Chương 1 – Chung Tá

Chương 1 – Chung Tá

Chương 1. Chúng mình kết hôn đi

Biên tập: Bạch Dược | Chỉnh sửa: Tinh Vũ

“Vào buổi tối ngày 8 lúc 10 giờ 23 phút, phạm nhân ở ngục giam nào đó xảy ra xung đột, khiến một người chết ba người bị thương, tiếp theo là thông tin của người chết. Dekic, nam, 102 tuổi, tinh lịch năm 352 vì cướp bóc, cố ý giết người nên đi tù, bị xử bản án 211 năm…”

Chung Tá vừa mở mắt vốn còn hơi mơ màng, nghe xong tin này thì tỉnh táo hẳn, cười đánh giá: “Vào đó năm năm rồi mới giải quyết xong, coi mòi tối qua thế mà làm thật.”

Phòng tự động điều chỉnh tới nhiệt độ thoải mái nhất, trên người cậu chỉ đắp mỗi tấm chăn mỏng, thuận theo động tác đứng dậy dần trượt xuống, dáng người nọ hơi gầy, nhưng cơ bắp săn chắc, tràn trề sức mạnh, tuyến nhân ngư và cơ bụng hiện rõ ràng, y như một con báo săn khỏe mạnh.

Tháng tư, thời tiết đẹp trời.

Ánh nắng dễ dàng xuyên qua rèm cửa, phòng ngủ sáng choang, ngũ quan tuấn tú của người đàn ông mang đậm khí chất của thanh xuân tuổi trẻ tràn đầy năng lượng, vì sự thân mật tối hôm qua, bây giờ cậu để lộ sự lười biếng và thỏa mãn như có như không, lộ rõ vài phần trưởng thành hấp dẫn.

Kỳ Chính hớp một ngụm sữa bò, ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt như tranh này, mà đầu sỏ chẳng có chút tự giác nào, còn vén chăn đi chân không xuống giường lắc lư trước mặt anh, thật khiến người ta muốn phạm tội. Anh gần như chẳng cần gắng gượng, tiện tay đặt ly sữa bò xuống bàn ăn, bước tới ôm người kia lên lầu, rồi lại mang lên giường.

Chung Tá nghiêng đầu né tránh, cười nhướng mày: “Còn muốn?”

Kỳ Chính nắm cằm cậu hôn một cái, trong mắt phượng thâm thúy chỉ hiện người đang giả vờ này: “Muốn.”

“Được thôi,” Chung Tá phối hợp ôm cổ anh, thong thả bổ sung, “Đừng quên hôm nay phải về đơn vị.”

Tay Kỳ Chính đang làm càn trên người cậu hơi dừng một chút.

Chung Tá nói: “203, bây giờ là mấy giờ?”

Quản gia điện tử 203 thân thiết nói: “Tính theo thời gian Souja thì là 6 giờ 39 phút sáng, thưa ngài.”

“Ồ…” Chung Tá quan tâm giải thích, “Em tính đơn giản một chút, đại khái anh còn không đến bốn mươi phút, tới đi.”

Câu trả lời của Kỳ Chính là đè cậu hôn không thương tiếc năm phút, rồi mới thỏa mãn buông tay.

Hai người đứng dậy mặc quần áo, thu dọn xong mới ngồi xuống bàn ăn, tiện thể thông báo 203 trả phòng, đợi bọn họ ăn điểm tâm xong, quản gia 203 đã gửi hóa đơn qua máy truyền tin cho Kỳ Chính. Kỳ Chính trả tiền, một tay xách túi một tay dắt Chung Tá, khẽ ngâm tiểu khúc bước ra ngoài.

203 đang thu dọn phòng khách vội vàng lên tiếng tiễn bọn họ, quyến luyến không thôi hi vọng lần sau bọn họ lại tới.

Nơi này là quán rượu biệt thự nằm ở ngoại ô phía tây Souja, điều kiện vô cùng sung túc, tạo một cảm giác khoan khoái như cả thế giới đều tĩnh lặng. Kỳ Chính đã lên xe trước quay đầu nhìn nhà 203, đề nghị: “Chờ chúng ta đều nghỉ hưu, thì mua một căn tương tự như vậy cho thế giới hai người, sao nào?”

“Tiền đề là thời gian dài anh có chịu nổi cô quạnh hay không, hay là vứt nhà đi du lịch,” Chung Tá nói, “Chờ khi chúng ta trở lại thì thành nhà hoang rồi.”

“Mua một quản gia điện tử đầy đủ chức năng, không hoang được.” Kỳ Chính nói xong thấy cậu đồng ý, lại bổ sung thêm một câu, “Vả lại dù không đi du lịch anh cũng không chán đâu, ở cùng với em, anh làm sao cô quạnh được chứ?”

Chung Tá cười: “Nghe sao quen tai thế, có phải học theo nhị thiếu không?”

Kỳ Chính nói: “Đương nhiên không phải.”

Chung Tá nói: “Vậy do miệng lưỡi anh trơn tru.”

Kỳ Chính nói: “Bé cưng, miệng lưỡi anh trơn tru chỉ dành cho em thôi.”

Xe con bay lên cao hướng vào đường cao tốc, chạy thẳng đến căn cứ.

Trong xe phát tin sáng, lần thứ hai nhắc tới sự kiện phạm nhân đánh nhau dẫn tới chết chóc.

Người điều hành đọc vài bình luận, dân mạng đông đảo cũng tỏ vẻ vui tay vui mắt. Xã hội phát triển đến hôm nay, tử hình vì “vô nhân đạo” đã bị bãi bỏ, dù có mắc tội lớn hơn nữa thì cũng chỉ bị giam đến chết mà thôi. Có điều bộ trưởng bộ Tư pháp là một người tàn nhẫn, một loạt quy định vô cùng nhân đạo rõ ràng được ban hành, cứ thế biến ngục giam thành rừng rậm — không có bản lĩnh thì đừng hòng sống thoải mái.

Ngục giam mới vừa điều chỉnh xong đã chết không ít người, đủ loại tiếng nói trong xã hội xém chút nữa làm trang web chính thức của bộ Tư pháp chìm trong nước bọt, nhưng thái độ của Bộ trưởng cực kì cố chấp, giữ vững chính sách không chút trở ngại, sau đó hắn công bố tỉ lệ phạm tội, tặng cho tất cả người phản đối một cái tát vang dội.

Quy định đó đến nay đã kéo dài hơn tám mươi năm, ngục giam từ lâu đã bị xã hội bên ngoài tưởng tượng đến mức tha hóa, qua thời gian đầu lượng tử vong cao, sau đó dần dần bình ổn, mấy năm gần đây cơ bản chỉ chết một vài người mới, nhất là ấu dâm và lạm dụng trẻ em, vì vậy mỗi khi có vài phạm nhân chịu phạt mấy năm bị hại chết, trí tưởng tượng của người ngoài vô cùng phong phú, có thể động não ra không ít kịch hay.

Chung Tá nhàn đến phát chán cũng lên mạng đọc vài cái bình luận, quả nhiên nhìn thấy Hương Hoa 99, Ripper và vài cái tên quen thuộc.

Mấy tên này đều là tội phạm khét tiếng, dù khi phạm tội đến nay đã hơn một hai trăm năm, tên bọn chúng vẫn thường bị người đời chửi mắng, tiếc là kẻ ác dù sao cũng là kẻ ác, nhiều năm như thế vẫn không có tin báo tử, khiến cho mỗi khi có tin tức kiểu như thế này, tên bọn chúng vẫn được lôi ra nói một lần.

Chung Tá nói: “Anh nói xem với một tên biến thái như Hương Hoa 99, hắn sẽ ở trong ngục sống yên ổn đến già à?”

“Chắc là thế, cũng có thể lúc về già thì tự sát, đỡ mất thẩm mĩ, suy nghĩ của biến thái người thường không đoán được.” Kỳ Chính nói, “Lần trước anh đọc tiểu thuyết, bên trong nói bọn chúng bị chính phủ đưa đi làm vài chuyện không để cho ai biết, mới ra chút dáng dấp.”

Chung Tá cười nói: “Anh có còn nhỏ đâu mà thích đọc mấy thứ bừa bãi kia.”

Kỳ Chính nói: “Cục cưng à, đó là sở thích của anh.”

“Một trong,” Chung Tá nói tiếp, “Anh còn thích dùng ngũ âm không hoàn chỉnh để hát, ngày ngày lên mạng quỳ liếm chó mèo nhà người ta, chơi cái trò ghép hình khiến người người nghi ngờ cuộc sống…”

Kỳ Chính vội vàng nói: “Sở thích lớn nhất của anh là ngắm em.”

Đột nhiên nhận một câu tỏ tình làm Chung Tá nghẹn họng, sau đó như cười như không nhìn anh: “Em cảm thấy hôm nay miệng anh rất ngọt, có phải làm chuyện gì có lỗi sau lưng em không?”

Kỳ Chính kêu oan: “Cả kì nghỉ anh đều ở bên chăm sóc em, có thể làm gì được chứ?”

Chung Tá chỉ thuận miệng trêu chọc một chút, vốn chẳng nghi ngờ gì, cười cười chuyển đề tài, thế nhưng đến lúc cậu trở lại căn cứ bước vào kí túc xá, mới vào thì bị cánh hoa hồng dội hết cả người.

Quản gia điện tử kí túc xá không biết bị chèn thêm chương trình kì quái gì mà rèm cửa bị kéo kín mít, ánh sáng mập mờ và mưa cánh hoa ảo bắt đầu rơi, lại còn mở một khúc nhạc dương cầm lãng mạn. Chung Tá thầm giật mình, không kịp phủi cánh hoa thật trên người xuống, chợt xoay người, thấy Kỳ Chính đã ném túi trên lưng đi từ lâu, trong tay cầm một bó hoa lung linh xinh đẹp, quỳ một chân trên nền đất, móc ra một cái hộp.

Cậu nhìn tất cả động tác này, trong đầu phút chốc trống rỗng.

— Kỳ Chính quả nhiên làm vài chuyện lén lút sau lưng cậu, nhưng không phải chuyện xấu, mà là ngạc nhiên.

“Tiểu Tá,” Kỳ Chính kiên định nhìn cậu, không biết do căng thẳng hay kích động, giọng nói trầm thấp lúc trước giờ mang theo chút run rẩy, “Anh yêu em, anh sẽ mãi mãi yêu em, cho dù ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo hèn, anh sẽ mãi chung thủy với em, cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.”

Anh khàn giọng nói: “Vì thế, chúng mình kết hôn đi.”

Chung Tá có chút ngây ngốc, hoặc là nói cậu không cách nào tự mình khống chế được bản thân.

Trong hoảng hốt cậu nghe thấy giọng mình, nói một câu: “Được.”

Ngay sau đó cơ thể bị kéo vào lồng ngực thân thuộc, môi bị hôn, tiếng hoan hô lần lượt vang bên tai, tiếp đó là chất lỏng lành lạnh dính vào mí mắt, các đồng đội giúp Kỳ Chính sắp xếp màn vừa rồi cười hì hì vây lại, phun hết cả bia lên người bọn họ.

Trong quân đội không thể đeo nhẫn, Chung Tá chỉ đeo hai phút, phối hợp với Kỳ Chính chụp xong thì tháo xuống, sau đó lý trí trở về, hỏi: “Lời cầu hôn của anh với một loạt lời kia là do anh tự nghĩ ra hay là học từ người khác?”

Kỳ Chính khoe khoang: “Đây là lời thề kết hôn của người xưa, thế nào hả, đủ trình chứ?”

Chung Tá cười thành tiếng, không khách khí vạch trần: “Cái này chắc chắn là học từ nhị thiếu.”

Thanh tiên bên cạnh cười cướp lời: “Phải đó, trừ tôi, ai có thể nghĩ ra mấy thứ lãng mạn như thế?”

Cậu ta trời sinh có một đôi mắt hoa đào, đồng phục tác chiến nghiêm túc mặc trên người cứ thế phả ra hơi thở phong tình.

Cậu tên là Vương Dung Quân, gia thế hiển hách, trong nhà đứng hàng thứ hai, bình thường thích giảng đạo lí với họ về thanh xuân một đi không trở lại, còn lấy thân phận “người đi trước” phổ cập cho họ cách tán người đẹp, bị cẩu độc thân trong căn cứ cung kính gọi nhị thiếu, xưng mãi cũng thành quen.

Có điều cho dù Vương Dung Quân luôn một kiểu quần áo lụa là, thế nhưng không ai dám khinh thường cậu, vì cậu dùng chính thực lực bản thân để tiến vào đội đặc chủng Hắc Sư — nhánh bộ đội này được xem là mũi nhọn mạnh nhất tinh hệ, nổi tiếng khó vào, ban đầu Chung Tá và Kỳ Chính trong giai đoạn tuyển chọn cũng xém chút nữa bị cạ rớt một lớp da.

Vương Dung Quân vuốt mồ hôi không tồn tại trên trán, cười hỏi: “Tiếp theo là chọn ngày cưới đúng không, có cần bổn thiếu gia giúp hai người tư vấn không nè?”

Kỳ Chính lập tức đồng ý, hai người qua ban công thì thì thầm thầm.

Chung Tá nhớ màn cánh hoa hồng vừa rồi, có ý muốn cản lại, nhưng thấy nụ cười rạng rỡ trên gò má của Kỳ Chính thì thôi không ngăn nữa.

Thôi kệ, cậu nghĩ.

Mọi người vui vẻ là tốt rồi.

Hai người mới nghỉ phép xong, giờ xin nghỉ tiếp chắc chắn sẽ bị đội trưởng tính tình nóng nảy mắng xối xả, đám cưới rõ ràng không thể làm bây giờ, nhưng điều này không làm suy giảm sự hăng hái của Kỳ Chính, anh mua vài quyển tạp chí du lịch, có thời gian liền kéo Chung Tá nghiên cứu địa điểm hưởng tuần trăng mật, làm một đám cẩu độc thân hô to chịu không nổi.

“Được được được rồi,” Đội phó mặt đầy tang thương, “Từ hôm cầu hôn thành công, hai cậu rải thức ăn cho chó gấp đôi luôn rồi, có thể phát ít lại như trước được không hả?”

“Sao mà chỉ gấp đôi hở đội phó, chừng này là bình phương luôn rồi.”

“Nếu biết Tiểu Chính cầu hôn xong thì thành cái kiểu như này, đáng lẽ chúng ta không nên giúp ổng.”

Các đội viên bảy miệng tám lưỡi đòi xử lý đôi “cẩu nam nam” này, Kỳ Chính quăng tạp chí đi định bụng cãi lại, bỗng nhiên thấy đội trưởng Bá Vương Long tới, tất cả đều đồng loạt im lặng.

“Nhiệm vụ, một rưỡi chiều tập hợp.”

Đội trưởng dứt khoát chọn ra mấy người, thấy bọn họ tỏ ý không thành vấn đề thì đi luôn.

Lần này Kỳ Chính xui xẻo phải đi, Chung Tá thì ở lại căn cứ, bị mọi người cười trên nỗi đau không thương tiếc, reo hò nói cuối cùng không cần ăn thức ăn cho chó nữa rồi. Kỳ Chính hừ hừ hai tiếng, trước khi đi ôm Chung Tá hôn một cái rõ to, lập tức lại thu hoạch được một đống ngón giữa của mọi người.

Anh cười một tiếng, xoay người đi theo đội ngũ.

Chung Tá sớm đã thành thói quen với việc thỉnh thoảng làm nhiệm vụ trong bộ đội, sau khi Kỳ Chính đi cậu liền tới ban huấn luyện, thỉnh thoảng bị Vương Dung Quân kéo đi tán dóc ba chuyện vớ vẩn, thời gian thoáng một cái đã hơn nửa tháng.

Đêm hôm đó, Chung Tá chẳng biết vì sao có hơi mất ngủ.

Sau đó khó khăn lắm mới chợp mắt được thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng nổ ầm quen thuộc. Cậu đoán có lẽ những người làm nhiệm vụ đã trở lại, nằm ở trên giường lắng tai chú ý động tĩnh, nửa ngày cũng không đợi được tiếng bước chân của đồng đội, trái lại ngoài cửa sổ thấp thoáng tiếng ồn ào. Cậu đột nhiên mở mắt, qua loa mặc quần áo rồi rời phòng, vừa mới vào đại sảnh lầu một thì gặp ngay vài đồng đội, bọn họ đều rất nhếch nhác, trên người còn dính vết máu chưa khô.

Hốc mắt mọi người đỏ lên, đột nhiên chạm mặt Chung Tá, tất cả đều cứng đờ người.

Chung Tá nói: “Xảy ra chuyện gì?”

Mọi người há miệng, lại không ai phát ra âm tiết nào.

Tầm mắt Chung Tá đảo quanh, lòng trầm xuống: “Kỳ Chính và đội phó đâu?”

Hốc mắt mọi người càng đỏ hơn, rõ ràng còn có nước mắt đảo quanh.

Một người trong đó khàn giọng nói: Đội phó vẫn đang được chữa trị trong khoang.”

Chung Tá nhẹ giọng hỏi: “Vậy anh ta thì sao?”

Người vừa mở miệng liền im bặt, lại thành người câm.

Chung Tá sãi bước tiến lên, nhấn mở máy truyền tin trên cổ tay cậu.

Đây là máy quân dụng, dùng để truyền tin trong nội bộ, xác định vị trí và ghi chép các loại, trong mục ghi chép còn ghi nhận tình trạng sinh mệnh của đồng đội.

Mục này chỉ cần có quyền hạn thì có thể mở, Chung Tá đương nhiên thỏa mãn điện kiện trên. Trên màn hình bán trong suốt cậu tìm được cột đồng đội, bên trên sắp xếp chỉnh tề một chuỗi số hiệu, Kỳ Chính là số hiệu đứng cuối cùng, bên cạnh là chỉ số sinh mệnh lạnh như băng.

Kịch trường nhỏ:

Kỳ Chính: Ha ha ha trong mấy bộ truyện của bả, có ai ngay chương đầu tiên đã ăn xong vợ lại còn cầu hôn thành công chưa?

Các tiểu công: …

Kỳ Chính *vỗ bàn*: Phục không hả, tui hỏi mấy người có phục hay không!

Các tiểu công: Nhưng cậu thài rồi.

Kỳ Chính: Tui cảm thấy tui vẫn có thể được c… cứu?

Các tiểu công: Mau thài đi!

Kỳ Chính: (╯‵□′)╯︵┻━┻

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: