[1] Cẩu nam nam

[1] Cẩu nam nam

Chương 1. | Mục lục

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Rùa Tháng Tám

01.

Tôi vào nghề sắp được mười năm rồi nhưng vẫn là sao nam hạng ba, khó mà tưởng tượng được cảm giác một đêm bạo hồng là gì, đời đã định trước hot không nổi.

Dù sao tôi cũng buông xuôi rồi, có chút triển vọng thì nhận, chạy thêm một ít show nhỏ, tham gia hoạt động thu thêm nhân số, hỗ trợ giữ vẻ bề ngoài. Lúc không có việc làm, tôi liền ru rú ở nhà xem phim chơi game, ăn ăn uống uống ngủ thẳng đến trưa, cuộc sống rất thoải mái, không đến mức chết đói.

Đầu tháng ba năm nay, một tổ chương trình trên mạng trong nước chủ động mời tôi. Đây là môt show thực tế tương tự như dã ngoại cầu sinh, nhóm khách mời chắc chắn phải chịu cực, chương trình mời không nổi những vị có danh tiếng, chỉ có thể lấy lùi làm tiến, mời tôi làm khách mời thường xuyên nhất.

Tôi rảnh đến phát chán, nhận phim nào cũng là vai phụ, lúc trước có tham dự một chương trình song cũng là khách mời, mà kỳ cực ít, chỉ hơi lộ mặt chút thôi, người đại diện bây giờ cũng đã bỏ xó tôi rồi, vừa thấy có người chủ động mời tôi, có thể kiếm tiền, thế là lập tức sắp xếp cho tôi làm việc luôn.

Sau đó ngày nào tôi cũng đi sớm về muộn, ăn gió nằm sương, suốt ngày làm bạn với muỗi, băng qua các khu rừng hoang núi vắng. Giày vò suốt mấy tháng, cả người tôi đều gầy đi trông thấy, thịt trên người chắc cũng tụt chục cân, chẳng khác nào một con chó chết.

Trên đường về nhà, tôi đánh một giấc trên máy bay, sau khi tỉnh ngủ xuống máy bay, tôi quen thói lướt lướt weibo, hôm nay hot search thế mà lại là–

[Doãn Hoài Mục và Thái Cẩn, đôi chồng chồng thất niên chi dương, thật thật giả giả ly hôn!]

Tôi trừng lớn hai mắt!

Dại ra ba giây, tôi run tay ấn vào topic liên quan, kết quả là tin này so với tin khác còn giật gân hơn, tôi nhìn đến mức da đầu run lên.

Bởi vì tôi là một trong những người có liên quan đến tin này, Thái Cẩn.

02.

Cách nhau bảy năm, không ngờ tôi lại lên hot search một lần nữa.

Kỳ thật chủ yếu vẫn dựa vào phúc của Doãn Hoài Mục, tầm chú ý của mọi người hình như luôn luôn tập trung lên người anh.

Lúc tin tức vừa được tuồn ra, toàn weibo xém chút nữa sụp đổ, cư dân mạng đủ thể loại “đờ mờ”, spam vô số “a a a a” với dấu chấm than, chừng độ khiếp sợ cỡ này, chẳng thua gì năm đó khi tôi và Doãn Hoài Mục công khai yêu đương, trực tiếp tuyên bố kết hôn.

Đây không thể nghi ngờ là một trong những rumor lớn trong giới giải trí sắp tới, phỏng chừng chờ đến cuối năm thống kê lại các sự kiện lớn trong giới giải trí, chuyện xấu của tôi với Doãn Hoài Mục chắc cũng phải xếp trong 3 top đầu.

Marketing đại V ra yêu sách nói, kỳ thật chúng tôi sớm đã chỉ còn là trên danh nghĩa, còn sơ lược lộ trình thời gian mấy năm gần đây của tôi với Doãn Hoài Mục, từ ăn mặc ở đi lại, mỗi lần chúng tôi lên sóng hạ sóng tương tác lẫn nhau, liệt kê và phân tích đủ mọi loại chuyện.

Không chỉ thế, bọn họ còn chụp một đống ảnh chụp bí mật, trong ảnh không phải Doãn Hoài Mục và tôi, mà là đối tác hợp tác với anh gần đây nhất – Đổng Khoa Diệp.

Lòng tôi chợt lạnh.

Đổng Khoa Diệp là ai?

Tôi rất rõ ràng, cậu ta năm nay vừa tròn hai mươi, cùng quản lý với Doãn Hoài Mục trong công ty, có thể xem là đàn em của Doãn Hoài Mục. Hơn nữa cậu ta da trắng đẹp mắt, lúc cười mi cong vút, trên má có hai lúm đồng tiền, hiện là tiểu thịt tươi được người người nâng trong tay.

Tài nguyên của cậu tốt đến mức không chê vào đâu được, đại ngôn tiếp trong tay đều là các thương hiệu Âu Mỹ lớn, nhân khí và số lượng fan bỏ xa tôi mấy con phố, tôi mà là Đại Bảo, thì cậu ta chính là SK-II với Lamer*, không thể đem ra so sánh được.

*Đại Bảo là hàng mỹ phẩm thông thường giá bình dân ai mua cũng được, còn SK-II với Lamer là mỹ phẩm cho đại gia, dùng tiền củ mà mua =))))

Nhưng tôi nói thật, khuôn mặt của Đổng Khoa Diệp thật ra có hơi giống tôi khi còn trẻ, thế mới bảo, tuổi trẻ thật tốt.

Không giống tôi hiện tại có ba sợ, sợ nghèo, sợ mập, sợ hói đầu.

03.

Cư dân mạng nóng lòng thảo luận lí do tôi ly hôn Doãn Hoài Mục, ví dụ như chúng tôi chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, trong đó một bên có khả năng ngoại tình, có tình nhân, thậm chí có con riêng với phụ nữ khác…

Giả giả thật thật, bọn họ thảo luận khí thế ngất trời, tâm hồn bát quái bùng cháy, có người bổ não kinh hồn, có vài suy đoán tôi nhìn suýt chút nữa cười thành tiếng, ha ha cười khổ.

Có điều trong cuộc hôn nhân này, bên sai hình như đều là tôi, tâm của mọi người đều hướng về Doãn Hoài Mục.

Dù sao tôi trong nóng ngoài lạnh, là diễn viên nhỏ có quá khứ đen tối, mà Doãn Hoài Mục thì sao?

Anh có sắc đẹp và thực lực, giành được vô số giải ảnh đế.

Năm đó Doãn Hoài Mục dịu dàng nho nhã, tác phong nhẹ nhàng, là bạch nguyệt quang, là nốt chu sa trong lòng vô số fan hâm mộ, bao gồm luôn cả tôi.

Chỉ có thể ngắm anh từ xa chứ không thể đến gần, tựa như tuyết liên, mà tôi của bảy năm trước chỉ là diễn viên hạng mười tám, cho dù là hạt bụi thấp kém cũng không thể nở thành một đóa hoa, có lẽ chỉ có thể hóa thành cát bụi, gió thổi liền tan.

Khi chúng tôi quyết định công khai, thậm chí lúc ấy kết hôn, tôi thật sự bị dìm toàn tập!

Tình nhân trong mộng của hàng vạn hàng ngàn thiếu nam thiếu nữ bị tôi đoạt mất, cho nên người chúc phúc cho chúng tôi đã thiếu còn thêm thiếu, đại đa số vừa hâm mộ vừa ghen tị với tôi, nói tôi kiếp trước cứu vớt trái đất, hệ ngân hà, cả vũ trụ này nọ, đó không tính là gì, còn cứng rắn ghép cho tôi cái danh đê tiện lẳng lơ, bạch liên hoa, tâm cơ boy nham hiểm.

Tôi nháy mắt, thì là đang phóng điện với Doãn Hoài Mục; mỉm cười thì miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm; nâng tay xoay người, đó là lẳng lơ đưa tình; há miệng vừa nói, thì càng quá đáng hơn, nói tôi bán mặt ỏng ẹo, lời ngon tiếng ngọt, khẩu Phật tâm xà, dù sao chẳng có lời nào hay.

Tóm lại trăm ngàn điều đều là Thái Cẩn tôi sai, là tôi xấu xa không biết xấu hổ, là tôi không từ thủ đoạn, lừa gạt câu dẫn Doãn Hoài Mục.

Lịch sử đen của mấy minh tinh khác chỉ xây được một cái lầu, mấy chục mấy trăm tầng đã phải quỳ lạy; lịch sử đen của tôi tầng tầng biệt thự san lấp đất bằng, nhà cao cửa rộng ngàn vạn căn, xây thành một tòa thương nghiệp CBD!

Các anti fan cực kỳ trâu bò, thiệt muốn vỗ tay cho họ quá đi mà!

04.

Lúc ấy cả thân lẫn tâm của tôi đều mệt, không muốn kiếm thêm anti cho nam thần nữa, nâng anh lên thần đàn, rồi chuẩn bị lui giới.

Doãn Hoài Mục lại nói: “Muốn lui thì cùng lui, cho dù thế nào, anh nhất định sẽ kết hôn với em.”

Tôi đương nhiên bị cảm động!

Khi đó cảm động đến rối tinh rối mù, tôi muốn làm một em gái, chuẩn không cần chỉnh nhào vào lòng nam thần khóc chít chít.

Nam thần thâm tình dịu dàng như thế, tôi dứt khoát kiên quyết gả cho anh luôn.

Lần đầu tôi gặp Doãn Hoài Mục là lúc anh mười sáu tuổi, khi anh luyện múa mệt đến rã rời, tôi đưa cho anh một ly nước đường; lúc mười tám tuổi, chúng tôi chân trước chân sau vào giới, tuy cùng tuổi, nhưng tính ra tôi là tiền bối của anh, vẫn luôn chăm sóc anh, nhưng mà sau này anh càng ngày càng hot, tài nguyên đều là hạng nhất.

Đến năm hai mươi hai, tôi chính thức kết hôn với anh, hiện giờ của hai đều hai mươi chín, những tưởng đời này đằm thắm như thuở ban xưa, thế mà lại không tránh được thất niên chi dương.

Hôm nay tôi vội vàng trở về, tính định kỉ niệm bảy năm ngày cưới, thế mà tin tốt lại ngược lại, hiện tại tin tức cứ ùn ùn kéo đến, đều là tin tôi ly hôn với anh.

Trong mắt người khác, tôi là kẻ chủ động theo đuổi Doãn Hoài Mục, là đồ lẳng lơ đê tiện chiếm lấy nam thần của họ suốt bảy năm, cuối cùng cũng nguội lạnh.

05.

Bây giờ tin tức linh thông như vậy, chuyện bát quái nóng nổi của các minh tinh thế này, các nick giải trí đứng đầu đều lập tức share nhau, như sợ người trong thiên hạ không biết.

Trợ lý Tiểu Tiêu của tôi đương nhiên cũng đọc được tin này, cậu vốn định ngăn tôi, nhưng lại chậm một bước.

Thấy tôi đứng sững, mắt cũng không thèm nháy, nhìn chăm chú vào màn hình di dộng, ánh mắt nhìn tôi vô cùng cảm thông lẫn thương hại, hận không thể ôm tôi một cái.

Người đại diện anh Lăng nóng nảy hơn nhiều, hắn gọi điện thoại qua đây rống giận: “Đùa gì đây hả! Thái Cẩn mẹ nó cậu muốn làm gì đó? Không muốn lăn lộn trong cái giới này nữa phải không?”

Mấy năm nay tôi bị hắn mắng vô số lần, lần ghê gớm nhất là bảy năm trước, tôi bị mắng đến máu chó đầy đầu, nghi ngờ nhân sinh, hôm nay hình như lại phá vỡ kỷ lục rồi.

Anh Lăng bốn mươi mấy, tuổi không nhỏ nữa, tôi thật sợ ảnh tức phát bệnh tim.

Tôi không lên tiếng, sau đó cúp máy anh Lăng, nói với Tiểu Tiêu rằng cậu tan tầm đi, bảo cậu về nhà trước.

Trên mặt Tiểu Tiêu hơi do dự, có chút lo lắng hỏi tôi: “Anh Cẩn, thật sự không cần em theo anh về sao?”

Tôi lắc đầu, vẻ mặt bình thản: “Ừm.”

Vì tôi là khách mời thường xuyên của show du lịch mạo hiểm nọ, phải theo tổ chương trình bay khắp nơi khắp chốn, nên năm tháng rồi chưa về nhà.

Hôm nay về nhà, trong nhà vắng vẻ, dì quét dọn không ở, Doãn Hoài Mục cũng không hiểu đang vội cái gì, bây giờ người đang ở chỗ nào, dù sao cũng chẳng về.

Đã xảy ra chuyện lớn như vậy, mà anh ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Tôi nắm chặt di động trong tay, rất nhiều lần có ý định gọi để chất vấn anh, nhưng liếc chiếc nhẫn cưới mang trên tay, tôi vẫn nhịn xuống.

Tôi ngẩn người nhìn di động, tâm tư lúc này chẳng còn, chỉ muốn chờ Doãn Hoài Mục về nhà.

Buổi tối tám giờ, tôi nghe thấy tiếng cửa mở, rốt cuộc cũng chờ được anh.

06.

“Hoài Mục…” Tôi mở miệng gọi anh một tiếng, cổ họng hơi khàn khàn, phát giác lâu lắm rồi không gọi anh như vậy, thế mà có chút không quen.

Bảy năm trước, tôi thường gọi thẳng tên anh, bên ngoài thì là bạn với anh, làm anh em, bên trong thì lén lút xem anh như nam thần, lặng lẽ thầm mến anh.

Sau khi kết hôn, Doãn Hoài Mục luôn nói tôi rằng tôi là bảo bối, là tâm can, là bà xã của anh, cũng nhiều lần bảo tôi gọi anh là “ông xã”.

Thấy Doãn Hoài Mục không tỏ vẻ gì, tôi bật người sửa miệng: “Ông xã.”

Nghe tiếng gọi, anh nâng miệng cười, như hoàn toàn không thấy rumor ly hôn của chúng tôi, đi qua nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, nói: “Hôm nay là ngày kỉ niệm kết hôn của chúng mình, hay là đi nhà hàng đó đi, anh đã đặt trước rồi.”

Nếu anh đã sắp xếp thỏa đáng thì tôi cũng gật đầu, đồng thời đi cùng anh.

Nhà hàng nọ, là nơi năm đó Doãn Hoài Mục cầu hôn tôi, sau này thì mỗi năm, hễ là kỉ niệm ngày cưới như hôm nay, chúng tôi sẽ cùng vào đó ăn tối.

Không gọi bác tài, Doãn Hoài Mục tự mình lái xe chở tôi, dọc đường thật yên tĩnh, rõ ràng chuyện náo loạn lớn như thế, vậy mà anh chẳng nói điều gì, mà tôi ngồi trên ghế phó lái, nhìn bàn tay đeo nhẫn của anh, không vội mở lời.

Lúc sắp đến nhà hàng, cuối cùng anh cũng cất tiếng: “Tiểu Cẩn, anh muốn thẳng thắn với em một chuyện.”

Lòng tôi chợt hoảng hốt!

Ảnh muốn nói cái gì?

Chẳng lẽ thật sự định ly hôn với tôi sao? Chẳng lẽ đêm nay là bữa tối cuối cùng của tôi với ảnh sao?

Đáy lòng tôi thấp thỏm, chờ Doãn Hoài Mục mở lời, ai biết anh đột nhiên chuyển đề tài, hỏi lại tôi: “Có phải em cũng có chuyện giấu anh không? Tiểu Cẩn.”

Tôi: “…”

Ý gì hả?!

Tôi ngẫm lại, tim đập như muốn rớt ra!

Nguy rồi! Chẳng lẽ bí mật tôi giấu nhiều năm bị ảnh phát hiện rồi sao?

Đột nhiên tôi nghĩ đến nguyên nhân thật sự mà anh ấy muốn ly hôn với tôi, vì tôi căn bản không phải là…

Tim tôi run lẩy bẩy, nhất thời không dám đối mặt với anh, cúi đầu xin lỗi nói: “Đúng… Xin lỗi, em không định gạt anh đâu, em thật…”

Doãn Hoài Mục ngắt lời tôi: “Tiểu Cẩn, thật ra anh cũng lừa em.”

Tôi: ??!

Phim truyền hình và tiểu thuyết lúc bấy giờ thường xuất hiện một tình huống cẩu huyết đặc biệt kinh điển, đó là tai nạn giao thông.

Nhưng mà có đôi khi cuộc sống hiện thực càng thêm cẩu huyết, tôi và Doãn Hoài Mục mang suy nghĩ khác nhau, định thẳng thắn nhận sai, nhưng ngay khi chạy qua ngã tư đường thì xảy ra tai nạn.

Trong lúc va chạm mạnh xảy ra, cả thân xe lật ngược, Doãn Hoài Mục dùng cơ thể chắn cho tôi, ôm tôi chặt chẽ trong ngực. Trước khi mất ý thức một giây, tôi thấy trán anh chảy máu, sau đó mắt tôi tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

07.

Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, sau khi khôi phục ý thức, thì cảm thấy một cảm giác dị dị dưới thân…

Tôi đưa tay sờ sờ, lông mềm mềm, cúi đầu còn thấy được bộ lông màu nâu.

Đờ mờ!!

Đuôi tui sao lộ ra rồi?!!

3 thoughts on “[1] Cẩu nam nam

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: