Chương 11 – [… chưa ly hôn]

Chương 11 – [… chưa ly hôn]

Chương 11. Cho anh ôm một lát

Biên tập: Tinh Vũ

Nhìn màn hình đen thui, Tần Mộ Lang không còn tốt tính với Liễu Trạch Vũ nữa, anh thật không hiểu Liễu Trạch Vũ đang nghĩ cái gì.

“Anh nhớ là anh không nói cho cậu biết anh ở chỗ nào. Có thể rút tay cậu về không, đừng nghe ngóng việc riêng tư của anh, cũng đừng ôm suy nghĩ không thực tế giữa quan hệ hai ta, càng đừng làm gì để Hân Diễm hiểu lầm chuyện chúng ta nữa.”

Liễu Trạch Vũ khoanh tay nói: “Em chỉ hi vọng mỗi chúng ta tự cho nhau một cơ hội.”

Tần Mộ Lang bỗng cười: “Anh tin là cậu chưa quên lý do chúng ta chia tay là gì. Còn nữa, mời cậu đừng bảo bạn từng chơi chung của hai ta quấy rối sinh hoạt cá nhân của anh, dù sao cũng chỉ làm mọi người đều thiệt mà thôi, nếu có lần sau, mấy kiểu bạn bè như thế anh cũng sẽ bỏ, anh không cần bạn bè giúp đỡ người khác phá hoại gia đình của mình.”

Liễu Trạch Vũ đứng trước cửa mang theo giọng nói khiển trách: “Sao anh cay nghiệt thế.”

“Không phải do anh cay nghiệt, mà do cậu quá đáng, hiện tại anh với Tống Hân Diễm đang rất tốt, cũng rất yêu nhau, vì sao phải quay lại với cậu, cậu nghĩ quái gì vậy? Cuộc sống chứ không phải phim truyền hình, đã qua là đã qua. Chúng ta vốn vì tính cách không hợp nhau nên chia tay, tin chắc rằng cậu không quên đây là vấn đề của ai. Chuyện đã qua anh cũng không muốn nhắc lại, với cậu với anh đều không có ý nghĩ, anh không muốn giậm chân tại chỗ, anh muốn theo đuổi người anh yêu, mà người này chính là Hân Diễm. Những lời này anh chỉ nói với cậu một lần, mong rằng cậu có thể nhớ kỹ.”

Liễu Trạch Vũ biết hiện tại nhất định phải nói thật rõ ràng với Tần Mộ Lang: “Vậy sao anh biết người anh thích chỉ thích anh hay không, anh quen Tống Hân Diễm nhưng anh xác định cậu ta thật lòng thích anh không? Hay vì tiền của anh? Anh tưởng anh hiểu cậu ta à?”

Tần Mộ Lang nói: “Anh không hiểu em ấy là chuyện của anh, giữa tình cảm của anh và em ấy, bọn anh không cần người ngoài nhúng tay vào, càng không chấp nhận bị người khác chỉ trỏ.”

Liễu Trạch Vũ cảm thấy vô cùng bi thương, tiếp tục khuyên bảo: “Tần Mộ Lang, Tống Hân Diễm không đơn giản như anh nghĩ thế đâu.”

Tần Mộ Lang không giận mà cười: “Em ấy đương nhiên không đơn giản, em ấy thông minh, biết tiến lùi, từ khi cậu xuất hiện tới nay, em ấy cho đến bây giờ vẫn chưa nói câu nào không tốt về cậu, mà cậu lại ba lần hai lượt bôi nhọ em ấy trước mặt anh. Cùng em ấy ở một chỗ là anh, mời không cần tiếp tục gièm pha người yêu của anh, anh không hi vọng ba mẹ anh lần sau gặp ba mẹ cậu sẽ cảm thấy xấu hổ, hoặc là hai nhà cả đời này không qua lại với nhau.”

Liễu Trạch Vũ bị Tần Mộ Lang dọa kinh ngạc, khó tin nói: “Anh vì cậu ta mà làm đến nước này?”

Tần Mộ Lang: “Người của anh đương nhiên anh phải che chở, em ấy không phải chó hay mèo, cậu muốn mắng là mắng, huống chi, đánh chó còn phải nhìn mặt chủ.”

Liễu Trạch Vũ tức giận không nói thành lời: “Anh…”

Tần Mộ Lang cắt lời hắn: “Đừng nói mấy chuyện cũ vô nghĩa ấy nữa, vì cậu mà Hân Diễm rất không vui. Còn nữa, sau này em ấy qua công ty cậu công tác, đừng gây khó xử cho em ấy, nếu không thì như anh vừa nói, mai sau hai nhà tuyệt đối sẽ không qua lại, anh không đe dọa cậu hay bất cứ điều gì khác, chỉ là đang trần thuật một sự thật, là do các cậu quá trớn.”

Giọng nói của Liễu Trạch Vũ cũng tăng lên: “Nhưng bọn họ đều nói anh còn nhớ em!”

Tần Mộ Lang hỏi lại hắn: “Bọn họ là ai? Anh cảm thấy anh sẽ không làm mấy chuyện khiến người ta ảo tưởng như thế, nếu có, anh sẽ bỏ.”

Liễu Trạch Vũ nói: “Là ai quan trọng sao? Đã có người nói thì chắc chắn đã có chuyện này, không phải ư?”

Tần Mộ Lang tạm ngưng hai giây: “Không biết cậu nghe mấy lời xằng bậy từ nơi nào, anh chia tay với cậu năm năm, hiện tại anh có cảm giác với ai anh rất rõ ràng.”

Liễu Trạch Vũ lần thứ hai đề xuất ý kiến muốn quay lại với anh, thế mà phần lớn nhân tố là do bạn bè của anh truyền bá cho.

Liễu Trạch Vũ còn nói: “Đã thế, tạm thời đừng đề cập đến chuyện của chúng ta, từ góc độ của bạn bè, em muốn nhắc anh, anh đối xử tốt với Tống Hân Diễm, cũng không thấy cậu ta thích anh gì.”

Tần Mộ Lang híp mắt nhìn Liễu Trạch Vũ: “Anh đã nói rồi, đây là chuyện của tụi anh.”

Nói xong, Tần Mộ Lang “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Liễu Trạch Vũ đứng ngoài cửa có chút mê mang, hắn không biết mình tìm Tần Mộ Lang để quay lại là có gì sai, có lẽ phương pháp theo đuổi không đúng mà thôi, ai cũng có quyền theo đuổi tình cảm của mình.

Sau khi đóng cửa lại Tần Mộ Lang lập tức gọi vào di động Tống Hân Diễm, nhưng mà, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc, đều không có người bắt máy.

Sau đó anh lại gửi tin nhắn giải thích nguyên nhân Liễu Trạch Vũ đột nhiên xuất hiện, đợi hơn nửa giờ, Tống Hân Diễm vẫn không trả lời tin nhắn của anh.

Ngay lúc Tần Mộ Lang xém chút nữa mở ứng dụng mua vé máy bay mua chuyến sớm nhất để về nhà, thì Tống Hân Diễm gửi yêu cầu video call tới cho anh.

Trong màn hình Tống Hân Diễm đang cúi đầu lau tóc, Tần Mộ Lang nhẹ nhàng thở ra.

Tần Mộ Lang nói: “Anh tưởng em giận rồi.”

Tống Hân Diễm chỉ chỉ cái mặt bị nước ấm hung hồng: “Nhìn không giống đang giận sao?”

Tần Mộ Lang cách màn hình đùa giỡn cậu: “Giống chỗ nào, ngược lại giống như thạch, muốn mút một phát.”

Tống Hân Diễm nghiêng đầu nhìn anh, tặng anh một cái khinh bỉ: “Nịnh em vô dụng, em còn giận, hàng xóm mới đúng là chỗ nào cũng có mặt.” Cậu có ý gì đó.

Tần Mộ Lang nói cực kỳ bâng quơ: “Anh đuổi cậu ta đi rồi, anh nghĩ sau này cậu ta sẽ không làm phiền chúng mình nữa đâu.”

Tống Hân Diễm hỏi anh: “Ồ, anh biết cậu ta nghĩ gì à?”

Đây là một đề tài mất mạng, Tần Mộ Lang vội nói: “Anh không biết cậu ta nghĩ ra sao, chỉ cảnh cáo cậu ta vài câu, đừng làm phiền chúng mình nữa thôi.”

Ánh mắt Tống Hân Diễm nhìn Tần Mộ Lang đầy ý vị sâu xa: “Thế à?”

Tần Mộ Lang vô cùng kiên định nói: “Đúng, có video giám sát trên hành lang làm chứng. Đúng rồi, chiều mai năm giờ anh lên máy bay, sáu rưỡi đến, nếu máy bay không đến muộn, chúng mình có thể cùng nhau ăn cơm.”

Tống Hân Diễm nói: “Được, chờ em một chút, em đi sấy tóc.” Cậu đặt màn hình điện thoại lên, đi vào phòng tắm, mở nước lạnh vỗ vỗ mặt, nhìn gương kiểm tra hai mắt mình không còn đỏ, mới bật máy sấy lên.

Trong nháy mắt khi Liễu Trạch Vũ xuất hiện trong màn hình, cậu quả thật không có cách nào khống chế được mình, rất hiểu rằng Tần Mộ Lang và đối phương thật sự không có chuyện gì, nhưng nội tâm cậu vẫn bốc lửa, đốt hai mắt đau buốt, nhìn gương là có thể thấy hai mắt đỏ lên, cũng không biết là đang giận ai, bộ dạng này của mình đương nhiên không thể để Tần Mộ Lang nhìn thấy. Vì thế, cậu lựa chọn trốn tránh, mở vòi sen để nước làm trôi đi chất lỏng rơi ra từ mắt, cũng luôn luôn tự nhủ là mình không cần quá để ý, bọn họ thật sự không có gì cả.

Nước ấm cọ rửa gò má của cậu, nhắm chặt hai mắt.

Tống Hân Diễm biết, đây không phải là vấn đề của Tần Mộ Lang, là của bản thân cậu… không có cách nào khống chế.

Tắm rửa xong đi ra, nhìn cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, cậu xoa dịu cảm xúc một lúc rồi mới gửi yêu cầu video call cho Tần Mộ Lang, không để đối phương nhìn thấy cảm xúc biến hóa của mình.

Lần video call thứ hai rõ ràng có sự khác biệt, Tần Mộ Lang cũng cảm giác được, Tống Hân Diễm không đặt camera ở trước mặt mình, đây là việc trước giờ chưa từng có, anh cảm thấy Tống Hân Diễm vẫn còn để bụng.

Em ấy rất thông minh, nhất định có thể đoán được Liễu Trạch Vũ sẽ ở cùng một khách sạn với anh, cẩn thận ngẫm lại, vẫn còn cách ứng phó.

Tống Hân Diễm không nói, Tần Mộ Lang cũng có thể phát hiện cậu đang không vui vẻ.

Hai người tán gẫu một lúc, Tống Hân Diễm nói mình chuẩn bị đọc phương án thiết kế sản phẩm sau khi chỉnh sửa của cấp dưới một chút rồi đi ngủ, Tần Mộ Lang cũng tùy cậu, không nói nữa, Tống Hân Diễm đã nghĩ nhiều sẽ vẫn cứ nghĩ nhiều.

Từ ngày bọn họ quen biết đến nay đã không gặp lại chuyện như thế này, cũng không biết có phải ông trời đang thử thách tình cảm của họ không, hay là chính bọn họ đang thử thách mình, nhưng người cho ra quyết định cuối cùng vẫn là bọn họ.

Tống Hân Diễm buồn bực trong lòng, lại muốn hút thuốc, trước kia là do cậu muốn xây dựng hình tượng tốt đẹp trước mặt Tần Mộ Lang, đến giờ chưa bao giờ hút thuốc trong nhà, cho nên trong nhà ngoại trừ cái bật lửa thì một điếu thuốc cũng không có.

Nghĩ thầm Tần Mộ Lang cũng đâu có ở nhà, mình mua thuốc về hút cũng sẽ không bị phát hiện, Tống Hân Diễm thay đồ xuống lầu mua gói thuốc.

Ngồi trong phòng khách hút hết nửa bao, sau đó đánh răng đi ngủ, tâm trạng có xấu thì ngày mai vẫn phải đến công ty làm.

Rạng sáng khoảng sáu giờ, một bóng đen mang theo hành lý chân tay khẽ khàng vào nhà.

Khi anh trở về, đầu tiên là ngửi thấy trong phòng có mùi khói, mở ánh sáng hơi tối trong phòng khách, thấy trên bàn trà có một gói thuốc lá, một chiếc bật lửa anh cảm thấy hơi lạ mắt, một cái gạt tàn không được sử dụng nhiều năm trong nhà, trong gạt tàn bị nhồi đầy tàn thuốc, hơn nửa bao thuốc đều bị hút hết.

Tần Mộ Lang đặt hành lý của mình xuống, lặng lẽ thở dài, trút tàn thuốc và đầu lọc trên bàn trà vào thùng rác, thu dọn sạch sẽ rồi mở cửa sổ thông khí ra.

Anh quả thật chưa từng thấy bộ dáng Tống Hân Diễm hút thuốc, không cách nào tưởng tượng tối hôm qua cậu vừa tắt trò chuyện với mình thì ngồi một mình ở đây hút thuốc, nghĩ vậy, lòng dạ muốn chất vấn Tống Hân Diễm vì sao hút thuốc cũng biến mất.

Tống Hân Diễm tỉnh lại trong mùi cháo thoang thoảng.

Hai mắt vốn đang lờ mờ, đột nhiên cảm thấy bất thường, mãnh liệt xốc chăn ngồi dậy.

Nhìn thấy cửa phòng đang mở một nửa, trong lòng lộp bộp nhảy dựng, nhà cậu có trộm? Nhưng chắc sẽ không có thằng trộm nào giữa ban ngày ban mặt chạy vào nhà cậu để nấu bữa sáng chứ?

Kích động xỏ dép lê vào, lao ra khỏi cửa, liền nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đang bưng cơm chiên bánh kếp hành đặt lên bàn cơm.

Giọng nói Tống Hân Diễm mãnh liệt cất cao, khó có thể tin nói: “Sao anh lại về!?”

Tần Mộ Lang mặc tạp dề, tay áo áo len bị anh xắn lên, anh dang hai tay về phía Tống Hân Diễm: “Lại đây, cho anh ôm một lát.”

Ngay sau đó Tống Hân Diễm bổ nhào vào lòng ngực anh, hốc mắt nóng lên, cằm gác lên vai anh, tay lặng lẽ lau đi nước mắt cảm động, cậu sợ mình nói nữa sẽ bị Tần Mộ Lang nghe thấy giọng nghẹn ngào, hơi mất mặt.

Tần Mộ Lang ôm chặt cậu, nói: “Anh sợ mình không về, có người sẽ nghĩ ngợi lung tung, không có tâm trạng đi làm, ăn không ngon, rồi lại tìm bạn uống rượu say quắc cần câu.”

Tống Hân Diễm vùi đầu vào vai anh, đáy lòng sớm đã vui vẻ hết biết, buồn bực lên tiếng: “Không có người như thế.”

Tần Mộ Lang chợt liếm cổ cậu, lại ngửi ngửi, cái mũi cọ cọ đầu cậu, nói: “Không có à?”

Hốc mắt vẫn phiếm hồng của Tống Hân Diễm có chút ngưa ngứa, bị cảm động không chịu nổi, lại nói: “Có một xíu, nhưng không có nhiều.”

Tần Mộ Lang nói: “Đi đánh răng rửa mặt đi, sau đó lại đây ăn sáng.”

Tống Hân Diễm lại không nguyện ý thả anh ra, lời nói nhẹ nhàng: “Cho em ôm thêm một lát.”

Tống Hân Diễm mà làm nũng thì Tần Mộ Lang liền chịu không nổi, mặc cho cậu ôm, chóp mũi chạm vào trán cậu.


Bánh kếp hành
Cơm chiên

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: