[28] Cuộc chơi nghẹt thở

[28] Cuộc chơi nghẹt thở

Chương 28.

Biên tập: Tinh Vũ

Báo cáo tin tức phản ứng nhục dục

Báo cáo điểm cọ

Trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, Quan Trí cảm thấy giường này hình như thoải mái hơn bình thường, tuy rằng trong ký túc xá của cậu có trải đệm mỏng trên tấm phản nhưng không thoải mái như thế này. Cậu cảm nhận sự mềm mại dưới thân, sau đó phát hiện cơ thể mình cứng ngắc.

Đầu năm nay, say rượu loạn tính rồi mất trí nhớ đã lỗi thời, hơn nữa nói thế nào thì cậu cũng có tỉnh táo một lúc, Quan Trí chậm rãi mở mí mắt hơi mỏi nhừ, tầm mắt từ lờ mờ dần rõ ràng hơn, sau đó thấy bờ ngực cường tráng thuộc về nam giới, chỉ dựa vào thị giác mà đã có thể thấy nó rắn chắc đến nhường nào, huống chi cậu còn tự mình kiểm nghiệm.

Hạ Quân Uyên còn chưa tỉnh, người đàn ông hiếm khi ngủ sâu như vậy, không biết có phải do tiêu hao quá nhiều thể lực hay không.

Quan Trí trừng mắt nhìn, lộ một biểu tình vô cùng khó tả, cơ thể chậm rãi dịch về phía sau, cách người bên cạnh xa một chút, động tác nhẹ nhàng từ từ ngồi dậy. Tứ chi rất mỏi, khắp người vốn toàn vết thương, giờ thì không đau như thế nữa, chỗ duy nhất khiến cậu cảm thấy không ổn chính là cái nơi đó.

Cách hình dung này có thể hơi tởm— như khi đi wc bị táo bón vậy, nhưng đây là sự thật. Tìm không ra từ nào để miêu tả phù hợp hơn, Quan Trí nhíu mày, cúi đầu nhìn thoáng lồng ngực loang lổ dấu vết của mình, rồi xốc chăn lên nhìn— thôi càng khỏi phải nói.

Thả chăn xuống, cậu ngẩng đầu hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, quay đầu nhìn người đàn ông ngủ say bên cạnh. Còn chưa kịp làm cái gì thì Hạ Quân Uyên đã khẽ giật giật, chắc là sắp tỉnh rồi.

Quan Trí vội quay đầu, nghĩ nghĩ rồi lại luống cuống tay chân quơ đại xung quanh, cuối cùng quơ lấy điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, tựa lên đầu giường làm bộ âm trầm.

“Hm—” Hạ Quân Uyên nâng tay đặt lên trán, phát ra âm thanh lúc rời giường vô cùng biếng nhác, sau một lúc lâu mới mở mắt ra, thấy gương mặt lạnh băng của Quan Trí, nét mặt nghiêm túc tựa trên đầu giường, một tay cầm thuốc, một tay gác trên ngực.

Trong tình huống này, tựa như một đôi nam nữ khi kết thúc tình một đêm nhưng sáng sớm chưa kịp rời đi, tuy hai người trên giường một người tình trạng vốn dĩ không ổn, bây giờ ‘mặt xám mày tro’, một người khác tình trạng vốn dĩ không tệ, tiếc là kiểu tóc làm hỏng không ít độ đẹp trai.

Có điều dựa trên cảm giác hiện tại, đêm qua người bị chiếm tiện nghi hình như là Hạ Quân Uyên. Sau khi thức giấc vào buổi sáng, hầu hết đàn ông đều dựa vào đầu giường hút thuốc, nhớ lại ‘công lao vĩ đại’ của mình hôm qua.

Khẽ cười một tiếng, Hạ Quân Uyên thoáng nghiêng người, nhìn Quan Trí hỏi: “Cậu tỉnh hồi nào?”

Chậm rãi nghiêng đầu nhìn y, Quan Trí bình tĩnh nói một câu: “Không lâu lắm.” Hạ Quân Uyên bình tĩnh là lẽ đương nhiên, nhưng cậu chí ít cũng muốn bình tĩnh như Hạ Quân Uyên, như vậy mới không làm mất mặt cánh đàn ông. Cho dù người bị làm là cậu, nhưng trong xương tủy cậu vẫn là đàn ông!

Hơi híp mắt, Hạ Quân Uyên lại hỏi: “Sao cậu không đốt thuốc?”

Khóe miệng Quan Trí khẽ co rút, nhìn thoáng qua điếu thuốc không có lấy một đốm lửa trong tay mình, xanh mặt cầm thuốc nhét vào miệng mình, nói một câu: “Tôi đang cai thuốc, tự hiểu là được.”

Cậu vừa nói xong, Hạ Quân Uyên bật cười. Không hề che giấu, là nụ cười xuất phát từ nội tâm. Đây là buổi sáng vui vẻ nhất khi thức giấc của y trong vòng mấy năm qua. Thế nhưng người trở thành ‘chuyện cười’ cho y là Quan Trí lại cười không nổi.

Cười, cứ cười đi! Sớm hay muộn cũng có một ngày ông đây—

“Tôi nói này, cậu làm tình nhân của tôi đi.”

“Há?” Câu sau còn chưa kịp nói ra, một câu của Hạ Quân Uyên đã khiến Quan Trí ngây ngẩn cả người.

Thật ra cậu nghe thấy Hạ Quân Uyên nói gì, nhưng khiến cậu nghi ngờ đó là giọng điệu của Hạ Quân Uyên. Kiểu như— Tôi nói này, điểm tâm hôm nay ăn tào phớ đi!

Chẳng lẽ cậu chỉ bằng một chén tào phớ thôi hả?

Quan Trí làm bộ là mình nghe lầm, Hạ Quân Uyên cũng không lập tức nói gì, rời khỏi giường, mở ngăn kéo trên tủ đầu giường lấy bật lửa ra, sau đó rút điếu thuốc vất vưởng ngoài miệng Quan Trí đút vào miệng mình, bật lửa xong, rất thoải mái mà hít một hơi.

Giờ Quan Trí vô cùng hoài nghi vừa rồi là do mình nghe lộn, thật ra Hạ Quân Uyên đang muốn ăn điểm tâm chứ gì—

Sau khi Hạ Quân Uyên nói xong câu muốn Quan Trí làm tình nhân của y, chính y cũng thoáng giật mình trong chớp mắt. Thế nhưng lấy lại bình tĩnh rất nhanh, tốc độ y chấp nhận chuyện này nhanh hơn Quan Trí nhiều.

Quan Trí lớn lên không đẹp lắm, nhưng coi như đoan chính. Tính cách không tốt lắm, nhưng cũng— hài hước, có thể xem là ưu điểm, đồng thời còn khiến sinh hoạt buồn tẻ của y có càng nhiều lạc thú hơn. Hơn nữa, biểu hiện trên giường cũng đáng được tuyên dương. Đêm qua, ban đầu Quan Trí còn có hơi không tình nguyện, nhưng sau lại bắt đầu phối hợp với y. Có thể thấy đây là lần đầu tiên Quan Trí làm với đàn ông, nhưng một lúc sau cậu lại học được cách làm sao có thể khiến mình thoải mái hơn.

Ván đã đóng thuyền, một khi đã vậy, không bằng cứ hưởng thụ. Kiểu người này được xem như không có tiết tháo và quan niệm đạo đức, nhưng Hạ Quân Uyên cho rằng đấy là ‘kẻ thức thời là trang tuấn kiệt’.

Như vậy cũng tốt, hai người đều thoải mái làm tình mới tính là hưởng thụ chân chính. Khi mà chỉ có một người hưởng thụ, thế khó tránh quá đỗi vô vị. Chỉ dựa vào điều này, hảo cảm của Hạ Quân Uyên dành cho Quan Trí lại càng thêm không đứng đắn.

Thận phận Quan Trí phức tạp, nhưng cũng đơn giản. Y đã nói chuyện Quan Trí với Niếp Phong Vũ, chỉ chưa nói định làm gì. Niếp Phong Vũ sẽ không thả người, nhưng y cũng không định bắt Quan Trí phải qua bên y làm việc. Ở nơi đó của Niếp Phong Vũ, Quan Trí là một cảnh sát nhỏ trên danh nghĩa, đến nơi này của y, thì thôi cứ là một cảnh sát trên danh nghĩa đi, dựa vào điều này, Hạ Quân Uyên cảm thấy thân phận Quan Trí càng đơn giản hơn.

Y thích đơn giản, tuy bọn họ gặp nhau là một “bất ngờ” do y cố tình sắp đặt, nhưng thứ y để ý không phải là quá trình mà là kết quả. Hiện tại kết quả đã rõ, như vậy, thời gian còn dài, y nghĩ mình vẫn có thể chia cho Quan Trí.

“Sao nào?” Lẳng lặng hít vài hơi khói, Hạ Quân Uyên ngẩng đầu hỏi Quan Trí: “Đã nghĩ kĩ chưa?”

Quan Trí đang ngồi một bên nhìn ‘thương thế’ của mình, bị y hỏi như vậy, quả thật đau đến mức muốn trợn trắng mắt. Cậu cho rằng ban nãy là do Hạ Quân Uyên lỡ lời, còn nghĩ y hút thuốc là để che giấu sai lầm của mình rồi cứ để mọi chuyện trôi qua như lật trang sách, kết quả là đang cho cậu thời gian suy nghĩ ư?

Bàn chuyện ở chung với Hạ Quân Uyên chắc mệt chết thôi.

Quan Trí lần đầu tiên có cảm giác đuối sức. Nhưng cậu càng không muốn dính líu gì đến Hạ Quân Uyên, quan hệ của họ không ngừng quấn lấy nhau, đến cuối đã từ không vấn đề phát triển thành hình thức như bây giờ.

Là địch nhưng không phải là địch, là bạn nhưng không phải là bạn, là tình nhân nhưng không phải tình nhân, một định nghĩa cụ thể cũng không có.

Thở dài một hơi, Quan Trí như thể xài hết khí lực, lấy gối đầu dựng thẳng lên rồi ném về đầu giường, sau đó tựa lên.

“Nếu tôi nói— không muốn thì sao?” Câu ‘không muốn’ như câu đêm qua nói, không biết bây giờ nói thì có trễ quá không.

Hạ Quân Uyên không trả lời, chỉ cười.

Nụ cười kia, rất có thâm ý.

Hạ Quân Uyên ngẩng đầu nhìn trần nhà hút thuốc, Quan Trí cảm thấy mình lại bị vây ở thế hạ phong.

Theo lý thuyết, bộ dáng cậu ‘không da không mặt mũi’ này thì Hạ Quân Uyên hẳn không phải là đối thủ mới đúng, có điều Quan Trí phát hiện khi mình đối mặt với Hạ Quân Uyên bất kể là bị coi thường hay chơi xấu, người này vẫn thản nhiên tiếp thu. Trên đời này người như thế không còn nhiều lắm, nghĩ đến đây, không khỏi cảm thán tạo hóa trêu người.

Hạ Quân Uyên không trả lời, càng khiến người ta suy nghĩ viễn vông. Quan Trí ngẫm nghĩ, lại phô bản lĩnh mặt dày của mình, cười như không cười nói: “Hạ lão đại, anh thích tôi?” Những lời này cậu có hỏi Hạ Quân Uyên hay chưa không rõ nữa, dù sao từ đầu đến cuối Hạ Quân Uyên cũng không trả lời cậu.

“Quan trong lắm à?” Hạ Quân Uyên hỏi lại, ngón tay không để ý mà gảy lên khói thuốc.

Như tình yêu giữa nam nữ, nhất định phải nghe một câu ‘anh yêu em’ mới có thể khẳng định tình cảm, trên thực tế, câu ‘anh yêu em’ có khả năng giữ lại tình cảm ít hay nhiều thì vẫn chưa rõ.

Cười cười, Quan Trí dựng thẳng một chân trong chăn, nhìn Hạ Quân Uyên nói: “Không quan trọng, nhưng mà— nếu tôi nói tôi chướng mắt anh thì sao?”

Một đáp án bất ngờ, Hạ Quân Uyên là người chí ít có giá trị con người rất lớn, thực lực hùng hậu từ trước đến giờ chưa bao giờ có người nói y như vậy.

“Thế, cậu chướng mắt tôi?” Như thể chơi vui lắm, Hạ Quân Uyên bày tư thế không khác gì Quan Trí, một tay gác lên đầu gối, giữa ngón tay cầm thuốc chầm chậm bốc khói, khiến nụ cười của người đàn ông trở nên càng thêm mịt mù.

Quan Trí bị nụ cười lẫn mùi khói xông cho mệt xỉu. Môi nhếch mãi, tức khắc đau đớn khiến cậu tỉnh táo vài phần.

“Hạ lão đại, anh đánh giá mình cao quá rồi.”

Hạ Quân Uyên hơi nhíu mày. Quan Trí đột nhiên cảm thấy sảng khoái, so với cao trào còn thích hơn.

“Rau xanh củ cải, mỗi người một sở thích. Có người thích ăn cá, tôi lại thích—” thích cái gì còn chưa kịp nói xong, thì bị đánh gãy.

Hạ Quân Uyên giơ tay ý bảo đợi một chút, hỏi: “Cậu thích tôi dùng sức mạnh?”

Một câu, đánh cho mối quan hệ giữa hai người về điểm khởi đầu. Quan Trí lúc này mới nhớ ra, mình trước mặt Hạ Quân Uyên, chẳng có ưu thế gì đáng nói. Nếu Hạ lão đại vị này đã quyết định, thì kết quả không ngoài hai loại: Tự nguyện hoặc ép buộc.

Thế nhưng không chờ Quan Trí trả lời, Hạ Quân Uyên đã ngậm thuốc xuống giường trước, nói câu: “Tôi đi tắm.” Sau đó trần truồng rời khỏi căn phòng.

Bội phục sự hào phóng vô độ của y, Quan Trí lảo đảo cả người ngã về giường.

“Đúng rồi, hôm qua chị cậu có gọi điện cho cậu đấy.” Hạ Quân Uyên bất ngờ quay đầu nói.

Quan Trí sửng sốt, “Lúc nào cơ?”

Hạ Quân Uyên ngẫm một chút “Vài giờ trước.” Nói xong thì đi thẳng ra ngoài.

Xong! Nhớ đến cơn thịnh của người nọ, Quan Trí chỉ cảm thấy tai mình nổ ầm ầm. Vội vàng kiếm di động của mình, mở ra liền thấy, trên màn hình nhấp nháy đèn flash hai cái, âm thanh nhắc nhở lượng pin thấp lóe lên, sau đó không còn tiếng động, ấn mấy lần cũng không khởi động lại được.

“Chậc!” Quan Trí thở dài, mắng một câu. Ngẩng đầu nhìn khắp nơi, cuối cùng phát hiện điện thoại của Hạ Quân Uyên nằm trên sàn nhà.

Dùng hay không dùng đều là vấn đề. Đắn đo vài giây, Quan Trí xuống giường, cầm di động lên, trước hết rút sim trong máy mình ra, đang chuẩn bị đổi sim với điện thoại Hạ Quân Uyên để gọi điện thì thấy trên màn hình có thông báo cuộc gọi nhỡ, tên hiển thị là một chữ: Tô.

Quan Trí ngừng lại, không nhúc nhích nhìn dãy số kia.

Ôi mẹ nó sao anh ta không viết tên đầy đủ chứ!

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: