Chương 12 – [… chưa ly hôn]

Chương 12 – [… chưa ly hôn]

Chương 12. Bảo vệ chặt chẽ

Biên tập: Tinh Vũ

Số ngày Tần Mộ Lang đi công tác từ hai chuyển thành một ngày, lộ trình nửa sau trực tiếp ném cho trợ lý xử lý.

Dùng xong điểm tâm, Tống Hân Diễm vừa thu dọn bát đũa vừa hỏi anh: “Cứ chạy về như vậy, hội nghị buổi sáng thì làm sao?”

Tần Mộ Lang nói: “Không có việc gì, cũng không phải quá quan trọng, dù sao cũng không phải nhân vật chính, anh không ở đấy cũng không có vấn đề gì, để Trương Lạc đi thay anh một chuyến là được.” Trương Lạc là trợ lý của Tần Mộ Lang, theo anh nhiều năm, là một trong những trợ lý đắc lực nhất của anh.

Tống Hân Diễm đề nghị nói: “Tối qua nhất định anh không ngủ ngon, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

Tần Mộ Lang gật đầu, quả thật hơi buồn ngủ: “Lát anh về phòng ngủ một giấc, hôm nay sẽ ở nhà, ngoại trừ Trương Lạc, những người khác còn chưa biết anh về, tranh thủ nghỉ một hôm.”

Tống Hân Diễm liếc anh một cái, muốn nói lại thôi, xoay người để đồ dùng vào bệ rửa.

Lúc ra khỏi phòng bếp, Tần Mộ Lang đang tắm trong phòng tắm, lúc trở ra thì Tống Hân Diễm đã thay xong quần áo, đang mang đồng hồ chuẩn bị đi làm.

Trước khi ra cửa, Tần Mộ Lang ôm lấy cậu từ đằng sau một chút: “Chờ em đi làm về.”

Tống Hân Diễm gật gật đầu: “Biết rồi, anh mau đi ngủ đi, mắt thâm quá, sắp hết đẹp trai rồi.” Trong lòng lại nghĩ, Tần Mộ Lang với mái tóc dính nước luôn có thể làm cậu nghĩ hôm nay có nên bỏ việc để về hay không.

Tần Mộ Lang tiễn Tống Hân Diễm ra thang máy: “Đừng suy nghĩ vẩn vơ, đi làm cho tốt, làm về là có cơm tối ăn.”

Tống Hân Diễm phất tay với anh: “Dạ, anh về ngủ đi.”

Tần Mộ Lang nhìn cửa thang máy đóng lại rồi mới về phòng, đồng thời cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nhìn túi rác đặt trước cửa nhà mới sực nhớ một việc, anh quên mất chuyện Tống Hân Diễm hút thuốc rồi.

Vừa đến công ty, Tống Hân Diễm gặp ai cũng vui vẻ mỉm cười.

Gặp Trâu Quảng Ngôn trước cửa thang máy, người trẻ tuổi cười còn sáng lạn hơn cả cậu.

Trong tay Trâu Quảng Ngôn có xách theo bánh kếp và sữa đậu nành: “Anh Tống! Anh ăn sáng chưa?”

Tống Hân Diễm nói: “Ăn rồi, hôm nay cậu vẫn tham gia huấn luyện người mới của công ty nhỉ.”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Dạ, hôm nay là ngày thứ hai, ngày mai là kết thúc.”

Đến tầng họ muốn tới, hai người chờ thang máy mở, vào phòng làm việc của họ.

Trâu Quảng Ngôn còn định nói gì đó với Tống Hân Diễm, lại phát hiện Hoàng Hân Hân, Đường Tử Dương đã sáp tới bắt chuyện với Tống Hân Diễm.

Người tràn ngập khí tức thanh xuân như Trâu Quảng Ngôn luôn khiến người ta có cảm giác tích cực hướng về phía trước, vô luận là ngành của bọn họ, hay là những ngành khác đều cực kỳ có hảo cảm với cậu, bây giờ mới tham gia một khóa huấn luyện người mới mà đã có không ít nữ sinh ngành khác qua đây hỏi thăm tin tức của cậu.

Khi Tống Hân Diễm rót ly nước ở phòng để đồ dùng ăn uống thì nghe thấy quản lý Lữ bát quái hai câu, cảm thấy đứa nhỏ này rất được hoan nghênh, lập tức nhớ kỹ ưu điểm là nhân duyên tốt của cậu, lúc phân công nhiệm vụ thì dễ lựa chọn hơn.

Tâm trạng tốt vào buổi sáng tiếp tục duy trì, mấy lời đồn quản lý Lưu rải cũng không thể ảnh hưởng tâm trạng của cậu.

Hôm qua Nghiêm Kiến Sơn và giám đốc tiêu thụ đã đi công tác thảo luận với khách hàng mới, có lẽ tuần sau mới có thể gặp lại hắn, cấp trên không có mặt, thứ sáu của Tống Hân Diễm trải qua rất thoải mái, buổi chiều mở một cuộc họp nhỏ với Hoàng Hân Hân và Đường Tử Dương, tổng kết nội dung công tác sắp tới, kết hoạch công tác tuần sau, sau đó lại cùng với bộ phận phát triển, bộ phận thử nghiệm mở hội nghị, Tống Hân Diễm vốn được công nhận là dễ nói chuyện, hôm nay càng thêm bình tĩnh, trong hội nghị có mấy vấn đề nhằm vào cậu đều bị cậu khéo léo gạt bỏ, giành được thiện cảm của đồng nghiệp bên bộ phận phát triển và bộ phận thử nghiệm.

Bận rộn suốt một ngày, viết báo cáo công tác, thì sắp sửa hết giờ làm.

Đường Tử Dương có bạn gái, tối thứ sáu có cuộc hẹn, vừa tan ca đã không thấy bóng dáng, Hoàng Hân Hân cũng hẹn bạn thân đi ăn cơm, gửi báo cáo xong cũng chuồn mất.

Tống Hân Diễm đã đáp ứng tối nay sẽ ăn cơm cùng Tần Mộ Lang, sao chép dữ liệu vào máy tính để sử dụng vào tuần tới, kiểm tra thêm một lần nữa rồi mới chuẩn bị ra về.

Công ty không khuyến khích tăng ca, lúc này trong phòng làm việc chỉ còn lác đác vài ba người.

Vừa đứng dậy, liền nhìn thấy Trâu Quảng Ngôn đẩy cửa tiến vào.

Tống Hân Diễm hỏi cậu: “Sao cậu còn chưa về?”

Trâu Quảng Ngôn lau mồ hôi trên trán, trên người còn mặc áo sơ mi do công ty thống nhất phát ra khi huấn luyện, cậu cười tươi với Tống Hân Diễm: “Huấn luyện mới chấm dứt, em về văn phòng lấy cái cặp rồi về luôn.”

Trâu Quảng Ngôn quả thật không có gì để thu dọn, máy tính còn để trong cặp chưa đụng tới, xách lên là có thể rời đi.

Tống Hân Diễm cùng Trâu Quảng Ngôn một trước một sau bước vào thang máy.

Căn cứ vào nguyên tắc quan tâm cấp dưới, Tống Hân Diễm hỏi Trâu Quảng Ngôn: “Cậu tự lái xe hay ngồi tàu điện ngầm về?”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Em lái xe tới, bãi đỗ xe dưới lầu không có chỗ nên em đậu nó trong bãi đỗ xe trung tâm ở đối diện.”

Tống Hân Diễm nói: “Muốn qua đó cần phải tốn thêm một lúc, bữa sau cậu có thể hỏi trợ lý hành chính, chắc là bọn họ biết làm sao để thuê một chỗ đậu xe, năm nào công ty cũng có chỗ đậu xe cố định cho nhân viên thuê, năm nay chắc vẫn còn, tự mình tìm chỗ đỗ khó lắm.”

Thang máy đi xuống tầng một, Trâu Quảng Ngôn nói lời tạm biệt với Tống Hân Diễm: “Vâng ạ, vậy em đi trước đây anh Tống, tuần sau gặp lại.”

Tống Hân Diễm gật gật đầu, sau khi cửa thang máy đóng lại, cậu cúi đầu nhìn di động, Tần Mộ Lang gửi tin nhắn, nói cho cậu biết khi về đến nhà là có thể ăn cơm tối luôn.

Tan tầm là giờ cao điểm, Tống Hân Diễm muốn về sớm một chút vẫn hơi khó khăn, mở hướng dẫn ra, hai màu đỏ và vàng, đường đi về không chừng cũng bị kẹt.

Khi xe chạy xuống tầng dưới, thì đã qua nửa tiếng, như thường lệ, đường kẹt cũng phải gần hai mươi phút, chắc là do lâu rồi cậu không nếm thử cảm giác rời công ty sớm hơn vào thứ sáu, cư nhiên có chút không thích ứng việc ùn tắc giao thông như thế này.

Lối vào phía đông của tiểu khu có một khu trung tâm mua sắm nhỏ, tới chỗ này đều vì thiếu muối thiếu giấm, hoặc là mua một ít đồ ăn vặt trái cây, hôm nay Tống Hân Diễm đi vào bằng cửa đông, nhớ là trong nhà hình như hết nước trái cây, liền dừng xe ở một bên.

Vừa bước vào cửa hàng, đằng sau cũng có người theo vào, chỉ nghe đối phương hô to: “Anh Tống!”

Tống Hân Diễm quay đầu, ra là Trâu Quảng Ngôn: “Ý, cậu cũng sống ở đây à?”

Trâu Quảng Ngôn vui mừng quá đỗi nói: “Dạ, em sống ở tầng chín toà nhà mười sáu, anh thì sao?”

Tống Hân Diễm cười nói: “Vừa khéo, anh sống ở tầng mười toà nhà mười lăm.”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Thế bãi đỗ xe nằm sát nhau luôn.”

Tống Hân Diễm gật đầu: “Đúng vậy, có thể là do bình thường chúng ta ra ngoài vào những lúc khác nhau, nên không có dịp gặp.” Ánh sáng dưới tầng hầm để xe không phải là quá sáng, thấy không rõ người là chuyện bình thường.

Sau đó Tống Hân Diễm lấy nước trái cây và một lọ bơ đậu phộng, tính tiền.

Trâu Quảng Ngôn mua khoai tây chiên, Tống Hân Diễm nhìn đồ cậu mua, nói: “Hóa ra cậu thích ăn đồ ăn vặt à.”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Là bạn cùng phòng bảo em mua, em không thích ăn đồ ăn vặt.”

Tống Hân Diễm hỏi cậu: “Thuê chung cũng ổn, phòng các cậu đang thuê đắt lắm à?”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Em với bạn cùng phòng thuê chung, hai phòng ngủ một phòng khách, em thấy cũng được, còn trong giới hạn thừa nhận của mình.”

Tống Hân Diễm gật đầu: “Rất tốt, anh có việc, về trước đây.”

Hai người mỗi người về lại xe, đỗ xe xong, tách nhau ra đi lên lầu.

Nhìn bóng lưng biến mất của Tống Hân Diễm, Trâu Quảng Ngôn siết tay phải ‘yeah’ một cái.

Về nhà, tràn ngập mùi cơm, Tần Mộ Lang còn mở một chai rượu đỏ, có điều lúc này anh không ngồi trên bàn ăn, mà đứng bên cửa sổ nghe điện thoại, Tống Hân Diễm lặng lẽ đi ra đằng sau, hai tay ôm lấy thắt lưng anh, tay phải đang trống của Tần Mộ Lang đặt lên mu bàn tay cậu.

Tống Hân Diễm niết niết ngón tay của anh, hôn một cái lên cổ anh, nhìn Tần Mộ Lang rụt cổ, cậu cười cười, vô cùng có cảm giác thành tựu.

Người gọi đến là bạn của Tần Mộ Lang.

Tần Mộ Lang sờ sờ cái cổ ngưa ngứa do bị hôn, nghiêm trang chững chạc nói với điện thoại: “Có thời gian hay không tôi không biết, đang chuẩn bị ăn cơm.”

Đối phương nói: “Anh Lang, chúng em không mời Liễu Trạch Vũ, anh có thể yên tâm qua đây.”

Tần Mộ Lang nhướng mày nhìn Tống Hân Diễm: “Để tôi hỏi Hân Diễm, em ấy muốn đi thì tôi đi, ẻm không đi thì tôi không đi.”

Tống Hân Diễm gác cằm lên vai Tần Mộ Lang, dựa lại gần, nghe đối phương nói không có Liễu Trạch Vũ, liền yên tâm hỏi: “Đi chỗ nào?”

Tần Mộ Lang nói: “Lý Bác Duệ bảo chúng ta tới quán bar ngồi một lát.”

Tống Hân Diễm sáng tỏ: “À, thế thì đi.”

Nhận được câu trả lời của Tống Hân Diễm, Tần Mộ Lang nói Lý Bác Duệ là bọn họ ăn cơm xong thì sẽ qua ngồi một lát, sau đó cúp điện thoại.

“Dù sao bọn họ cũng hẹn buổi tối, đừng lo lắng, chúng mình ăn cơm trước đã.”

“Sao Lý Bác Duệ lại mời anh, em nhớ hình như hắn rất ít khi hẹn nhóm.”

“Anh nghe Đại Minh nói, hình như hắn muốn theo đuổi người ta, có lẽ bảo chúng ta qua hỗ trợ.”

“Em đến có ổn không?”

“Có gì mà không ổn, nếu bọn hắn cảm thấy không ổn, sau này anh không đi nữa.”

“Chủ yếu là trước đây em không có tham gia tụ hội của mấy anh.”

“Sau này em đi thì anh đi, em không đi anh cũng không đi, được không?” Tần Mộ Lang làm như vậy cũng có lý do, trước đây Tống Hân Diễm không thích đi anh cũng không ép buộc, dù sao bọn họ cũng không quen, bây giờ có Liễu Trạch Vũ ở một bên như hổ rình mồi, còn có một mặt hàng ngốc nghếch là Triệu Nguyên Tích, anh không thể giả bộ cái gì cũng không biết, càng không hi vọng Tống Hân Diễm hiểu lầm mình và trước kia dây dứt không buông.

Tống Hân Diễm cười nói: “Em sẽ không trông gà hóa cuốc.” Ngoài miệng nói như vậy, nhưng cách làm của Tần Mộ Lang cũng vô cùng an ủi cậu.

Cơm tối là do Tần Mộ Lang bớt chút thời gian xử lý công vụ tại nhà ra để làm, đều là mấy món ăn gia đình bình thường, Tống Hân Diễm rất nể mặt khen anh nấu rất ngon, cũng tỏ vẻ hi vọng mỗi tuần năm buổi tối đều có thể ăn mỹ thực do anh làm ra, Tần Mộ Lang được khen như muốn bay bổng lên tiên, thiếu chút nữa còn tưởng mình là một đầu bếp, khi anh chụp đồ ăn đã được làm đẹp đăng lên vòng bạn bè, mấy đứa bạn mới nói cho anh biết chân tướng.

Cơm tối qua đi, hai người ở nhà dính nhau một lát mới ra ngoài.

Quán bar có cổ phần của Tiền Hạo Minh, hơn nửa cái quán bar đều bị bọn họ bao hết, sau khi vào quán, vô luận là nam hay nữ, một đám đều chào hỏi Tần Mộ Lang, có gọi anh Lang, có gọi Tần tổng, cũng có gọi anh Tần, xưng hô kiểu gì cũng có, nhưng nhân viên của lần tụ hội này đã đa dạng hóa, có phụ nữ trang điểm tỉ mỉ, cũng có đàn ông còn xinh đẹp quyến rũ hơn cả phụ nữ.

Tống Hân Diễm cũng không phải chưa từng xuất hiện cùng Tần Mộ Lang, chỉ là cậu không thích bị người ta xoi mói, về cơ bản thì không hay ra ngoài chơi, hơn nữa lần nào cũng gặp cái người tên Triệu Nguyên Tích, cậu không vừa mắt đối phương, đối phương cũng không vừa mắt cậu, chắc chắn gã là cây quạt của Liễu Trạch Vũ*.

*Ý nói Triệu Nguyên Tích như người phát ngôn cho Liễu Trạch Vũ vậy á.

Tần Mộ Lang dẫn Tống Hân Diễm đến bàn của Tiền Hạo Minh, đa số người đều ngớ ra.

Lý Bác Duệ giơ chai bia về phía Tống Hân Diễm, nói: “Chào chị dâu!”

Tống Hân Diễm cười chìa tay lấy một chai rượu đã mở sẵn, bị Tần Mộ Lang đè lại, cướp mất chai rượu, trừng Lý Bác Duệ một cái: “Em ấy không uống rượu, tôi với cậu uống.”

Lý Bác Duệ cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại cười nói: “Hiếm khi anh Lang chủ động uống rượu với em, cũng là nhờ chị dâu nể mặt.”

Có vài người bạn định trêu chọc Tần Mộ Lang với Liễu Trạch Vũ thấy thế, rắm cũng không dám đánh cái nào.

Tần Mộ Lang nào giống người muốn ly hôn chứ, bảo vệ chặt chẽ thế cơ mà!

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: