RB – 001

RB – 001

Các đồng chí, yêm xuôi dòng cùng người yêu yêm đây, nhớ tác hợp cho yêm nha 눈‿눈 Một số thứ mấy tình yêu nên để ý trước khi sa cơ lỡ bước vào bộ này:

  • Nhớ coi thể loại trước khi chọt vào, yêm thề là nó rất hợp gu của yêm nhưng không chắc hợp gu với mấy tình yêu.
  • Bởi vì yêm làm bộ này trong tâm trạng cực kỳ hưng phấn nên sẽ không đảm bảo tiến độ, cũng có nghĩa là lâu lâu sẽ có hoặc có liên tục,  yêm cam đoan là yêm nói năm sau mới làm cơ mà bây giờ yêm muốn bùng choáy!!
  • Đây là đồng nhân, đồng nhân toàn chức cao thủ, couple Tán Tu, 2 tên này theo nội dung yêm đã đọc lướt thì rất rất ooc, anh Tán còn sống và sẽ sống rất dai, bị chôn sống cũng sẽ đội mồ sống dậy, sống tuyệt đối dai hơn con gián, Diệp thần (kinh) vẫn lầy nhưng hình như không lầy bằng bản gốc, yêm không đảm bảo 100% dụng ý của tác giả nhưng yêm sẽ cố gắng truyền đạt thật tốt ý tứ trong đó, truyện theo lối ngược không nhẹ nên không làm cà chớn được nhưng chỗ nào lầy được yêm sẽ lầy. Dù sao đi nữa, nhớ ủng hộ yêm nha ( ー̀εー́ )

RED BALLOONMục Lục

Biên tập: Tinh Vũ

Chỉnh sửa: Rùa Tháng Tám

Chương 1.

Duy lịch năm chín mươi chín, thế giới trải qua ba lần đại diệt tuyệt hậu gần cả thế kỉ, người dân hân hoan chuẩn bị làm đại lễ ăn mừng vì sống sót sau kiếp nạn, nơi nơi tràn ngập không khí ngày lễ náo nhiệt tưng bừng. Vui sướng, một trong những yếu tố tạo nên tình cảm của con người.

Tình dục, cũng thế.

Lần thanh tẩy đầu tiên đến từ phóng xạ ô nhiễm của một ngôi sao băng khi nổ tung, sinh vật trên địa cầu chết hàng loạt, không đến một tháng trái đất đã không còn chút sự sống nào, sau đó trong những cá thể còn sót lại vẫn cố chấp sinh tồn bao gồm cả nhân loại bỗng xuất hiện một vấn nạn nghiêm trọng về tỉ lệ giới tính không đồng đều, vấn đề sinh sôi nảy nở hậu duệ đời sau trở thành vấn nạn trọng yếu nhất cũng như khó khăn nhất. Thế nhưng không biết là may mắn hay bất hạnh, có lẽ do phóng xạ đã tạo nên một thể tế bào đột biến, hay có thể nói đây là cách sinh vật lựa chọn tiến hóa để sinh tồn, giữa các giống loài ngoại trừ lúc mới sinh ra đã phân hóa thành hai giới tính thì trong giai đoạn trưởng thành của nhân loại lại xuất hiện thêm một loại giới tính mới, được sách giáo khoa gọi là giới tính thứ hai: Alpha, Beta, Omega.

Alpha và Omega là một quần thể có xác suất sinh đẻ cực cao, người trước cho dù là nam hay nữ đều có khả năng khiến người khác mang thai, mà người sau cho dù là nam hay nữ đều có khả năng mang thai cực cao; còn hơn thế, thân thể sẽ tự mình thay đổi nhằm chuẩn bị cho thời điểm sinh sản, gọi là kỳ dịch cảm và kỳ phát tình, Alpha sẽ tràn ngập ham muốn kích thích chiếm đoạt, chỉ cần một chút mùi vị phát tán từ thân thể Omega cũng có thể sẽ khiến phản ứng của bọn họ thoát ly khỏi sự khống chế của lý trí. Thân thể Omega vào vài ngày trước khi tiến ở giai đoạn này sẽ trở nên chủ động hơn, nhu cầu thức ăn và chất dinh dưỡng sẽ càng tăng lên, sức miễn dịch được nâng cao, hết lòng chuẩn bị các điều kiện đủ để thai nghén sinh mệnh mới.

Đồng thời khao khát thụ thai.

Song hết thảy những điều này đối với những người thân là Beta mà nói cũng không quan trọng gì, bọn họ chính là, ừm, những nhân loại bình thường… Hoặc giả cùng tồn tại trong đám người có khả năng mang thai cực nhỏ và đám người có khả năng khiến người khác mang thai cực nhỏ này một chút cũng không giống nhau, chẳng qua cũng chỉ dừng lại ở điểm đó.

Beta đối với hoocmon và khí vị của Alpha và Omega – tin tức tố – tương đối không nhạy cảm, họ cũng không có thời kỳ một tháng một lần hoặc một tháng vài lần phải dùng nửa người dưới để suy nghĩ, vì vậy dưới tác dụng của đại não trước khi thuốc ức chế kỳ tang thất xuất hiện, xã hội gần như do quần thể ong thợ này nỗ lực chống đỡ, ngay cả thuốc men đều do bọn họ dựa trên nền tảng không cam tâm mà đánh cược nghiên cứu một lần.

Thực sự là áp lực chất đống như núi.

Lần hủy diệt thứ hai và thứ ba suýt chút nữa có thể coi là dư âm của lần hủy diệt đại quy mô đầu tiên, đây cũng là nguyên nhân cuối cùng đặt nền móng cho việc nhân loại rời khỏi địa cầu tìm những nơi đặt chân mới. May thay có sự hỗ trợ của nền công nghệ cao phát triển đến mức tận cùng, nhân loại trong lần hủy diệt thứ ba không cần chờ đến trăm năm đã có thể tìm được khá nhiều nơi có hoàn cảnh thích hợp để sinh sống, phân tán trên những tinh cầu khác nhau cách nhau không xa lắm, nhân loại từ từ cắm rễ lần nữa, mô phỏng và sống cộng sinh theo những chủng loại nguyên thủy ở nơi bản xứ, mãi cho đến ngày nay mới lấy các tinh cầu riêng biệt và các trạm không gian phân tán khắp nơi làm chủ thể để mở rộng những chế độ khác nhau và phong tục tập quán riêng biệt, có thể nói bản đồ thế giới so với trước đây đã được vĩ đại hóa hơn.

Ở phía nam của tấm bản đồ này, có hai tinh cầu được xây dựng nhằm làm trung tâm công chuyển, trên quỹ đạo rải rác gần cả trăm trạm không gian không hề nhỏ, đây là Dross, là nước cộng hòa liên bang nắm giữ trong tay khoa học kỹ thuật sinh hóa cao cấp nhất, là nơi đầu tiên bọn họ chạm mặt nhau.

Tại một góc nhỏ của chốn thành thị phồn vinh, trong căn phòng của một tiểu khu tối tăm mà ánh sáng không chiếu tới vang vọng từng trận thở dốc bị đè nén, xung quanh là một khung cảnh yên tĩnh, vì vậy càng nổi bật hơn.

Căn nhà đã nhỏ còn tàn tạ, cửa sổ không có cách nào khép lại được với nhau, không gian trống trong nhà chỉ miễn cưỡng đặt được một cái giường đơn và một bàn làm việc kê sát tường, không có tủ quần áo bởi vì xung quanh chất đầy những bộ quần áo không biết là sạch sẽ hay vừa mới mặc qua, rơi rớt tứ tung trên mặt đất.

Quạt trần treo trên trần nhà phủ đầy những màu vàng lấm tấm của ẩm mốc bị gió lạnh ngoài cửa thổi vào một phát, xoay vòng cót két cót két, nối theo đó là một trận bụi bặm rớt xuống hai bóng người ngồi trên giường đang hôn môi nhau, song lại bị họ lờ như không thấy.

“A, ưm…”

Bốn phiến môi không hề có kỹ xão bện chung một chỗ, gấp rút đến mức như đang gặm cắn, môi dưới bị đối phương mút đến sưng đỏ, nước miếng giao triền nhuộm ướt đôi môi nứt nẻ vì mùa đông giá lạnh. Rõ ràng đây là môt ngày lạnh lẽo, nhưng nhiệt độ trong phòng lại duy trì ở mức cao hơn, bàn tay bao phủ hạ thân mình không hề có kỹ xảo, nhất định ba cái động tác an ủi là người đàn ông kia tự mình làm. Bao lấy, xoa nắn, vuốt ve.

Nhưng Diệp Tu lại cảm thấy như mình sắp bị hòa tan.

Hô hấp hơi trì trệ, một bóng người khác không bỏ lỡ sự thất thần trong nháy mắt của hắn, nâng ót hắn gấp rút hôn qua, đầu lưỡi linh hoạt quét qua các ngõ ngách trong khoang miệng, tựa như đang công khai tuyên bố quyền sở hữu của mình.

Ngu ngốc.

Diệp Tu nghĩ vậy, khoái cảm bốc lên lại không cho hắn cơ hội nói ra khỏi miệng, vừa mở miệng là nghe thấy tiếng rên rĩ dâm đãng ngay cả bản thân không dám nghe của mình.

Bàn tay ở dưới hạ thân càng lúc càng nhanh, động tác càng ngày càng thô bạo.

Một hồi căng thẳng, tiếng rên rĩ cao vút lại bị đè nén vào trong cổ họng, Diệp Tu tiết ra trên tay người đó, chất lỏng của trọc dịch bắn tung tóe lên bụng.

“Aiz, đừng có chỉ để ý đến khoái cảm của mình cậu… Nhanh lên chút.”

“… Biết rồi.”

“Cậu… Cậu làm gì đó, a.”

Diệp Tu trở mình ngậm lấy vật thể khí thế bừng bừng phủ đầy gân xanh nọ, mơ mơ màng màng, vứt một ánh mắt phong tình vạn chủng chưa hồi phục sau hồi cao trào cho đối phương, lông mi ướt át tựa như một cánh bướm chập chờn, cúi đầu cố gắng đem phần hung khí nóng bỏng này nuốt vào cổ họng.

Ánh mắt Tô Mộc Thu tối sầm, gần như bắn ngay lập tức. Diệp Tu bị dòng chất lỏng bất ngờ bắn vào làm cho sặc một trận, một giây kế tiếp lại bị nâng lên hôn sâu một lần nữa, nước miếng trộn chung mùi vị của hai người, không thể nói là ngon song lại khiến người ta chìm đắm không cách nào thoát được.

“Mộc Thu…” Diệp Tu ngậm lấy môi đối phương, khóe mắt ửng đỏ hơi cong lên, ẩn ẩn mang theo ý cười: “Có được không đó? Sao mà nhanh vậy?”

Tô Mộc Thu híp mắt tưởng rằng mình lại cứng thêm lần nữa, đưa tay bôi chất lỏng tựa như đang trả thù lên gò má Diệp Tu, bạch dịch hơi trượt xuống gương mặt hoàn hảo pha lẫn nét bối rối: “Thật muốn để cậu nhìn vẻ mặt mình bây giờ, ai lại tin cậu là một A…”

“Không phải A chúng ta cần gì rề rà như vậy? Trực tiếp đâm vào không phải tốt hơn sao?” Diệp Tu miễn cưỡng bắt lấy cổ tay Tô Mộc Thu, thè lưỡi tỉ mỉ liếm lấy thứ còn dư lại trên đó, hầu kết chuyển động theo động tác nuốt lấy.

Ánh mắt Tô Mộc Thu lại tối sầm đi.

“… Sớm muộn cũng có một ngày, bất kể giới tính cậu là gì, tôi cũng sẽ làm cậu không xuống được giường.”

“Ai bị đè còn chưa nói được đâu Tô Đại Đại.” Diệp Tu mút hết giọt bạch trọc cuối cùng còn dính trên tay Tô Mộc Thu. Ừm, hoàn hảo. “Bây giờ là thời gian Mộc Tranh tan học, cậu còn chưa chịu đi đón em ấy à?… Muốn bị chửi hở?”

“A!” Tô Mộc Thu bỗng chốc từ trong trạng thái si mê lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn thấy kim giờ trên đồng hồ treo tường đang chỉ tới số năm. “A a a không kịp nữa rồi! Trước khi tôi về cậu mau đem mấy cái này với mấy cái mùi sửa sang lại đi, một chút mùi cũng không được giữ! Bữa tối tôi sẽ làm, cậu đừng có bước vào bếp! Còn nữa! Quần áo!”

Tô Mộc Thu tùy tiện cầm giẻ lau sạch mình, chân này đá chân kia cố gắng nhét vào quần jean có hơi nhỏ.

“Đi giặt quần áo! Không giặt nữa chúng ta không có quần áo mà mặc đâu! Thế nhé bái bai!”

Diệp Tu ngồi trên giường nhìn đối phương nghiêng nghiêng ngã ngã xông ra ngoài lại không cẩn thận tông vào cửa rồi phun ra mấy lời lẽ thô tục, một nụ cười hiện lên bên khóe miệng.

Đúng là cái đồ ngu ngốc.

Nhưng lại là tên ngu ngốc ở phương diện này.

Chống người lên, Diệp Tu cũng không vội vàng mặc quần áo, mà đi tới góc phòng trực tiếp ôm lấy một đống quần áo chuẩn bị mọc nấm rồi xoay lưng vào phòng tắm.

Dọn dẹp phòng hả? Chỉ có đại thiếu gia đó mới dám giao loại nhiệm vụ này cho hắn, rõ ràng đã nói cuối tuần cùng nhau làm, đúng là không biết xấu hổ. Chỉ tiếc mình đang ăn nhờ ở đậu nhà người ta nên cũng không có biện pháp gì, coi như tôi nợ cậu đi.

Chắc chắn sẽ có một ngày để cậu đem toàn bộ lời lãi trả lại… Hoặc là chờ cậu, phát hiện ra trò đùa dai nho nhỏ của tôi. Ôm theo tâm tình hưng phấn, động tác giặt áo quần của Diệp Tu cũng trở nên nhanh nhẹn hơn, hương thơm của xà bông rẻ tiền quanh quẩn khắp phòng tắm nho nhỏ chật chội, bước qua một bước cũng đầy quan ngại.

Nhưng vậy thì đã sao?

Nơi này là, ngọn nguồn của toàn bộ hạnh phúc.

Tô Mộc Tranh vác balo trên vai, bên ngoài bộ đồng phục tuyết trắng của sơ trung là áo khoác caro mùa đông màu đỏ nhạt, hơi thở thở ra cũng ngưng kết thành làn sương mù tích nước. Cô đá hòn đá nhỏ bên cạnh gốc cây đa gần cổng trường, sau gần nửa tiếng đứng quanh quẩn ở đó, cả người cô đều pha lẫn hương thơm của chanh nhuộm đầy mùi ngọt của mật ong, một thiếu niên rốt cuộc cũng xuất hiện ở ngoài cổng sắt đang ló đầu nhìn dao dác tựa như không sợ khiến người khác chú ý còn tưởng rằng y là một phần tử khả nghi, dẫn đến bác cảnh vệ cũng cầm chổi chuẩn bị đuổi người, nhưng lại nhìn thấy khuôn mặt đang ngồi trên ghế xem báo quá kỳ chạy vội về phía y.

“Anh hai!”

Cô gái sở hữu mái tóc màu lá gai như thiếu niên trước cổng bước ba bước thành hai bước bổ nhào vào lòng ngực của thiếu niên, mái tóc được chải chuốc cẩn thận cột thành hai chùm đuôi ngựa bằng cột tóc màu xanh một trái một phải vất vưởng trên đầu vai cũng theo động tác đáng yêu của cô mà nảy lên.

Tô Mộc Thu buông lời chào bác cảnh vệ, sau đó dẫn em gái lên đường về nhà.

“Tiểu Tranh, hôm nay học tốt chứ?”

“Đương nhiên, có anh hai với Diệp Tu ở bên cạnh, các bài học hoàn toàn không phải vấn đề.” Cô gái giơ nắm đấm tự tin nói, lại bị anh hai mình dễ dàng tóm được do dự ẩn giấu giữa hai chân mày, nói cho cùng một học sinh còn đang ngồi trên ghế nhà trường vốn không thể thắng được thiếu niên đang lăn lộn trong kẽ hở chật hẹp mi lừa tao gạt chỉ vì tranh đoạt phí sinh hoạt, đặc biệt còn là người anh hai thân nhất của cô.

Tô Mộc Thu chỉ vừa búng tay liền phá vỡ lời nói dối của cô.

Mấy hàng mật mã ngắn ngủn hiện lên trước ngực cô gái, Tô Mộc Thu từ trong đó kéo ra một cây thủ pháo, toàn thân là một màu quýt chói mắt tựa như ánh chiều tà, nhưng ở đầu mút lại có vết trầy xước do bị va phạm thành thử phá hư mỹ cảm.

Thiếu niên đưa thủ pháo trả lại cho em gái, chép chép miệng hỏi: “Đánh nhau với ai?”

“… Nam sinh trong lớp, chúng nó nói màu tóc em giống như lá khô mùa thu, rất xấu, cho nên em mới đánh một trận với tụi nó.” Thủ pháo to lớn giống như một món đồ chơi bị cô gái tung lên tung xuống, Tô Mộc Tranh hơi uất ức cúi đầu, len lén nâng mắt nhìn biểu cảm của anh cô: “Anh, đừng giận mà, em có bị thương đâu.”

“Còn nói không bị thương, vũ khí cũng bị hao tổn mà kêu không bị thương, vũ khí bị hỏng là phải sửa chữa, sửa chữa thì tốn công cụ và tài liệu, tương đương với cần tiền. Hôm nay không cho em ăn điểm tâm.” Tô Mộc Thu tức giận nghiến răng: “Đối phương có mấy người?”

“Bốn người, một trong số đó là User.”

Tô Mộc Thu liếc mắt: “Một cô gái và bốn nam sinh đánh nhau, một trong số đó là thao tác giả còn có thể đánh thắng, thật tò mò không biết em là Weapon hay User nữa.”

“Vì anh với Diệp Tu đều là User cao cấp à nha, động tác của tụi nó quá nhàm quá yếu nên không thể trách em được.” Từ giọng nói nghe ra anh hai nhà mình không có tức giận thật sự, cô gái lại khôi phục dáng vẻ đầy sức sống. Quan trọng hơn là anh hai không tức giận đại biểu cho tối nay cô vẫn có bữa ăn nhẹ, tốt lắm tốt lắm.

Weapon và User còn gọi là vũ khí và thao tác giả, đều là loại người đặc biệt được sinh ra sau trận đại tuyệt diệt, nhưng so với gen biến dị của giới tính thứ hai, vũ khí và thao tác giả là kết quả do nhân loại tạo ra.

Sau lần đại tuyệt diệt lần thứ hai, các nhà khoa học hiểu rõ sự yếu ớt của thân thể con người nên đã bắt đầu dốc sức nghiên cứu chủ thể thứ hai, cũng chính là sự tồn tại song song của hạt nhân nguyên tử, ý đồ tạo nên miễn là nguyên tử không bị tổn hại, kết quả cao nhất là sinh mệnh sẽ không tiêu biến, dĩ nhiên điều này đến cuối cùng đã thất bại, nhưng lại bất ngờ nghiên cứu ra một loại thành quả khác có thể thay thế điểm này.

Không đem trứng gà đặt chung một giỏ.

Phân tán nguy hiểm.

Trong đám người này có một đoàn thể điên cuồng nghiên cứ tinh lực bằng cách bỏ thuốc vào trứng đã được thụ tinh chưa hoàn toàn trong một cơ thể mẹ, nhằm biến đổi gen của thai nhi, tại thời khắc thai nhi ra đời cũng là thời khắc Weapon đầu tiên trong lịch sử ra đời.

Weapon và nhân loại bình thường cho dù là bề ngoài hay giai đoạn trưởng thành cũng không có chỗ nào khác nhau, khác biệt chỉ nằm ở chỗ người ấy có thể lấy ra vật thể tương đương với sinh mạng thứ hai từ trong cơ thể mình, chỉ cần vật thể không bị tổn hại, thân thể Weapon vẫn có thể chịu đựng được tổn hại có cường độ vô cùng cao nhưng tỷ lệ tử vong chỉ dừng ở mức độ cực thấp, dẫu vật thể có bị hư hại cũng sẽ không tác động trực tiếp như lúc cơ thể tử vong, có điều lúc bình thường sẽ xuất hiện đau nhức như bị xé nát linh hồn, chịu đựng đến mức người khác không đành nhìn.

Cho dù thế nào, vật thể cũng đều bền bỉ hơn so với thể xác yếu ớt, mà thí nghiệm này trở thành cây đại thụ được phổ biến rộng rãi trong hoàn cảnh tận thế gần kề, có thể thông qua sinh sản di truyền, nhanh chóng được đại đa số nhân loại ủng hộ.

Mà còn sót lại rất ít người không hi vọng mình thừa ra “chủ thể thứ hai” người không ra người quỷ không ra quỷ, nhưng bọn họ cũng muốn sống sót, vì vậy tự mình mở ra một loại thí nghiệm khác ─ có thể sử dụng vật thể của Weapon, dùng nó ngăn cản uy hiếp với sinh mệnh. Khi thí nghiệm “ký sinh trùng” được mở ra, nó phải chịu sự đàn áp mãnh liệt từ Weapon, mãi đến khi…

Tô Mộc Thu cầm lấy thủ pháo của Tô Mộc Tranh rồi tháo một cái bật lửa nho nhỏ ở phía dưới ra, hất tay quăng chuẩn vào góc nhỏ trong khúc ngoặt u ám, không biết từ nơi nào xuất hiện một mô hình phi đạn nhiệt cảm cỡ nhỏ, khi bật lửa kia rơi xuống thì cũng theo đó nổ tung. Sau khi khói tiêu tán, một người đàn ông trưởng thành mặc quân phục bước ra khỏi khúc cua xuất hiện trước mặt hai anh em.

“Anh hai lợi hại quá! Em còn chưa làm được cái phi đạn đó đâu!” Tô Mộc Tranh khều khều tay áo Tô Mộc Thu, ánh mắt màu hổ phách sáng lấp lánh.

“Vì anh là User nha, User mới có thể sử dụng được giá trị chân chính của Weapon, nếu không năm đó cũng sẽ không có User nào lưu lại.”

Vì User có thể phát huy hoàn mỹ tất cả năng lực mà Weapon sở hữu, trợ giúp cho nhân loại vượt qua trận đại tuyệt diệt thứ ba, thế cho nên thí nghiệm đó mới có thể kéo dài. Khó hiểu chính là Weapon lại không thể trở thành User được, User cũng không có cách nào gánh vác được năng lực của Weapon, chẳng qua mấy thứ này nói sau đi.

Tô Mộc Thu đề phòng người đàn ông đang đi về phía mình càng lúc càng gần, lặng lẽ đẩy em gái giấu sau lưng.

“Ông là ai?”

Người đàn ông khom người nở nụ cười theo quy tắc xã giao, cho dù bị nghi ngờ và bị công kích một trận như vậy vẫn giữ thái độ không nóng không lạnh, gã nâng tay trái đặt bên ngực phải, tay phải ngả mũ, hơi cúi đầu thực hiện một lễ nghi quý tộc không giống với thân phận quân nhân, cái này làm Tô Mộc Thu không xuất thân từ quý tộc ngớ người một hồi.

“Xin chào, ngài Tô Mộc Thu.” Người đàn ông đội lại mũ quân nhân, đứng thẳng người nhưng vẫn mỉm cười như cũ, trước ngực cài một huy chương hình hoa sen gián tiếp tiết lộ thân phận của hắn  ─ ít nhất phải là thiếu tướng tử tước trở lên, nhìn từ màu lam đậm của khuyên tai còn có thể nhận ra đây là một User: “Tôi đã quan sát cậu và cậu bạn Diệp Tu của cậu gần nửa năm, cho rằng hai người đều có đủ năng lực và tư cách tiến vào học viện quân sự, xét thành tích sẵn có sau khi tốt nghiệp sẽ có cơ hội trực tiếp đảm nhiệm chức vụ đội trưởng của đặc chủng binh đội loại ba với ba mươi người, xin hỏi hai người có nguyện vọng tham gia hay không?”

Nghe xong lời này, trong mắt Tô Mộc Thu viết đủ loại không thể tưởng tượng nổi.

Thân là User và Weapon đang trong thời đại phát triển, có thể bước vào quân đội gần như được xem là mong ước trọn đời, nếu có thể trở thành một thành viên trong đội khai hoang đến các tinh cầu chưa được khám phá, đối với bọn họ đây là một sự cám dỗ đầy sức hấp dẫn. Tô Mộc Thu nuốt từng ngụm nước bọt: “Tiền lương thì sao?”

Có cơ hội là nghĩ ngay đến việc có cầm được tiền nong hay không cũng chỉ có thể là anh trai nhà mình, Tô Mộc Tranh hơi khinh bỉ nhìn y.

Người đàn ông khẽ cười, giơ hai ngón tay lên.

“Lương tháng hai chục ngàn?” Tô Mộc Thu cau mày, ở thời đại chỉ cần thuận lợi một chút đã có thể bán được bảy mươi khối mà lương tháng chỉ có hai chục ngàn quả thực rất không đủ, may sao đối phương lại lắc đầu.

“Cậu và Diệp Tu khi ở học viện quân sự sẽ được hưởng đãi ngộ hai người một phòng, em gái cậu nếu chuyển tới trường phụ thuộc học viện quân sự cũng sẽ được miễn phí nhà trọ.” Gã gập lại một đầu ngón tay: “Ngoài ra nếu ngài lọt vào top 3 trong các kì thi học kì sẽ có khả năng nhận được học bổng một tháng một trăm ngàn, xin hỏi còn có vấn đề nào không?”

“Không có vấn đề, hợp tác vui vẻ!”

Anh à anh không cần lộ ra cái kiểu cười như giành được khoản làm ăn lớn đó đâu…

Tô Mộc Tranh đã vô lực thổ tào anh hai nhà mình, cô chỉ hi vọng trước mắt có một người có thể ngăn những hành động ngu ngu ngơ ngơ mà còn muốn nhảy vào hố có hàng loạt lợi thế đó của Tô Mộc Thu, chẳng hạn như Diệp Tu từ đằng xa kia đang chạy tới có thể là lựa chọn tốt nhất… vân vân.

Tô Mộc Tranh cuối cùng cũng phát hiện có chỗ nào đó sai sai, trong không khí tràn ngập mùi vị chua ngọt như mùi chanh và mật ong, té ra hai ông anh to xác kia đến kỳ dịch cảm mà không chịu uống thuốc, tùy tiện xử lý là chạy loạn ra ngoài kiểu đó sao? Mặc dù lấy khoa học kỹ thuật hiện nay con người căn bản sẽ không bị mùi tin tức tố quấy nhiễu rồi phát tình cái gì đó, già rồi ít nhất cũng phải có chút xấu hổ gì đó đi chứ!

Cô em nhỏ Tô Mộc Tranh vừa mới học xong tiết học về giáo dục sức khỏe chính thống được hai ông anh tay cầm hai tay hai bên dắt về nhà, đối mặt với người đàn ông đang kinh ngạc chỉ để lại một nụ cười ngọt ngào: “Một tuần sau bọn cháu sẽ đến trường báo danh, thành thật xin lỗi.” Lại nghiêng đầu sang phía khác lên án mạnh mẽ: “Bữa ăn nhẹ tối nay, hai người các anh ai cũng đừng hòng ăn một miếng!”

“Ế? Mộc Thu, Mộc Tranh sao thế?” Diệp Tu vừa chạy qua liền bị lôi lại, mặt mày bối rối không chịu được.

Tô Mộc Thu bất đắc dĩ nhún vai : “Ai biết… Có thể đến kỳ đó nên tâm trạng không được tốt chăng? Đừng nói cái này nữa, tôi vừa nắm được cơ hội bước chân vào trường quân sự đó, có muốn đi cùng không? Một tháng còn được nhận một trăm ngàn nha, tôi cam đoan đây là vụ mua bán cực khá, không phải cậu còn muốn tìm mấy trò chơi gì đó sao, thế thì cùng đi đi.”

“Được lắm nha Tô Mộc Thu!” Hai thiếu niên vỗ tay cười thật to.

Tô Mộc Tranh vừa tròn mười ba tuổi đang trong thời kỳ phơi phới của tuổi xuân giận đến mức mặt đỏ rần cả lên, ai mới là người đến kỳ đó hả, ngay cả bữa tối cũng không cho hai người ăn, thật đáng ghét!

1 thought on “RB – 001

  1. Mới đọc fic hường phấn xong giờ lại chậy qua đọc fic ngược thể loại mà mình không bao giờ đụng tới.
    Truyện thấy có nhiều định nghĩa rất thú vị nha còn lạ nữa sẽ cố gắng đeo đến cùng “nắm tay”.
    Mình rất thích giọng văn của bạn nha, truyện cũng thuần Việt nữa ^0^///.
    Cảm ơn bạn đã edit truyện nha😍!!!

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: