Chương 14 – [… chưa ly hôn]

Chương 14 – [… chưa ly hôn]

Chương 14. Đưa vịt sốt

Biên tập: Tinh Vũ

Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Nhuận vừa về, cuộc so đấu của Liễu Trạch Vũ và Tống Hân Diễm cũng theo đó mà kết thúc.

Liễu Trạch Vũ không chịu dừng mà còn muốn tiếp tục đấu với Tống Hân Diễm, nhưng mặt hắn đã đỏ bừng say quắc cần câu, Liễu Trạch Nhuận và Tiền Hạo Minh hợp lực đỡ hắn qua bàn khác.

Tiền Hạo Minh bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Đã bảo cậu đừng so với Hân Diễm mà, cậu lại không nghe.” Thêm một Liễu Trạch Vũ nữa chưa chắc đã là đối thủ của Tống Hân Diễm.

Lần đầu tiên Tiền Hạo Minh gặp Tống Hân Diễm là trong một hoạt động tụ hội của xã đoàn, lúc ấy đám học trưởng bọn họ định trêu chọc niên đệ một chút, kết quả là bị một niên đệ tên còn chưa biết làm cho nằm sấp mặt, sau đó mọi người đều không trụ nổi, say đơ trước mặt anh, lúc ấy Tiền Hạo Minh tự xưng là tửu lượng vô cùng tốt, không ngờ tửu lượng của Tống Hân Diễm lại tốt đến mức làm người ta sợ hãi, có xu thế ngàn ly không say. Chỉ là, sau lần đó anh không thấy Tống Hân Diễm nữa, nghe nói hoạt động xã đoàn là do bạn cậu cứng rắn lôi cậu tham gia, nếu không Tiền Hạo Minh cũng không có cơ hội biết được chỗ đáng sợ của Tống Hân Diễm. Sau này gặp lại, đó là một chuyện khác.

Nói ngắn gọn, Tống Hân Diễm trong mắt Tiền Hạo Minh là một người không đơn giản, bạn không biết cậu ta sẽ ra tay vào lúc nào.

Tần Mộ Lang rút điếu thuốc trong tay Tống Hân Diễm ra, dụi vào gạt tàn, đối với chuyện Tống Hân Diễm làm Liễu Trạch Vũ say khướt, anh từ chối cho ý kiến, hiện tại anh mơ hồ có một cảm giác, Tống Hân Diễm như một món kho báu, đáng để anh chậm rãi khai thác.

Nắm lấy tay Tống Hân Diễm, Tần Mộ Lang hỏi: “Về chưa?”

Tống Hân Diễm nói: “Ừm, về thôi.” Trong quán bar ngoại trừ ngồi nghe nhạc một lát, thì cũng không có hoạt động nào thích hợp để cậu giải trí.

Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm hai người đều dính cồn, trực tiếp gọi tiểu ca trong quán bar của Lý Bác Duệ làm lái xe.

Hai người không uống bao nhiêu rượu, nhưng vẫn bị ám mùi khói rượu, đầu Tống Hân Diễm tựa vào vai Tần Mộ Lang ngáp một cái, tiểu ca lái xe mắt mở không thèm chớp.

Về đến nhà, Tần Mộ Lang vọt vào phòng tắm tắm rửa đầu tiên, đang tắm giữa chừng, bọt biển còn chưa rửa sạch, một khối cơ thể ấm áp kề sát sau lưng.

Tần Mộ Lang cả người cứng đờ: “Hân Diễm…”

Hai tay Tống Hân Diễm mò xuống dưới: “Phòng tắm nhà chúng ta đủ lớn, đủ để hai người dùng, đừng từ chối em.”

Lúc bị hôn lên, Tần Mộ Lang ngửi được mùi rượu và mùi thuốc lá hòa lẫn vào nhau, nếu ở trên người người khác thì anh cảm thấy mùi nó hôi, nhưng ở trên người Tống Hân Diễm, lại như xuân dược, gợi lên thiên lôi địa hỏa giữa hai người.

Tiếng nước ào ào, thỉnh thoảng đứt quãng rơi xuống nền đất, tiếng rên rỉ mềm mại truyền ra.

Một giờ sau, Tống Hân Diễm như một cọng bún bị Tần Mộ Lang ôm lên giường.

Tống Hân Diễm nghĩ thầm, mình đã làm đến nước này, chắc Tần Mộ Lang sẽ không nhớ đến chuyện mình hút thuốc đâu nhỉ.

Trí nhớ của Tần Mộ Lang cũng không kém, sinh lý và tâm lý đã thỏa mãn, nhưng chuyện cần thanh toán thì vẫn phải thanh toán.

Cánh tay duỗi ra, rút cái điện thoại Tống Hân Diễm đang cầm để đọc tin tức giải trí: “Sao anh không biết em còn hút thuốc nhỉ.”

Tống Hân Diễm cúi đầu, ra vẻ thoải mái trả lời: “Bộ dáng em hút thuốc không đẹp trai hả?”

Tần Mộ Lang nói: “Chúng ta đã đến tuổi ngâm củ khởi táo đỏ rồi, không quan tâm hút thuốc có đẹp trai không.”

Tống Hân Diễm lại cố ý chuyển đề tài, đầu ngửa ra sau: “Vậy anh nói xem em có đẹp trai không.”

Tần Mộ Lang đành nói: “Đẹp trai, nhưng hút ít thuốc thôi.”

Tống Hân Diễm nói: “Bình thường em không hay hút.”

Tần Mộ Lang: “Ồ? Một bao thuốc hồi sáng anh dọn kia chẳng lẽ không phải là thuốc lá à.”

Tống Hân Diễm tranh thủ nói lý: “Hừ, cái đó không phải lỗi của em.”

Tần Mộ Lang: “Là lỗi của anh.”

Tống Hân Diễm hơi hếch cằm, trên mặt hiện lên đắc ý nho nhỏ: “Biết là tốt.” Bộ dáng vô cùng ngạo kiều, nào giống bộ dáng lãnh khốc chọc giận Liễu Trạch Vũ trong quán bar vừa nãy.

Tần Mộ Lang nghĩ thầm, may mà cái dạng này của Tống Hân Diễm chỉ có mình anh thấy.

Dù sao, anh thích là được, có một số việc không cần phải miệt mài nghiên cứu.

Lúc hai người ở trong phòng tắm đã tiêu hao không ít thể lực, nên có hơi buồn ngủ, nhưng Tống Hân Diễm lại tìm thấy một video khá thú vị trên điện thoại, hai người ôm nhau xem hết video, sau đó mới đi ngủ.

Trước khi ngủ, Tống Hân Diễm nói với Tần Mộ Lang: “Nếu như anh có thể sinh là hay rồi, như vậy chúng mình có thể nuôi em bé.”

Tần Mộ Lang nói: “Rồi, đừng mơ nữa.”

Kéo chăn, tắt đèn, đi ngủ.

Chắc là do lời nói của Tần Mộ Lang có tác dụng, Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm hai ngày cuối tuần đều không gặp Liễu Trạch Vũ, buổi chiều chủ nhật, Tần Mộ Lang bị bạn rủ đi đánh golf, Tống Hân Diễm không quá thích trò này, nên không đi cùng, ở nhà đọc sách giải trí cả một ngày.

Chạng vạng, Tần Mộ Lang vẫn chưa về, Tống Hân Diễm nhận được tin nhắn của Trâu Quảng Ngôn.

Trâu Quảng Ngôn: Anh Tống, anh có ở nhà không? Mẹ em mang cho em một ít vịt sốt, nhà anh ở đâu, em mang qua cho.

Một lúc sau Tống Hân Diễm mới nhìn thấy tin nhắn, trả lời: Không cần, nhà anh không nấu ăn.

Trâu Quảng Ngôn: À, em đều mang cho mọi người, ngày mai cũng sẽ đưa cho Tử Dương với chị Hân.

Nói như vậy, Tống Hân Diễm cũng không từ chối nữa: Cũng được, nhà anh ở một lẻ tám, tòa nhà mười lăm.

Trâu Quảng Ngôn: Em mang qua liền, để mai khỏi phải mang lên công ty chi cho phiền.

Tống Hân Diễm: Cảm ơn.

Trâu Quảng Ngôn: Không có gì, chờ em, em qua liền.

Tống Hân Diễm ngồi dưới ánh mặt trời híp mắt đóng sách lại, phơi nắng làm người ta hiu hiu buồn ngủ.

Bạn cùng phòng ngồi chung sofa với Trâu Quảng Ngôn hỏi cậu: “Cười gì dâm đãng vậy, tư xuân à?”

Trâu Quảng Ngôn tùy tay vứt cho hắn một quyển sách: “Nói bậy gì đó, tớ phải đi đưa vịt sốt cho lãnh đạo, cậu xem kiểu tóc của tớ có bị rối không, quần áo chắc không nhăn đâu nhỉ? Quần vầy được chưa?”

Bạn cùng phòng Trâu Quảng Ngôn: “Đại ca, cậu rất bảnh, nếu tớ nói thêm vài câu khen ngợi, có thể giảm tiền thuê nhà cho tớ không.”

Trâu Quảng Ngôn: “Nghĩ hay lắm, tiền thuê nhà đã rất hời rồi.”

Bạn cùng phòng Trâu Quảng Ngôn: “Hầy, chủ nhà của tui đẹp trai nhất thiên hạ, kê kê rất thô rất dài, xin đừng thả mị lực với bạn cùng phòng của cậu, nếu không tui lập tức yêu cậu mất.”

Trâu Quảng Ngôn liếc hắn đầy khinh bỉ: “Nhưng mà tớ không yêu cậu.”

Bạn cùng phòng Trâu Quảng Ngôn vô cùng không khách khí nói: “Vậy nhanh cút đi đưa vịt sốt, lát về nhớ thu lại cái mặt xuân tình nhộn nhạo của cậu, cũng đừng dọa hư mấy đứa nhỏ.”

Trâu Quảng Ngôn lại vào phòng đứng trước gương soi toàn thân sửa soạn mình một phen, rồi cầm vịt sốt được đóng gói đẹp đẽ ra ngoài.

Trâu Quảng Ngôn với tâm tình hân hoan cầm túi giấy đựng vịt sốt bước vào thang máy lên tầng mười, lên tầng cùng với cậu là một người đàn ông ăn diện tinh xảo đẹp đẽ, vừa nhìn là biết đây là một kiểu mẫu tinh anh, từ trong ra ngoài đều lộ một sự cao xa không thể với tới, vô cùng cao lãnh, Trâu Quảng Ngôn không dám nhìn nhiều, sắc mặt của đối phương thật sự không thể nói là quá tốt.

Thang máy đến tầng mười, hai người cùng bước chân ra, Trâu Quảng Ngôn có chút sốt ruột, mà đối phương lại không chú ý tới một tiểu nhân vật như cậu.

Trâu Quảng Ngôn đang có tâm trạng tốt nói: “Ngài trước.”

Đối phương khẽ nâng cằm đi ra khỏi thang máy, Trâu Quảng Ngôn cảm thấy người giống anh Tống thì dễ thương thú vị hơn nhiều.

Trâu Quảng Ngôn ra khỏi thang máy nhìn bảng hướng dẫn số nhà, một lẻ tám là hướng người kia mời đi qua, cậu đi theo chỉ dẫn, rất nhanh thì tìm được.

Người vừa gặp kia đang đứng ngoài cửa nhấn mật mã, Trâu Quảng Ngôn xác nhận số một lẻ tám sau cánh cửa, bấm chuông cửa, cái người đẹp mắt kia vừa mở cửa thì bỗng nhiên quay đầu lại.

Người đàn ông đẹp mắt nói: “Cậu tìm ai?”

Trâu Quảng Ngôn sửng sốt: “Tôi tìm anh Tống Tống Hân Diễm, ngài quen ảnh sao?”

Người đàn ông đẹp mắt chợt đứng trước cửa nhà không đi vào: “Quen, đương nhiên là quen.” Hồi thứ sáu dùng mấy chai rượu thiếu chút nữa khiến hắn say chết ở quán bar, thiếu chút nữa thành trò cười cho thiện hạ, phá hủy hình ảnh bề ngoài trong nhiều năm kinh doanh của hắn.

Vừa dứt lời, Tống Hân Diễm mở cửa từ bên trong, cửa kéo vào trong, Trâu Quảng Ngôn và người đàn ông đẹp mắt đồng thời nhìn thấy Tống Hân Diễm với một thân quần áo ở nhà.

Lực chú ý của Trâu Quảng Ngôn đều đặt lên người Tống Hân Diễm đang mặc một chiếc áo len màu trắng, chiếc quần thể thao màu xám: “Anh Tống, em đến nhanh không.”

Thái độ của Tống Hân Diễm vẫn bình thản như thường ngày: “Rất nhanh là đằng khác, vào trước đi, trong nhà hơi lộn xộn, không sao dọn hết được.”

Trâu Quảng Ngôn vội nói không để ý: “Không sao không sao, đó là do anh chưa thấy ổ chó em ở.”

Tống Hân Diễm nghiêng người tránh qua, Liễu Trạch Vũ đứng ở đối diện đè cửa nhà cậu lại: “Chờ đã, tôi cũng muốn vào.”

Tống Hân Diễm liếc hắn một cái: “Hử?”

Liễu Trạch Vũ nói: “Tôi tìm anh Lang.”

Tống Hân Diễm trả lời hắn: “Ảnh không có nhà.”

Liễu Trạch Vũ thầm nghĩ, hắn vừa suy nghĩ rõ ràng, hắn nên quan sát mối quan hệ của Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang nhiều hơn, không ngờ mình mới vừa có suy nghĩ muốn từ bỏ, thì phát hiện Tống Hân Diễm thừa dịp anh Lang không có nhà, liền hẹn tiểu thịt tươi dương quang lúc cười lộ tám cái răng về nhà!

Liễu Trạch Vũ vẫn cứ chen vào, Tống Hân Diễm khinh bỉ nhìn trần nhà, giữ chặt Liễu Trạch Vũ đang muốn bước vào nhà cậu: “Đổi giày đã Liễu Trạch Vũ, tôi lau nhà không dễ vậy đâu!”

Liễu Trạch Vũ bĩu môi, vẫn thay dép lê do Tống Hân Diễm mang ra, so với đôi của Trâu Quảng Ngôn, đôi của hắn có hơi xấu.

Trâu Quảng Ngôn đứng ở một bên ngẫm nghĩ, người đàn ông đẹp mắt này chắc không phải đang theo đuổi anh Tống đâu nhỉ, vậy bọn họ chẳng phải thành tình địch sao, quan sát trang bị trên người Liễu Trạch Vũ, một món phụ kiện còn đắt hơn cả người cậu cộng trên cộng dưới, xem ra sau này mình không nên ăn mặc quá mức sơ sài, phải ăn diện thật đẹp mới có thể khiến anh Tống nhìn cậu nhiều hơn.

Tống Hân Diễm nói với hai người đang đứng ở chỗ thay giày trong huyền quan: “Đứng ở đây làm gì, vào thôi.”

Có đồng nghiệp ở đây, Tống Hân Diễm không thể đuổi Liễu Trạch Vũ đi, dù sao cậu cũng là cấp trên, không muốn thành trò cười cho người khác.

Trâu Quảng Ngôn đi vào phòng khách, đồng thời đánh giá căn nhà Tống Hân Diễm ở.

Phong cách trang hoàng đơn giản, không có nhiều đồ trang trí, nhưng đâu đâu cũng thấy chi tiết sinh hoạt, từ cái gối ôm đáng yêu mềm mại trên sofa đến cái lót ly phổ thông trên bàn trà, đến gần ban công còn thấy một bàn học, trên ấy đặt một cái notebook và một chồng sách, sách tương đối lẫn lộn, có tạp chí kinh tế học, tiểu thuyết bí ẩn thịnh hành đương thời, còn có thực đơn, qua tiếp bên cạnh là một ly nước nho.

Tống Hân Diễm hỏi bọn hắn: “Uống chút gì không? Có nước trái cây, trà và nước.”

Liễu Trạch Vũ vô cùng không khách khí: “Trà.”

Mới do dự một giây đã bị Liễu Trạch Vũ không khách khí giành trước, Trâu Quảng Ngôn nói rất nhanh: “Em uống nước trái cây là được rồi.”

Tống Hân Diễm không cho ý kiến, lúc không chỉnh người, tính tình cũng không tệ lắm: “Ừm, vậy các cậu ngồi đó một lát, nếu cảm thấy chán, điều khiển tivi ở trên bàn, nhấn phím màu hồng là ra.” Nói xong cậu liền vào bếp pha trà, rót nước trái cây, bản lĩnh bên ngoài có thể làm liền làm, dù sao bắt đầu từ ngày mai cậu còn phải làm việc chung với Liễu Trạch Vũ một tuần, không thể trở mặt, cũng không đến nước này.

Thừa dịp nước sôi cậu còn gửi cho Tần Mộ Lang một tin nhắn: Đồng nghiệp đưa vịt sốt tới, tối nay tiện đường mua chút gừng với tỏi về xào ăn thử xem, trong nhà còn có ít rau xanh.

Chỉ một lát sau Tần Mộ Lang đã trả lời: Được, anh còn nửa tiếng nữa là xong, về nhà chắc cỡ sáu rưỡi.

Tống Hân Diễm: Ừm, về thì nhắn một tiếng, em nấu cơm.

Tần Mộ Lang: Dạ dạ dạ.

Mà lúc này Liễu Trạch Vũ và Trâu Quảng Ngôn cùng ngồi trong phòng khách mang kiểu suy nghĩ khác nhau, đề phòng lẫn nhau.

Một người chuẩn bị bắt kẻ thông dâm bất cứ lúc nào, một người chuẩn bị phá hư mấy lời tán tỉnh của đối phương dành cho lãnh đạo nhà mình bất cứ lúc nào.

Lúc Tống Hân Diễm ra khỏi phòng bếp, chỉ mong hai người họ nhanh chóng rời đi.


Vì tác giả hay quên tên/số mình đã đặt nên sau này bọn mình sẽ thống nhất từ được dùng thường xuyên để sửa đổi.

Ví dụ:

  1. Tầng mà 2 anh ở: Tòa nhà 15 (Nhưng khi đọc raw thì tác giả lẫn lộn giữa tòa nhà 16 (của Trâu Quảng Ngôn) và 15)
  2. Tên của Đường Tử Dương (ban đầu tác giả dùng Đường Tử Dương nhưng sau này sửa lại thành Đường Phi Dương, và vẫn cứ lộn qua lộn lại (ĐM))
Vịt sốt

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: