Chương 3 – Chung Tá

Chương 3 – Chung Tá

Chương 3: Người X tiến hóa, đây cũng không phải là một từ tốt đẹp

Biên tập: Tiểu Phương | Chỉnh sửa: Tinh Vũ

Nơi ở chính của Vương gia ngay tại Thủ đô tinh.

Trên đoạn đường đến đây Vương Dung Quân bất tỉnh nhân sự, viện trưởng thì mờ mịt đầy đầu, người của Vương gia bên này thì gấp đến độ xoay vòng vòng, mãi đến khi khoang chữa bệnh truyền tin tức nói người không có việc gì mới yên tâm, sau đó gọi Vương đại thiếu đến đón người.

Vương đại thiếu đứng trên cảng, xa xa đã nhìn thấy em trai mình bước nhanh ra ngoài, sắc mặt hơi u ám, anh ta bước qua đón: “Sao vậy?”

Anh nói xong liền nhìn nhân viên y tế phía sau em mình, ánh mắt mang theo một chút thăm dò.

Bác sĩ cười khổ, nhị thiếu không vui là do khi bọn họ không cưỡng chế đánh thức cậu ta trên đường, dược tính trong thuốc của cậu rất mạnh, muốn đánh thức thì phải kích thích đại não, nhưng mà thân phận nhị thiếu như thế nào, bọn họ ai dám tùy tiện ra tay chứ?

May mà Vương Dung Quân biết lúc này lôi chuyện cũ ra nói cũng không có tác dụng, chỉ hỏi: “Bây giờ Ngụy Hòa Quang đang ở đâu?”

“Không biết,” Vương đại thiếu nói: “Tên đó có liên quan đến chuyện này sao?”

Vương Dung Quân nói: “Trở về sẽ giải thích cho anh biết, anh mau hỏi giúp em tên đó đang ở đâu đi.”

Tính khí Vương đại thiếu tốt cũng không hỏi nhiều, ra hiệu trợ lý trông nom viện trưởng, anh dẫn theo em trai lên chiếc xe đầu tiên, vừa mới click mở thông tấn khí truyền tin tìm người giúp em trai, màn hình lại đột nhiên nhảy ra một tin tức, nói là tại khu trung tâm Nhạc Đảo phát sinh sự kiện có người cầm vũ khí hại người, cảnh sát đã chạy đến hiện trường, hiện đang giằng co với người hành hung bắt giữ con tin.

Cùng lúc đó, sau khi Vương Dung Quân tỉnh lại thì nhận được câu trả lời của đám bạn xấu. Một cậu bé quý tộc nói: Thân vương đang ở Nhạc Đảo! Có người muốn giết gã! Em đang ở hiện trường, nơi này rất lộn xộn!

Một hòn đá làm hồ nước dậy sóng, cả đám tức khắc bùng nổ, sôi nổi bất chấp dò hỏi tình huống nơi đó. Vương Dung Quân chỉ cảm thấy lạnh từ đầu đến chân, cơ bản không có tâm tình nhìn bọn họ bát quái, nói: “Mau dẫn em đến Nhạc Đảo!”

Vương đại thiếu cũng nhận được tin tức, phân phó tài xế chạy đến, anh hỏi: “Em quen người đuổi giết Ngụy Hòa Quang à? Lúc trước em nói bóng nói gió hỏi anh Ngụy gia ở tinh hệ thứ năm là vì việc này?”

Vương Dung Quân nhắm mắt lại: “Đúng vậy.”

“Đã lớn chuyện rồi, em cứu gã không nổi,” Vương đại thiếu lướt xem tiến triển trên web, bổ sung: “Nếu Ngụy Hòa Quang gặp đại nạn không chết, có lẽ còn có thể cứu vãn một con đường sống.”

Vương Dung Quân không tiếp lời, trong lòng cậu biết rõ Ngụy Hòa Quang tuyệt đối không sống được.

Người X tiến hóa, đây cũng không phải là một từ tốt đẹp.

Sau thời kỳ nhân loại tiến bước mạnh mẽ lên vũ trụ, hòa theo chủng tộc mới, tài nguyên và văn hóa ùn ùn đánh vào, tự thân tiến hóa cũng bị nhắc tới nhắc lui. Tuy rằng số liệu các hạng mục cơ năng của nhân loại rõ ràng đều vượt trội hơn người xưa, nhưng con người ảo tưởng mộng đẹp trở thành siêu nhân vẫn không dừng lại, khi đó người X tiến hóa đã lọt vào tầm mắt của nhân loại.

Người X tiến hóa cùng với tâm tư vô cùng kém, những quy ước đúng sai không có, cảm xúc bình thường của con người trên người tiến hóa rất ít ỏi, lạnh lùng như người máy, thỉnh thoảng sẽ mang tình cảm yêu thương rất nồng nhiệt với một sự vật nào đó, rất rõ ràng tính cách có chỗ thiếu hụt. Nhưng ngoài trừ những điều này ra, chỉ số IQ của bọn họ hơn người, chỉ tiêu các hạng mục của thân thể đều vượt trội hơn người bình thường, càng dễ dàng thích ứng hoàn cảnh thay đổi phức tạp, cho nên mọi người đều gọi bọn họ là người tiến hóa.

Trên thực tế bọn họ chỉ là có chỗ thiếu hụt thôi, ban đầu trong y học dùng “Chứng bệnh X” để gọi loại người này, nhưng do đa số mọi người thích gọi là “Người tiến hóa”, dần dà đã gọi thành “Người X tiến hóa”.

Bởi vì khiếm khuyết rất chí mạng, thanh danh của người X tiến hóa bị phỉ báng danh dự, hiện tại đã phát hiện có tới 80% người X tiến hóa đều ở trong ngục giam, giống Hương Hoa 99 nổi danh, tất cả những kẻ mổ bụng đến biến thái đều là người X tiến hóa, cũng vì vậy mà người X tiến hóa còn có một tên gọi khác – giống loài phạm tội.

Lúc nghe nói Chung Tá là người X tiến hóa, quả thực cậu không dám tin.

Biểu hiện của Chung Tá hết sức bình thường, ngoại trừ thông minh tĩnh táo, thân thủ lợi hại phù hợp với điều kiện bên ngoài, còn lại thì không hề giống chút nào. Còn nữa ngày thường bọn họ thấy tin tức có người chết trong ngục giam cũng sẽ bàn tán đôi câu, Kỳ Chính và Chung Tá đều gọi Hương Hoa 99 biến thái, ai dám nghĩ Chung Tá cũng là loại người này?

Chỉ có một giải thích duy nhất, Kỳ Chính là “Người dẫn đường” trong truyền thuyết.

Có chuyên gia nói nếu người X tiến hóa sớm phát hiện, trải qua sự dẫn dắt kiên nhẫn sẽ có thể uốn nắn được, chỉ tiếc người X tiến hóa có kỹ năng trời sinh max điểm là ngoan cố không thay đổi, những trường hợp thành công đến nay vẫn ở con số đáng thương.

Bây giờ Kỳ Chính đã chết, Vương Dung Quân cũng không biết Chung Tá có thể quay lại như cũ hay không.

Khu trung tâm Thủ đô tinh là khu vực náo nhiệt phồn hoa nhất.

Nơi này đường thủy gắn liền, mỗi hòn đảo trên mặt nước đều có phong cách độc đáo, trong đó đảo giải trí nổi tiếng nhất chính là Nhạc Đảo.

Giờ phút này trên Nhạc Đảo đã hỗn loạn thành một nồi cháo.

Tuy rằng Ngụy Hòa Quang là một thân vương, nhưng không giống với những kẻ quý tộc vô dụng khác.

Gã dám làm ăn trong tinh hệ thứ năm rối loạn, bản thân gã đã có gan lớn, lần trước cũng không phải lần đầu tiên gã gặp nguy hiểm, bởi vậy lúc bị Chung Tá khống chế, sau hoảng sợ ngắn ngủi gã lập tức đánh lại một chiêu.

Chiêu này đã từng cứu gã hai lần, nhưng lúc này đối thủ của gã chính là bộ đội đặc chủng Hắc Sư.

Chung Tá nhanh chóng nắm lấy cùi chỏ của gã, ngay sau đó cho gã một đao – vị trí không nguy hiểm đến tính mạng nhưng lại gây đau đớn rất nhiều.

Trong nháy mắt Ngụy Hòa Quang nhịn không được rên thành tiếng.

Bên cạnh có hai người nhào tới tính cứu gã, nhưng bị Chung Tá đạp một phát, một người khác cũng bị trúng một đao, gã ta ôm bụng chảy máu không ngừng được vài người ba chân bốn cẳng đỡ lấy, lảo đảo chạy trốn ra ngoài. Bọn vệ sĩ đồng thời vọt vào cửa, mới vừa móc súng ra chỉ cảm thấy một bóng người thoáng qua, trong nháy mắt cổ tay bọn chúng tràn đầy máu tươi.

Tay phải Chung Tá gạt súng, tay trái liền đoạt lấy, nhanh như chớp bắn tỉa một vòng, tất cả mọi người đều gục xuống. Cậu nghe khắp phòng gào thét, mắt một chút cũng không nhíu: “Cút.”

Người còn không thấy rõ đã bị đối phương đánh ngã, đối diện với một kẻ như vậy không ai dám không nghe lời cậu.

Bọn vệ sĩ đến rắm cũng không dám thả, vội vàng dìu nhau, té ngã lộn nhào mà chạy khỏi phòng.

Trong phòng chớp mắt chỉ còn lại hai người, Ngụy Hòa Quang ôm lấy miệng vết thương ngồi phịch trên sô pha, gã đau đến đổ mồ hôi lạnh, thấy Chung Tá tới gần, gã thở dốc nói: “Từ từ, cậu nghe tôi nói trước đã… A…”

Chung Tá mắt điếc tai ngơ, lần nữa khống chế gã, xách cả người gã lên.

Ngụy Hòa Quang bị cậu kéo ra ngoài, gã nỗ lực đưa ra một lời giải thích hợp lý cho toàn bộ sự việc, nhưng nói xong miệng lưỡi khô khốc gã lại phát hiện vẻ mặt Chung Tá rất bình tĩnh, dáng vẻ không có chút rung động nào quả thực không giống như đến để lấy mạng của gã, gã hỏi: “Cậu muốn mang tôi đi đâu?”

Chung Tá nói: “Dẫn anh đến nơi súng bắn tỉa không ngắm đến được.”

“… Cái gì?” Tâm tư Ngụy Hòa Quang xoay chuyển rất nhanh, “Cậu muốn làm gì? Cậu nghĩ dẫn cảnh sát đi… Á!”

Chung Tá không hề báo trước cho gã một đao, vẫn là vị trí không nguy hiểm đến tính mạng, cả người Ngụy Hòa Quang vừa bị kéo đi liền bị Chung Tá kìm lại, bên tai gã vang lên tiếng nói hời hợt: “Tôi học được cách đâm mà vẫn tránh được những bộ phận quan trọng, có đâm mấy đao thì anh cũng không chết được, nếu không muốn tôi làm vậy thì anh ngậm miệng lại.”

Vẻ mặt Ngụy Hòa Quang nhăn nhó, gắng nhịn ý định giết người trong lòng, cổ họng nén tiếng rên rỉ còn sót lại.

Lúc trước một tràn tiếng động đã làm kinh động các phòng xung quanh, Chung Tá bước ra bắn lên trần nhà mấy phát súng, nhóm khách VIP liền kêu gào chạy như điên ra ngoài, tiếp đó cả gian phòng đều không một bóng người. Đợi đến lúc cảnh sát đến, Chung Tá đã sớm lôi Ngụy Hòa Quang vào phòng vệ sinh công cộng, trên đường đi cậu lại đâm Ngụy Hòa Quang hai đao.

Ngụy Hòa Quang nói: “Tôi không có nói gì mà!”

“Tôi biết,” Chung Tá nói: “Chỉ là tôi nhàm chán vô vị thôi.”

Ngụy Hòa Quang: “……”

Nếu sát ý của Ngụy Hòa Quang có thể tích tụ thành vật thể, đoán chừng cả người Chung Tá đã thành mấy lát thịt.

Lúc này lưng bọn họ dựa vào vách tường ngăn cách, phía sau là phòng nam nữ, chẳng sợ tay súng bắn tỉa ngoài cửa sổ có thể nhắm tới cậu. Chung Tá nhìn cảnh sát xông tới, gật đầu với người dẫn đầu: “Không biết xưng hô với anh như thế nào?”

Trước khi đến nhóm cảnh sát từng nghĩ ra vài loại tình huống của người hành hung như phẫn nộ, điên cuồng hoặc cùng đường đều có, chỉ duy nhất không có loại này, trên người cậu ta không có một chút tức giận, thậm chí còn hơi lễ phép.

Cảnh sát dẫn đầu sửng sốt nói: “Tôi họ Tiếu, là đội trưởng cục cảnh sát trung tâm nội thành, không biết anh xưng hô như thế nào?”

Chung Tá nói: “Chào đội trưởng Tiếu, tôi tên Chung Tá. Nói chính sự đi, tôi muốn mời ông của anh ta là Ngụy lão tiên sinh đến đây nói chuyện với tôi, nói xong tôi sẽ thả người.”

Thần sắc Ngụy Hòa Quang khẽ đổi, gã định hỏi đã phát hiện dao găm đặt trên cổ lại áp sát một phân, lập tức hiểu chuyện mà im lặng. Ai ngờ ngay sau đó một phân thành ba phân, máu tươi nhanh chóng chảy ra.

Chung Tá đối mặt với ánh mắt của đội trưởng Tiếu: “Tôi chỉ cho các anh năm phút.”

Năm phút đồng hồ.

Ngụy lão thân vương nhận được tin điên cuồng chạy tới, khi lão thở hồng hộc xuất hiện tại hiện trường vừa hơn năm phút một chút.

Chung Tá bỏ qua cho thời gian “hơn một chút” của bọn họ, tuy nhiên tình huống Ngụy Hòa Quang tương đối gay go, mất máu quá độ làm ý thức của gã ta trở nên mơ hồ.

Ngụy lão gia xanh cả mặt: “Mày là ai?”

Chung Tá đè dao găm trên cổ Ngụy Hòa Quang, càng nhiều máu bắt đầu trào ra ngoài.

Ngụy lão gia lập tức kiềm lại cơn giận của mình, nhìn cháu trai không rên một tiếng, lão run giọng nói: “Mày muốn thế nào?”

Chung Tá nói: “Nếu giữ một lát nữa thì cái mạng nhỏ của anh ta sẽ không còn, y học có tốt hơn nữa cũng không thể cứu sống được người đã chết đúng chứ?”

Ngụy lão gia nói: “Rốt cuộc mày muốn thế nào?!”

Chung Tá: “Tôi muốn đòi ông một lời giải thích.”

Khi Vương Dung Quân xuống xe, người mua vui trên đảo đã sớm ném mỹ nhân rượu ngon, chạy đến đây muốn góp một chút náo nhiệt mới ra lò, cảnh sát kéo đường ngăn cách, tay súng bắn tỉa đã vào chỗ, một nhóm truyền thông đang quay đám người trong phòng hội nghị, một bộ phận khác vây quanh xe cấp cứu dường như muốn phỏng vấn người bệnh.

Ngay cả đóng cửa xe Vương Dung Quân cũng không để ý đến, bước nhanh vào bên trong, cậu ta bị cảnh sát ngăn lại liền nói thẳng người bên trong là bạn cậu ta, có lẽ có thể khuyên nhủ vài lời. Cảnh sát vội vàng nói: “Anh chờ chút, tôi liên hệ đội trưởng và chuyên gia đàm phán đã.”

Vương Dung Quân không muốn chờ dù một phút, cậu liền đẩy người đó lật đường ngăn cách, Vương đại thiếu đuổi kịp tới đè bả vai cậu lại.

Vương đại thiếu nói: “Em ngại chưa đủ loạn phải không?”

Vương Dung Quân hít sâu một hơi, nhịn xuống.

Ngoài miệng Vương đại thiếu cảnh cáo em trai, thật ra cũng không khách khí như thế, trực tiếp đoạt lấy thiết bị truyền tin của tên cảnh sát kia, nói ra thân phận với đội trưởng Tiếu, đơn giản nói xong tình huống thành công làm cho đối phương đồng ý bọn họ đi vào trong.

Vương Dung Quân đang muốn xông vào bên trong, đột nhiên nghe thấy đám người hoảng hốt hét lên.

Cậu ngẩng phắt đầu, thấy trên nóc phòng hội nghị hiện lên màn hình nửa trong suốt, vài người giằng co đồng thời xuất hiện trong tầm mắt, bởi vì đang là buổi tối, hình ảnh vô cùng rõ ràng.

Chung Tá nói: “Ngụy gia các người mưu cầu lợi nhuận kếch xù trái phép ở tinh hệ thứ năm, bị võ trang địa phương đuổi giết, ông vì cứu Ngụy thân vương đã không tiếc lén điều quân đội cứu viện, khiến cho binh lính vô tội hi sinh, những chuyện này ông đều thừa nhận hết đúng không?”

Ngụy lão Thân vương nói: “Tao nói tao thừa nhận hết!”

Tin tức này quá lớn khiến tất cả mọi người kinh ngạc mà trợn trừng hai mắt.

Chung Tá nói: “Ông quỳ xuống nói xin lỗi tôi, tôi lập tức thả người.”

Ngụy lão Thân vương nghẹn lời, nhìn chằm máu tươi trên người cháu trai, ông thở hổn hển nói: “Mày thật sự sẽ thả người?”

Chung Tá nói: “Thật sự.”

Vương Dung Quân nháy mắt ngừng thở, chỉ thấy Ngụy lão xưa nay lỗ mũi hếch lên trời trước mắt mọi người hạ hai chân, một chân khom xuống một chân quỳ trên mặt đất.

“Ầm” Một tiếng nặng nề vang lên.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: