Chương 1 – [… chưa ly hôn]

Chương 1 – [… chưa ly hôn]

Chương 1. Làm không?

Edit: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Chớm xuân, mưa bụi lất phất bao trùm cả thành phố. Bầu trời tối sẫm vào tám giờ tối, đâu đâu cũng thắp đèn sáng trưng.

Trong quán bar chuyên phục vụ đồng tính ở thành phố Quảng truyền đến những tiếng bàn tán khe khẽ. Dạo này, thành phố Quảng có nhiều tin tức để hóng hớt, nhưng cũng đâu bằng chuyện ngay trước mắt khiến người ta phải bàn tán xôn xao thế này. Hiện nay nhà nước đã thông qua luật hôn nhân đồng tính nhưng quy mô không lớn, chỉ cần vào quán bar là có thể lập tức dò xét được mấy tin tức thú vị về tình cảm của những người đồng tính.

Hai người đàn ông ngồi gần vị trí dành riêng cho ban nhạc đang thảo luận về tin tức vừa mới nghe được.

 “Biết tin gì chưa? Liễu Trạch Vũ về rồi.”

“Liễu Trạch Vũ? Ai thế? Nghe hơi quen quen nhưng chợt không nhớ ra đó là ai.”

“Lúc trước cậu không hay đến đây nên chắc không biết. Liễu Trạch Vũ là bạn trai cũ của Tần Mộ Lang, yêu đương năm năm giờ chia tay rồi.”

“Tần Mộ Lang của tập đoàn Thịnh Dương?”

“Phải, anh ta đấy.”

“Nhưng không phải bây giờ anh ta đã có đối tượng rồi sao? Bất ngờ ghê, hóa ra Tổng giám đốc Tần cũng có một quá khứ như vậy. Kể tôi nghe xem, đã yêu nhau đến năm năm rồi sao còn chia tay?”

“Cũng đâu phải không có lí do gì mà Tần Mộ Lang được nhiều người để ý đến thế. Theo như tôi biết, lúc còn học cấp ba, Liễu Trạch Vũ đã hẹn hò với Tần Mộ Lang rồi. Họ là một cặp được mọi người hâm mộ lắm, chưa nói đến gia thế và tiền tài, ai mà chẳng hi vọng nửa còn lại của mình có tài, có sắc lại còn một lòng với mình. Tần Mộ Lang chính là một gã có tài có sắc lại còn chung thủy vậy đấy. anh ta đối xử với Liễu Trạch Vũ như thể cậu ta là cục vàng nâng trong tay sợ rớt ngậm trong miệng sợ tan. Năm đó ai ai cũng biết chuyện hai người họ hẹn hò.”

 “Má, năm đó chắc Liễu Trạch Vũ nở mày nở mặt lắm nhỉ, đổi lại nếu có thằng nào đối xử với tôi như thế, tôi thề rằng chắc chắn không bao giờ khiến anh ta phải thất vọng. Rồi sau đó thế nào? Sao lại chia tay để giờ sống chung với vị kia?”

“Nguyên nhân ấy à, có nhiều cách nói lắm nhưng chẳng biết cái nào thật cái nào giả. Có người nói Liễu Trạch Vũ ngoại tình, cũng có người nói Tần Mộ Lang là một tên cuồng khống chế. Ngày nào anh ta cũng bắt Liễu Trạch Vũ phải về đúng giờ, không được qua đêm bên ngoài, không được quá thân thiết với người cùng giới, quy định khuôn sáo nhiều vô kể, Nhiều năm trôi qua, lúc đầu Liễu Trạch Vũ còn nhịn được. Nhưng sau đó, đi làm, bước chân vào xã hội, quen càng nhiều bạn mới, sao mà vui nổi chứ. Cậu ta cũng là đàn ông trai tráng ai lại thích ngày nào cũng bị bạn trai gò bó, Người ta quen bạn trai chứ có đi tìm một ông bố về đâu. Vụ chia tay năm đó ầm ĩ lắm, cả thành phố có ai mà không biết. Sau khi hai người chia tay, Liễu Trạch Vũ ra nước ngoài còn Tần Mộ Lang vẫn ở lại. Đúng là nói chia tay là chia tay thật. À đúng rồi, tôi nghe người khác nói lúc đó Tần Mộ Lang còn tự sát vì Liễu Trạch Vũ cơ. Cũng do lúc chia tay, hai người đã đính hôn rồi. Chuyện tự sát có khi cũng là thật đấy.”

“Bây giờ Liễu Trạch Vũ bỗng dưng về nước, chẳng phải đang muốn phá vỡ sự bình yên của hiện tại ư? Tần Mộ Lang nặng tình với cậu ta như thế, tôi nghĩ anh ta nhất định sẽ quay đầu ăn cỏ cũ thôi. Nhưng người kết hôn với Tần Mộ Lang là ai thế?”

“Chẳng biết nữa, người kia kín tiếng lắm, cơ mà đứa bạn quen có nói người nọ rất có cơ mưu. Năm đó Tần Mộ Lang với Liễu Trạch Vũ vừa chia tay không bao lâu thì cậu ta nhân cơ hội nhảy vào, từng bước tiến tới, chưa đến nửa năm đã lừa được Tần Mộ Lang kết hôn với cậu ta luôn.”

“Xem ra đã lên kế hoạch từ lâu rồi, E rằng cậu ta nhắm vào tiền của Tần Mộ Lang đấy?”

“Ai mà biết, kể ra cũng tò mò thiệt, không biết tiếp theo Tần Mộ Lang sẽ duy trì mối hôn nhân với người hiện tại hay lại quay về với người cũ nữa.”

Hai người nói đến đây thì có một vị khách có quen trong quán bar cầm ly rượu đi tới rồi ngồi cùng bọn họ.

“Các cậu đang bàn về chuyện của Tần Mộ Lang à?”

Một vị khách trong đó là bạn của người này: “Ban nãy tìm mãi không thấy cậu nên chúng tôi tám nhảm thôi ấy mà.”

Vị khách mới tới cười thần bí nói: “Chuyện các cậu vừa bàn cũng chẳng mới mẻ gì, biết tiến triển mới nhất là gì không? Một đứa bạn có quen Tần Mộ Lang nói với tôi, anh ta chuẩn bị ly hôn với người hiện tại rồi!”

Vị khách có biết về chuyện hai người Tần Liễu ngạc nhiên nói: “Nhanh thế hả? Liễu Trạch Vũ mới về được bao lâu chứ? Tôi nhớ không nhầm thì chưa tới hai tháng đâu.”

Vị khách mới tới: “Chờ sao nổi mà, Tần Mộ Lang chắc chắn lại muốn theo đuổi Liễu Trạch Vũ lần nữa, dù gì hai người họ cũng đã hẹn hò nhiều năm như thế, hiện tại ai cũng có sự nghiệp thành công, gia thế tương đương, đã thế còn kinh doanh mảng ăn uống như nhau, một đôi trời sinh cả đó.”

Vị khách không rõ chuyện này chậc lưỡi lấy làm lạ, nhưng chuyện tình cảm ai mà nói rõ được chứ.

Trong một đêm, chuyện giữa Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Vũ lại bị truyền đi nhanh chóng, người cần biết đã biết, mà người không cần biết cũng biết luôn.

Tại trung tâm thành phố Quảng có một tòa cao ốc, mỗi một khu đều được thắp đèn sáng trưng tạo thêm sắc màu cho thành phố mù sương này.

Tần Mộ Lang – trung tâm của đề tài – còn đang ngồi trong phòng hội nghị mở cuộc họp đầu tuần với những người phụ trách các mảng. Bài báo cáo của họ đều không vừa ý anh. Vẻ mặt của Tần Mộ Lang vẫn không hề dịu xuống.

Bỗng wechat báo tin nhắn gửi đến, người gửi là Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm: Em đang ở dưới lầu công ty, anh họp xong chưa?

Tần Mộ Lang trả lời: Xong ngay đây, chờ anh mười phút.

Vài vị phụ trách thấy mặt mày Tần tổng giãn ra rất nhiều, nghĩ thầm hội nghị hôm nay hẳn sẽ dừng ở đây, không cần phải tiếp tục chịu đựng sự khủng bố tinh thần này nữa.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Tần Mộ Lang là: “Hôm nay họp tới đây thôi, chỗ nào đã nhắc nên chỉnh sửa thì phải nhanh chóng chỉnh sửa.”

Tần Mộ Lang lấy áo khoác gió móc trên giá xuống rồi khoác lên tay trái, xách theo cặp laptop của anh xuống lầu.

Khi ban giám đốc điều hành vừa mở hội nghị lúc nãy lần lượt rời đi, Tần Mộ Lang nhắc nhở với trợ lý còn đang ngồi tại chỗ đôi câu rồi xuống lầu.

Tần Mộ Lang cao khoảng một mét tám sáu, vóc người hiếm có, mặt mày xuất chúng, mày kiếm mắt sáng, tóc được cắt gọn trông sáng láng. Anh rất đẹp trai, còn có sức hấp dẫn riêng của một người đàn ông trưởng thành. Dù là nam hay nữ cũng dễ bị thu hút bởi thần thái của anh.

Buổi tối đầu xuân không được ấm áp như đã tưởng, thành phố Quảng là thành phố ở phía Nam, thời tiết thường xuyên có mưa lại còn nổi gió, còn lạnh hơn so với những thành phố có tuyết rơi ở phía Bắc.

Ra khỏi sảnh chính của tòa cao ốc, một luồng khí lạnh ập đến, Tần Mộ Lang hít một hơi lạnh, anh bước nhanh về phía chiếc xe hai trăm nghìn đậu ven đường, mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái.

Tần Mộ Lang vừa cúi đầu cài dây an toàn, vừa hỏi người mang kính ngồi ở ghế điều khiển, cậu tên Tống Hân Diễm, là người yêu của Tần Mộ Lang.

“Trễ rồi, giờ mà về nấu cơm thì muộn quá, chúng mình đến ‘Quán Cơm’ ăn đi.”

‘Quán Cơm’ là một tiệm đồ cay Tứ xuyên nằm trên con đường gần khu nhà của họ, lúc hai người không định về nhà nấu cơm thì sẽ đến đây giải quyết bữa tối.

Đồ ăn trong tiệm đồ cay Tứ Xuyên này thật ra cũng không cay như tưởng tượng đâu, các món chiên rất ngon. Tần Mộ Lang thích nhất món ba chỉ rang của tiệm này, Tống Hân Diễm thì thích đậu phụ mapo, cậu cảm thấy tiệm này nấu đậu đãi vỏ cực ngon. Có lần cậu muốn hỏi bí quyết của tiệm để về tự rang, nhưng lần nào cũng ăn no đến mức quên hỏi.

“Cũng được.” Tống Hân Diễm đẩy chiếc kính gác trên sống mũi, nói rằng: “Anh còn nhớ món vằn thắn lần trước đã gọi không? Giá tám tệ, giải quyết chớp nhoáng.”

Cậu nhỏ hơn Tần Mộ Lang hai tuổi, mặt mày của cậu không được xuất chúng nhưng quen rồi sẽ cảm thấy ưa nhìn, làn da rất trắng, đeo kính trông khá nhã nhặn, cậu đang làm giám đốc sản phẩm tại một công ty tài chính phần mềm.

Tần Mộ Lang nhếch môi cười khẽ: “Đương nhiên là nhớ, ăn rất ngon, tiếc là em không thích vằn thắn.”

“Em thích ăn canh sủi cảo hơn vằn thắn.” Tống Hân Diễm hơi tiếc nuối nói: “Cơ mà tiệm đó không có nơi.”

Con đường này hơi tắc nghẽn, sau khi qua cầu vượt thì đường về nhà của họ thông thuận hơi rất nhiều, xe chạy băng băng đến ‘Quán Cơm’ họ muốn đi, lúc tới nơi đã là tám giờ hai mươi.

Hai người cùng nhau về nhà sau khi ăn uống no nê ở quán cay Tứ Xuyên.

Nhà có ba phòng hai sảnh, tổng cộng một trăm ba mươi mét vuông, nhà mua sau khi họ cưới, trên giấy tờ đề tên cả hai.

Hai người đổi giày tại huyền quan.

Họ không nuôi mèo hay nuôi chó, Tần Mộ Lang sợ thú cưng, Tống Hân Diễm không sợ chó cũng chả sợ mèo nhưng cậu bị viêm mũi khá nhẹ, dễ dị ứng với lông tơ.

Phong cách căn nhà đơn giản thoải mái, có đầy đủ sofa, đồ điện, điều hòa…

Tống Hân Diễm rửa sạch cherry mới mua trong siêu thị.

Họ kết hôn ba năm, đây là cuộc sống hôn nhân phổ biến, sau mỗi ngày về nhà thì làm các việc cần làm.

Cậu sợ vỏ ngoài có thuốc trừ sâu nên cố ý dùng nước muối chuyên dụng để ngâm, rửa sạch xong thì để ráo nước rồi mới đem vào phòng sách.

“Ăn cherry không anh?”

“Ừm, em để đó đi.” Tần Mộ Lang mở máy tính đọc mail.

Tống Hân Diễm không nhìn máy tính của anh mà chỉ tựa lên mép bàn, cho từng trái cherry vào miệng, trước giờ họ đều không can thiệp vào công việc của đối phương.

Sau khi về, Tần Mộ Lang mặc đồ ở nhà, cộng thêm khói thuốc lá, mặt không còn lạnh tanh như như lúc ở công ty, trông anh thả lỏng hơn rất nhiều.

“Em bóp vai cho anh nhé?” Tống Hân Diễm ăn trái cherry thứ ba, không phun hạt đi mà nhổ ra khăn giấy.

“Cũng được.” Tần Mộ Lang ngẩng đầu nhìn Tống Hân Diễm, “Anh xem xong sẽ ăn.”

Trên phương diện ăn trái cây, Tống Hân Diễm luôn có một sự kiên trì khó hiểu, Tần Mộ Lang không định làm cậu mất hứng nhưng mà nói thật anh không thích ăn trái cây.

Hai tay Tống Hân Diễm đặt lên đôi vai Tần Mộ Lang, xoa bóp cho anh mấy cái, mãi đến khi Tần Mộ Lang đọc xong rồi bắt đầu ăn cherry thì cậu mới xoay người ra khỏi phòng sách, trước lúc ra ngoài còn cố ý nhắc nhở anh: “Lát em vô kiểm tra.”

Cherry là loại trái cây hai người đều rất thích, nhưng đêm nay Tống Hân Diễm không ăn nhiều lắm, toàn bộ đều để dành cho Tần Mộ Lang.

Tần Mộ Lang bốc một quả cherry lên, ngẫm nghĩ điều gì đó.

Bỗng có một cuộc điện thoại gọi tới.

Là bạn tốt nhiều năm của anh – Triệu Nguyên Tích.

Triệu Nguyên Tích kích động nói: “Anh Lang, tuần trước Tiểu Liễu về nước rồi nhưng mấy nay bận tìm công việc mới mãi. Tối mai rảnh nè, mấy ông anh có mở tiệc tẩy trần cho cậu ấy, anh tới không?”

Ngón tay cầm cherry của Tần Mộ Lang hơi khựng: “Chiều mai tôi có cuộc họp, không chắc sẽ đi được.”

Triệu Nguyên Tích nói: “Tiểu Liễu rất mong anh đến, à phải rồi, tối đó Đại Liễu cũng đến đó. Xem như em nhắn anh biết rồi, có để lỡ đừng hối hận đấy.”

Tần Mộ Lang nói: “Để sau rồi nói.”

Hai người còn chưa nói được mấy câu đã cúp máy, Tần Mộ Lang chẳng còn tâm trạng đâu mà ăn cherry nữa.

Buổi tối nghỉ ngơi.

Tống Hân Diễm nằm trên giường lướt điện thoại xem mấy cái hot search.

Tần Mộ Lang hết bận bịu công việc, tắm xong lên giường thì đã là mười một giờ tối.

Tống Hân Diễm đã gỡ kính ra bỗng nhiên kề sát Tần Mộ Lang, tay đè lên bộ vị mềm mại nhất của anh: “Làm không?”

Tần Mộ Lang quay đầu nhìn hai mắt chứa đậm ý cười của cậu, cúi đầu hôn lên đôi mắt ấy, lật người đẩy Tống Hân Diễm đang mỉm cười mơ màng xuống dưới cơ thể mình.

“Làm.” Giọng nói bị trêu chọc dần trở nên khàn khàn.


Chuyên mục thách bụng bạn ngủ ngon xin bắt đầu: (Thật ra em cũng phải vừa ăn vừa edit cho đỡ đói đó) 

Ba chỉ rang
Canh sủi cảo
Vằn thắn
Đậu phụ mapo

Next→

1 thought on “Chương 1 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: