[4] Cẩu nam nam

[4] Cẩu nam nam

Chương 4.

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Rùa Tháng Tám

18

Sau khi đối mặt với Doãn Hoài Mục bị mất trí nhớ, tôi đã làm không biết bao nhiêu hành động điên rồ đáng xấu hổ.

Dù sao chúng tôi kết hôn đã bảy năm, khi sống chung với nhau cũng hình thành rất nhiều thói quen nhỏ. Mấy thói quen đó tạm thời khá khó để sửa, nói ví dụ như hai chữ “ông xã”, đôi khi tôi lỡ miệng nói, lại ví dụ như, lúc thấy Doãn Hoài Mục mở mắt thức dậy, tôi vội vàng chạy qua giúp anh mặc áo chải đầu, hiện tại còn khiêm việc chải lông đuôi cho ảnh luôn.

Đuôi tôi tương đối ngắn, ít cần chăm chút, nhưng đuôi của Doãn Hoài Mục vừa dài vừa đẹp, còn mãi lắc lư trước mặt tôi, khiến tôi có xúc động muốn chà chà vuốt vuốt.

Nhưng yêu là kiềm chế, tôi cũng phải kiềm chế thu liễm, lỡ đâu trong mắt Doãn Hoài Mục, tôi lại trở thành tên biến thái si hán khuyển cuồng đuôi ảnh thì sao.

Đối với lời hỏi han ân cần, thái độ nhiệt tình cùng hành động thân mật mờ ám, lần nào Doãn Hoài Mục cũng bất ngờ không kịp đề phòng, anh ngơ ngác, hơi co quắp mà nói một tiếng “cảm ơn”.

Giữa đôi chồng chồng chúng tôi mà còn nói lời cảm ơn, bầu không khí thường thường lâm vào cục diện bế tắc, mặc cho ai thấy đều có thể đoán ra quan hệ bất hòa giữa tôi với anh.

19

Cũng giống như Doãn Hoài Mục, đuôi tôi tạm thời không thể biến về được, nhưng được cái nó khá ngắn, lúc thường giấu đi cũng dễ, nhét vào quần là xong.

Có điều phía sau quần sẽ nhô ra một cục, trông có vẻ hơi kì lạ, nên khi xuống giường đi lại tôi sẽ choàng thêm một chiếc áo khoác rộng để che, vô cùng cẩn thận, cố hết sức khiến người ta không để ý đến.

Mẹ cho tôi một chủ ý: “Kiều Hoa, không thì con mặc váy đi.”

Tôi: “…”

Mẹ tôi bổ não vẫn độc đáo như trước, tôi cực kỳ hoài nghi vốn dĩ bà định sinh một cô con gái cơ.

Doãn Hoài Mục nằm trên giường bệnh bên cạnh nghe xong, ban đầu là anh sửng sốt, sau đó cong môi cười.

Tôi nhất thời giật mình, sau khi tỉnh lại sau vụ tai nạn, tôi và Doãn Hoài Mục nằm viện sắp được hai tuần rồi, hôm nay xem như là lần đầu tiên tôi thấy Doãn Hoài Mục cười.

Mặc dù chỉ là một ý cười hời hợt bên môi, song lại khiến tôi như tắm gió xuân, gió lướt nhẹ qua tim tôi, hoa hòe đều nở rộ.

Doãn Hoài Mục đột nhiên mất đi mười mấy năm ký ức, lại được cho hay hiện giờ mình đã hai mươi chín tuổi, là ảnh đế nổi danh trong giới giải trí, còn cưới Teddy là tôi đây.

Lượng thông tin quá lớn, khó mà tiêu hóa hết, khiến cho Doãn Hoài Mục gần đây trông chẳng cho tinh thần gì cả, ánh mắt mê mang, thần sắc ảm đạm, thường xuyên ngồi một mình mà ngẩn người.

Nếu có thể khiến anh cười, thế bảo tôi mặc váy giỡn với ảnh, tôi cũng chịu luôn đó!

20

Lại nghỉ ngơi mấy ngày, tình trạng tinh thần và cơ thể của tôi đã có xu hưởng ổn định, chiếc đuôi ngắn màu nâu cũng thành công rụt về, nhìn chung thì bình thường.

Bác sĩ cũng nói, tôi chỉ bị thương nhẹ, hiện giờ mọi mặt đều khôi phục rất tốt, có thể chuẩn bị xuất viện.

Nhưng Doãn Hoài Mục trái ngược với tôi, tốc độ khôi phục của cơ thể anh ấy rất chậm, đã xuất hiện những triệu chứng mẫn cảm với một vài thức ăn, đêm nay bụng anh làm loạn, đau từng đợt, đến đuôi cũng rủ xuống.

Nửa đêm tôi nghe thấy tiếng động, cũng chẳng thấy buồn ngủ, gấp đến độ muốn gọi bác sĩ nhanh chóng lại đây. Anh lại lắc đầu ngăn cản, nói đây là việc nhỏ, đi wc mấy lần là được, hơn nữa đuôi anh hiện tại không thể để người lạ nhìn thấy.

Sau đó tôi đỡ anh đi wc mấy lần, dùng khăn mặt nóng lòng giúp anh lau đi những giọt mồ hôi trên trán: “Anh có còn thấy đau không? Nếu đau quá, nhất định phải nói với em, ngàn vạn lần đừng cậy mạnh.”

Doãn Hoài Mục “Ừm” một tiếng, chờ tình hình dần ổn định, thì nằm xuống ngủ.

Tôi thì hoàn toàn không ngủ nổi, nên đành trông coi bên đầu giường anh.

Đến rạng sáng ba giờ hơn, Doãn Hoài Mục tỉnh lại một lần nữa, tôi lập tức tiến đến trước mặt anh, nhẹ giọng quan tâm: “Sao vậy? Lại không thoải mái sao?”

Anh lại hỏi tôi: “Anh không mệt ư?”

Tôi lắc đầu nói: “Em không sao, cơ thể anh mới quan trọng!”

Ánh mắt Doãn Hoài Mục hơi đổi, sau đó chủ động xốc chăn lên, tự mình dịch ra nửa khoảng trống: “Anh… anh cũng nằm xuống đi, cùng ngủ với tôi.”

Tim tôi đột nhiên đập mạnh, xém chút nữa cho rằng mình nghe lầm.

Thấy tôi ngây ra, Doãn Hoài Mục còn duỗi cái đuôi dài xù lông qua đây, nhẹ nhàng lướt qua lòng bàn tay tôi, ý bảo tôi có thể sờ nó.

Tôi ngơ ngác, khẽ nắm đuôi anh, sau đó nằm cạnh Doãn Hoài Mục.

Chó giống nhau ở điểm đuôi là nơi nhạy cảm yếu ớt, nếu có người xa lạ đụng vào, chúng nó đều sẽ né đi. Trước đây tôi có thừa nhận là mình thích đuôi của Doãn Hoài Mục, bây giờ anh chủ động để tôi ôm, nói vậy cũng là buông xuống đề phòng và cảnh giác với tôi.

Cùng nằm với Doãn Hoài Mục, mùi của anh quanh quẩn bên tôi, vẫn ấm áp kiên định như thế.

Bất kể là là người hay là chó, mất trí nhớ trước hay mất trí nhớ sau, anh ý, quả nhiên vẫn là nam thần tôi thích nhất nhất nhất!

21

Tôi những tưởng Doãn Hoài Mục đã bỏ phòng bị với tôi, cuối cùng thì tôi cũng tiến đến trái tim của anh ấy gần hơn một tí, nhưng hôm nay, tôi bước vào phòng bệnh, thì phát hiện nhẫn cưới trên bàn.

Doãn Hoài Mục cư nhiên tháo nhẫn cưới trên tay ảnh xuống?!

Lòng tôi kinh hãi, lập tức nhìn về Doãn Hoài Mục đang ngồi trên giường.

Bây giờ tôi không có đuôi, có thể ra ngoài đi lại như thường, nhưng anh vẫn không có cách nào, lúc này cũng chẳng nói lời gì, cúi đầu nhìn hộ sĩ đem đồ ăn tới, chậm chạp không động đũa.

Tôi không biết tình huống lúc này của ảnh là sao đây? Không muốn lập tức cầm nhẫn xông lên chất vấn anh nguyên nhân, kỳ thật trong đáy lòng tôi, vẫn tin tưởng anh.

“Sao anh không ăn vậy? Do đồ ăn không hợp khẩu vị na?”

Anh vẫn không động đậy, hai tay lúc này cũng đặt trong ổ chăn.

Tôi bước lên nhìn nhìn, hiện nay Doãn Hoài Mục có rất nhiều đồ ăn không thể ăn, bữa cơm canh suông nước nhạt này, thời gian lâu, anh nhất định không ăn nổi.

“Nếu không thì em ra ngoài mua cho anh ăn nha? Anh muốn ăn gì nào?”

“Không phải, tôi…” Doãn Hoài Mục đình trệ, không tiếp tục nói nữa, rõ ràng muốn nói lại thôi.

Bỗng nhiên, Doãn Hoài Mục khom lưng xuống, không thèm dùng tay, mà là cúi đầu liếm liếm tô canh.

Tôi: …

Từ từ! Sao ảnh dùng miệng liếm thức ăn chớ?

Chẳng lẽ bệnh tình của anh ấy chuyển biến xấu, IQ thoái hóa theo, về sau sẽ giống chó thật sao?

Tôi phát hiện không hợp lý, nắm cánh tay Doãn Hoài Mục lên, kết quả là lôi ra khỏi chăn được một đôi… vuốt chó.

Tôi: ?!!!

22

Không ngờ sau khi Doãn Hoài Mục để lộ đuôi thật của mình, hai tay cũng biến trở về nguyên hình!

Lúc này tôi nắm “tay” anh, cảm thấy vừa tròn vừa mềm, lại nhịn không được mà sờ sờ, xoa bóp đệm thịt của anh, chờ tôi hoàn hồn, thì đã vuốt vô số lần.

Tôi vội vàng thả “tay” anh ra, giải thích với anh.

Doãn Hoài Mục cũng không phải quá phản cảm, trái lại nói: “Không sao, tuy tôi tạm thời không nhớ được anh, nhưng anh hai nói, anh là bạn đời của tôi, hơn nữa chúng mình sống cùng nhau bảy năm. Anh hai sẽ không lừa tôi, tôi cũng có thể ngửi được mùi vị quen thuộc trên người anh, từ trong ra ngoài, đều là mùi vị mà tôi lưu lại, tôi rất thích.”

Tôi: !!!

Mặt cẩu tôi đỏ lên, trái tim đập điên cuồng.

Lúc này Doãn Hoài Mục không cách nào dùng tay ăn cơm, tôi liền tự tay đút anh, anh ngoan ngoãn há miệng, mỗi một muỗng đều nhai kỹ nuốt chậm, kể cả khi ăn cơm cũng tao nhã đoan trang.

Cuối cùng anh cũng uống hết tô canh, tóm lại ăn hết sạch sẽ, không lãng phí một hạt gạo nào, ngoan đến mức tôi muốn sờ đầu anh luôn, cơ mà sợ dọa anh nên đành thôi.

Khi tôi dọn dẹp bát đũa, chuẩn bị đứng dậy rời đi, anh gọi tôi lại, sau đó nhìn tôi cười: “Cảm ơn anh.”

Mấy người có thể tưởng tượng được hình ảnh đó như thế không?

Anh không tiếp tục im lặng, ánh mắt trong suốt ấm áp, mặt mày cười mỉm, giống một chú chó ngoan phe phẩy cái đuôi, cười với tôi!

A a a!

Tôi sắp thở không nổi, sắp xỉu mất rồi á!

Bởi vì nhất thời quá mức kích động hưng phấn, đuôi tôi lại nhảy ra.

Đuôi Doãn Hoài Mục đung đưa, tôi nhìn theo cũng hoảng, hùa theo nhịp điệu và tần suất, nếu có một đoạn BGM lãng mạn, chúng ta có thể suy diễn một đoạn hai gâu gâu vẫy đuôi, duyên trời tác hợp.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: