[13] Cẩu nam nam

[13] Cẩu nam nam

Chương 13.

Biên tập: Tinh Vũ

53

Ngay lúc này, tôi thật sự bị Đổng Khoa Diệp dọa sợ!

Có cảm giác rằng tiếp theo cậu còn sẽ nói “Ngài đẹp đến mức làm người ta hâm mộ, khiến người đố kỵ, làm người căm hận” gì đó, đánh một loạt rắm cầu vồng như “Thịnh thế mỹ nhan của ngài, thiêu đốt tâm hồn thiếu nữ của cẩu độc thân từ bảy đến bảy mươi tuổi” vân vân.

Đây chẳng lẽ là “tiền dương hậu ức”, dùng nịnh hót, ca ngợi rồi giết cẩu trong vô hình?

Nhưng thông qua lần ở chung này, Đổng Khoa Diệp thoạt nhìn hoàn toàn không phải là người đầy tâm cơ, ngược lại trong đơn thuần lại ngốc moe, là do tính cách của cậu thẳng đuột, hay giấu giếm quá tốt?

Lúc trước tôi nghĩ là người sau, nhưng cẩn thận ngẫm lại, với diễn xuất một lời khó nói hết của cậu, hình như không cách nào giả vờ hoàn mỹ như thế.

Bị tôi nhìn chăm chú hồi lâu, hai má Đổng Khoa Diệp lại bắt đầu nóng lên, lắp bắp nói chuyện.

Khi tôi chuẩn bị đút cậu uống canh xương hầm, cậu vẫn luôn lắc đầu, cuống quýt nói “Không cần phiền như vậy”, nhưng tay cậu lại run rẩy không ngừng, đến nỗi canh trong tô suýt chút nữa vẩy ra ngoài.

Thấy thế, tôi đành phải tự mình đút cậu uống. Đút xong, cả mặt Đổng Khoa Diệp đều đỏ rần, ngay cả hai cái tai cũng vậy.

Cậu còn pha trò, cười nói: “Canh này thật ấm dạ dày! Điều hòa trong phòng mở hơi cao, em thấy hơi nóng, ha ha.”

Đáng ngờ nhất, cũng là điều mấu chốt nhất, vì sao cậu lại có thể lập tức tìm thấy 《Ánh sáng quyến rũ》 năm ấy tôi diễn?

Bộ phim cổ trang đó được trình chiếu tám năm trước, niên đại đã lâu, hơn nữa trong bộ phim đó tôi chỉ có vài cảnh, vài lời kịch, bây giờ rất khó để tìm ra, tài nguyên cũng ít, trong tay Đổng Khoa Diệp lại có đoạn clip có chất lượng hình ảnh cao.

Tôi không khỏi hoài nghi, trong iPad của cậu không chừng còn lưu mấy bộ phim khác tôi từng đóng ấy chứ?

Lại suy nghĩ về cái khăn tay màu mè của cậu, đưa tôi một đống sản phẩm chăm sóc mông, lần nào cũng rất nhiệt tình với tôi…

Tổng hợp đủ các điều trên, Đổng Khoa Diệp cậu ta có lẽ đối với tôi…

“Tiểu Đổng, cậu có phải đối với tôi…”

Tôi còn chưa nói xong, đã bị cậu đánh gãy đúng lúc: “Không không! Em không phải, em không có! Anh Cẩn, anh ngàn vạn lần đừng hiểu lầm.”

Đầu của Đổng Khoa Diệp, lúc này lúc lắc y như động cơ được cài đặt.

Bảo cậu thừa nhận thích tôi, kỳ thật là fan của tôi oan ức đến vậy sao?

Có điều nếu sự thật đúng là như thế, chính tôi cũng cảm thấy ngoài ý muốn, nhất thời không tiếp thu được.

Đổng Khoa Diệp nhỏ hơn tôi chín tuổi, tuổi cậu hiện tại không chênh mấy so với lúc tôi xuất đạo, mà mặt cậu còn giống tôi lúc ấy.

Nhưng tôi còn lâu mới may mắn như cậu, cậu của tuổi hai mươi, đã là tiểu thịt tươi hót hòn họt, mà tôi khi đó chỉ là hạng mười tám mà thôi.

Đổng Khoa Diệp thứ gì cũng không thiếu, mới đầu tôi còn cho rằng cậu có thể là tình địch của tôi, muốn tới cướp Doãn Hoài Mục, kết quả làm cả buổi, cậu dĩ nhiên là một “Cẩn xuy” thôi sao?

Đổng Khoa Diệp không chính diện thừa nhận, tôi cũng không dám trăm phần trăm xác nhận, thế nhưng bây giờ tôi nhìn vào mắt cậu ấy, càng thêm phức tạp.

54

Ngoài bệnh viện, tôi gọi trợ lý Tiểu Tiêu lái xe qua đây đón tôi, lúc tôi ngồi vào xe thì gặp được Doãn Hoài Mục.

“Hoài Mục, sao anh cũng tới đây?”

“Tôi hơi lo cho anh.”

Doãn Hoài Mục vốn muốn đi thăm bệnh với tôi, nhưng tôi sợ ảnh hưởng không tốt, lựa chọn tị hiềm, nói chúng mình tách ra rồi đi thăm Đổng Khoa Diệp thì hay hơn.

Thật ra tôi bị bash hoài nên chai lì rồi, trái lại không hề để ý đến cái nhìn của người ta dành cho tôi, chỉ lo mình liên lụy đến Doãn Hoài Mục, khiến anh bị bôi đen.

Dù sao năm ấy anh chọn tôi, cũng đã chống đỡ rất nhiều rồi, tôi không muốn tiếp tục gây thêm phiền phức cho anh, tạo nhiều rùm beng mới.

“Thái Cẩn, anh nói chuyện với Tiểu Đổng rất lâu, nói cái gì đó?”

“Cũng không có gì, em chỉ bảo cậu ấy chú ý thân thể nhiều hơn, với lại đút cậu ấy uống canh sườn nấu bí đao.”

“Anh tự tay đút?” Mâu quang Doãn Hoài Mục khẽ biến.

“Ừm, tô canh này em tự tay hầm suốt mấy tiếng, nhìn Tiểu Đổng uống hết em mới yên tâm, cũng do tay chân cậu ấy vụng về, xém chút nữa vẩy ra ngoài hết, lòng em sốt ruột nên giúp cậu ấy luôn…”

Tôi nhất thời đình trệ, cung phản xạ của tôi hơi dài, bây giờ mới cảm thấy có lẽ mình nói sai rồi.

Tôi vội vàng sửa miệng: “Hoài Mục, em… em chỉ sợ lãng phí, với lại Tiểu Đổng đi đứng cũng không tiện.”

Doãn Hoài Mục khẽ gật đầu, trên mặt không có biểu cảm dư thừa: “Tôi biết, mắt cá chân của cậu ta bị bong gân.”

Ngụ ý, hai tay Đổng Khoa Diệp vẫn tốt lắm á!

Tôi nhịn không được đau đầu, vì sao càng tô càng đen thế này.

Lúc này, Doãn Hoài Mục bỗng nhiên nắm tay tôi, biểu cảm cũng thay đổi, đáy mắt ẩn chứa ánh sáng nhu hòa trôi nổi: “Thái Cẩn, chuyện của Tiểu Đổng, anh đừng áy náy quá. Nếu trong lòng thật sự khó chịu, anh cũng đừng kiềm nén, có thể nói với tôi. Chúng ta… chúng ta không phải là bạn đời sao?”

Tôi nghe vậy thì giật mình, sau đó hai tai phiếm hồng, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Mà trong lúc vô tình nghe thấy lời Doãn Hoài Mục nói, Tiểu Tiêu ngồi trên ghế điều khiển: “Khụ khụ!”

“Thái Cẩn, tôi cũng thích uống canh xương hầm.”

“Ừm ừm, tối nay em về sẽ nấu cho anh, cũng đút anh uống.”

“Tối nay không cần, anh vất vả quá. Tay với đầu gối của anh còn đau không? Tôi giúp anh xoa xoa.”

Nói xong, một bàn tay của Doãn Hoài Mục đã nhẹ nhàng đặt lên đầu gối của tôi.

Trong lòng bàn tay của anh có hơi ấm nóng, từ đầu gối bên trái có hơi ứ máu truyền tới tim tôi, làm tôi khẽ run lên: “Chờ… chờ chúng ta về nhà rồi nói, bây giờ ngồi trong xe nên không tiện.”

“Ừm, tối nay anh lên giường nằm, tôi từ từ xoa cho anh.”

Thông qua kính chiếu hậu, vô ý nhìn thấy động tác của Doãn Hoài Mục, Tiểu Tiêu – người vẫn là cẩu độc thân: “Khụ khụ khụ!”

“Mấy tối hôm trước tôi không có kinh nghiệm, làm anh đau, đêm nay sẽ nhẹ một tí.”

“Em… em không, không sao, không đau.”

“Té ra anh thích mạnh một chút à?”

“Không phải! Em…”

Tiểu Tiêu dần dần không có cách nào tập trung lái xe: “Khụ khụ khụ! Khụ khụ khụ!”

Bảo trọng nhá! Tiểu Tiêu, anh xin lỗi cậu.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: