[27] Cuộc chơi nghẹt thở

[27] Cuộc chơi nghẹt thở

Chương 27.

Biên tập: Tinh Vũ

Tuy khắp người đều đau, nhưng Quan Trí vẫn dựa vào nghị lực nhấc cánh tay đè trên ngực mình lên, đứng dậy nâng chân mạnh mẽ đạp Hạ Quân Uyên một cú.

“Phắn ngay!”

Mặc dù đã dùng sức, nhưng Hạ Quân Uyên cơ bản chẳng xê xích bao nhiêu, Quan Trí phát giác hai đùi mình mềm như cọng bún, hoàn toàn không dùng lực được. Cậu còn chưa thôi ngỡ ngàng, đến khi nhận ra—

Chỉ là Hạ Quân Uyên tỉnh rồi, từ từ mở mắt ra, thấy Quan Trí nghiến răng nghiến lợi trừng mình, bật cười.

Lại là phản ứng này.

Quan Trí còn chưa kịp nói, Hạ Quân Uyên chợt ngồi dậy, vươn tay sờ chân cậu.

“Fuck! Anh còn muốn làm gì?” Vội vàng rút chân về, Quan Trí mắng một câu.

Hạ Quân Uyên cười vô tội, “Tôi chỉ muốn xem mặt sau của cậu có bị sưng hay không thôi mà?”

“Cút mẹ đi!” Làm cũng làm rồi giờ mới nói cái cục cớt này!

Quan Trí vô lực dùng ánh mắt khoét Hạ Quân Uyên mấy lỗ, lật mình về phía sau hai cái, vừa nãy cậu cảm thấy hình như mình còn chưa tỉnh rượu, bây giờ chắc là bị buộc tỉnh lại, mọi cảm giác trên người đều trở về, khi di mông về phía sau, một cảm giác đau đớn bứt rứt khiến cậu không nhịn được thở dốc kinh ngạc. Cảm giác như khi còn bé không cẩn thận cắt trúng tay chảy máu, loại đau đớn đó chỉ mình mình mới hiểu.

Đỡ thắt lưng, Quan Trí ngẩng đầu trợn người trước mắt. Hạ Quân Uyên vươn tay cầm lấy sơ mi vắt bên giường, móc thuốc lá trong túi ra, lấy một điếu bỏ vào miệng, động tác đốt thuốc thuần thục mà lại tràn ngập mị lực. Chợt thấy cậu vẫn đang trừng mình, động tác quơ chân khiến toàn thân y lộ rõ, đặc biệt là cự vật đỏ sẫm đang có phản ứng vào buổi sáng.

Quan Trí mím môi, quơ lấy ra giường quấn đại lên người mình.

Trong bối cảnh này, dễ nhận thấy cảnh con gái nhà lành bị làm nhục. Hơn nữa mặt Quan Trí còn bị thương, rành rành là hiện trường “cường bạo”. Thế mà hai bên lại vô cùng yên lặng, dù sao đều là đàn ông. Có điều giờ mà Quan Trí khóc lớn, có lẽ thoáng dọa Hạ Quân Uyên được đôi chút.

Hạ Quân Uyên bị hành động của cậu chọc cười, gảy tàn thuốc nhìn Quan Trí, nói: “Giờ mới che, chẳng phải muộn rồi à?”

Quan Trí không nói lời nào mà chỉ thở dốc, chăm chăm nhìn người đàn ông trước mắt, như rắn nhìn chòng chọc con mồi. Một lát sau, âm thanh khàn khàn phát ra từ cổ họng cậu, “Hạ Quân Uyên, tôi không ngờ anh mẹ nó lại cùng bậc với cầm thú đấy!”

Khóe miệng nhếch lên, Hạ Quân Uyên cười hỏi: “Sao tôi lại như cầm thú?”

“Anh muốn làm thì làm, dùng chính sức mình coi như là đàn ông. Cái chiêu bỏ thuốc này thì tính mẹ nó là gì?” Cắn chặt răng, Quan Trí tuyệt không nhân nhượng cho hành động bỏ thuốc mình của Hạ Quân Uyên.

“Bỏ thuốc?” Hạ Quân Uyên ngẩn người, sau đó bật cười, rút điếu thuốc ra, như xem kịch vui mà nhìn Quan Trí, nói: “Quan Trí, rõ ràng là cậu tự mình uống say sau đó kéo tôi lên giường.”

Những lời này, uy lực có thể sánh ngang ‘bom nguyên tử’, Quan Trí cảm thấy trước mặt mình tối sầm đi.

“Anh, anh nói gì?”

Quan Trí vắt hết óc, cuối cùng cũng nhớ mang máng, là cậu ngồi cạnh Hạ Quân Uyên, vừa cười to vừa vỗ vai Hạ Quân Uyên, còn cười chuyện gì thì cậu có chết cũng không nhớ nổi. Về phần Hạ Quân Uyên nói cậu kéo y lên giường, chuyện đó khi cậu uống ‘acid’ cậu mới dám làm!

Biết cậu không tin, Hạ Quân Uyên cũng không lập tức giải thích điều gì, ung dung gảy tàn thuốc vào hộp thuốc lá.

“Cậu uống rất nhiều, nhưng vẫn trưng cái mặt bình tĩnh nên tôi tưởng tửu lượng của cậu khá tốt. Ai ngờ–” Ngẩng đầu thở khói, Hạ Quân Uyên ngồi nhớ lại. hai tay Quan Trí siết chặt ra giường, hận không thể xông lên rút điếu thuốc nhét vào miệng y.

Tửu lượng Quan Trí thật ra không tính là tốt, nhưng phân biệt rượu lại khá. Chỉ là bất kể uống ít hay nhiều, mặt ngoài thì chẳng thể nhận ra có say hay không, mặt không đỏ tim không đập, người khác hỏi cậu cái gì cậu đều trả lời được hết, trừ khi ngã bất tỉnh thì có rất ít người biết cậu có say thật hay không.

Lần nữa nghĩ nát óc cũng không nhớ nổi mình đã làm gì, vậy nên Hạ Quân Uyên nói thật hay giả cậu cũng không biết được. Quan Trí từ bỏ, trừng Hạ Quân Uyên nói: “Được! Cho dù tôi kéo anh, vậy mẹ nó anh không phản kháng chút nào sao!” Biết thời biết thế thì sao chứ? Có lợi thì chiếm liền à!

“Tôi có phản kháng đó chứ!” Hạ Quân Uyên hơi trẻ con mà trề môi, biểu cảm khó gặp, cười nói: “Cậu vốn định làm tôi, thế nên tôi phản kháng.”

Dừng ở đây, Quan Trí đem tất cả kiên nhẫn, nhẫn nại, băn khoăn, sợ hãi vứt hết không còn một mống. Cậu giả vờ làm ‘người tốt’ lâu lắm rồi, ngay cả mặt mũi sẵn có của mình cũng quên tuốt. Cậu không muốn dây dưa sâu với Hạ Quân Uyên, như những người đã nói với cậu, ngoại trừ những điều ấy, còn là vì trực giác của chính cậu.

Thích hay ghét, đều có cảm giác này. Với Hạ Quân Uyên, cậu không thích, cũng không tính là ghét, vì thế chỉ có thể xem đây là trực giác. Bây giờ, có vẻ như kết quả đều uổng phí.

Nhìn sắc mặt cậu hết thay lại đổi, Hạ Quân Uyên đầy hứng thú hỏi: “Sao thế? Muốn tôi chịu trách nhiệm cho cậu à?”

Chịu trách nhiệm cái gì, đâm đâm vào tai Quan Trí.

Có đôi khi, ba chữ ‘chịu trách nhiệm’ trên giường tương tự như đánh rắm! Nói rồi còn chẳng bằng đừng nói.

“Chịu trách nhiệm— đương nhiên phải chịu trách nhiệm.” Lát sau, Quan Trí hừ hừ cười.

Phản ứng này của cậu khiến Hạ Quân Uyên cảm thấy khó hiểu, nhưng không đợi y thắc mắc, Quan Trí như một con sói ác nhào về phía trước, cầm trên tay áo sơ mi màu xanh bị cậu xoắn thành dây.

Quan Trí lấy được áo sơ mi hồi nào, Hạ Quân Uyên không phát hiện, tại lúc y thầm bội phục, Quan Trí đã nhanh tay ấn y lên giường, cưỡi cả người lên.

Nãy vừa nghỉ ngơi nửa ngày, đó là để chuẩn bị cho điều này. Chịu đựng cảm giác đau đơn do động tác mạnh trên toàn thân, Quan Trí năm ba phát buộc chặt hai tay y sau lưng, động tác thuần phục lại nhanh chóng, cả quá trình chỉ tốn vài giây, đây không phải là chuyện người thường có thể làm được.

Khi đã xác định trói chặt xong, tứ chi Quan Trí như nhũn ra mà trèo xuống khỏi người Hạ Quân Uyên, mệt lả ngồi cạnh bên.

Đau chết mất. Cậu cảm thấy cái nơi đằng sau của mình, trừ cái thứ Hạ Quân Uyên bắn vào, thì còn có một cảm giác mềm mềm mất tự nhiên, như có cái gì đó.

Hạ Quân Uyên không phản kháng chút nào, chờ khi Quan Trí cột xong, y mới nghiêng người di chuyển cơ thể, cảm nhận cánh tay bị cột có bao nhiêu là chặt.

“Đừng giãy, dù sao thì tôi cũng là cảnh sát, kỹ thuật trói người cũng được huấn luyện rồi.” Quan Trí cười lạnh, vì phẫn nộ và đau đớn toàn thân khiến nó càng thêm dữ tợn. Không cột chân Hạ Quân Uyên, vì cậu không biết mình có đấu lại sức chân của y hay không.

Hạ Quân Uyên cũng thật sự không cử động nữa, nhìn cậu nhíu mày, hỏi: “Thế, giờ cậu muốn làm gì?”

“Làm gì?” Đây không phải câu hỏi vô nghĩa à! “Nãy anh làm gì thì giờ tôi làm thế!”

Quan Trí không cách nào biết trước chuyện xảy ra sau này, bằng không nếu biết hôm nay gặp chuyện như thế này, thì ngày đó đập đầu Hạ Quân Uyên cậu nên dành trước một bước! Giờ ‘trình tự trước sau’ khiến cậu mệt bở hơi tai, có điều ‘mất bò mới lo làm chuồng’ câu này khá hợp với hiện tại.

Trên đời này có câu ‘lành làm gáo vỡ làm muôi’.

Hạ Quân Uyên nhìn Quan Trí, sau đó ám muội nhìn thoáng hạ thân cậu, cười hòi: “Giờ cậu còn sức à?”

“Anh khỏi cần lo.” Quan Trí lại cười quái dị, chồm người nhích lại gần, chìa ngón tay chọt hai cái lên hai má Hạ Quân Uyên, “Tôi không làm được, thì cũng dùng cái khác thay thế. Yên tâm! Bảo đảm ngài vừa lòng!” Nói xong còn nhìn xung quanh, bảo cậu làm Hạ Quân Uyên, cậu còn chưa có quyết tâm đó đâu. Vậy nên, cậu muốn tìm một thứ gì đó phù hợp hơn.

Nhịn không được lại bật cười thành tiếng, Hạ Quân Uyên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Quan Trí, “Tôi không biết nên bảo cậu ngốc, hay–” còn chưa tìm được từ nào để hình dung.

Quan Trí quay đầu lại, Hạ Quân Uyên vươn eo nhẹ nhàng dùng chút lực để ngồi dậy.

“Còn lộn xộn là tôi không chắc mình đập anh thêm phát nữa đâu!” Cậu đe dọa.

“Tôi thật sự sợ cậu lại đập thêm phát nữa mà.” Hạ Quân Uyên gật đầu, lần trước là do y nhất thời bất cẩn, hậu quả thật đau thương, nhưng đích xác khi ở cùng Quan Trí y cảm thấy rất thả lỏng, không lý do.

“Nhưng mà, tôi sẽ không cho cậu cơ hội thứ hai.”

Quan Trí ngẩn ra, chỉ thấy Hạ Quân Uyên như ‘người máy’ bùng nổ trong phim, cánh tay một hai dùng sức, ‘roẹt’ một tiếng, sơ mi bị xé rách.

Âm thanh vải dệt bị xé rách thật ra khá êm tai, song lại khiến lòng người hoảng sợ.

Cử động bả vai hai cái, Hạ Quân Uyên ngẩng đầu nhìn Quan Trí đứng một bên nhìn không chớp mắt, nâng khóe miệng.

“Hiệp một kết thúc. Bây giờ, hiệp hai tới lượt tôi.”

Ý gì đây? Hiệp hai là gì cơ?

Hạ Quân Uyên dùng tư thế tương tự như cách Quan Trí nhào qua ban nãy, Quan Trí kêu một tiếng, xoay người định xuống giường, kết quả nửa người trên vừa vươn ra, một chân đã bị Hạ Quân Uyên tóm gọn. Hai tay chống trên đất, nửa người trên vất vưởng ngoài giường, tư thế cực khó coi vừa đau đớn.

Cố tình lúc này Hạ Quân Uyên còn thả thêm một câu: “Cảnh đẹp lắm.”

Quan Trí mắng một câu, lật người cực nhanh, eo lật về giường. Bình thường mà nói, động tác này quá dễ với cậu, cậu còn có thể thực hiện một cách tuyệt đẹp nữa cơ, nhưng với tình trạng hôm nay của cơ thể, động tác chạy trốn chỉ có thể dùng hai từ lăn đi để hình dung.

Vừa mới về được giường, Hạ Quân Uyên liền đè qua. Cơ thể đàn ông cường tráng rắn chắc khiến Quan Trí hầu như không cựa quậy nổi, hiểu rõ y định làm gì, Quan Trí vừa xoa đùi vừa hỏi: “Làm một lần coi như tôi chủ động, giờ thì tính sao đây?”

Hạ Quân Uyên mỉm cười, đưa tay sờ đầu cậu, ánh mắt nhìn Quan Trí rõ dịu dàng.

“Hơi giống, nhưng lại không giống— cậu là cậu, có xấu nữa cũng là cậu.”

Quan Trí biết giờ cậu xấu, nhưng cậu không hiểu, chẳng lẽ mặt mình bây giờ hợp với gu của Hạ Quân Uyên à?

“Lần này là tôi chủ động.” Hạ Quân Uyên hào phóng thừa nhận, còn nói: “Nhưng cậu cũng không bài xích—”

“Gì cơ?”

“Cậu không bài xích tôi, như— tôi cũng không bài xích cậu chẳng hạng—”

Quan Trí hơi nhíu mày, Hạ Quân Uyên nói, cậu cái hiểu cái không.

Trong phòng tràn ngập mùi khói nồng đậm, được cái toàn là đàn ông, không ai thèm để bụng. Hơn nữa, bây giờ một người khác cũng không để ý đến chuyện này.

Ngẩng đầu lên, chậm rãi nhả một hơi, Hạ Quân Uyên lại cúi đầu, nhìn thoáng Quan Trí đang ngủ cạnh y, từ đầu đến chân là một bộ dáng thê thảm bị chà đạp, vết thương trên mặt, đôi mắt đen, dấu vết xanh đỏ trên người, ngay cả môi cũng bị cắn nát.

Y không có sở thích ngược đãi, ở trên giường cũng vậy, ngược lại, trong chuyện giường chiếu cũng rất bình tĩnh, rất ít khi y đem người dằn vặt thành như vậy. Y thừa nhận, đối mặt với Quan Trí, y rất hưng phấn.

“Chết đi—” Trong lúc ngủ Quan Trí chợt thấp giọng mắng một câu, hình như muốn xoay người nhưng lại vì quá mệt mỏi nên bỏ cuộc giữa chừng, giật giật môi, tiếp tục ngủ.

Nhìn cậu cười cười, Hạ Quân Uyên lẩm bẩm tự nói, lần này— cho cậu cái gì thì tốt đây?

Tiền, xe, phòng— đối với người trước đây lên giường cùng y, y luôn rất hào phóng. Nhưng những thứ này ngay lập tức bị mình gạt đi.

Ban đầu đúng là y có hứng thú với Quan Trí, cũng không có gì không bình thường, như thể đứng ven đường nhìn thấy một sủng vật mình thích, bất kể ai cũng sẽ không tìm lý do để thích một sủng vật, cậu rất có cá tính, lớn lên tuy không đáng yêu, tính cách cũng có chút xấu, mặt ngoài thì cung kính có lệ với y. Định tìm kế sinh nhai trong kẽ hở, sống thu mình và kín tiếng hơn, nhưng lại không làm tốt lắm.

Nghĩ đến đây, Hạ Quân Uyên không khỏi tò mò tiếp theo Quan Trí sẽ ra làm sao.

Nhẹ nhàng xuống giường, trên đất là một đống bừa bộn, Hạ Quân Uyên kéo quần lên định gọi điện bảo người qua đây dọn dẹp, một tiếng chuông đột nhiên không biết từ nơi nào vang lên.

Yên lặng lắng nghe, Hạ Quân Uyên cầm quần Quan Trí lên, móc chiếc điện thoại đang vang trong túi quần ra.

Cuộc gọi đến hiển thị là ‘Mẫu dạ xoa’.

Vốn không định nhận, nhưng đối phương hình như không chịu tha cho đến khi y bắt máy, di động vẫn luôn kiên trì vang lên, bài nhạc sôi nổi hoàn toàn không nhịp nhàng thôi miên. Quan Trí nằm trên giường kêu một tiếng: “Muốn chết à! Ầm ĩ cái quỷ gì!”

Hạ Quân Uyên quay đầu nhìn thoáng qua, lại nhìn điện thoại vang suốt một phút, nhấn nút nhận nghe.

Còn chưa kịp mở miệng, người trong điện thoại đã gào trước một tiếng: “Thằng nhóc mi chết rồi à?” Giọng nói rất trầm, nổi giận đùng đùng.

“Tôi là, bạn của Quan Trí.” Hạ Quân Uyên thật bình tĩnh mà nói.

Đối phương hình như đang ngây người, một chặp sau không nói nữa.

Hạ Quân Uyên “Alo” một tiếng, đối phương mới mở miệng.

“Anh mới vừa nói, anh là—”

“Tôi là bạn của Quan Trí. Giờ cậu ấy không tiện nghe điện thoại. Đợi chút, tôi sẽ báo lại cho cậu ấy.” Nói xong, y chờ đối phương phản ứng.

“À– Cảm ơn.” Người đầu bên kia điện thoại như còn đang mù mờ.

Hạ Quân Uyên đột nhiên hỏi một câu: “Chị là–”

Thật lâu sau, “Tôi là– chị của nó.”

1 thought on “[27] Cuộc chơi nghẹt thở

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: