Vũ, bọn họ là bạn học của nhau.

Y nói: “Đù, trùng hợp thế, giữa trưa mấy đứa bạn cùng phòng của tao có tổ chức liên hoan, Tịch Dương thuận miệng nhắc đến Liễu Trạch Vũ.”

Tống Hân Diễm nghe y nói như vậy là hiểu ngay.

Ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Cậu ta thật sự quyết tâm theo đuổi Tần Mộ Lang.”

Cao Vân Thư rót cho cậu một ly bia: “Có phải kích thích lắm không?”

Tống Hân Diễm cụng ly với y, một hơi uống hết, nói: “Kích thích chứ, đương nhiên rồi.”

Cao Vân Thư hỏi cậu: “Thế bây giờ thái độ Tần Mộ Lang như nào?”

Tống Hân Diễm đặt ly trong tay xuống, sau đó bắt đầu đổ bia vào miệng, cậu cảm thấy bia chẳng đủ đô gì cả, nên gọi một bình rượu đế thì hơn.

Nhìn cậu bạn tốt mặt không đổi sắc uống rượu nồng độ cao, Cao Vân Thư không thể không nhắc cậu: “Uống nhiều như thế lỡ tối nay mày về nhà bị lộ thì sao.”

Hai mắt Tống Hân Diễm sáng quắc, nói: “Không đâu, tối nay anh ấy không về đâu.” Cậu biết, trong lòng Tần Mộ Lang vẫn còn Liễu Trạch Vũ.

Cùng lúc đó, người được nhắc tới là Tần Mộ Lang đang ngồi đối diện với Liễu Trạch Vũ, người đang làm khách ở nhà anh, cùng với người nhà của hắn.

Next→

2 thoughts on “Chương 6 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: