[10,11] Cẩu nam nam

[10,11] Cẩu nam nam

Chương 10.

Biên tập: Tinh Vũ

44

Trong phim có cảnh nam chính hôn khóe mắt trái của nữ chính, nhưng khác với nữ chính thật là Phương Đồng, khi Doãn Hoài Mục đối mặt với tôi, cư nhiên… diễn giả thành thật!!

Tôi không ngờ anh sẽ làm thế, ngớ người một giây, giây tiếp theo thì nhìn thấy đôi tai chó trên đầu Doãn Hoài Mục.

“Hoài Mục, tai anh lại…” Tôi bật người hoảng hốt, nhịn không được đưa tay ra sờ, đôi tai chó lông nhung nhung dựng thẳng đứng, lại còn mềm mềm mại mại, cảm giác sờ cực kỳ sướng.

Lúc trước bị tôi sờ đầu với sờ tai, Doãn Hoài Mục hơi bức rứt khó chịu, còn bây giờ, anh đã bắt đầu tin cậy tôi, nên cũng bé ngoan nhắm mắt lại, mặc cho tôi vuốt.

Đôi tay chó của anh thường hay nhảy ra nên tôi khá là lo lắng, trái lại Doãn Hoài Mục bình tĩnh hơn nhiều. Anh không chút hoang mang, lúc sau có thử rụt nó về, nhưng mãi vẫn không được, quá trình không thuận lợi mấy.

Thấy thế, lòng tôi càng thêm lo lắng, nghĩ rằng vừa nãy Doãn Hoài Mục hôn khóe mắt tôi nên tai mới lộ ra, nếu là như vậy…

“Hoài Mục, anh thơm em thêm cái nữa đi.”

Doãn Hoài Mục: “…”

Không khí nháy mắt lại mập mờ xấu hổ, tôi vô cùng muốn che mặt!

Tôi xem Doãn Hoài Mục của hiện tại thành ông xã không mất trí nhớ, cũng không ầm ĩ thất niên chi dương cùng tôi.

Lời tôi còn chưa dứt, hai tai chó của Doãn Hoài Mục thoắt cái đỏ lên, rõ ràng anh thẹn thùng rồi. Tôi đột nhiên có cảm giác như đang phạm tội chọc ghẹo chó con nhà lành.

Tôi lập tức sửa miệng, chững chạc nói: “Anh… có lẽ do anh vẫn còn hồi hộp đó, không thì mình tạm nghỉ một lúc, chắc là lát sau sẽ ổn hơn.”

“Ừm, tôi cũng nghĩ vậy.”

Doãn Hoài Mục nói xong thì yên lặng đi vào toilet.

Nếu không có vụ tai nạn giao thông lần này, có lẽ tôi sẽ không có cơ hội được biết Doãn Hoài Mục cũng giống tôi, đều không phải là người, diễn xuất của anh giỏi quá! Giả làm người giả y như thiệt!

Lúc trước tôi xem anh như nam thần, cảm thấy anh từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, 360 độ không góc chết, đâu đâu cũng đẹp!

Nhìn Doãn Hoài Mục của hiện tại, tôi không chỉ cảm thấy anh càng thêm đẹp trai, chỗ nào cũng đáng yêu, đáng yêu muốn vuốt, muốn liếm, muốn hít, muốn ôm anh vĩnh viễn sánh cùng thiên địa!

Tóm lại lòng tôi thích thú thế đấy, hóa ra bên cạnh tôi, vẫn luôn có một “chú thỏ bự” Mục Mục đã đẹp trai mà còn dịu dàng lẫn trung thành như thế!

45

Doãn Hoài Mục dựng thẳng đôi tai chó, sau một đêm, qua hôm sau thì khôi phục lại như thường. Tôi vốn định giúp anh xin nghỉ một ngày, nhưng giờ thấy anh không có chuyện gì nên liền cùng anh đến phim trường.

Tối qua chúng tôi đối diễn với nhau cả đêm, lúc Doãn Hoài Mục nhập diễn thì càng thêm chuyên tâm, trái lại là tôi, khi đối mặt với đôi tai chó của Doãn Hoài Mục, thì bị moe đến run lẩy bẩy, thách thức trình diễn xuất và rèn luyện trái tim tôi quá đi mà.

Chiều hôm qua cứ NG mãi, nhưng hôm nay Doãn Hoài Mục quay một cái qua luôn. Mọi người ở đây đều bị kinh động hết cả, đạo diễn cười toe toét, nói Doãn Hoài Mục hôm qua với hôm nay cứ như hai người, nhưng đây mới là trình độ anh nên phát huy, thậm chí còn cao hơn thế nữa.

Nội tâm tôi kích động cực kỳ, nhịn không được vỗ tay không ngừng cho anh. Khi rời khỏi phân cảnh này, tầm mắt Doãn Hoài Mục nhìn về bên tôi đầu tiên, sau đó thì cười rồi đi về phía tôi.

Anh đi qua chỗ tôi, bỗng nhiên nghiêng người về phía trước, khom lưng cúi đầu xuống, chủ động đưa đầu qua cho tôi.

Tôi đứng hình!!

Cho dù Doãn Hoài Mục chẳng nói câu nào, song tôi vô cùng hiểu ý anh, hành động này rõ ràng là đang cầu tôi khen, cầu tôi sờ sờ ảnh đó!

Má ơi! Đầu tiên là cái tai run run, bây giờ thì là cái đầu lắc lắc, còn ở trước mặt nhiều người như thế, này… này cũng quá ngông nghênh rồi á á!

Cơ mà, tôi không thể nào từ chối nổi cái cười tươi tắn của Doãn Hoài Mục, như lúc mấy đứa nhỏ thi được max điểm, muốn khoe khoang với người nhà người thương thân thiết, để cùng san sẻ cảm giác sung sướng ấy!

Vui chết mất!

Tôi liền chìa tay ra sờ sờ đầu Doãn Hoài Mục một tẹo, nhưng không mở miệng, vì lúc này vô thanh thắng hữu thanh.

Cách chúng tôi không xa, lúc này Đổng Khoa Diệp đứng không vững, cậu gọi trợ lý nữ tới: “Viện Viện, anh… tiêu rồi! Đầu anh choáng quá, chân… chân nhũn cả rồi!”

“Anh Diệp, sao tự nhiên anh lại choáng vậy?”

“Anh… anh bị thiếu máu, mau! Lấy một quả táo lại đây cho anh, để anh tẩm bổ.”

Tôi: “…”

Này Đổng – mông mềm vểnh – Khoa Diệp, cậu bị sao vậy hả?

46

Vào buổi tối, nhân lúc Doãn Hoài Mục đang tắm rửa, tôi lấy mặt nạ mông với kem đất sét cho mông do Đổng Khoa Diệp cho tôi hai hôm trước, đồng thời còn rớt ra một nhúm lông chó màu vàng mà tôi đã lặng lẽ kẹp trong sách.

Mấy cái đồ mỹ phẩm bảo dưỡng mông này, tôi chưa dùng bao giờ, thật ra nếu không làm minh tinh, chắc tôi sẽ không dùng nhiều thứ mỹ phẩm chăm sóc da với đồ trang điểm như vậy. Khi chưa vào nghề, tôi toàn dùng Đại Bảo rửa mặt.

Dẫu sao chúng cẩu chúng tôi không chú ý như con người thế đâu, chủ yếu chú trọng chăm sóc bộ lông cơ.

Phỏng chừng Đổng Khoa Diệp ngại tôi lấy ít, thế nên còn lén nhét cho tôi một cái chai, tôi vừa lấy ra khỏi hộp thì thấy, đây là… trơn cái gì đó.

Khụ khụ! Đừng nghĩ nhiều thế chứ, ý trên mặt chữ đó, chăm sóc giữ ẩm cho cúc hoa, không có công dụng khác đâu.

Tôi lại giơ nhúm lông chó màu vàng lên, vung qua vung lại trước mắt, thầm nghĩ đến thân phận thật của Đổng Khoa Diệp, dần dần xuất thần.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, mắt thấy Doãn Hoài Mục sắp ra, tôi hoảng sợ, vội vàng cất mặt nạ mông với kem đất sét cho mông vào trong hộp, giấu dưới ngầm giường; mà nhúm lông vàng cũng lập tức siết chặt trong tay, nắm thật chặt.

Doãn Hoài Mục chỉ dùng một chiếc khăn tắm trắng quấn quanh eo, nửa thân trên để trần, vài sợi tóc ẩm ướt dính trên trán, khi anh càng tới gần, tim tôi cũng đập bùm bùm theo.

Dừng lại đi mà! Anh đừng tới gần em nữa, em sợ em không khống chế nổi mất, hổng biết sẽ làm chuyện gì với anh đâu!

Đáy lòng tôi hét ầm lên, may mà, Doãn Hoài Mục đúng lúc dừng lại.

Anh ngồi bên cạnh tôi, hỏi tôi: “Thái Cẩn, hồi sáng lúc ở đoàn phim, có phải tôi đã dọa anh sợ không?”

Ý ảnh là hồi sáng khi ảnh mới diễn xong, thì cười qua chỗ tôi, để tôi xoa xoa đầu ảnh đó.

Tôi lắc đầu: “Không đâu, anh đừng nghĩ nhiều.”

“Thái Cẩn, tôi vẫn còn vài thói quen xấu của ngày trước, hồi sáng lúc quay phim, tôi thấy anh với mọi người hình như có hơi ngạc nhiên, xin lỗi.”

“Anh không cần giải thích mãi như thế, thói quen xấu gì chứ? Đáng yêu quá trời luôn ý!”

Doãn Hoài Mục hơi sửng sốt: “… Thế à?”

“Tất nhiên rồi! Mọi người đều là chó, em đương nhiên hiểu anh. Giống như khi em còn bé, lúc nhặt quả bóng do chủ nhân ném đi thật xa, nhặt xong thì vội vã qua khoe với chủ nhân, vừa le lưỡi vừa lắc mông đó.”

Doãn Hoài Mục: “… Anh, anh cũng đáng yêu lắm.”

Tôi: “…”

Hình như tôi lỡ lộ cái gì rồi.

“Thái Cẩn, đưa tay cho tôi.”

Doãn Hoài Mục lại nói, nhưng bây giờ tay phải tôi còn đang nắm nhúm lông chó màu vàng kia, đành phải vươn tay trái ra cho anh.

Doãn Hoài Mục chậm rãi vuốt thẳng lòng bàn tay tôi, sau đó thả lên trên một nhúm lông màu nâu đậm.

“Đây là?”

“Lông trên đuôi tôi.”

Hả??

Doãn Hoài Mục sau khi mất trí nhớ tự dưng cho tôi nhúm lông này, tính làm tín vật đính ước na?

“Thái Cẩn, hai ngày nay hình như anh cứ giữ nhúm lông màu vàng mãi.”

Tôi: ?!!

Đờ mờ, ông xã phát hiện tôi giữ lông chó của con chó khác, chẳng lẽ ảnh nghi tôi cắm sừng ảnh hả?

Tôi mở miệng định giải thích, Doãn Hoài Mục lại nói: “Anh đừng khẩn trương, thật ra tôi không nghĩ gì nhiều đâu, chỉ vô tình thấy thôi. Nếu anh thích thu thập mấy bộ lông như vậy, thì có thể lấy của tôi luôn. Tôi đặc biệt chọn mấy sợi mềm mại, màu sắc cũng tươi tắn xinh đẹp, không biết là anh có thích hay không?”

Trời má!!! Tôi… tôi muốn điên rồi!

Rốt cuộc Doãn Hoài Mục là gâu gâu bé bỏng* tuyệt thế gì thế này!

*Gốc là ‘tiểu điềm uông’.

1 thought on “[10,11] Cẩu nam nam

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: