[7] Cẩu nam nam

[7] Cẩu nam nam

Chương 7.

Biên tập: Tinh Vũ | Chỉnh sửa: Quạ nhiều tóc

34

Khi muốn người khác khích lệ và khen ngợi, thì chủ động đưa đầu qua cầu sờ sờ, đó chắc là thói quen khi làm chó của Doãn Hoài Mục.

Sau khi Doãn Hoài Mục mất trí nhớ, dĩ nhiên thay đổi khác xa lúc trước. Tuy nhũ danh của anh là “Cường Tráng”, quê đến mức làm tôi run rẩy, nhưng đủ loại hành động như bây giờ, thường xuyên moe tôi máu đầy mặt, khiến tôi như sắp mất khống chế.

Rõ ràng là một Doãn Hoài Mục sắp đến ba mươi, ngoài ý muốn mất mười mấy năm ký ức, cũng quên mất tôi, lúc này giống y hệt một chú chú chó mười tám tuổi trung thành, xán lạn.

Nhớ lại năm ấy, Doãn Hoài Mục và tôi khi mười tám tuổi, là bộ dạng thế nào?

Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng khi đó chúng tôi mới vào giới không lâu, ngây ngô tốt đẹp. Tôi lúc đó cũng là gặp tình yêu đầu đời, phát hiện mình có cảm tình khác thường đối với Doãn Hoài Mục.

Lúc trước, tôi luôn đối đãi anh như anh em bè bạn. Trước mặt anh, tôi có thể thoải mái nói, cũng có thể thoải mái cười to, không chút xấu hổ thẹn thùng. Mãi đến khi tôi cùng anh trải qua sinh nhật mười tám năm đó, Doãn Hoài Mục uống say, tôi cẩn thận đỡ người ý thức mơ hồ, nghiêng ngả lảo đảo về nhà anh, kết quả…

Anh không cẩn thận thơm phải trán tôi. Một cái hôn ngoài ý muốn, mặc dù như chuồn chuồn lướt, lại khiến lòng tôi kinh sợ. Sau mới hoàn toàn thông suốt, ý thức được tình cảm tôi dành cho anh, không đơn thuần là “tình anh em”.

Bài weibo báo bình an kia của Doãn Hoài Mục, vì lần đầu tiên phá lệ gắn thẻ tôi, lượng comment trực tiếp bùng nổ. Trừ fan của anh, còn có một lượng lớn cư dân mạng miệng cắn hạt dưa tiến vào vây xem, thành ra lên top.

Trong lúc nhất thời, các loại đề tài liên quan cũng bị đẩy lên –

# Doãn Hoài Mục ôm gối ôm của Thái Cẩn #

# Doãn Hoài Mục Thái Cẩn xuất viện #

# Doãn Hoài Mục Thái Cẩn giả giả thật thật hợp lại #

Hợp lại?

Tôi cảm thấy ý kiến này có hơi quá trớn, nói như tôi với anh ly dị rồi không bằng, mọi người không thể chờ mong điều gì tốt à?

Chúng tôi căn bản không có chia ly đâu, hơn nữa tôi mới vừa vuốt lỗ tai Doãn Hoài Mục nữa đó!

35

Tuy không đọc bình luận, tôi cũng có thể đoán được dưới cái weibo kia là một tràng khủng bố như thế nào.

Bảy năm trước hai chúng tôi kết hôn. Liền mạo hiểm sự nghiệp có xuống dốc, khả năng phải lui khỏi giới cực cao. Một lượng lớn fan của Doãn Hoài Mục cũng bởi vì tôi, mà chuyển sang thành anti fan của anh.

Cho dù hiện tại, Doãn Hoài Mục dựa vào thực lực bản thân thu lại rất nhiều fan, nhưng tôi cảm thấy trong đám fan của anh, không có nhiều người thật sự thích tôi. Dù sao là tôi cướp đi nam thần của bọn họ, “lịch sử đen” trên người cũng rất nhiều.

Người đại diện của Doãn Hoài Mục – Tùy ca gọi tới không ngừng nghỉ, Doãn Hoài Mục đều không nhận. Cũng không biết anh đang nghĩ gì, vẫn luôn cúi đầu chăm chú lướt weibo.

Tôi sợ Doãn Hoài Mục nhìn mấy anti đánh giá dìm tôi, những người này y như ruồi bọ gián giúng, nhìn nhiều liền thấy nhân sinh buồn nôn, ảnh hưởng tâm tình. Cơ mà Doãn Hoài Mục nhiều fan, cũng tương đối có tính tổ chức, bọn họ khống chế bình luận trên top, dùng hoa thức thổ lộ với Doãn Hoài Mục.

Nhưng ít nhiều vẫn có ngôn luận và tranh luận. Doãn Hoài Mục không phải là kẻ mù, đương nhiên cũng có thể nhìn thấy. Thấy anh nhìn hồi lâu, khá là cẩn thận, tôi ngồi không yên được, đặc biệt muốn lấy di động trong tay anh đi, dời lực chú ý của anh.

“Cái kia… cái kia, Hoài Mục…”

Tôi vừa mới lên tiếng, Doãn Hoài Mục lại bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn tôi cười cười: “Thái Cẩn, tôi thấy trong bình luận có người khen anh, nói gối ôm của anh rất đáng yêu. Cũng có người nói, hi vọng lần sau chúng mình có thể chụp chung mấy tấm đó.”

Lòng tôi tức khắc mềm nhũn, lần thứ hai được anh sưởi ấm.

Doãn Hoài Mục khẳng định nhìn thấy mấy thứ không hay ho, nhưng anh lọc đi hết thảy những thứ không tốt, từ đó lấy ra những lời khích lệ khen ngợi, đặc biệt tươi cười báo cho tôi.

36

Hai ngày sau, người đại diện hiện tại của Doãn Hoài Mục là Tùy ca đến nhà thăm hỏi. Nhìn Doãn Hoài Mục mặc trên người chiếc áo thun có in hình tôi, lông mày hắn liền xoắn lại, thật sự chẳng quen nổi.

Doãn Hoài Mục mấy năm gần đây vì lý do công tác, dần xa cách với tôi, người đại diện cũng đổi mấy lần. Người đại diện bây giờ, mỗi lần thấy tôi đều cười tủm tỉm, nhìn như hòa thuận, thực chất chẳng quá quan tâm gì tới tôi.

Hắn không thích tôi, nhưng không phải chán ghét, mà đơn giản là không có hứng thú.

Weibo của chính Doãn Hoài Mục, anh rất ít khi tự mình quản lý, một năm 365 ngày, số bài anh tự mình online đăng, chắc cũng chỉ năm sáu cái, tần suất tương đối thấp. Có đôi khi cách một khoảng thời gian rất dài, anh ngẫu nhiên lên mạng một lần, mà ngay cả mật khẩu cũng chẳng nhớ rõ.

Nhóm Mục thảo Mục hoa biết anh là lão cán bộ, chơi weibo hay mất tích, cũng dần thành thói quen.

Người đại diện Tùy ca hiện giờ đang quản lý tài khoản này. Ai ngờ sau tai nạn, Doãn Hoài Mục bỗng đổi tính, nói muốn tự mình xử lý, còn hi vọng công ty đừng hạn chế anh.

Hiện nay Doãn Hoài Mục không chỉ là bô lão, địa vị ảnh đàn cũng cao, thậm chí còn nhập cổ đông công ty, cho nên lời nói của anh cũng có trọng lượng, phàm là yêu cầu đề xuất, công ty trên cơ bản là “có cầu thì sẽ có cung”.

Tùy ca gật đầu đáp ứng, tỏ vẻ đây chỉ là việc nhỏ, nhưng mặt khác công ty cũng không có khả năng hoàn toàn mặc kệ. Tỏ vẻ, lần sau nếu có chuyện gì lớn, Doãn Hoài Mục ngàn vạn lần không thể lại tự tiện chủ trương đánh bất ngờ, phải suy xét đến ảnh hưởng sau này.

“Tôi tự biết chừng mực.” Doãn Hoài Mục nói, sau đó liếc nhìn tôi một cái, ngữ khí trầm xuống, “Tùy ca, về lời đồn không thật trên người Thái Cẩn, tôi hi vọng các anh cũng có thể hỗ trợ xử lý, khống chế xuống một chút.”

Tùy ca nghe vậy ngẩn người, tôi cũng thế.

Tôi so ra kém Doãn Hoài Mục, coi như là ký hợp đồng với công ty quản lý nổi tiếng trong nước, họ còn chướng mắt sao nam hạng ba bốn tôi đây. Mà công ty của chính mình, cảm thấy tôi bị bôi đen cũng là một kiểu lăng xê, có thể làm tăng khả năng hấp thụ ánh sáng, còn tốt hơn khi chẳng có người hỏi han.

Đối mặt với sự bảo vệ tôi của Doãn Hoài Mục, tuy Tùy ca có kinh ngạc, nhưng không nói gì thêm. Dù sao chúng tôi là quan hệ bạn đời, Doãn Hoài Mục giúp tôi nói chuyện cũng không có gì đáng chê trách.

Tùy ca gật đầu, sau đó lại hỏi tình trạng thân thể Doãn Hoài Mục, tỏ vẻ nếu Doãn Hoài Mục bình phục như thường, không còn chuyện gì, cũng nên nhập tổ tiếp tục chụp diễn.

Doãn Hoài Mục gật đầu đáp ứng, lòng tôi lại ẩn ẩn không yên.

Bởi vì bây giờ bên cạnh Doãn Hoài Mục, trừ tôi, những người khác đều không biết anh là chó Berger, mà còn mất trí nhớ. Hiện tại anh nói chuyện cùng người khác, đều cố gắng làm bộ như không bị mất trí nhớ, thật sự là cẩu sinh như diễn, toàn dựa vào diễn xuất không á!

Ông nội, ba với anh hai Doãn Hoài Mục đều vào quân đội, mà gia tộc cẩu tinh bọn họ, không phải quân khuyển bá đạo, thì cũng là cảnh khuyển khốc soái, chỉ có anh, cô đơn vào giới giải trí phát triển, cũng không rõ nguyên do.

Từ bé tôi đã thích ca hát diễn kịch, khát khao sau này làm ảnh đế, tính cách Doãn Hoài Mục lại kém quá xa so với tôi. Anh cơ bản không phải là tính cách hoạt bát yêu diễn, nhưng khi diễn kịch lại nghiêm trang chững chạc, mỗi một màn ảnh hạ xuống, đều nghiêm túc chăm chỉ, dụng tâm làm sống động lên mỗi một cái nhân vật.

Cho dù mất trí nhớ, bây giờ coi như đang lên sóng diễn suất, nhưng ai biết, giây tiếp theo lỡ đâu đột ngột hạ sóng thì sao?

Còn cái tai cái đuôi móng vuốt lúc nào cũng có khả năng nhảy ra của anh nữa, cho nên tôi lo lắng vô cùng.

Mấy tháng kế tiếp, tôi không sắp xếp hành trình gì, lại nhàn rỗi ở nhà. Tôi rất muốn vào tổ, tiếp tục ở bên cạnh Doãn Hoài Mục quan sát một chút.

Cơ mà việc này, tôi vốn nên tị hiềm, sao có thể dính Doãn Hoài Mục cả ngày được. Huống hồ lịch sử đen trong giới rất nhiều, cùng danh tiếng không tốt của tôi, khẳng định sẽ tạo thành phức tạp nhất định cho anh, khiến anh thêm phiền toái.

Lúc này tôi rất rối rắm, không biết phải mở miệng thế nào, mày nhăn sắp rớt luôn rồi!

Doãn Hoài Mục như thể biết tỏng tâm tư của tôi, lại nói: “Tùy ca, cũng để Tiểu Cẩn theo tôi cùng vào tổ đi.”

Tùy ca “…”

37

Tôi theo Doãn Hoài Mục đồng thời vào đoàn phim, không thể tránh khỏi, cũng gặp Đổng Khoa Diệp.

Bộ phim điện ảnh này là anh hợp tác cùng Đổng Khoa Diệp, Doãn Hoài Mục diễn nam chính, cậu là diễn nam hai. Không phải thông qua màn ảnh điện ảnh TV, đây xem như là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy Đổng Khoa Diệp chân chân thật thật.

Trong mắt fan cậu và phần đông cư dân mạng, cậu là SKII và Lamer, tôi là Đại Bảo sod mật ong; cho dù cậu thả khí, thì đó cũng là khí bảy màu, hương bay ngàn dặm; mà tôi cho dù xịt nước hoa, đó cũng là hương thủy hữu độc, để lại tiếng xấu muôn đời.

Thấy cậu mặt mày hàm tiếu, lúc chào hỏi Doãn Hoài Mục thì nhẹ giọng nhỏ nhẹ, ý cười rả rích. Nói thật, tôi có hơi khẩn trương, nhưng tôi là chính cung nương nương, tôi không thể sợ!

Tôi cũng mỉm cười, chủ động đi qua bắt tay cùng Đổng Khoa Diệp. Ban đầu cậu ta thực sửng sốt, sau đó cũng đáp lại tôi một cái cười ngọt ngào.

Đổng Khoa Diệp mới vừa tròn hai mươi tuổi. Loại hình thiếu niên trẻ tuổi xinh đẹp, khuôn mặt trắng nõn, cười rộ lên còn treo hai lúm đồng tiền như thế này, rất được người thích đấy!

Cơ mà… từ từ!

Tay cậu sao run dữ vậy?

Không chỉ đang run, mà còn nắm càng chặt?!

Tôi kinh sợ, trong đầu nháy mắt liền trình diễn vở kịch cung đấu cẩu huyết, lần nữa nhìn kỹ lại cậu nhóc đang cười rộ trông đơn thuần đáng yêu trước mặt này.

Nắm một hồi lâu, Đổng Khoa Diệp như ý thức được điều gì đó, lúc này mới xấu hổ thả tay ra. Lúc thả tay, lòng bàn tay tôi dính đầy mồ hồi, dính từ cậu.

“Anh Cẩn, xin… xin lỗi!” Cậu xuống quýt lấy khăn tay ra, giúp tôi lau lau lòng bàn tay.

Tôi cảm thấy cái khăn tay này nhìn có hơi quen mắt, tập trung cẩn thận nhìn lên… đờ mờ!

Có lẽ đã nhận ra tầm mắt nóng rực của tôi, Đổng Khoa Diệp lại xấu hổ tiếp, vội vàng gấp cái khăn lại, đút vào trong túi quần.

Tuy động tác của cậu rất nhanh, nhưng tôi vẫn chú ý thấy, là màu xanh lam, cùng với một dòng tiếng anh trên mặt khăn.

Đó rõ ràng là tên tiếng anh của Doãn Hoài Mục, là khăn tay tùy thân của anh!

Tôi cũng có một cái giống thế đó!

Tiếng chuông cảnh báo trong lòng tôi kêu loạn, người này quả nhiên đối với Doãn Hoài Mục…

Đổng Khoa Diệp chào tạm biệt tôi, nhưng không lâu sau đó, chúng tôi lại gặp nhau trong nhà vệ sinh.

Cậu nhìn tôi cười ngượng hai cái, rồi vội vàng đi ra, lại đánh rơi khăn tay của mình xuống đất.

Tôi cầm khăn tay lên thì thấy, lần này khăn tay bị lật tới một mặt khác, cư nhiên… in tên tiếng Anh của tôi?!

Cho nên chiếc khăn này, rốt cuộc là chuyện gì?

Mặt trước in tên tiếng anh của Doãn Hoài Mục, mặt sau thì lại là của tôi?

Trừ điều này ra, tôi càng có một phát hiện kinh người mới!

Tôi nắm một nhúm lông dài mảnh màu vàng, lật đi lật lại nhìn mấy lần, rồi vô cùng xác định rằng, đó cũng là lông chó!

1 thought on “[7] Cẩu nam nam

Leave a Reply to Duy Ngã 唯我 — Seven OxO Cancel reply

loading...
error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: