Chương 10 – [… chưa ly hôn]

Chương 10 – [… chưa ly hôn]

Chương 10. Video call

Biên tập: Tinh Vũ

Công tác lu bù cả lên, mấy chuyện tình tình yêu yêu đều bị vứt sau đầu hết.

Liễu Trạch Vũ tuy sống đối diện nhà Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang, nhưng trừ buổi sáng thứ hai, mấy ngày tiếp theo lúc bọn họ mở cửa đều không nhìn thấy đối phương, nhà đối diễn vẫn luôn yên lặng, cũng khiến Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang thở phào nhẹ nhõm.

Thứ năm hôm nay, Tần Mộ Lang đi công tác, cần phải sang công ty chi nhánh một chuyến, ở lại một đêm, chiều thứ sáu mới về.

Tài xế công ty lái xe đến tầng dưới đón Tần Mộ Lang, không cần Tống Hân Diễm đưa anh ra sân bay.

Tống Hân Diễm đi làm còn sớm hơn lúc Tần Mộ Lang đi, Tần Mộ Lang ở nhà chờ tài xế và trợ lý đến đón.

Tới công ty, trước hết Tống Hân Diễm bị cấp trên là Nghiêm Kiến Sơn gọi vào văn phòng.

Nghiêm Kiến Sơn hỏi: “Tiểu Tống, người mới đến sao rồi? Khả năng thích ứng chắc là ổn chứ.”

Tống Hân Diễm nói: “Chắc là vậy, Tiểu Trâu rất thông minh, vốn có sẵn kinh nghiệm, về cơ bản thì có thể nhận công việc mới.”

Nghiêm Kiến Sơn đề cập đến hạng mục mới của cậu: “Một khi đã như vậy, cuối tuần này cậu với Tử Dương đến Trạch Thủy vài ngày đi, xem hình thức công tác của bọn họ, trò chuyện với nhân viên phụ trách của họ sao cho phù hợp.”

Tống Hân Diễm dừng một giây nói: “Được, tôi hiểu rồi.”

Rời khỏi văn phòng của Nghiêm Kiến Sơn, Tống Hân Diễm trở lại chỗ làm của mình, màn hình di động nhắc nhở có tin nhắn.

Cao Vân Thư: Đây là tớ thấy trong vòng bạn bè.

Cao Vân Thư: [Hình ảnh]

Tống Hân Diễm nhấn vào, đặt điện thoại lên bàn, gỡ mắt kính xuống, xoa bóp ấn đường.

Hóa ra là ở đây chờ anh ấy.

Cao Vân Thư là bạn đại học của Liễu Trạch Vũ, có wechat của đối phương, Liễu Trạch Vũ đăng gì lên vòng bạn bè thì hiển nhiên cũng thấy được.

Nội dung ảnh chụp màn hình được gửi đến thật sự khiến Tống Hân Diễm cảm thấy phiền lòng.

Ảnh chụp là Liễu Trạch Vũ và Tần Mộ Lang đang ngồi trong phòng chờ sân bay, hai người ngồi rất gần nhau.

Liễu Trạch Vũ còn dùng từ “tình cờ” để làm nội dung chủ đề, Tống Hân Diễm không xem hết, xem không nổi.

Không có tâm trạng làm việc tiếp, Tống Hân Diễm ngẩn người nhìn máy tính gần mười phút, nếu không người đến tìm, chắc cậu vẫn sẽ tiếp tục ngẩn người.

Người tìm cậu là nhân viên mới nhận chức chưa đầy một tuần Trâu Quảng Ngôn, là một chàng trai khắp người tràn đầy thanh xuân, nhỏ hơn Đường Tử Dương mấy tuổi, nhưng cách làm việc thì cẩn thận nghiêm túc hơn Đường Tử Dương nhiều, là người mới mà Tống Hân Diễm sẵn lòng đào tạo.

“Anh Tống.” Trâu Quảng Ngôn cười vô cùng sáng lạn, để lộ hàm răng trắng bóc chỉnh tề, Tống Hân Diễm cảm thấy đứa nhỏ này cho dù đi đến đâu cũng sẽ khiến người ta thích hết.

Tống Hân Diễm mang kính lại nói: “Hử, có chuyện gì?”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Là như vầy, em mới nộp đơn xin bộ nhân sự một bộ máy để bàn, cần anh xem lại hệ thống của chúng ta một chút.”

Tống Hân Diễm gật đầu: “Được, để anh xem một chút, mấy ngày nay học hành sao rồi, công tác ổn chứ.”

Trâu Quảng Ngôn trả lời: “Đang làm quen với sản phẩm công ty mình ạ, còn sản phẩm của khách hàng được phân công cho em, chiều nay có một buổi huấn luyện người mới.”

Tống Hân Diễm nói: “Công ty huấn luyện nội bộ đối với người mới, trừ nó ra, trong ngành chúng ta còn kiểm tra đánh giá, mỗi tháng một lần, đây là một trong những điều kiện để làm chính thức.”

Trâu Quảng Ngôn cười nói: “Dạ, cảm ơn anh Tống.”

Tống Hân Diễm: “Không có gì, không hiểu thì hỏi Hoàng Hân Hân, hỏi nhiều đúng nhiều.”

Trâu Quảng Ngôn trông vẻ vô cùng hiếu học, nghiêm túc gật đầu: “Dạ!”

Đuổi người mới đi, Tống Hân Diễm bắt đầu xử lý công tác hằng ngày của mình.

Trở lại chỗ làm việc, Trâu Quảng Ngôn lặng lẽ dán hai mắt nhìn Tống Hân Diễm, Hoàng Hân Hân ngồi bên cạnh cậu bảo cậu nhận một phần tài liệu sản phẩm, mới thu tầm mắt về.

Cùng lúc đó, Tống Hân Diễm nhận được tin nhắn của Tần Mộ Lang.

Tần Mộ Lang: Anh sắp lên máy bay.

Tống Hân Diễm nhìn thoáng qua, quăng điện thoại sang một bên không trả lời, cậu biết mình cần phải tin tưởng Tần Mộ Lang, nhưng lại không nhịn được để rồi suy nghĩ lung tung. Tần Mộ Lang có nói anh không có ý gì với Liễu Trạch Vũ, cậu cũng muốn tin lắm, nhưng sự thật rằng họ đã sống cùng nhau năm năm ấy đặt ngay trước mắt, cậu không có cách nào tin tưởng, hoặc đổi cách nói khác, cậu ghen tị năm năm lúc bọn họ ở cùng nhau.

Trước khi Liễu Trạch Vũ xuất hiện, loại tâm lý ghen tị bị che giấu không thể hiện ra, nhưng bây giờ Liễu Trạch Vũ lại lộ diện, không lúc nào không nhắc nhở cậu, cảm giác ghen ghét càng ngày càng mãnh liệt, như đem lửa châm xăng, đốt cả người cậu đặc biệt khó chịu, như thể rơi vào biển lửa.

Mỗi lần nhớ đến sự thật là Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Vũ đã cùng một chỗ với nhau, nó giống như một cây kim cắm vào lồng ngực cậu, làm cậu thở không nổi, mỗi một phút đều hít thở không thông.

Cậu thật sự không tiếp thu nổi.

Lúc nghỉ trưa, Tống Hân Diễm thấy tin nhắn Tần Mộ Lang nhắn cho mình rằng anh đến rồi.

Trải qua một buổi sáng, áp lực trong lòng cuối cùng cũng khôi phục một chút.

Giờ ăn trưa nên khu hút thuốc không có người, Tống Hân Diễm nhay nhay điếu thuốc gọi điện cho Cao Vân Thư.

Tống Hân Diễm nói: “Bận không?”

Cao Vân Thư nói: “Cũng thường, cậu cũng biết thời gian làm việc của tớ có tính co giãn mà.”

Tống Hân Diễm nói: “Tối có rảnh không? Tâm sự chút.”

Cao Vân Thư nói: “Được, đêm nay không có sắp xếp. Cậu không sao chứ?”

Lúc này cảm xúc của Tống Hân Diễm vô cùng suy sụp: “À, tàm tạm.”

Cao Vân Thư an ủi: “Đừng quá để ý cái tin nhắn tớ gửi cho cậu, tớ nghe mấy đứa bạn khác nói, trước đây Liễu Trạch Vũ hay so đo, chờ thêm một thời gian, hắn sẽ tiếp nhận sự thật Tần Mộ Lang với cậu đã kết hôn thì sẽ không quấy rầy các cậu nữa.”

“Tớ biết, nhưng vẫn cảm thấy hơi khó chịu.” Tống Hân Diễm hút thuốc, áp chế giọng nghẹn ngào như sắp nổi lên.

“Người như thế đúng là rất phiền, bây giờ hắn muốn xuất hiện xung quanh cậu, cậu không trốn nổi.” Cao Vân Thư nói.

“Có biện pháp nào nhất lao vĩnh dật* không?” Tống Hân Diễm hỏi, hai mắt hơi lạc lõng.

*Nhất lao vĩnh dật: Làm một mẻ, khoẻ suốt đời. Ý Tống Hân Diễm là giải quyết nhanh gọn lẹ chuyện Liễu Trạch Vũ.

“Biện pháp duy nhất là rời khỏi Tần Mộ Lang.” Cao Vân Thư khẽ cười nói.

Lời này thế nhưng kéo Tống Hân Diễm trở về hiện thực: “Không thể, anh ấy là đàn ông của tớ.”

“Chậc chậc, nếu đã biết là không buông tay thì đừng nghĩ nhiều, biện pháp trực tiếp nhất đó chính là nói rõ ràng với anh ta, đừng tự mình đoán mò.” Cao Vân Thư tiếp tục giảng giải cho bạn tốt của mình.

“Ừm.” Tống Hân Diễm hiểu rõ ý tứ của Cao Vân Thư.

Thế nhưng, cậu sợ mất đi, nên chỉ có thể thật cẩn thận đối xử với chuyện tình cảm của mình.

Người yêu trước luôn là kẻ thua cuộc.

Hiện tại kẻ thua cuộc chính là bản thân cậu.

Mỗi một lần chạy trốn, cậu thừa nhận là cậu tuyệt đối hơn hẳn bất cứ kẻ nào. Có điều, cho đến bây giờ cậu chưa từng muốn từ bỏ.

Tần Mộ Lang không ở bên cạnh, trong lòng cậu đã cảm thấy hiu quạnh, sợ anh bất cứ lúc nào đều có thể rời khỏi mình, tâm thần không yên.

Cao Vân Thư nói cậu nghĩ nhiều quá, quá mức nhạy cảm, cậu cũng đồng ý, nhưng cậu không đổi được.

Hút hết một bao thuốc, cảm giác lo âu trong lòng Tống Hân Diễm cũng không biến mất, ngược lại vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.

Chờ khi mọi người cơm nước xong xuôi về lại chỗ làm để ngủ trưa, Tống Hân Diễm mới định bụng xuống tầng dưới mua ly cà phê trong quán cà phê, không thể để người khác thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của cậu được.

“Anh Tống? Anh cũng tới mua cà phê à?” kaifijun.wordpress.com

Tống Hân Diễm ngẩng đầu lên, thấy người đến là người mới Trâu Quảng Ngôn: “Là cậu à, uống gì, anh mời cậu.” Làm một cấp trên, cậu rất đủ tư cách, chỉ cần cấp dưới không phạm phải sai lầm lớn thì cậu chưa bao giờ khắt khe quá trớn.

Trâu Quảng Ngôn nói: “Thế xấu hổ lắm, tự em mua là được ạ.”

“Không sao, bọn Hoàng Hân Hân với Đường tử Dương bảo anh mời suốt.” Tống Hân Diễm nói với người bán hàng đứng trước quầy: “Người đẹp, cho anh ly Mocha.”

Trâu Quảng Ngôn cũng không từ chối nữa: “Lấy mình ly Cappuccino, cảm ơn anh Tống.”

Cách thời gian làm chiều còn nửa giờ, Tống Hân Diễm và Trâu Quảng Ngôn tìm một chỗ ngồi xuống.

Tống Hân Diễm: “Tiếng phổ thông của cậu rất tiêu chuẩn, không giống người địa phương.”

Trâu Quảng Ngôn: “Hồi cấp ba em có theo ba mẹ đến Thâm Quyến, đại học học ở Bắc Kinh, đến Quảng thành làm việc.”

Tống Hân Diễm: “Cơ hội việc làm ở Thẩm Quyến không thua kém gì bên này, sao cậu lại đến đây làm?”

Trâu Quảng Ngôn: “Em thích đi mấy thành phố chưa được đến, muốn nhìn mấy nơi khác một chút, người nhà em cũng rất tán thành suy nghĩ của em, không đòi hỏi nhiều ở em.”

Tống Hân Diễm: “Tốt thật đó.” kaifijun.wordpress.com

Trâu Quảng Ngôn: “Anh Tống là người ở đâu?”

Tống Hân Diễm cười cười không nói, mà lảng sang chuyện khác: “Về sau sẽ biết, thời gian không còn sớm, anh lên tầng trước đây.”

“Em đi với anh.” Trâu Quảng Ngôn thức thời không hỏi nhiều.

Đáy lòng Trâu Quảng Ngôn kiên định cho rằng mình nhất định sẽ biết.

Cuối tuần không ở công ty, tuần này Tống Hân Diễm phải xử lý việc còn tồn đọng trước, đẩy những việc cần giao xuống hết, bà mẹ trẻ đang làm thủ tục nghỉ việc, công việc của cô đều chuyển giao cho Hoàng Hân Hân và người mới.

Sau khi quản lý Lưu nhận hạng mục mới từ chỗ Nghiêm Kiến Sơn, đã không tiếp tục truyền tin đồn về Tống Hân Diễm nữa, ngược lại quản lý Lữ thường hay hữu ý vô tình hỏi Tống Hân Diễm về tin tức của Liễu Trạch Vũ, Tống Hân Diễm một mực tỏ vẻ cậu chẳng biết gì về Liễu Trạch Vũ. Nội một thời gian ngắn, quan hệ đồng nghiệp giữa hai người quản lý Lữ và quản lý Lưu đột nhiên trở nên tốt đến mức trước giờ chưa từng có, mỗi ngày cùng nhau ăn cơm trưa, vui vẻ cười nói, làm Tống Hân Diễm nhìn hơi lẻ loi. Tống Hân Diễm cũng không thèm để ý đến sự thay đổi này, giữa đồng nghiệp với nhau, chỉ cần bảo trì quan hệ công tác là được, cậu không thích nội đấu.

Lúc này Tần Mộ Lang đang cùng nhân viên liên quan thảo luận công tác ở công ty chi nhánh, nghe bọn họ báo cáo những sự kiện gần đây, nên xử phạt thì xử phạt, nên khen ngợi thì khen ngợi, trừng phạt nghiêm minh. Hội nghị mở đến bảy giờ tối, những người phụ trách công ty chi nhánh mới được cho rời đi, mời Tần Mộ Lang đến khách sạn phụ cận ăn cơm.

Trong quá trình ăn cơm, rượu là thứ nhất định không thể thiếu, có điều Tần Mộ Lang rất kiềm chế, không uống quá nhiều, đa số rượu đều vào bụng trợ lý. Ngày hôm sau còn có một hội nghị riêng biệt, Tần Mộ Lang không ăn cùng những người phụ trách công ty chi nhánh lâu lắm, sớm đã về khách sạn nghỉ ngơi.

Vừa vào phòng, Tần Mộ Lang liền gọi video call cho Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm cùng ăn cơm với Cao Vân Thư, mới vừa đến cửa, đang nhấn khóa mật mã.

Không biết có phải là do ánh sáng có vấn đề không, Tần Mộ Lang cảm thấy sắc mặt Tống Hân Diễm rất khó coi: “Sắc mặt em sao kém dữ vậy?”

Tống Hân Diễm đóng cửa, nhìn camera sờ sờ hai má của mình: “Đâu có đâu.”

Tần Mộ Lang nói: “Lại tăng ca?”

Tống Hân Diễm nói: “Không có, ăn cơm với Cao Vân Thư, cậu ấy rảnh.”

Tần Mộ Lang hơi ăn dấm: “Chỉ cần anh không có ở nhà, em liền tìm cậu ta ăn cơm vậy đó.”

Tống Hân Diễm đặt điện thoại ở một bên, thay giày, hỏi lại Tần Mộ Lang: “Cậu ấy là bạn em, không tìm cậu ấy ăn chẳng lẽ tìm người khác hả?”

Tần Mộ Lang tự hỏi một chốc: “Ờm, anh không biết.”

Tống Hân Diễm lại nói: “Không biết, em mới nhận một tiểu thịt tươi, trông rất ổn, hôm nào cho anh xem.”

Tần Mộ Lang: “Ai da, anh mới đi công tác có một ngày thôi.”

Tống Hân Diễm trêu chọc: “Đúng đó, thừa dịp anh đi công tác em phải tìm tiểu thịt tươi ăn cơm mới được, người ta mềm mại hơn anh nhiều.”

Tần Mộ Lang quả quyết từ chối: “Không được đâu.”

Vừa dứt lời, cửa phòng Tần Mộ Lang truyền tới tiếng chuông cửa, anh tưởng là trợ lý, cầm di động đi ra, bấy giờ Tống Hân Diễm đã thay giày xong, cầm điện thoại đi vào phòng khách, vừa ngồi xuống thì thấy trong video xuất hiện một khuôn mặt khiến người ta phiền chán đứng ngay trước cửa, còn có một giọng nói làm người khác cực kỳ muốn đập vỡ điện thoại.

“Anh Lang.”

Tần Mộ Lang còn chưa mở miệng thì Tống Hân Diễm đã bấm tắt cuộc trò chuyện.

Anh chỉ kịp gọi tên Tống Hân Diễm: “Hân Diễm…”

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: