[29] Cuộc chơi nghẹt thở

[29] Cuộc chơi nghẹt thở

Chương 29.

Biên tập: Tinh Vũ

Trong phòng tắm là một màn mịt mù, trên tấm kính có khắc hình hoa mẫu đơn là một mảng hơi nước, theo nhiệt độ không ngừng tăng cao nên trên mặt kính trượt xuống một vài vệt nước.

Nửa nằm trong bồn tắm lớn, Hạ Quân Uyên duỗi người, như thể dùng hết toàn lực để thả lỏng. Y thích tắm bằng nước ấm, thậm chí mùa hè mà nước ấm vẫn không thấp. Nước ấm khiến y thả lỏng, bất luận thời điểm nào, thần kinh vẫn luôn kéo căng, đã không tìm thấy nguyên nhân và kết quả, như là một kiểu cưỡng chế vậy.

Vươn tay cầm lấy chiếc bình nằm cạnh bồn tắm, rắc một nắm muối tắm vào trong nước, mỗi lần ngâm mình với y mà nói đều là một kiểu thả lỏng và hưởng thụ. Y không thích bị người quấy rầy, lần trước Quan Trí xông vào suối nước nóng xem như là một ngoại lệ hiếm thấy.

Muối tắm chầm chậm tan vào nước, nước cũng bắt đầu chầm chậm chuyển trắng, mùi bắt đầu bay tứ phía. Một bàn tay Hạ Quân Uyên quấy trong làn nước hai cái, tay khác mới vừa thả bình xuống, cửa phòng tắm liền bị mở ra. Y không khóa cửa, đương nhiên ngay cả nghĩ cũng không thèm nghĩ cái đó.

Ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng, trong màn sương mịt mù, nhìn thấy Quan Trí nghiêng người dựa vào cạnh cửa, mặc cái quần ngủ của y bị cậu lôi ra từ tủ quần áo, tư thế hơi giống lúc chặn nữ sinh tan học trước cổng trường. Hạ Quân Uyên híp mắt lại, nhìn không rõ biểu tình của Quan Trí lắm, có điều có thể nhìn thấy cậu đang cười, mãi đến khi hơi nước theo lúc cửa mở mà tán đi một ít, mới thấy rõ ràng.

Đích thật là đang cười, cười đến ba phần tà khí bảy phần ngu ngốc, liệt miệng, còn phối với một mặt đầy vết bầm, có chút “vô cùng thể thảm”.

Hạ Quân Uyên nâng khóe miệng, tuy không biết Quan Trí định làm gì, nhưng y vẫn là lần đầu tiên có xúc động muốn cười không nhịn được như bây giờ.

Nếu nói đây là câu dẫn, không biết có tính là thành công không –

Quan Trí nhìn người nằm trong bồn tắm, pose đủ kiểu rồi thì đi qua chỗ Hạ Quân Uyên, còn săn sóc mà thuận tay đóng cửa lại.

Như lãnh đạo đi thị sát dạo bước quanh bồn tắm, nhìn xuống người bên trong, Quan Trí cười nói: “Rất biết hưởng thụ mà!” Tắm một cái mà thơm ngát như thế, bộ là đàn bà à!

Hạ Quân Uyên cười mà không nói, chỉ nhìn cậu.

Quan Trí cũng khác thường đến cùng, động tác thong thả nhẹ nhàng ngồi vào cạnh bồn tắm, nhấc chân bắt chéo, thò tay vào bồn tắm quậy quậy vài cái, rất có mấy phần hứng thú nghịch nước. Mà nước là màu trắng ngà, không thấy rõ quang cảnh dưới nước là gì, cơ mà cậu nhiều lần đụng phải chân Hạ Quân Uyên, không biết là cố ý hay vô tình.

Không nói lời nào nhưng cũng không ngăn cản, Hạ Quân Uyên không nói một lời chỉ nhìn nhất cử nhất động của Quan Trí, mặc cậu làm.

Quan Trí vọc đủ, đụng phải đầu gối Hạ Quân Uyên, cười nỏi: “Nếu không tôi giúp anh tắm nhé?”

Nụ cười này, bên trong chứa rất rất nhiều thành phần đáng khinh.

Thản nhiên nhướng mày, Hạ Quân Uyên nói: “Được đấy.”

Tươi cười trên mặt Quan Trí cứng lại, sau đó một lúc thì mất tăm. Cậu bắt đầu bội phục Hạ Quân Uyên, như vậy mà còn không thấy buồn nôn à.

Thu tay lại, vẫy hai cái, cậu nói: “Hạ lão đại, tôi bắt đầu có chút tin rằng anh có hơi thích tôi đấy.”

Thích một người, là có thể bao dung người kia hết thảy, bao gồm chuyện buồn nôn. Quan Trí rất rõ chính mình, bây giờ trên khuôn mặt này có bao nhiêu “ghê tởm”.

“Ha ha ha” Hạ Quân Uyên rốt cuộc bật cười, là kiểu cười hoàn toàn thả lỏng, không chứa bất kì ý tứ châm chọc nào khác. Cuối cùng hình như còn thở dài.

“Tôi cũng hơi tin rồi.” Có lẽ còn chưa tới mức yêu thích, nhưng ở cùng một chỗ với Quan Trí lại thoải mái là điều trước kia chưa từng có.

Cũng không đứng lên, Quan Trí vẫn cứ ngồi bên cạnh bồn tắm hỏi: “Không phải anh nói tôi cách tiêu chuẩn bạn giường của anh xa tận bảy tám lần na?” Sao thoáng cái đổi tính rồi?

Hạ Quân Uyên cầm khăn mặt xoa xoa cái cắm dính bọt nước, “Cùng hạng người gì, nói lời nói đó.” (?)

Quan Trí tỏ vẻ rửa tai xin nghe. Nhưng Hạ Quân Uyên như không muốn nói tiếp, thả khăn mặt xuống nhìn cậu một cái.

“Cậu hiện tại không giống những người khác.”

Có ý gì đây hả? Quan Trí có nghi vấn song không hỏi. Bởi cậu cảm thấy đủ rồi. Hỏi tiếp thì vẫn không lấy được đáp án gì, có dù lấy được cũng chưa chắc là thật. Mọi việc chú trọng vừa phải, Quan Trí không cầu nhiều nhất, chỉ cầu vừa đủ. Cho nên cậu mới đến mãi hôm nay vẫn loay hoay nửa đời không lên.

“Hạ lão đại, anh biết hiệu trưởng Tô à?” Quan Trí đột nhiên hỏi một câu.

Hạ Quân Uyên đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy thì mở mắt ra nhìn Quan Trí.

Quan Trí đang vươn tay lấy một cái chai lên nhìn, trên chai toàn là tiếng Pháp, chẳng biết cậu có đọc hiểu hay không.

“Biết.” Thừa nhận quá thẳng thắn.

Quan Trí thả cái chai xuống cười cười, “Giao hữu của ngài rộng khắp nơi mà.”

“Cậu còn muốn hỏi cái gì?”

“Khi nào thì tôi có thể đi?” Vấn đề này tương đối thực tế.

Không trả lời, Hạ Quân Uyên đột nhiên khoát chân lên cạnh bồn tắm, hai chân vắt chéo nhau vừa lúc đặt cạnh đùi Quan Trí, từ chỗ cậu ngồi cách một khoảng với bệ bồn tắm, đã rõ đôi chân này dài biết bao nhiêu.

Mí mắt nhìn thoáng qua chiếc đùi đẹp bên dưới, Quan Trí hỏi: “Đừng bảo anh muốn tôi mát xa cho anh chứ?”

“Cậu nói thử xem?” Hạ Quân Uyên hỏi ngược một câu, còn lấy chân ái muội mà đá cậu một cái.

“Làm tôi thấy thoải mái thì cậu có thể đi.”

Quan Trí biết, hóa ra vị này làm cậu cả đêm nhiều lần như vậy chẳng có thoải mái.

Nếu không làm y thấy thoải mái, thì tính chơi trò giam cầm có phải không? Nâng khóe miệng, chịu đứng sự đau nhức do vết thương bị kéo căng, Quan Trí chìa tay lấy cái chai vừa nãy mới nhìn lại, bóp cái chai, trong lòng không biết đang nghĩ cái gì, Hạ Quân Uyên chỉ cảm thấy một hồi ấn loạn “Phốc phốc phốc”.

“Thoải mái phải không? Hôm nay tôi tắm sạch cho anh từ đầu tới chân, cho anh thiệt thiệt là thoải mái!”

Chủ nghĩa hiện thực của Quan Trí rốt cục khiến Hạ Quân Uyên mở mang kiến thức, lúc yêu cầu cậu, anh là ông lớn. Chờ lúc lợi dụng xong, cậu có thể đòi lại hết những bực bội lúc anh là ông lớn làm cậu phải chịu đựng.

Thoáng né tránh một chút, Hạ Quân Uyên gặp nguy không loạn lau đi cao thể màu trắng trên mặt, khóe miệng còn mang theo ý cười. Trong mắt y, tính cách Quan Trí xem như là ưu điểm duy nhất của cậu. So với khuôn mặt làm người ta chẳng thể thích nổi, y càng thích.

Quan Trí ở đây mà bóp, bóp chai sữa tắm trên trăm tệ gần hết một nửa, Hạ Quân Uyên đột nhiên vươn tay kéo cậu xuống nước.

Lấy tư thế cực kì khiếm nhã ngã vào nước, nửa người trên Quan Trí nằm dưới đáy bồn, nửa dưới còn nằm ngoài bồn tắm.

Câu chửi bới đầu tiên chìm nghỉm trong làn nước, lúc đứng lên, Hạ Quân Uyên đã ra khỏi bồn tắm.

“Đây là lần thứ hai cậu làm dơ nước tắm của tôi.” Đứng ngoài bồn tắm, Hạ Quân Uyên cười như không cười nhìn người trong bồn mà nói một câu.

Quan Trí trợn trừng mắt nhìn y, niết cái mũi để nước chảy ra ngoài.

“Tắm cho sạch.” Hạ Quân Uyên lấy khăn vừa lau vừa đi ra ngoài, “Nhất là mặt sau.”

Má nó!

Chờ khi Hạ Quân Uyên ra ngoài, Quan Trí ngồi trong bồn tắm nhìn cánh cửa đã đóng một lúc, sau đó cúi đầu, vươn tay dùng ngón trỏ thấm ít nước cạnh bệ bồn viết từng chữ từng chữ, như đang viết chính tả mà viết xuống một dãy số. Cố sức nhớ lại điều gì đó, thường thường có thể nhớ kĩ trong một khoảng thời gian.

Sau khi viết xong, không nhiều không ít, vừa đủ 11 số.

May quá, nhiều thêm 1 số nữa cậu chẳng nhớ nổi.

Hạ Quân Uyên trở lại phòng, khi đã mặc xong quần với sơ mi, nhìn thoáng qua một đống hỗn độn trên giường, mùi mồ hôi và mùi tinh thủy hòa lẫn vào nhau, chẳng thể nào so được với mùi trong phòng tắm.

Lẳng lặng đứng một chốc, mãi khi giọt nước nhỏ giọt xuống dưới, Hạ Quân Uyên vươn tay vuốt tóc trên trán ra phía sau, bước qua đầu giường lấy điện thoại của mình.

Cuộc gọi chưa nhận vẫn cứ hiển thị trên màn hình.

Dùng máy giặt trong nhà Hạ Quân Uyên giặt xong đồng phục, Quan Trí vừa kịp lúc về đến cổng trường cảnh sát trước trời tối.

Trước khi đi từ chối đề nghị đưa cậu về của Hạ Quân Uyên, người sau thế nhưng không khăng khăng giữ, chỉ trước khi cậu rời đi thì có nói: ‘Lần sau cậu cứ mặc đồng phục tới đây đi. Lúc cởi đồng phục của cậu, tôi vô cùng hưng phấn.’ mà còn dưới sự đề nghị có thể mặc đồng phục mà nhìn nhìn.

Quan Trí có thể hiểu được tâm tính đàn ông, đồng phục hấp dẫn gì đó cậu cũng có xem rồi. Nhưng đến phiên mình ra trận, ngoại trừ biến thái cậu không cảm thấy được gì nữa cả.

Nhưng tâm tình của cậu được điều hòa không tệ lắm. Tại lúc Hạ Quân Uyên dùng vũ lực đàn áp cậu, cậu cũng xem Hạ Quân Uyên thành một cây “gậy mát xa”, cứ như thế, nhất thời cảm thấy căn bằng không ít. Nghĩ đến đây, đủ mọi chi tiết đêm qua lại hiện lên trong đầu.

Ban đầu dẫu có say, nhưng cũng không phải không có cảm giác, hơn nữa lúc tỉnh táo còn làm lần thứ hai, nghiêm khắc mà nói ngoại trừ trên người có chút đau, khoái cảm không phải là không có. Có một chút khoái cảm khi ngược đãi – nhớ đến đây, Quan Trí cảm thấy cậu và Hạ Quân Uyên là hai kiểu biến thái hoàn toàn khác nhau.

Về tới ký túc xá còn chưa kịp ngồi xuống, chuyện thứ nhất Quan Trí làm đó là lấy cục pin dự phòng ra, thay pin cho di động rồi khởi động máy lần nữa, lúc mở lên không nghe thấy tiếng điện thoại nhắc nhở.

Bấm gọi điện, cậu ngồi lên giường chờ bên kia bắt máy, nhưng gọi thật lâu mãi đến khi điện thoại bên mình tự động ngắt vẫn không có người nào nhận.

Đêm hôm đó, Quan Trí vẫn cứ gọi mãi cho đến khi cục pin mới thay sắp hết điện, nhưng vẫn không có người nghe.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: