[NLCT] Chương mở đầu

[NLCT] Chương mở đầu

Chương mở đầu – Được triệu hồi

Dịch giả: Ao

Kondo Seiichiro kiệt sức.

Nhân viên thì giảm còn khối lượng công việc thì cứ tăng lên. Cuộc chiến gấp rút với bể biên lai từ sáng đến tối. Bị đánh lừa bởi danh xưng là trợ lý trưởng phòng nhưng thực chất đây là vị trí mà bị cả bên trên lẫn phía dưới đùn đẩy cho những công việc vụn vặt.

Sinh nhật lần thứ 29 từ lúc nào mới nhận ra bóng dáng ba mươi thấp thoáng, nhưng dạo gần đây ngay cả nấu ăn cũng không thể nên thể lực đã dần tới ngưỡng. Những năm đầu hai mươi, anh có thể khỏe lại nhanh chóng ngay sau một giấc ngủ, nhưng giờ dường như việc đó là không thể.

Ngày nào cũng như ngày nào, nói “Hôm nay đến đây là được rồi.”, như thể ân cần bảo “Tôi sẽ cho cậu về sớm.”, nhưng vẫn cứ bị gọi tới với bất kể lý do gì, dù kể cả vào ngày nghỉ.

Nói cho cùng, Seiichiro, nghĩ tới ngày nghỉ hiếm hoi ngủ say như chết mà không cần phải làm gì, cảm thấy thật thoải mái khi đi qua khu phố khi Mặt Trời vẫn chưa lặn nên quyết định đi đường vòng về nhà.

Đó là khởi điểm của tất cả những sai lầm.

Một quả cầu màu xanh ở trung tâm cây cột trắng, bức tường có hoa văn và trần nhà hình vòm cao.

Anh mơ hồ nghĩ rằng nó giống với kiến ​​trúc Châu Âu mà anh đã thấy khi còn là sinh viên.

Tập trung vào phông cảnh là một phương thức để trốn tránh hiện thực.

Rất nhiều người vây quanh trong căn phòng lớn ấy. Vẻ ngoài của họ khác xa với người Nhật, thêm vào đó là những mảng màu rực rỡ.

Hơn nữa, anh thậm chí không thấy bộ quần áo nào giống như ở Nhật Bản… Dường như tất cả mọi người đều mặc áo giáp và các bộ đồ giống như linh mục nhà thờ, như thể anh đã lạc vào cảnh quay của những bộ phim giả tưởng.

“Thành… Thành công rồi! Thành công rồi!”

“Thánh nữ đã giáng thế!!!”

“Ô Ô Ô Ô Ô Ô!!!!”

Những người ngoại quốc lặng im ấy đồng loạt hét lên. Trong số đó, một người đàn ông chỉnh tề với bộ đồ đen kịt, lặng lẽ dùng ánh mắt lạnh lùng quan sát họ.

Rồi một mỹ thiếu niên dường như có địa vị cao, trông khá lòe lẹt, đối lập với người với bộ đồ đen tuyền kia đưa tay ra cho cô gái cũng đang ngơ ngác ngồi bên cạnh Seiichiro.

Seiichiro tua lại ký ức.

‘Mình đã ghé qua một trung tâm mua sắm trên đường từ công ty về trong ngày nghỉ. Sau khi lang thang trong nhà sách, mình đi mua một số nguyên liệu ở siêu thị để chuẩn bị bữa ăn sau rất lâu không tự nấu, và sau đó…’

Sau đó, anh chạy tới khi nghe thấy tiếng hét, và phát hiện ra cô gái có vẻ như là nữ sinh cấp ba đang bị kéo xuống đất.

“Không! Ai đó! Làm ơn giúp với!”

Cơ thể cô gái chỉ còn nhìn thấy nửa thân trên, và cứ thế tiếp tục bị kéo sâu vào vòng tròn sáng chói trên mặt đất. Seiichiro không một giây nghĩ ngợi nắm lấy bàn tay đang chới với.

Cô gái được người đàn ông trẻ tuổi đưa đi cùng những người lính, và Seiichiro bị bỏ lại, đã được một số người đàn ông giống như linh mục đưa đến một căn phòng khác và nghe giải thích.

Họ nói mình không phải linh mục mà là pháp sư hoàng gia và bộ trưởng.

Đây là một thế giới tồn tại ở một chiều không gian khác với thế giới nơi Seiichiro đã sống, còn anh hiện đang trong cung điện hoàng gia của vương quốc Romane.

Vương quốc Romane có một khu rừng bị bao phủ bởi chướng khí gọi là Rừng Quỷ, có vẻ như chướng khí này cứ 100 năm lại bùng phát một lần khiến bệnh dịch lây lan.

Một cô gái có sức mạnh đặc biệt được gọi là thánh nữ có thể tẩy sạch chướng khí, mặc khải của Chúa cho biết vị trí của thánh nữ trong sự mặc khải của Chúa. Có thể là trong nước, có thể là nước ngoài, và có thể là một thế giới khác.

Và vì vị thánh lần này là cô gái sống trong thế giới của Seiichiro, nên họ đã phải tập trung hết những bộ não thông thái của vương quốc, sử dụng bí pháp từ rất xa xôi về trước để triệu hồi cô từ thế giới khác đến đây.

(Thế giới khác? Thánh nữ? Vương quốc? Chướng khí?)

Nói rõ ra, Seiichiro không thể hiểu gì với cái đầu mệt mỏi chuyên vùi đầu vào công việc của mình.

Đúng hơn thì, anh nghĩ đây có thể là một giấc mơ ban ngày khi cơ thể kiệt sức cực độ.

Vị bộ trưởng tiếp tục giải thích.

Có thể nói, Seiichiro là “người bình thường bị cuốn vào” việc triệu hồi Thánh nữ, và vì trách nhiệm thuộc về vương quốc, nên họ sẽ cung cấp cho anh ấy, quần áo, nơi ở, đến cả ăn uống, họ còn hỏi liệu anh có mong muốn nào khác không.

Seiichiro nghĩ với bộ não không chịu hoạt động.

(Chăm lo thức ăn, quần áo và chỗ ở…? Điều đó có nghĩa là mình không phải đến công ty? Không cần phải làm việc nữa?

Mình đã làm việc từ sáng sớm cho đến tận gần sát chuyến tàu cuối cùng, không thể ăn cơm vì cứ liên tục nhận được các cuộc gọi trong cả lúc nghỉ. Thay vào đó là tống một chai Carolie Mate cùng với thạch năng lượng vào dạ dày. Có nghĩa là mình không cần phải trả lời những câu hỏi ngớ ngẩn của bộ phận khác khi phải dùng cà phê để tống bay cơn buồn ngủ?)

Seiichiro đã mệt rồi.

Làm việc từ sáng đến tối.

Cho một cuộc sống chỉ có công việc và giấc ngủ.

Nhưng, đầu của Seiichiro đã bị xâm chiếm rồi.

Khi nhận ra, Seiichiro thấy chính mình đã lỡ nói với bộ trưởng với gương mặt phục phịch:

“Hãy cho tôi một công việc.”

1 thought on “[NLCT] Chương mở đầu

Hãy bình luận văn minh, không làm được thì đừng bình luận.

%d bloggers like this: