[30] Cuộc chơi nghẹt thở

[30] Cuộc chơi nghẹt thở

Chương 30.

Biên tập: Tinh Vũ

Trong hai ngày nghỉ cuối tuần, Quan Trí chỉ cảm thấy vừa nháy mắt đã trôi qua. Quấn quýt với Hạ Quân Uyên ở nơi đó một ngày rưỡi, lần đầu tiên cậu nhận thấy hai ngày trong nhân sinh của mình lại trải qua cuộc sống hoang dâm như thế này.

Khi tỉnh dậy vào sáng thứ hai, Quan Trí chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. Đầu đau dữ dội, nửa đêm lại ngủ không ngon, luôn nằm mơ, mơ mơ hồ hồ chẳng biết làm cái gì. Rời khỏi giường, chỉ cảm thấy đầu nặng đến mức cụp xuống, tuy lúc dậy có uống cốc nước đỡ hơn được một chút, song Quan Trí đã biết, cậu bị cảm rồi.

Cậu không thường xuyên bị bệnh, bệnh nặng chưa từng bị, bệnh nhẹ không bị nhiều lắm, nhưng một khi đã dính bệnh, thì có nghĩa là không đơn giản chỉ bị bệnh như vậy.

Buổi sáng phải đi huấn luyện và rèn luyện cho học sinh, Quan Trí thay đồ, mang theo một cặp mắt đen thùi lùi rời khỏi ký túc xá. Trước khi đi thì lại gọi điện thoại, lần này rõ ràng là tắt máy. Đêm qua cậu gửi tin nhắn ngắn cũng không thấy trả lời.

Bà cô kia chạy đâu rồi nhỉ?

Quan Trí vừa đi vừa nhíu mày nhìn di động. Tuy một bà cô thành niên sẽ không đi lạc, nhưng ròng rã gần như một ngày không liên lạc được thì hiếm gặp lắm.

Buổi sáng lúc rèn luyện, hiếm khi Tô Hòa lại tới. Hóa ra lần huấn luyện này sắp kết thúc, thân là hiệu trưởng dĩ nhiên hắn phải đích thân lên bục phát biểu một phen.

Mang tâm tình chán muốn chết đứng phía sau hàng ngũ, nhìn Tô Hòa trên bục mặc đồng phục phẳng phiu, nhân mô nhân dạng, gương mặt nghiêm túc lời nói chân thành, Quan Trí xem như đã biết vì sao vị này lại mất lòng dân như thế. Trong lời nói nghe có vẻ quan tâm, nhưng lại mang theo dao nhỏ, nói vài câu, chửi người nhưng không văng phụ khoa. Hắn tổng kết một chút tình hình huấn luyện, gần như cưỡng chế lôi mấy người liên quan thành “người già kẻ yếu”, cứ tiếp tục như thế thì khó mà giữ gìn xã hội ổn định nhân dân an nguy.

Giả bộ cục cớt hà! Quan Trí cảm thán, tên này là cái tên Tô Hòa mà cậu quen biết sao?

Già già trẻ trẻ dưới đài, bất luận là đội ngũ cảnh sát mới vào hay “lão nhân” đã làm việc nhiều năm, một đám đều trừng Tô Hòa, phải nhẫn nại đến mức mặt suýt lồi lên như một con ếch.

Quan Trí nép trong góc, dựa vào tường nhìn Tô Hòa. Người khác hận thì hận, nhưng không thể làm gì được hắn, không chỉ vì hắn là hiệu trưởng, nhìn bề ngoài Tô Hòa còn hay tản ra khí thế, không thể nào so sánh được với người bình thường. Dù sao cũng xuất thân là con nhà tướng, có huyết thống ở đấy. Như khi so sánh tiếng nói giữa thái giám với thái giám bên cạnh hoàng đế vậy đó.

Nhìn bộ dáng ngang ngược của Tô Hòa, Quan Trí đột nhiên muốn hút thuốc. Tự bản thân cậu còn cảm thấy kỳ lạ.

Cái số điện thoại chưa nghe hôm qua trên di động Hạ Quân Uyên, cậu đã có thể khẳng định đấy là Tô Hòa. Tuy Hạ Quân Uyên cũng thừa nhận có quen biết Tô Hòa, số điện thoại cậu cũng nhớ rõ, có điều không nhất thiết phải đi đối chiếu làm gì. Phiền phức như vậy, hơn nữa nếu có đối chiếu được đi, thế thì làm gì được cơ chứ?

Vì sao Tô Hòa và Hạ Quân Uyên lại quen biết nhau, quen biết như thế nào, cậu không muốn biết, cũng không cần biết. Chuyện lông gà vỏ tỏi cậu không muốn quản. Hơn nữa cho dù hai vị này trai gái chơi hết, hay Tô Hòa với Hạ Quân Uyên có một chân, Quan Trí cũng không muốn quản, vì mấy thứ này không nằm trong phạm vi quản lý của cậu.

Cơ mà, nghĩ đến giả thiết cuối cùng nọ, Quan Trí lại ngước nhìn người trên bục một cái. Tô Hòa đã nói xong, đứng ra đằng sau, tầm mắt quét xuống dưới bục, đột nhiên chạm mắt với cậu.

Tuy khoảng cách có hơi xa, nhưng vẫn bị phát hiện. Ban đầu Quan Trí chưa thể xác định Tô Hòa có phải đang nhìn cậu không, vì thế nhe răng cười. Tô Hòa quay mặt qua chỗ khác.

À— thì ra là nhìn cậu.

Sáng nay Quan Trí không có tiết, cậu lại không thích ngồi văn phòng, sau cuộc họp buổi sáng, cậu chuẩn bị đi thư viện tìm hai quyển sách để đọc, cậu thích đọc văn học cổ điển, 《Nghi chất xuân hương》 hay 《Kim Bình Mai》 đều được.

Có điều trước khi đi phải uống thuốc, vết thương trên mặt đã lành, phía sau cũng có bị thương, nhưng may là không sưng.

Quan Trí một tay cầm viên thuốc đi trên hành lang, ở một ngã rẽ đang định lên lầu thì gặp phải Tô Hòa đang đi xuống.

Cảnh tượng thế mà rất lãng mạn, chỉ tiếc nhân vật không đúng mà thôi.

“Chào hiệu trưởng!” Lại mỉm cười cợt nhã, Quan Trí mở miệng trước. Thật ra cậu cũng đang giả vờ.

Đằng sau Tô Hòa còn có một thầy giáo, Tô Hòa không nói chuyện, xoay người nói với người đứng phía sau một câu: “Thầy đi trước đi, lát tôi qua liền.”

Chờ thầy giáo kia đi mất, mới nhìn Quan Trí.

“Anh đang bận? Thế tôi đi trước đây.” Không người, khẩu khí của Quan Trí cũng hơi thay đổi, chưa đến bất kính, nhưng chí ít có thể có cảm giác ngang hàng với Tô Hòa.

Tô Hòa không nói chuyện, chỉ nhìn thoáng viên thuốc trên tay cậu, hỏi: “Vết thương chưa lành à?”

“À…” Đang quan tâm cậu hả?

“Sao lại không xin nghỉ?”

“Tôi dám xin à?” Quan Trí cười ha ha, thật ra câu đang nói giỡn đó, bất chấp vừa thấy Tô Hòa nhíu mày, liền dội thêm một câu: “Cũng không phải chuyện gì lớn, vết thương nhỏ thôi. Uống thuốc thì ổn rồi.”

Tô Hòa nhìn cậu, vài giây sau liền dời mắt đi.

“Vậy là tốt rồi…”

Quan Trí không rõ tình huống này lắm, Tô Hòa như thể mới phát hiện ra gì đó, hơi hơi nâng khóe miệng, hỏi: “Hai ngày nay không nghỉ ngơi trong ký túc xá à?”

Ngữ khí của hắn là lạ, Quan Trí cũng trực tiếp thừa nhận.

“Ờ! Có ra ngoài, sao thế?”

Khẽ cười một tiếng, Tô Hòa đi về phía Quan Trí, lúc đi ngang qua cậu khẽ cúi đầu ghé vào tai cậu nhẹ giọng nói một câu: “Giờ cậu đang có thương tích, đừng chơi kịch liệt như vậy.”

Ban đầu Quan Trí không kịp phản ứng hắn đang có ý gì, sau đó mới nhớ ra, theo phản xạ sờ sờ cái cổ, rồi bĩu môi.

Bên ngoài mới có hai dấu mà đã kêu “kịch liệt”, thế mấy vết nọ trên người cậu chắc Tô Hòa sẽ bảo cậu đừng chơi SM luôn quá.

Nghĩ đến đây, Quan Trí đột nhiên cảm thấy lo lắng vô cớ, trong lòng luôn cảm thấy như có thứ gì đang bị chặn lại. Cuối cùng cậu đi qua một góc lấy điện thoại ra, sau nhiều lần do dự, nhấn gọi cái số hiếm khi gọi đi mà chỉ dùng để “cúng bái” kia.

Tốc độ nghe máy lần này không phải rất nhanh, vang một lúc lâu, ngay lúc Quan Trí đang tưởng hôm nay hoàng lịch ghi “không nên nghe” hay không, đối phương đã bắt máy.

“Có gì nói mau!” Vừa bắt, khẩu khí của người đàn ông chỉ có thể dùng hai từ phẫn nộ để hình dung, nghiến răng nghiến lợi.

Bầu không khí không đúng, lòng Quan Trí khẽ run, lại nghe thấy trong điện thoại hình như vang lên mấy tiếng thở dốc, như thể hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, cậu liền ngây ngô cười hai tiếng. Mới sáng sớm đã—

“Nhiếp lão đại, em muốn hỏi một chút…” Nói được một nửa, Quan Trí ngừng lại.

Cậu đang đứng ở tầng hai, dưới tầng có một bóng người đỏ rực chậm rãi xuất hiện trước mắt cậu, sau đó hình như không biết nên đi hướng nào, đứng tại chỗ ngẩng đầu lên, như cảm ứng được, nhìn thấy Quan Trí.

“Ê? Hỏi cái gì? Nói mau!” Trong điện thoại truyền đến tiếng chửi bới.

Quan Trí giật giật môi, “Cái đó, anh ăn điểm tâm chưa…”

Người dưới lầu chầm chậm nâng khóe miệng, cười vô cùng diễm lệ, đặc biệt xứng đôi với một thân rực lửa ấy.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: