[5] Cẩu nam nam

[5] Cẩu nam nam

Chương 5.

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Quạ nhiều tóc

23

Với tình hình trước mắt, Doãn Hoài Mục không cách nào đeo nhẫn được, nên mới tháo ra. Thấy anh rũ mắt giải thích, tôi bèn lắc đầu liên tục: “Không sao, em hiểu mà, để em cất nhẫn giùm anh cho.”

Nếu là lý do bất đắc dĩ như thế này, lòng tôi cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Tôi tính cất nhẫn vào hộp, Doãn Hoài Mục lại ngăn tôi, chỉ chỉ cổ mình: “Tay tạm thời không đeo được, nhưng tôi có thể đeo ở đây.”

Một dòng nước ấm chảy thẳng vào lòng, người dịu dàng là kho báu nhân gian, chó dịu dàng cũng thế thôi.

Tuy bề ngoài Doãn Hoài Mục trông lạnh lùng hờ hững, nhưng bên trong lại dịu dàng tinh tế. Tôi biết anh làm như vậy, nhất định là lo lắng đến cảm giác của tôi, sợ tôi mất mát, không muốn để tôi chịu ủy khuất.

Tôi cười cười, xác nhận rõ với anh hai lần, rồi tìm một sợi dây lồng vào nhẫn cưới.

Chẳng hiểu sao, lỗ tai tôi không vì nóng cũng đỏ cả lên. Bảy năm trước trong lễ cưới, chúng tôi trao nhẫn cho nhau, tự tay tôi đeo nhẫn cho anh, hiện giờ lại cẩn thận mà trịnh trọng đeo lên cổ anh.

Mặc dù cách nhau bảy năm, nhưng hai lần này với tôi mà nói, đều giống như một nghi thức thần thánh lãng mạn.

Mẹ tôi hầm canh sườn, mua thức ăn cho chó với đồ hộp. Đêm đó, sau khi bà đến bệnh viện gặp Doãn Hoài Mục, thì nhanh chóng một mình đến tìm tôi nói chuyện: “Kiều Hoa à, con sẽ không xem Mục Mục thành chó cưng mà nuôi đấy chứ?”

Tôi: “…”

Giờ tôi mới kịp phản ứng, đám chó giống nhau đều mang vòng cổ, còn có cả trang sức lục lạc, kết quả là bây giờ tôi cũng đeo đồ này nọ cho Doãn Hoài Mục, cơ mà đó là nhẫn.

24

Chăm tốt cơ thể, đuôi tôi rốt cuộc có thể thu phóng tự nhiên, tùy tâm biến hóa, bình thường duy trì hình người không có vấn đề gì. Nhưng mà hiện tại Doãn Hoài Mục không chỉ lòi cái đuôi ở phía sau, hai tay cũng biến thành móng vuốt, căn bản không tiện ra ngoài gặp người.

Kể cả khi người đại diện và trợ lý đến, anh cũng nói người anh khó chịu, chỉ có thể dùng chăn che giấu, nằm trên giường tiếp tục giả bệnh.

Về phần đám bạn tốt tính đến thăm bệnh, nhà sản xuất với đạo diễn anh thường hợp tác, hội fan bự trong FC của anh và vân vân, Doãn Hoài Mục cũng chỉ có thể tìm lý do uyển chuyển từ chối, trốn tránh không gặp.

Chấm dứt ghi hình chương trình dã ngoại thực tế hơn nửa năm, hành trình sắp tới của tôi không có hoạt động gì, nên không vội xuất viện. Tôi càng muốn ở lại bên cạnh Doãn Hoài Mục, để bầu bạn, chăm sóc anh nhiều hơn.

Hiện giờ, Doãn Hoài Mục làm gì cũng bất tiện, động tác chậm chạp. Tôi ngồi cạnh bên, để bất cứ lúc nào cũng chăm sóc được, tự mình đút anh ăn cơm, giúp anh gội đầu, mát xa người. Đương nhiên cũng sẽ chải chuốt chiếc đuôi dài xinh đẹp của anh, chải lông tỉa lông cắt móng tay… tóm lại mọi mặt của anh, tôi đều chăm sóc tỉ mỉ.

Lúc đầu, Doãn Hoài Mục còn hay ngại ngùng, có hơi câu nệ mất tự nhiên, nhưng dần dần cũng buông lơi. Mọi chuyện anh đều rất phối hợp nghe theo, ngoan đến mức làm tôi muốn xoa đầu anh, sờ cái đuôi, chà cái thân. Nhưng kiểu này rất giống mấy tên biến thái, tôi tự nhủ phải lãnh tĩnh kiềm chế.

“Mấy ngày nay thật sự đã làm phiền mọi người, Thái tiên sinh, vô cùng biết ơn anh.”

Giáo dưỡng của Doãn Hoài Mục tương đối tốt, lời nói việc làm đều ôn hòa lễ phép, nhưng dù sao cũng mất trí nhớ, tình cảm giữa chúng tôi vẫn luôn có một khoảng cách.

“Chúng mình kết hôn bảy năm rồi, đây là việc mà em nên làm mà.” Tôi mỉm cười cho qua, “Doãn Hoài Mục, em biết giờ anh không nhớ rõ em, nhưng cứ từ từ mà tiến, đừng nóng nảy. Anh có thể thử làm quen với em lần nữa, tên em là…”

Giống như mười mấy năm trước mới gặp nhau, tôi vươn tay về phía anh, lần thứ hai giới thiệu nói, “Thái Cẩn, Thái trong thái sơn, Cẩn trong cẩn du. Ba mẹ em nói, hy vọng em đời này có thể thận trọng như núi, gặp người gặp chuyện đều không kiêu không nóng, luôn luôn ôm theo đức hạnh tốt đẹp.”

“Ngụ ý rất hay.” Doãn Hoài Mục cong môi cười, nhẹ nhàng bắt tay với tôi, “Chờ sau khi mọi chuyện phía tôi đều ổn, thì Thái Cẩn, đến lượt tôi chăm sóc anh.”

Nghe vậy, lòng tôi run lẩy bẩy.

Từ lúc Doãn Hoài Mục vào nghề đến nay, đã quay rất nhiều bộ phim, cũng diễn đủ thể loại khác nhau, với đủ mọi nhân vật. Anh từ bia đỡ đạn người qua đường, tiến đến nhân vật chính, cũng lên màn ảnh lớn, đứng trên các buổi lễ điện ảnh hoành tránh, nhận liên tiếp các giải thưởng.

Nhưng rời ra khỏi phim trường, anh trong đời thật, sẽ không nói nhiều mấy lời âu yếm lãng mạn, tận lực tận hưởng niềm vui. Mỗi lần anh lơ đãng nói, đều là những lời giản dị tự nhiên, từng câu từng chữ chân thành tha thiết, lần nào cũng làm tôi rung động.

25

Dưỡng bệnh gần một tháng, ngoại trừ ngoại hình của Doãn Hoài Mục, trên cơ bản thì không còn trở ngại, nhưng cố tình cái này lại khó mà khôi phục. Trong lúc ấy, ông nội và ba anh ấy có tới thăm, tỏ ý cái này phụ thuộc vào chính anh tự mình điều trị, có lẽ cần chút kích thích, nói không chừng cái đuôi với móng vuốt chó đều biến về hết.

Tôi đang tự hỏi nên dùng cách nào để kích thích đây?

Nghĩ tới nghĩ lui lại thấy, hay là thôi đi, tôi lo lỡ mà kích thích quá mức, tình trạng của Doãn Hoài Mục trái lại chuyển nặng thêm, với lại tôi không nỡ dọa anh.

Mẹ lại bắt đầu lo lắng, nghĩ ngộ nhỡ Doãn Hoài Mục hoàn toàn biến thành một con chó, không về thành hình người nữa, tôi đây khi xuất viện chẳng lẽ phải ôm một con chó à?

Điều này… tuy rằng quả thật có hơi phức tạp, nhưng tôi vẫn có thể chấp nhận, ít ra ảnh vẫn còn ở bên cạnh tôi.

Vài năm gần đây, tôi với anh chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, hiện giờ khó có dịp ở chung suốt một tháng như thế, tôi rất quý trọng.

Bởi vì nếu như không có vụ tai nạn giao thông này, Doãn Hoài Mục cũng không mất trí nhớ, thế anh sẽ nói gì tới tôi tiếp đây? Lỡ đâu đề xuất ly hôn với tôi luôn thì sao?

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Hai ngày sau, mẹ tôi hình như lại vừa nghĩ thông cái gì đó, ánh mắt đột nhiên phát sáng, vui vẻ ra mặt: “Kiều Hoa, hình thể của Berger so với Teddy chúng ta thì kém… dễ thương hơn đó!”

Hở???

Đợi xíu! Mẹ ơi, mẹ lại suy diễn ra mấy hình ảnh không hài hòa gì thế!

Cơ mà tôi cũng hiểu rõ, vì sao cả nhà Doãn Hoài Mục đều rất cao, cả đầu anh ấy đều hơn một mét chín, bởi vì nếu so với hình thể của Teddy chúng tôi mà nói, bọn họ thật sự lớn hơn một vòng.

26

Vào nghề hơn mười năm, Doãn Hoài Mục là ảnh đế có ngàn vạn fan, hiện nay trên weibo có hơn 60 triệu fan, tôi kém anh tận vài cái đẳng cấp. Nếu anh là vương giả, tôi miễn cưỡng cũng chỉ được tính là một thanh đồng. May mà có fan cương thi tự đông cắm sóng cứu tôi, công ty cũng định kỳ mua điểm fan với thủy quân, lượng fan của tôi miễn cưỡng đạt tới 6,66 triệu.

Ngót nghét mười năm thời gian, tôi từ tuyến mười tám lên tuyến ba bốn rất nhanh, nhưng con đường cách tuyến hai kém tận một cái hệ ngân hà, đời này có muốn, cũng không thể nổi được.

Trong hơn 6 triệu fan của tôi, fan cương thi chiếm hơn phân nửa non sông, tiếp đó là fan qua đường, anti fan. Tự xưng là fan chân ái “Thái tiêu” mặc dù số lượng ít nhưng vẫn là có.

Bọn họ gọi tôi là “Thái xinh đẹp”, “Thái đáng yêu”, dùng các loại từ hoa mỹ khen tôi, còn có khẩu hiệu rất vang dội—

Anh không chọn, em không chọn, Cẩn Cẩn lập tức lui vòng!

Anh không thương, em không thương, Cẩn Cẩn rơi lệ rất đáng thương!

Anh một tiếng, em một tiếng, Cẩn Cẩn cách sao một đường thôi!

Thái Cẩn Thái xinh đẹp, là sao trời sáng nhất!

Thái Cẩn dũng cảm bay, Thái Tiêu vĩnh viễn theo sau!

Fan chân ái vì tôi thắp sáng con đường tối đen, sưởi ấm tôi trong hầm băng, tâm lạnh run, khiến tôi cảm động đến rơi nước mắt, mở cờ trong bụng, cẩu sinh* lại nghênh đón một mùa xuân!

*: ví von theo “nhân sinh”

Anti fan lại làm tôi tuyệt vọng, làm tôi sụp đổ, bọn họ đều gọi tôi là… Thái tùng.

Hôm nay Thái tùng lui vòng chưa?

Hôm nay Thái tùng ly hôn chưa?

Hôm nay Thái tùng chán nản chưa?

Hôm nay Thái tùng…

Thái tùng, Thái tùng, Thái tùng…

Mấy người nhẩm nhiều lần lên, sẽ hiểu rõ hàm nghĩa đặc biệt đằng sau là gì.

Dù sao mỗi lần tôi nhìn thấy đống spam của anti fan, thì luôn vô thức mà co mông lại, cúc hoa căng thẳng!

27

Doãn Hoài Mục thật ra không hay dùng sản phẩm điện tử hiện đại, cũng không chơi game, không đọc tiểu thuyết mạng. Anh ít khi tán gẫu trên mạng, nhiều nhất là dùng di động để gọi điện thoại, ngay cả gói biểu tượng cảm xúc trong album điện thoại cũng là do tôi tải cho anh, giúp anh lưu một phần.

Nếu tôi được xem như thiếu niên thành phố nghiện internet, thì Doãn Hoài Mục đại khái là một lão cán bộ nông thôn.

Mới đầu, tôi còn cảm thấy khó tin, nhưng sự thật chứng minh, ảnh quả thật chẳng có hứng thú gì với xã hội ảo, dù sao từ nhỏ đã được bồi dưỡng như quân khuyển mà lớn lên, gia giáo tương đối nghiêm khắc.

Mỗi ngày Doãn Hoài Mục đều kiên trì rèn luyện, bình thường thích tiếp xúc với sách vở nhiều hơn, đọc báo xem thời sự, quản lý weibo hằng ngày đều giao cho người đại diện, hoặc do một cá nhân trong phòng làm việc phát lên.

Nhóm fan của anh, muôn vàn Mục thảo Mục hoa ngày ngày ngóng trông anh online. Tốt hơn nên tự mình phát weibo, nếu có thể up chín tấm hình cộng thêm văn bản tương tác, kia mới là phúc lợi cực lớn cho fan!

Những ngôn luận bôi đen tôi trên mạng, tôi không muốn để Doãn Hoài Mục nhìn thấy. Giống như bảy năm trước, tôi không muốn liên lụy đến anh.

Anh nhất quyết kết hôn với tôi, còn cười nói: “Đừng sợ, có anh ở đây, chúng mình cùng nhau cố gắng, thay đổi để tốt hơn.”

Sau khi không chút do dự lựa chọn kết hôn cùng tôi, anh làm tổn thương một lượng lớn tình cảm của fan, vì vậy sinh ra anti fan. Nhưng tam quan của Doãn Hoài Mục rất chính trực, việc gì cũng nhìn thoáng, chút đen chút đỏ trên mạng, anh đều dùng tình cảm bình thường mà đối xử, chuyên tâm quay chụp.

Anh cũng không chỉ một lần mà giảng giải cổ vũ tôi, trên đời này nếu đã có người yêu thích ủng hộ em, đương nhiên cũng sẽ có người ghét em. Cho dù em làm chuyện gì, họ đều cảm thấy chướng mắt, cứ nhất định phải khắc nghiệt với em.

Chẳng qua người thích tôi chỉ hơi ít một chút thôi, nhưng bây giờ bọn họ không thích mình, lại chẳng hề đại biểu về sau không thích, chuyện tương lai chẳng ai biết chính xác.

Tôi thủy chung nhớ kỹ lời nói của Doãn Hoài Mục trong lòng, hiện giờ cố gắng trở thành sao nam hạng ba, đối với ngôn luận của anti fan thì chai mắt, thành ông Phật hệ dưỡng sinh khuyển rồi.

28

Tôi xuất viện sớm hơn Doãn Hoài Mục.

Ngày xuất viện, từ sáng sớm các phóng viên cánh truyền thông đã đóng đô bên ngoài viện, đợi khi tôi vừa xuất hiện, họ liền bật người chen lấn tới.

Cả trai lẫn gái chen chúc một chỗ, ai ai cũng rướn cổ lên, gắng sức giơ micro, ống kính nhà mình lên phía trước để gần tôi hơn.

Các phóng viên kẻ trước người sau, liên tục đặt câu hỏi cho tôi, hỏi chuyện ly hôn bị vỡ lỡ của tôi và Doãn Hoài Mục, chuyện thầm kín sau vụ tai nạn, lại chất vấn tôi, có phải do tôi gián tiếp dẫn đến việc Doãn Hoài Mục bị thương nặng hay không?

Bọn họ mồm năm miệng mười làm tôi đau đầu, câu này so với câu khác càng sắc sảo hơn, tôi khó có thể chống đỡ. Sáng nay tôi đội mũ và mang khẩu trang, cả hành trình đều trầm mặc, chỉ mong nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng hiện thực lại người chen kẻ lấn, đám người chật ních làm tôi khó mà tiến bước nào.

“Mời các vị nhường đường một chút! Nhường đường chút!” Trợ lý Tiểu Tiêu lấy thân mình làm chắn, la to mở đường cho tôi.

Nhưng áo khoác của tôi bị kéo lại, mũ xém chút bị giật rớt, có micro suýt nữa chọt thẳng vào hai má với khẩu trang của tôi.

Đúng lúc này, phía sau truyền đến một tiếng “Tiểu Cẩn”, quen thuộc đến không thể quen hơn.

“Tiểu Cẩn!”

Tiếng gọi xuyên qua đám người, ban đầu là tôi sửng sốt, sau đó lập tức quay lại nhìn, quả nhiên, đứng phía sau là Doãn Hoài Mục.

Lúc Doãn Hoài Mục đột nhiên xuất hiện, các phóng viên cánh truyền thông cũng giật cả mình, nháy mắt lặng ngắt như tờ.

Doãn Hoài Mục không còn đuôi, hai tay cũng khôi phục lại như thường, anh chậm rãi đi về phía tôi, vì khí tràng mạnh mẽ, mọi người đều tự giác nhường cho anh một con đường.

Không nhìn những người khác ở xung quanh, Doãn Hoài Mục lập tức đi qua trước mặt tôi, giúp tôi chỉnh lại mũ với áo, sau đó dùng đôi bàn tay ấm áp rắn chắc bao lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi.

“Đừng sợ, có anh ở đây, không ai có thể ăn hiếp được em.” Anh thản nhiên cười, y như năm ấy.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: