Chương 2 – Chung Tá

Chương 2 – Chung Tá

Chương 2. Cậu ta là người X tiến hóa

Biên tập: Bạch Dược | Chỉnh sửa: Tinh Vũ

Người nhà, người yêu, bạn bè… sinh ly tử biệt của những người thân cận trên thế gian này thường đi đôi với nỗi đau ruột gan đứt khúc thấu tận tâm can.

Chung Tá thường xem những cảnh tượng như thế này trong phim, nhưng khi chuyện ấy rơi lên người cậu, cậu chỉ cảm thấy ngực hơi trống rỗng, mặt khác cũng chẳng có cảm giác gì to tát.

Màn hình chớp sáng được hai giây, thì bị đồng đội vừa kịp phản ứng cuống quýt tắt đi,

Nhưng đã quá trễ.

Bọn họ thấy Chung Tá bỗng trở nên yên tĩnh, nước mắt trong hốc mắt cuối cùng không thể nhịn được nữa, lã chã rơi xuống, môi run run: “… Tiểu Tá.”

Chung Tá theo bản năng định đáp một tiếng, nhưng cổ họng như thể bị vật gì đó chẹn ngang, không tài nào phát ra một tiếng động.

Vương Dung Quân như bị hành động này thức tỉnh, thấy bọn họ túm tụm một chỗ bèn bước nhanh tới, nghe thấy đồng đội nức nở nói: “Bọn tôi ở biên giới bị đoàn lính đánh thuê phục kích, đội phó và Tiểu Chính phụ trách bọc hậu, hỏa lực của bọn chúng quá mạnh, phi cơ chiến đấu của bọn họ bị bắn trúng, khoang năng lượng của Tiểu Chính bị hủy, còn cản một phát pháo thay đội phó, khi bọn tôi nhảy bước chỉ tìm thấy khoang cứu sinh của đội phó, Tiểu Chính cậu ấy…”

Đồng đội nghẹn ngào, thật sự không nói tiếp được.

Đó là người bọn họ sớm chiều sống chung, anh em tình như thủ túc, hôm nay tán thân trong vũ trụ tăm tối, thậm chí xương cốt cũng chẳng còn lưu lại. Một khi khoang năng lượng của phi cơ chiến đấu ngoài không gian bị nổ thì ngay cả mạng sống cũng nổ theo, chứ đừng nói đến việc ăn thêm một phát pháo, trong tình huống đó cứ cho rằng khoang cứu sinh có thể bắn ra đi chăng nữa, thì cũng không bảo vệ Tiểu Chính được.

Vương Dung Quân bất ngờ không kịp đề phòng trước tin tức ập tới, kinh ngạc đứng khựng lại cách Chung Tá ba bước.

Cậu nhìn phía bóng lưng thẳng tắp trước mặt, vài giây sau mới chuyển hướng qua những người khác: “Các cậu nói gì?”

Các đồng đội đỏ mắt nhìn lại, vẻ mặt cực kì bi thương.

Vương Dung Quân có tiếng xấu là “con ông cháu cha”, ngày thường hay trêu mèo chọc chó kiểu nào cũng có, lá gan lớn tới còn mức dám dây vào đội trưởng cương ngạnh, nhưng vào lúc này cậu sững sờ không dám hỏi lại lần thứ hai. Cậu lại lia mắt về phía Chung Tá, ngỡ ngàng nói: “Thế… thế đội phó đâu?”

Đồng đội nói: “Còn nằm trong khoang trị liệu, vừa mới vượt qua giai đoạn nguy hiểm.”

Chung Tá nói: “Tôi đi xem một chút.”

Cậu đột nhiên cất lời, tất cả mọi người đều như bị ấn nút pause.

Bọn họ đoán đi đoán lại, không nghe thấy những từ này ẩn chứa cảm xúc chập chờn gì, đồng loạt nhìn về phía cậu.

Chung Tá lướt qua họ đi ra ngoài, khi tới cửa như chợt nhớ gì đó bèn quay đầu lại, bình tĩnh bổ sung một câu săn sóc: “Các cậu cũng mệt rồi nhỉ, đi nghỉ chút đi.”

“………” Các đồng đội kinh hãi nhìn cậu đi xa, rất sợ xảy ra chuyện không may nên lập tức đi theo, lại bị người kịp thời ngăn cản, Vương Dung Quân dùng mắt ra hiệu bọn họ đừng theo, xua tay bảo họ lên lầu, còn mình thì đuổi theo.

Ký túc xá và khu y tế nằm cùng sinh hoạt ở một khu, cách nhau không xa.

Quy định căn cứ nghiêm ngặt, tuy rằng đêm nay xảy ra sự cố, nhưng qua một lúc ồn ào ngắn ngủi thì cũng trở nên yên tĩnh như cũ, trừ trạm phát sáng trưng ở xa xa, khu sinh hoạt chẳng khác gì ngày thường, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp.

Vương Dung Quân đi theo Chung Tá hai phút, bị bầu không khí chèn ép đến khó chịu, kiềm không nổi nói: “Cậu…”

Cậu định nói lại không biết nói gì cho phải.

Cậu gì chứ? Cậu có ổn không?

Nghe ngu quá, tự nghĩ cũng biết là không ổn.

Cậu tự xưng là dẻo miệng, lúc này suy nghĩ mãi vẫn không tìm được lời thích hợp để nói, hiếm khi hắn nghẹn lời.

Chung Tá chủ động nói: “Tôi vẫn ổn.”

Vương Dung Quân một lời nghẹn ở cổ họng, dùng sức kiềm nén, vội vàng nói cho hết câu: “Nếu cậu muốn tìm người tám nhảm, tìm tôi lúc nào cũng được.”

Chung Tá nói: “Ừm, cảm ơn.”

“… Không cần cảm ơn, anh em cả mà.” Vương Dung Quân vô thức trả lời, ngẫm một hồi lại cảm thấy kì cục, định bụng vỗ vai Chung Tá, nhưng tay lại chần chừ nửa phút, rốt cuộc vẫn rút về.

Hai người trầm mặc đi thẳng một mạch đến khu y tế.

Thời đại này, con người đã không dễ bị “bênh tật” và “khám bệnh” gây khốn đốn như thời xưa.

Khoa học kỹ thuật phát triển nhanh và mạnh kéo theo y học phát triển, hiện nay khoang chữa bệnh đã được nâng cấp tới mười tám lần, là công cụ cần thiết cho gia đình, trường học, bến cảng và những nơi khác để có thể xử lý hầu hết các loại bệnh và thương ngoài da, chỉ khi gặp tình trạng cực kì nguy hiểm mới cần dùng đến thiết bị chữa trị cỡ lớn.

Trong khu đèn đuốc sáng trưng, so với sự ồn ào ở bên ngoài, ở đây có thể bắt gặp vài gương mặt lạ, có lẽ mới về cùng chiến hạm của quân đội. Hai người lên lầu ba, thấy đội trưởng mặt táo bón đang đứng trước phòng điều trị, cả người cứ như trái boom bị đốt kíp nổ, nhìn đâu cũng thấy tức giận.

Nghe thấy tiếng bước chân, đội trưởng nghiêng đầu quét mắt về phía họ, nghiễm nhiên là một bộ dáng mắng người, thấy Chung Tá trong hàng, miễn cưỡng nuốt lại lời lẽ thô tục chuẩn bị tuôn ra, hỏi: “Các cậu tới làm gì?”

Chung Tá nói: “Nghe bảo đội phó bị thương, đến thăm một chút.”

Đội trưởng nói: “Cậu ta không sao, qua giai đoạn nguy hiểm rồi.”

Chung Tá đi qua phía đó nhìn, đội phó mặt mày nhợt nhạt như quỷ, đang nằm trong khoang trị liệu tinh vi phức tạp, bụng có một lỗ lớn chừng mười centimet, dài thêm chút nữa có lẽ cả người đã cắt thành hai nửa, nhưng cũng may cứu đúng lúc, còn sống.

Cậu nghĩ nghĩ, nói: “Không sao thì tốt, tôi về đây.”

Đội trưởng cùng Vương Dung Quân quan sát cậu, đoán không ra mục đích chuyến đi này của cậu, có điều bây giờ mà dùng suy nghĩ “bình thường” để đoán chắc chắn không thể dùng được. Đội trưởng hiếm khi ôn hòa nhã nhặn: “Đi đi, ngủ sớm một chút.”

Chung Tá gật đầu định đi, đột nhiên nghe “rầm” một tiếng, cửa phòng ở đầu kia hành lang bị mở tung, đi ra một người đàn ông. Quần áo của người này gần như chỉ còn vài mảnh vải, máu nhiễu ra, phía sau có hai người đi theo, dường như muốn kéo gã về khoang trị liệu.

“Cút ngay!” Người nọ gạt bọn họ ra, bước nhanh tới cửa phòng điều trị của đội phó, vịn tường thở dốc mấy hơi, “Anh… anh ta sao rồi?”

Đội trưởng nói: “Tự nhìn.”

Nam nhân nhìn thoáng vào trong, vô lực dựa vào tường, chà chà mặt khẽ nói: “Xin lỗi, bọn họ đều vì cứu tôi.”

Đội trưởng chỉ vào Chung Tá: “Người không trở về kia, đây là người yêu của hắn.”

Cơ thể người nọ vừa nhẹ nhõm vì đội phó thoát cơn nguy hiểm lại chợt căng cứng, áy náy nhìn Chung Tá, khó khăn nói: “Gọi là Tiểu… Tiểu Tá sao? Tôi có nghe bọn họ nhắc tới anh, thật xin lỗi, cũng vì tôi… tinh hệ thứ năm thật sự quá loạn, tôi… tôi…”

Vẻ mặt gã đau đớn, “tôi” nửa ngày vẫn không nói tiếp được.

Chung Tá lắc đầu.

Đội đặc chủng Hắc Sư thường ra biên giới làm nhiệm vụ, hoặc là cứu vớt rất nhiều dân chúng, hoặc là chống khủng bố, hoặc là chờ nhân vật quan trọng nào đó cùng nhân viên tình báo hoặc nhà khoa học nhà sinh vật học có liên quan, đây là điều mà họ biết từ lâu. Người này tuy không nói rõ, nhưng không khác mấy trường hợp trên là bao, cứu gã là nhiệm vụ của bọn họ.

Cậu tự hỏi hai giây, cho rằng mình nên an ủi gã vài câu, liền nói: “Anh đừng để bụng, dưỡng thương cho tốt.”

Người nọ che mặt, rơi vào cảm xúc khó thể kiềm chế, không nói gì nữa.

Chung Tá cảm thấy nơi này không còn chuyện của mình, đánh tiếng với đội trưởng xong thì về. Vương Dung Quân hơi lưỡng lự một chút, bị mặt lạnh của đội trưởng lia qua, bấy giờ mới rời đi.

Hai người lại trầm mặt một đường quay về ký túc xã.

Mãi đến khi Chung Tá rảo bước về phòng mới chợt nhớ ra mình phải tìm đội trưởng để xin nghỉ phép.

Cậu cùng Kỳ Chính lớn lên ở cô nhi viện, viện trưởng là người thân của họ, chuyện của Kỳ Chính phải thông báo cho viện trưởng. Ngoài ra Kỳ Chính khá thích nghịch vài thứ này nọ, biết người xưa thường chôn rượu dưới đất thì động kinh cũng chôn một bình, định khi nào sắp chết thì đào ra uống, làm thế cho dù bị độc chết cũng không thấy tiếc.

Bình rượu kia được chôn dưới gốc cây đại thụ phía sau cô nhi viện, đến nay cũng đã bảy năm, giờ phải đem ra đặt trong tang lễ, miễn cho đồ ngốc Kỳ Chính kia mất hứng.

Vì vậy cậu ra hiệu Vương Dung Quân lên lầu trước, còn mình thì quay lại.

Vương Dung Quân đi theo cậu từ lúc xảy ra chuyện đến giờ vẫn không thấy cậu lộ ra cảm xúc khác thường nào, cảm thấy có lẽ cậu muốn tự mình đi, nên không cố chấp giữ lại nữa mà chỉ đứng ở cửa xem chừng, xác định cậu đi đúng đường tới khu y tế mới thoáng yên tâm.

Qua một lúc lâu, đèn trong khu y tế đã tắt đi hơn một nửa.

Hai chiếc xe đang đậu trước cửa, người đàn ông chật vật ban nãy cùng với mấy gương mặt lạ kia ra khỏi khu bước lên xe, chậm rãi chạy về phía trạm phát, rõ ràng định rời khỏi Tây tinh, có lẽ quay về đơn vị, cũng có lẽ tiếp tục công việc.

Chung Tá nhìn bọn họ đi xa, ngốc ngốc tại chỗ một lúc, rồi mới tiến vào cửa lớn.

Hành lang trống trải chỉ còn mỗi đội trưởng, không còn người quản lý cuối cùng cơn giận cũng bùng nổ, dù đã cố thấp giọng, nhưng Chung Tá đứng trong hành lang vẫn nghe thấy rõ ràng.

“Anh mẹ nó đừng có lấy cơ mật lừa tôi! Tin tôi nhận là cứu đặc công, kết quả là cứu Ngụy Hòa Quang, anh tưởng ông đây không nhận ra gã sao?!”

Chung Tá ngẩn người, ló đầu nhìn qua, thấy đội trưởng mắng máy truyền tin trước mặt thí bát cố.

“Thân là quý tộc thân vương lại chạy tới tinh hệ thứ năm làm tình báo, sợ mình là mục tiêu chưa đủ đô hả? Anh định biến ông đây thành thằng ngu hả!” Đội trưởng phun lửa, “Vì sao tôi không thể nói như vậy với anh, có ngon thì anh cách chức ông đi! Giỏi giỏi lại là cơ mật… hừ, tôi miễn cưỡng tin Ngụy đại thân vương muốn đi làm tình báo, nhưng tôi nói cho anh biết, nếu ngày nào đó tôi mà tra được việc này là do ông già Ngụy lấy việc công là việc tư dùng người của tôi đi cứu cháu trai gã, tôi không để yên cho mấy người đâu ——!”

Âm đuôi chữ “đâu” không hề bị đè nén, gần như hét ngược lên, chớp mắt làm kinh động đến quản lí điện tử trong tầng và người máy chữa bệnh, cái trước nhắc nhở hắn không nên gây tiếng động lớn, cái sau phụ trách khi hắn làm hành vi quá trớn thì tùy thời dùng một mũi thuốc trấn định để K.O hắn.

Nhưng đội trưởng Hắc Sư Bá Vương Long nổi danh bốn bể, đối mặt với thuốc trấn định không hề sợ hãi, bao cơn giận tất cả đều trút lên sản phẩm điện tử.

Tại lúc bọn họ gây gổ thì Chung Tá lặng lẽ không một tiếng động rời khỏi khu y tế, trở về kí túc xá an tĩnh nằm trên giường một đêm, sáng sớm hôm sau mới đi xin phép.

Đội trưởng đang đăng kí báo sửa ở khu sửa chữa người máy, nhìn cậu một cái: “Đi bao lâu?”

Chung Tá nói: “Nhanh thôi, cỡ ba ngày.”

Đội trưởng đồng ý, lấy lí do thuận đường làm việc nên cắt cử Vương Dung Quân cùng đi chung.

Vương Dung Quân biết đội trưởng nhìn trúng cái miệng và năng lực tùy cơ ứng biến của cậu, muốn để cậu trông coi Chung Tá, nhưng đối mặt với cảm xúc vô cùng ổn định của Chung Tá, cậu không biết phải ra làm sao.

Hai người ngồi phi thuyền quân dụng của căn cứ, chậm rãi tiến vào tinh cầu Galen.

Đây là một tinh cầu không quá giàu có, quy mô cảng không lớn, lượng người cũng thế. Chung Tá dẫn Vương Dung Quân đến thẳng cô nhi viện, hoàn toàn không định hỏi cậu có “tiện đường đi cùng” hay không.

Vương Dung Quân hiển nhiên không chủ động đề cập, đi theo cậu đến nơi cần đến.

Viện trưởng cô nhi viện là một nữ sĩ dịu dàng, bà năm nay đã sắp bước vào thời kì lão niên, khóe mắt đã có nhiều nếp nhăn, đột nhiên nhận được tin tức của Kỳ Chính thiếu chút nữa bất tỉnh nhân sự, may mà Chung Tá đỡ kịp thời, vội vàng đưa vào khoang chữa bệnh.

Chung Tá sửa sang tất cả những gì còn lại của Kỳ Chính bỏ vào túi đồ, rồi chạy ra sau núi đào bình rượu lên, thấy Vương Dung Quân vẫn đi theo mình, nhân lúc cậu gần tới đại thụ thì đưa túi cho cậu, bảo hắn đứng tại chỗ.

Dốc núi phía sau không cao lắm, trong tầm nhìn chỉ có một gốc đại thụ, Vương Dung Quân dừng chân cách đó trăm mét, gật gật đầu. Chung Tá đi vài bước, quay đầu nhìn cậu, lặng im hai giây hỏi: “Người được điều trị trong khu y tế đêm đó, anh quen à?”

Vương Dung Quân ngẩn ra: “Sao lại hỏi thế?”

Chung Tá nói: “Hỏi cho có thôi, tại lúc đó tôi thấy anh hình như muốn ở lại.”

Vương Dung Quân nói: “Lúc trước có gặp vài lần, không quá thân.”

Cậu nói xong mới chợt nhớ, trong lúc đó mà Chung Tá vẫn có thể chú ý đến sắc mặt của cậu, hình như bình tĩnh quá đỗi rồi ấy?

Cậu nhìn Chung Tá đi xa, tự ngẫm chuyện này một lúc, lúc sau liền mở máy truyền tin liên hệ với người nhà, định hỏi vài chuyện về người trong cuộc là Ngụy Hòa Quang một chút. Chờ cậu kết thúc cuộc trò chuyện thì Chung Tá cũng vừa đào được bình rượu lên, viện trưởng cũng vừa rời khỏi khoang chữa trị, chạy qua phía sau núi.

Bà vừa khóc xong, mắt còn hơi đo đỏ, cùng cậu ngồi dưới tàng cây ngẩn người nhìn Chung Tá, nhẹ giọng nói: “Bình rượu kia là do Tiểu Chính và Tiểu Tá chôn khi rời đi năm ấy, tình cảm của bọn nó rất tốt, đối với Tiểu Tá mà nói Tiểu Chính không chỉ đơn giản là người yêu, hồi đó nó là do Tiểu Chính nhặt về.”

Vương Dung Quân kinh ngạc: “Nhặt về?”

Viện trưởng nói: “Ừm, khi đó cả người Tiểu Tá toàn là vết thương, tính tình vô cùng tệ, cũng chẳng thèm phản ứng với ai, là Tiểu Chính kiên trì ở bên chăm sóc, mới khiến nó trở thành dáng vẻ như hiện tại.”

Bà nghẹn ngào, liên miên không dứt chuyện của họ.

Vương Dung Quân mặt mày phức tạp, nghiêng đầu nhìn người cách đó không xa.

Chung Tá ngẩn người không lâu, rất nhanh mang rượu quay về.

Đơn vị làm tang lễ cho Kỳ Chính, trừ viện trưởng trong cô nhi viện thì còn có thêm hai nhân viên công tác đi theo.

Chung Tá tiện tay pha trà, rồi cầm điểm tâm, đứng chờ bọn họ thu dọn đồ đạc cùng Vương Dung Quân, một lát sau cậu đứng lên, đi toilet.

Vương Dung Quân ngồi trên sopha uống trà, thấy lũ nhỏ tò mò quan sát cậu, bèn cười một tiếng với lũ trẻ, lúc này máy truyền tin chợt vang lên, còn do đội phó gọi tới, cậu vội vàng kết nối.

Đơn vị bên kia đã là nửa đêm, đội phó cuối cùng cũng tỉnh, nhưng vẫn rất suy yếu, giọng nói đứt quãng: “Tiểu… Tiểu Tá đâu? Trước khi Tiểu Chính xảy ra chuyện có dặn dò tôi để… để chúng ta giúp chăm sóc cậu ấy, Tiểu Chính nói Tiểu Tá thật… thật ra không phải cô nhi… cậu…”

Vương Dung Quân nói: “Cái gì?”

Đội phó dồn dập thở dốc, giân nan nói hết lời: “Cậu ta là… là người X tiến hóa.”

Vương Dung Quân tức khắc quăng thân thế Chung Tá sang một bên, thanh âm cao tám quãng: “CÁI GÌ?!”

Đội phó nói: “Cậu… Cậu mau trông chừng nó.”

Vương Dung Quân cắt đứt trò truyện, chạy thẳng đến toilet, nhưng phát hiện bên trong không có một bóng người.

Cậu vội vàng ra ngoài tìm người, nghe nói Chúng Tá vừa mới lấy xe rời khỏi cô nhi viện rồi, bảo là muốn đi mua vài thứ.

Đầu cậu “ong” một tiếng, bắt buộc chính mình phải tĩnh táo, thử phân tích mục đích của Chung Tá, bất chợt hiểu ra được gì đó, quay phắt nhìn túi đựng di vật của Kỳ Chính, nhào tới đổ hết mọi thứ ở trong ra, giữa một đống đồ đạt vụn vặt phát hiện một cái máy nghe lén nhỏ bé.

—— Hèn chi lúc ở sau núi Chung Tá cố ý nhắc tới Ngụy Hòa Quang, thì ra là muốn cậu gọi một cuộc điện thoại!

Nhớ lại nội dung cuộc điện đó, một thân mồ hôi lạnh phút chốc lan ra cả người.

Viện trưởng vừa xách túi đi ra, sững sốt nhìn một đống đồ đầy đất: “Sao thế, Tiểu Tá đâu?”

Vương Dung Quân nói giọng khàn khàn: “Cậu ấy tới thủ đô tinh.”

Viện trưởng nói: “Tới thủ đô tinh làm gì?”

Làm gì? Tất nhiên là đi giết người!

Vương Dung Quân không kịp giải thích, định mở máy truyền tin liên hệ với người nhà, thế nhưng tầm nhìn bỗng vặn vẹo biến dạng, trong lóe mắt chợt nhớ ly trà nọ, bỗng chốc có hơi kinh sợ.

Chung Tá chuẩn bị thuốc từ lúc nào? Còn mang theo máy nghe lén trong căn cứ đi khi nào?

Làm sao cậu ta biết Ngụy Hòa Quang có vấn đề? Lần này ra ngoài đều là kế hoạch mà cậu đã chuẩn bị sao?

Cậu không định quay về căn cứ, còn định… ngay cả lễ tang của Kỳ Chính cũng không tham gia ư?

Vương Dung Quân cực lực cắn lưỡi, mượn chút khích thích này bấm số máy trong nhà, nắm lấy tay viện trưởng, dùng hết sức lực toàn thân nói: “Mang tôi đi… thủ đô tinh…”

Cuộc gọi kết nối, Vương Dung Quân cũng mất ý thức.

Viện trưởng nhìn chàng trai trẻ ngất xỉu, lại nhìn người xa lạ trên màn hình, lấy lại bình tĩnh, truyền đạt ý tứ của Vương Dung Quân.

Vương gia gia thế hiển hách, điện vừa đi không lâu, thuyền điều trị trực tiếp chạy tới cô nhi viện, chở người chạy băng băng nhanh như chớp đến Thủ đô tinh, nhưng Chung Tá lái là lái phi thuyền quân dụng, tốc độ không chỉ nhanh, mà còn chạy liền một mạch. Đợi khi Vương Dung Quân nóng lòng chạy xuống phi thuyền thì hắn vẫn đến muộn hơn Chung Tá những ba tiếng.

Ba tiếng tuy không lâu, nhưng chừng đó đã đủ với Chung Tá rồi.

Cậu đứng trong góc một tòa hội sở cao cấp, bên tai nghe Ngụy Hòa Quang ngồi trong phòng riêng nói chuyện phiếm cùng người khác, Ngụy thân vương thay đổi bộ dáng đáng thương lúc trước, trong giọng nói đầy vẻ đắc ý: “Không có gì, chỉ kiếm một khoản nhỏ thôi.”

Tên kia nói: “Kiếm nhỏ? Tôi nghe nói anh chiếm được công ty mỏ năng lượng ở tinh hệ thứ năm, còn xém không về được cơ mà?”

Ngụy Hòa Quang nói: “Phải, may mắn cứu viện đúng lúc, cơ mà có lẽ đắc tội con rồng kia rồi.”

“Sao thế?”

“Bọn họ chết một người.” Ngụy Hòa Quang nói, “Bá Vương Long có tiếng bao che khuyết điểm, lúc đó tôi giả vờ đáng thương nửa ngày trời, cũng không biết có tác dụng hay không.”

“Phì, chết thì chết, hắn ngang ngược mấy cũng có làm gì nổi chúng ta đâu, anh đưa nhiều tiền bồi thường chút là xong.”

“Tôi cũng định vậy…” Ngụy Hòa Quang vừa nói thì phục vụ bưng rượu vào, lập tức ngậm miệng, nhưng khi phục vụ kia bước tới rót cho mình một ly rượu, gã không khỏi kinh ngạc.

Chung Tá đặt chai rượu xuống, ngẩng đầu nhìn gã.

Ngụy Hòa Quang sửng sốt: “Cậu….”

Tiếng vừa dứt gã chỉ thấy một luồng sáng thoáng qua, ngay sau đó cổ chợt lạnh, tiếng thét chói tai vang khắp bốn phía.

Chung Tá dùng dao găm đè lên cổ gã, móc một cái máy nghe lén từ mâm xoay trong bàn trà nhỏ rồi ném vào ly rượu trước mặt gã, đối mặt với gương mặt biến sắc của gã, cười cười: “Ngụy thân vương, lại gặp rồi.”

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: