[14] Cẩu nam nam

[14] Cẩu nam nam

Chương 14.

Biên tập: Tinh Vũ

55

Nói đến cái hôm tôi và Đổng Khoa Diệp xảy ra sự cố ngoài ý muốn, khí lực của tôi không đủ lớn, muốn kéo Đổng Khoa Diệp nhưng lại giữ không chặt, kết quả là mình cũng té từ trên đài cao xuống.

Nhìn thấy một màn này, Doãn Hoài Mục ngồi ngoài trường quay, tức khắc thay đổi sắc mặt.

Phản ứng còn nhanh hơn so với mấy nhân viên công tác bên cạnh tôi, anh là người đầu tiên lại đây ôm lấy tôi.

Mười sáu tuổi chúng tôi đã nhận thức nhau, tôi biết tốc độ chạy của Doãn Hoài Mục là rất nhanh, tôi là một con chó Teddy còn chạy không bằng anh. Bây giờ nghĩ lại, dù sao ảnh cũng là Berger, đương nhiên là chạy nhanh rồi, thần kinh vận động cũng phát triển.

Sau đó, Đổng Khoa Diệp được khẩn cấp đưa đi bệnh viện, Doãn Hoài Mục cũng vẫn luôn ôm tôi. Bác sĩ bảo tôi không có chuyện gì, bị thương ngoài da thôi, Doãn Hoài Mục lại vẫn trưng vẻ mặt nghiêm túc, gọi bác sĩ kiểm tra nhiều lần, ngàn vạn lần đừng chẩn sai.

Tôi ở một bên nghe trái tim đập bình bịch, anh lại sáp qua sờ cái trán và hai má của tôi, nói rất nóng, tim cũng đập rất nhanh, không quá bình thường.

Bác sĩ và tôi đều xấu hổ, tôi… tôi đây là thẹn thùng á!

Ngốc gâu!

56

Sau khi trở về sau chuyến thăm bệnh ở bệnh viện, tôi cùng Doãn Hoài Mục vào phòng khách sạn. Vào đêm, tôi mới vừa tắm rửa đi ra, Doãn Hoài Mục liền kêu tôi nằm xuống.

Tôi ngoan ngoãn nghe theo, biết anh là đang giúp tôi xức thuốc xoa chân mà thôi, lại không nhịn được khẩn trương.

Đã nhiều ngày, tôi có thời gian trống liền dùng clone trà trộn vào vòng CP Mộc Cận, cái gì cũng xem, mỗi một cục đường đều ăn vô cùng say mê, tuyệt không sợ chống không nổi.

Những cảnh cùng màn ảnh, video cắt nối biên tập, tiểu thuyết đồng nhân của tôi và Doãn Hoài Mục, cùng với những phân tích bổ não và dự đoán của Thái Thái nhà tôi…

Má ơi! Mối tình đầu ngọt ngào, hiện thực ngọt ngào, tôi quả thực viết hoa một chữ “Phục”!

Chẳng qua nốc đường nhiều quá, cũng để lại di chứng. Gần đây tôi đọc nhiều đồng nhân, dẫn đến mỗi khi Doãn Hoài Mục đến gần tôi, tôi liền cho rằng giây tiếp theo anh sẽ ôm chặt lấy tôi, hôn môi tôi thật sâu; anh vừa mở miệng liền gọi tôi là “bà xã”, “tâm can bảo bối”, “tức phụ nhi”, “Cẩn Cẩn” vân vân.

Lúc này Doãn Hoài Mục cuộn ống quần của tôi lên, dùng lòng bàn tay xoa xoa đầu gối trái của tôi, cũng sờ sờ cẳng chân của tôi, giúp tôi thả lỏng.

Anh càng sờ nhiều, tôi càng không tự giác căng thẳng thần kinh, giống như trong tiểu thuyết đồng nhân có viết, nhịn không được bổ não cảnh anh đè tôi lên giường, hôn khắp toàn thân tôi, đem tôi ấy ấy đến sủa gâu gâu.

Nghĩ lại bao lâu rồi chúng tôi chưa làm nhỉ?

Doãn Hoài Mục vẫn luôn bận bịu quay chụp, chạy khắp nơi trên toàn quốc, chờ anh khó lắm mới rảnh rỗi ở nhà, thì tôi lại có hoạt động, cho nên chúng tôi xấp xỉ hơn một năm rồi chưa có làm.

Mà tính dục của Teddy chúng tôi rất mãnh liệt, đây… thật là một câu chuyện bi thương.

Trong đầu tôi có một chiếc xe hơi đang phi nước đại, nhưng mà lúc này, Doãn Hoài Mục dùng ánh mắt chân thành nhìn tôi, ánh mắt trong suốt, căn bản là một tiểu nãi uông thuần lương á!

Tôi vội vàng lắc đầu, vứt mấy suy nghĩ đen tối đi.

Gần đây có một khoảng thời gian, tôi luôn nhịn không được mà nghĩ nhiều, nếu chúng tôi vẫn chưa kết hôn, cũng không có tầng quan hệ này, vậy Doãn Hoài Mục sau khi mất trí nhớ, anh có thể quan tâm mọi chuyện về tôi, đối xử tốt với tôi hay không?

57

“Thái Cẩn, sao anh lại cau mày, lắc đầu nữa? Do tôi bóp anh mạnh quá sao?” Doãn Hoài Mục nói xong, lập tức dừng động tác trên tay.

Lời anh nói kéo suy nghĩ tôi trở lại, tôi vội lắc đầu: “Không… không phải, em… em đang suy nghĩ vài chuyện.”

“Nghĩ cái gì?”

Doãn Hoài Mục lại hỏi, tôi nghĩ nghĩ, không nói ra điều bối rối trong lòng về chuyện anh mất trí nhớ, mà nói sang chuyện Đổng Khoa Diệp tiến cử tôi cho đạo diễn khác.

Hồi sáng khi ở bệnh viện, tôi tìm xong mấy lí do rồi, liên tục từ chối ý tốt của Đổng Khoa Diệp, nhưng cậu cố chấp quá, còn khuyên nhủ tôi nữa.

“Anh Cẩn, mỗi câu nói của em đều xuất phát từ đáy lòng! Anh cũng phải tin tưởng bản thân, dựa vào diễn xuất hiện giờ của anh là không thành vấn đề, lại nói anh lớn lên đẹp như vầy, thân hình cũng thích hợp, nhân vật kia không dành cho anh thì còn thuộc về ai!”

Đổng Khoa Diệp thuần thục nắm giữ các loại rắm cầu vồng, khen tôi khen lấy khen để, tôi nghe xong ngơ ngác, không thể cứ không biết xấu hổ mà từ chối mãi.

Đổng Khoa Diệp nồng nhiệt không thể chối từ như vậy, tôi cũng đành tỏ vẻ sẽ suy nghĩ lại.

Nghe xong lời tự thuật của tôi, Doãn Hoài Mục suy tư một khắc, nói: “Thái Cẩn, anh muốn nhận bộ phim đó sao?”

“Em đã diễn rất nhiều vai phụ, nam hai nam ba nam bốn, nhưng bộ phim này là nam chính, dù Đổng Khoa Diệp có cực lực đề cử em, đạo diễn và biên kịch cũng không chắc sẽ chọn em, hơn nữa việc này, một mình em không cách nào quyết định được, còn phải câu thông với anh Lăng, lại xem phản ứng của bên công ty.”

Nghe tôi nói như vậy, Doãn Hoài Mục không nhịn được nhíu mi, anh trầm mặc một lát, đột nhiên dùng giọng điệu rất chắc chắn nói: “Nếu anh muốn nhân vật này, tôi sẽ giúp anh lấy được.”

“…” Tôi không khỏi ngây người.

Doãn Hoài Mục sau khi mất trí nhớ, lầm tưởng mình vẫn mười tám tuổi, biến thành tuổi trẻ đầy sức sống, nhiều hành vi cũng lộ ra một sự ôn hòa thẳng thắn, tôi vẫn chưa thấy bộ dáng nghiêm túc của anh như vậy.

“Cảm ơn anh, Hoài Mục, nhưng mà thôi, thật sự không cần phải làm thế vì em.”

Vào nghề lâu như vậy, minh tinh cùng thời với tôi không phải đã hết thời, thì chính là lui vòng mai danh ẩn tích, một số ít thì chuyển ra sau màn. Ban đầu tôi cũng từ ca sĩ nhỏ trở thành diễn viên, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa hot nổi, cũng chưa nói đến chuyện “hết thời”.

Nước trong giới giải trí rất sâu, còn phức tạp hơn so với tưởng tưởng của tôi lúc mới vào nghề. Xen lẫn trong giới này, hình tượng bên ngoài là một chuyện, có đôi khi vận khí cũng là một loại thực lực, còn có bối cảnh nhân mạch quan trọng, điều này có thể mang đến cho chúng ta càng nhiều tài nguyên tốt.

Đối với một vài nghệ nhân dựa vào quan hệ, hoặc tự mình vào tổ, tôi sớm đã thấy nhiều thành quen. Mặc dù như thế, tôi vẫn không tình nguyện trở thành một thành viên trong đó, lúc Doãn Hoài Mục hot, tôi cũng không định nhờ anh tranh thủ cái gì, nghĩ biện pháp ký cùng một công ty quản lý với anh.

Tôi lại càng không muốn người khác xem tôi thành “bà xã của Doãn Hoài Mục”, dán cho tôi cái nhãn “ăn bám”, “tâm cơ bitch”!

Lúc này, Doãn Hoài Mục đại khái nhìn thấu tâm trạng suy sụp của tôi, anh nhẹ nhàng kéo tay tôi: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn giúp anh.”

Tôi cười khổ: “Không sao, em biết anh cũng có ý tốt.”

Nếu đã nhắc tới đề tài tương đối mẫn cảm này, đêm nay tôi cũng muốn nói ra suy nghĩ của mình.

Vì thế tôi lại hỏi Doãn Hoài Mục, lúc nam phối của đoàn phim 《Bóng dáng phản kích》 bị thương, sở dĩ đạo diễn bảo tôi lâm thời lên làm thế thân, có phải do anh nói gì đó với đạo diễn không, cho nên mới đặc biệt chiếu cố tôi?

“Không có.” Doãn Hoài Mục không chút do dự, trả lời rất quyết đoán, “Thái Cẩn, bây giờ tôi biết anh không thích làm chuyện này, về sau tuyệt đối sẽ không làm.”

Tôi nghe vậy cười cười, kết hôn bảy năm, tôi đều rất tin tưởng Doãn Hoài Mục, chưa từng nghi ngờ lời anh nói, lần này, đương nhiên cũng như thế.

“Hoài Mục, anh thật tốt!”

Tôi cười tủm tỉm, nếu không phải bây giờ anh mất trí nhớ, tôi đã nhào qua hôn anh mấy cái.

58

Bởi vì lúc trước Đổng Khoa Diệp có nhắc trước mặt tôi bộ phim truyền hình cổ trang 《Khinh mị》 năm đó tôi diễn, điều này cũng gợi lên một vài ký ức đã qua của tôi.

Tám năm trước, khi tôi vẫn còn là một tiểu nộn uông có khuôn mặt non nớt, thân hình mềm mềm, tính tình cũng không phật như bây giờ, trên người lộ ra sự hoang dã của loài Teddy chúng tôi.

Lúc ấy tôi vẫn chưa lập gia đình với Doãn Hoài Mục, còn đang bị vây trong giai đoạn thầm mến anh, nào biết có một ngày nọ, nam thần cư nhiên chủ động thổ lộ với tôi, còn đề xuất kết hôn!

“Hoài Mục, anh còn nhớ bộ 《Khinh mị》 không? Em có diễn một vai phụ là tiểu hồ yêu, tên cũng là “Tiểu Cẩn”, là tác phẩm tám năm trước của em, anh có ấn tượng không?”

Bỗng nhiên nghe tôi đề cập, Doãn Hoài Mục sửng sốt, mờ mịt lắc đầu: “Nhớ không nổi, có điều bây giờ anh có thể nói cho tôi nghe, giúp tôi từ từ nhớ lại.”

Tôi gật đầu, nhớ lại lúc đó, tôi với Doãn Hoài Mục vẫn còn ở tuyến mười tám, không bối cảnh tài nguyên nát, cũng chỉ có thể diễn vai phụ, lời thoại ít đến đáng thương, chỉ tốt hơn vai quần chúng một chút thôi.

Ở trong đoàn phim 《Khinh mị》 một thời gian, cảnh diễn của tôi không nhiều lắm, chủ yếu là vào đoàn phim để học tập. Doãn Hoài Mục và tôi ở cùng một phim trường, cũng rất khéo, anh ngay tại đoàn phim cách vách của tôi.

Người mới vào nghề đều không dễ dàng, vào thời kỳ đó, đãi ngộ của tuyến mười tám càng kém. Chúng tôi đi sớm về muộn, cho dù là người thứ nhất đến nơi, cũng chỉ có thể nhàm chán ngồi chờ một bên, chờ diễn viên chính đến quay.

Có diễn viên còn đùa giỡn đại bài, cao su giờ, lững thừng đến muộn, dẫn đến hậu kỳ muốn đuổi kịp tiến độ thì tôi phải ở lại đến khi bầu trời tối đen mới diễn được.

Mùa đông năm đó, Doãn Hoài Mục dậy rất sớm, anh mua cho tôi bánh bao thịt, là bánh bao nấm hương và bánh bao mận khô tôi thích ăn nhất, hơn nữa anh sợ nó lạnh, còn tỉ mỉ giấu trong ngực.

Thời tiết càng lạnh, tuyết càng dày, nhưng tôi nhìn thấy anh và bánh bao trong ngực anh, lập tức vui mừng hớn hở.

Khi đó tôi và Doãn Hoài Mục rúc vào nhau, ăn bánh bao thịt nóng hầm hập, cổ vũ động viên nhau, đôi lúc tôi nói chuyện, bên miệng toát ra một vòng khí trắng, vô cùng vui vẻ.

Tôi không ngừng nói với anh: “Hoài Mục, người dịu dàng nhất săn sóc nhất ấm áp nhất và tốt nhất trên thế giới này chỉ có một Doãn Hoài Mục, cậu nhất định có thể hot!”

Doãn Hoài Mục cũng khen tôi, nói với tôi người đang mặc bộ đồ diễn màu đỏ thẫm đẹp đẽ trong chiếc áo bông, cũng nói: “Cậu mặc bộ đồ này, càng đẹp mắt.”

Lúc đó không phải anh cố ý trêu tôi, mà là khen ngợi xuất phát từ nội tâm, tôi lập tức đỏ mặt. Mặt chó đỏ lét nóng hầm hầm, hận không thể vùi vào tuyết, yên tĩnh một lát.

59

Sau khi phim truyền hình 《Khinh mị》 khởi chiếu, hưởng ứng cũng không tệ lắm, mọi người cũng theo đó quen mắt tôi.

Tôi hoan hô nhảy nhót, cho rằng mình là một nhân vật nhỏ ngoài ý muốn gặp may, nhưng không ngờ tôi chỉ hơi nổi tiếng một chút, có người xem, đã bị những người khác theo dõi.

Lúc ấy có một nhà sản xuất xem như nổi danh trong giới tới tìm tôi, tung một cành ô liu cho tôi.

Tôi không biết lòng dạ chân chính của hắn, tưởng là thời cơ đến, rốt cục chờ được cơ hội tốt, cũng không quên ở trước mặt hắn, nhắc một chút về Doãn Hoài Mục.

Chúng tôi hẹn xong ngày nói chuyện hợp tác, đối phương lại lỡ hẹn, hai ngày sau hắn bị tuôn ra một loạt scandal ngủ với diễn viên, quấy rối nghệ nhân nữ, quy tắc ngầm vân vân.

Tôi may mắn tránh được một kiếp, chuẩn bị tìm Doãn Hoài Mục, nhưng lại bị đứt liên hệ với anh.

Doãn Hoài Mục đột nhiên biến mất mấy ngày, điện thoại gọi không được, gửi tin nhắn cũng không trả lời, tôi gấp đến độ xoay vòng vòng, đành phải ngày nào cũng chạy qua nhà anh ngồi xổm chờ người.

Một buổi sáng sớm tuyết rơi dày khắp nơi, tôi chờ được anh.

Doãn Hoài Mục vẫn đưa cho tôi bánh bao thịt nóng hầm hập, được anh chặt chẽ cất trong ngực.

Hốc mắt tôi không khỏi đỏ ửng, vừa thấy trên mặt anh có vệt máu ứ đọng, khóe miệng cũng bị nứt, rõ ràng vừa mới đánh nhau với ai.

Tôi hoảng sợ, vừa muốn tiến lên hỏi thăm, anh lại bỗng nhiên ôm lấy tôi: “Tiểu Cẩn, đừng hỏi gì cả, được không?”

Lòng tôi run rẩy, sau đó nhẹ nhàng nói: “… Được.”

“Để tôi ôm một lát.”

“Ừm, cậu muốn ôm bao lâu cũng được.”

Đêm nay sau tám năm, tôi lướt internet tìm lại bộ phim 《Khinh mị》, trong fan club của fan tôi cũng có tài nguyên, vì có vài fan dùng làm tư liệu sống, cắt nối biên tập video của tôi cho tiện sắp xếp.

Sau khi Doãn Hoài Mục xem xong, cong môi cười nói: “Thái Cẩn, anh thật dễ nhìn.”

Lời anh còn chưa dứt, tôi đã nhịn không được mà ôm lấy anh, anh rõ ràng ngẩn ra, tôi còn nói: “Anh để em ôm một lát, chỉ một lát thôi, được không?”

Sau đó bên tai tôi, là một tiếng “Ừm” dịu dàng của anh, Doãn Hoài Mục cũng chậm rãi ôm lại tôi.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: