Chương 15 – [… chưa ly hôn]

Chương 15 – [… chưa ly hôn]

Chương 15. Trái đắng

Biên tập: Tinh Vũ

Tống Hân Diễm và Liễu Trạch Vũ thật sự không có gì để nói với nhau, ngược lại nói với người đưa vịt sốt là Trâu Quảng Ngôn thì nhiều hơn chút.

Trâu Quảng Ngôn nói: “Anh Tống, chắc anh biết cách nấu vịt sốt chứ, hấp hay xào đều được, mùi vị vẫn ngon.”

Tống Hân Diễm trả lời cậu: “Được đấy, tối nay cũng không cần mua đồ ăn, thử vịt sốt của cậu luôn.” Cậu sẵn lòng mời Trâu Quảng Ngôn ở lại ăn cơm, nhưng do ban nãy Liễu Trạch Vũ cưỡng chế vào nhà, bây giờ đề cập thì không hay, cậu không muốn ăn cơm trên cùng bàn cơm với Liễu Trạch Vũ.

Có Liễu Trạch Vũ ngồi đây, nhiệt tình của Tống Hân Diễm giảm một nửa, Trâu Quảng Ngôn cũng không ngốc, nhận ra cảm xúc bình thản của cậu dành cho Liễu Trạch Vũ, thầm nghĩ nhất định là tên họ Liễu ngồi đối diện này dây dưa với anh Tống.

Trâu Quảng Ngôn nói: “Anh Tống, anh cũng thích đọc tiểu thuyết bí ẩn à? Em thấy trên bàn anh có sách của Higashino Keigo1.”

Tống Hân Diễm trả lời: “Cũng thường thôi, so với tiểu thuyết huyền huyễn, thì anh thích truyện bí ẩn mang tính suy luận logic hơn.”

Hai mắt Trâu Quảng Ngôn sáng lên, còn nói: “Vậy chắc anh cũng thích phim bí ẩn chứ?”

Tống Hân Diễm nói: “Chỉ cần có logic, diễn xuất của diễn viên ổn, thì anh không kén chọn.”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Aiz, em thích nhất là phim tội phạm kết hơn với bí ẩn, tối hôm qua vừa xem xong 《Cô gái mất tích2》, cảm thấy không tệ lắm.”

Tống Hân Diễm nói: “Anh vẫn chưa xem, khi nào anh có thời gian thì sẽ tìm, tiêu đề hôm nay có giới thiệu cho anh rồi.”

Trâu Quảng Ngôn còn muốn tiếp tục đề tài, có điều Liễu Trạch Vũ đã có chút nôn nóng, không ngờ Tống Hân Diễm thế mà lại như vậy, ở nhà tiếp đón tiểu thịt tươi thì chưa nói, đã thế còn trò chuyện ăn ý đến vậy.

Liễu Trạch Vũ nói: “Chậc, phim bí ẩn tội phạm không tệ, nhưng tôi vẫn thích phim có chiều sâu của Lý An3 hơn.”

Trâu Quảng Ngôn đang nói vô cùng hăng hái: “Nói đến Lý An, ông ấy là đạo diễn người Hoa mà tôi thích nhất, thích nhất là bộ phim 《Cuộc đời của Pi4》của ông, cái kết thật sự rất dọa người.”

Liễu Trạch Vũ suy nghĩ rồi nói: “Tôi thích nhất 《Chuyện tình sau núi5》của ông ấy.”

Trâu Quảng Ngôn nói: “Nhưng 《Chuyện tình sau núi》 rất ngược mà.”

Liễu Trạch Vũ nói: “Vì đó mới là hiện thực, yêu nhau nhưng lại không thể đến cùng với nhau.” Ánh mắt của hắn dừng trên khuôn mặt của Tống Hân Diễm.

Trâu Quảng Ngôn đột nhiên của thấy Liễu Trạch Vũ như đang cố ý ám chỉ điều gì đó, vì hắn nhìn về phía anh Tống.

Tống Hân Diễm không xen lời, cậu không có nghiên cứu chuyên sâu phim ảnh của Lý An, xem thì có xem, nhưng nội dung phim là gì thì xem xong là quên.

Ngồi thêm một lát, Trâu Quảng Ngôn ý thức được mình cần phải về, vì vậy nói với Tống Hân Diễm: “Anh Tống, em có hẹn bạn cùng phòng của em ra ngoài ăn tối, em về trước đây.”

Tống Hân Diễm cũng không tỏ thái độ muốn giữ cậu lại ăn cơm, không chút dài dòng dây dưa nói: “Vậy à, cảm ơn vịt sốt của cậu, còn có lòng mang qua đây.” Lúc Trâu Quảng Ngôn sắp đi, Tống Hân Diễm còn lấy một hộp socola đen mua hồi ở nước ngoài cho Trâu Quảng Ngôn, “Hồi trước ra nước ngoài có mua, trong nhà không có ai ăn, cho cậu.”

Trâu Quảng Ngôn rất kinh hỉ: “Vịt sốt của em còn không bằng socola anh cho.”

“Để đó cũng không có ai ăn, còn không bằng cho người thích hợp, làm việc cho tốt, tranh thủ qua vòng thử việc.”

“Dạ, vậy em đi đây anh Tống.” Trâu Quảng Ngôn còn kéo Liễu Trạch Vũ theo.

Liễu Trạch Vũ tự biết mình khi ở trước mặt Tống Hân Diễm sẽ không kiếm được chỗ tốt, tuy bất mãn động tác kéo của Trâu Quảng Ngôn, nhưng vẫn rời đi cùng.

Tiễn bọn họ ra cửa, Trâu Quảng Ngôn vào thang máy, lúc này chỉ còn mỗi Liễu Trạch Vũ đứng đối diện với Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm thu hồi cảm giác thân thiết khi đối mặt với Trâu Quảng Ngôn, dựa lưng vào khung cửa hỏi hắn: “Cậu cảm thấy nhà tôi thế nào?”

Liễu Trạch Vũ cứng nhắc trả lời: “Chẳng ra làm sao.”

Tống Hân Diễm nói: “Tôi biết cậu muốn làm gì, thật ra rất vô nghĩa, một cây làm chẳng nên non, cậu lưu luyến cái gì ở Tần Mộ Lang? Lúc lên giường anh ấy có thể lấy lòng cậu hay anh ấy có thể chịu đựng được cái tính hở chút cáu kỉnh của cậu.” Trước giờ cậu lười nói chuyện với Liễu Trạch Vũ, nhưng hiện tại cậu đột nhiên có chút tâm tình.

Liễu Trạch Vũ bất thình lình cảm thấy nóng mặt: “Đừng nghĩ quan hệ của chúng tôi bẩn thỉu như vậy, cái gì tính với chả tính*.”

*Tính dục và tính cách.

Tống Hân Diễm vô cùng bình tĩnh, nói: “Vậy cậu rốt cuộc lưu luyến cái gì ở ảnh, ngày qua ngày chạy ngược chạy xuôi theo ảnh, cậu không mệt nhưng tôi nhìn hoài mệt.”

Liễu Trạch Vũ đột nhiên cảm thấy ngữ khí của Tống Hân Diễm vô cùng giống khi trưởng bối dạy dỗ trẻ nhỏ, hắn thẹn quá hóa giận nói: “Cậu quản tôi à, tôi rảnh không được sao?”

Tống Hân Diễm nói: “Đừng ở trước mặt tôi mà bày cái tính đó của cậu, tôi không phải trưởng bối của cậu, lại càng không phải bạn cậu, còn nữa, mời cậu đừng điều tra tôi.”

Trong lòng Liễu Trạch Vũ lộp bộp nhảy dựng: “Cậu sao lại…” biết.

Tống Hân Diễm nói: “Biết vì sao tôi chưa bao giờ có ý cản cậu tiếp cận Tần Mộ Lang không?”

Liễu Trạch Vũ bị tầm mặt lạnh như băng của cậu nhìn chằm chằm khiến cả người không được tự nhiên: “Cậu có ý gì.”

Tống Hân Diễm cũng không thừa nước đục thả câu, nói: “Chẳng có ý gì, chỉ cảm thấy lúc trở thành hàng xóm của tôi, đối với cậu mà nói, hẳn không phải là một sự lựa chọn sáng suốt.”

Tống Hân Diễm không nói nhiều nữa, không muốn ấu trĩ như lũ con nít chỉ muốn giành giật đồ chơi, tình cảm không phải món đồ, không phải cứ tranh giành là có.

Nửa tiếng sau, Tần Mộ Lang về nhà, Tống Hân Diễm nói cho anh biết Trâu Quảng Ngôn và Liễu Trạch Vũ có tới.

Trọng điểm của Tần Mộ Lang không đặt trên Liễu Trạch Vũ, mà là người đưa vịt sốt: “Là tiểu thịt tươi mới đến mà em nói?”

Tống Hân Diễm bày đồ ăn ra dĩa, nói: “Đúng vậy, vịt sốt là cậu ấy đưa, nên em đem hộp socola anh không thích ăn cho cậu ấy.”

Tần Mộ Lang không chút giấu giếm ghen tuông của mình: “Vậy lần sau cậu ta có đến, anh phải ở nhà mới được, các em không thể ở chung một mình với nhau.”

Tống Hân Diễm rất thích anh như vậy: “Đồng nghiệp của em, nghĩ gì bậy bạ đó.”

Nói xong chuyện Trâu Quảng Ngôn, không khỏi nhắc tới Liễu Trạch Vũ: “Rồi rồi, Liễu Trạch Vũ tới làm gì?”

Tống Hân Diễm giống như không để ý, nói: “Vào xem chúng ta ở như thế nào, uống ly trà xong rồi đuổi về.”

Tần Mộ Lang khen cậu: “Em làm đúng lắm.” Anh nhận lấy cái dĩa đã được Tống Hân Diễm xếp xong xuôi, bưng ra bàn cơm.

Lúc vào lại phòng bếp, cả người dính lên người Tống Hân Diễm, cọ lên cọ xuống nhiều lần.

Tống Hân Diễm không kiên nhẫn chọt anh: “Làm gì đó?”

Tần Mộ Lang nói: “Sợ em giận.”

Tống Hân Diễm cười khẽ nói: “Em mà giận cái gì, có thù em sẽ báo ngay tại chỗ, sẽ không chờ anh về rồi trút lên người anh.”

Tần Mộ Lang ngược lại không thể hiện ra cảm xúc đồng tình nào dành cho Liễu Trạch Vũ, nhớ lại trận chơi game so rượu vào tối thứ sáu, Tống Hân Diễm còn thắng Liễu Trạch Vũ.

Anh thở phào một hơi nói: “Anh yên tâm rồi.”

Tống Hân Diễm cởi tạp dề xuống: “Ăn cơm, nói nhiều quá.”

Lúc này, mỗi hộ gia đình đều khác nhau, Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang cũng là người thường, ăn cơm xem tivi lướt di động trò chuyện bát quái, chia sẻ cho nhau những đề tài mà mình cho là thú vị.

Lại nghênh đón một tuần mới.

Ánh nắng ban mai thúc tỉnh tộc đi làm.

Hôm nay người dậy trước là Tống Hân Diễm, cậu chuẩn bị món bánh mì sữa, trái lại Tần Mộ Lang thường chuẩn bị đồ ăn sáng kiểu truyền thống, nếu anh dậy trước thì sẽ tiện tay làm, Tần Mộ Lang cũng không kén chọn, hay mua đồ ăn sáng bên ngoài, còn đứng xếp hàng để mua.

Nhiệt độ ở Quảng thành càng ngày càng tăng, Tống Hân Diễm nhìn nhiệt độ của ngày hôm nay, hỏi Tần Mộ Lang: “Hôm nay cao nhất là hai mươi ba độ, anh mặc quần áo nào?”

Tần Mộ Lang lấy một bộ tây trang ra khỏi tủ quần áo: “Buổi tối có tham gia một hoạt động từ thiện, phải mặc tây trang.”

Tống Hân Diễm chọn cho anh một chiếc áo sơ mi màu đen: “Cái này đi, có vẻ trang trọng.”

“Cà vạt thì sao?”

“Tự mình chọn, mắt nhìn của anh tốt hơn em.”

“Vậy lấy màu bạc.”

Tống Hân Diễm lại lấy cho anh một cái kẹp cà vạt: “Này, đừng quên.”

Sau khi Tần Mộ Lang sửa soạn cho mình xong xuôi: “Sao em còn chưa thay quần áo.”

Tống Hân Diễm có chút buồn rầu: “Còn chưa nghĩ ra.”

Tần Mộ Lang biết từ hôm nay cậu phải qua công ty của Liễu Trạch Vũ ngốc ở đó một tuần, lập tức lấy chiếc đồng hồ hai người họ mua nhân kỷ niệm đầy năm kết hôn ra khỏi ngăn kéo, đeo lên cổ tay Tống Hân Diễm.

“Mang cái này.” Tần Mộ Lang chỉ chỉ đồng hồ của mình, “Lần nào bảo em mang em cũng không mang.”

Tống Hân Diễm thoáng ngây người: “Hở? Ở công ty mà mang đồ còn tốt hơn cả sếp, không tốt lắm đâu.”

Tần Mộ Lang bỗng nhiên trở nên bá đạo: “Em quan tâm hắn làm gì, không cho tháo ra.”

“Aiz, biết rồi.” Tống Hân Diễm đổi đồng hồ cũ mà mình thường hay dùng, thiết kế và chất lượng của đồng hồ mới tốt hơn nhiều.

Tần Mộ Lang thưởng cho cậu một nụ hôn, nhưng bị Tống Hân Diễm ghét bỏ, thành ra Tần Mộ Lang lại ăn diện cho Tống Hân Diễm càng thêm có khí chất thư sinh, nếu không phải Tống Hân Diễm thấy thời gian càng lúc càng muộn, phỏng chừng có thể còn đổi luôn gọng kính của cậu.

Không biết còn tưởng Liễu Trạch Vũ là tình địch của Tần Mộ Lang.

Hôm nay chiếc xe của Tống Hân Diễm không thể lái, Tần Mộ Lang đưa cậu đi làm trước, trên đường nói với cậu: “Cuối tuần này chúng ta đổi xe đi, xe của em cũ quá rồi.”

“Em không thành vấn đề.” Tống Hân Diễm nói.

“Được, đợi anh liên hệ với cửa hàng 4S, cuối tuần chúng ta đi xem xe mới.”

Dọc đường đi, đề tài giữa hai người cứ liên tục, từ nhỏ như kiểm soát thời gian đi vệ sinh, đến lớn như lưu lượng hàng tháng của công ty là bao nhiêu, đến công ty Trạch Thủy, Tần Mộ Lang mới lưu luyến tiễn Tống Hân Diễm xuống xe.

“Có chuyện gì thì nhất định phải nói cho anh biết.”

“Không có việc gì, anh đi làm đi, cũng chẳng phải mấy đứa nhỏ.”

Tống Hân Diễm cảm thấy hôm nay mình cứ như bảo bảo ba tuổi mới đi nhà trẻ, nên lo lắng là mình mới phải, Tần Mộ Lang lo lắng cái gì?

Có lẽ do buổi sáng thứ sáu ngày hôm đó nhìn thấy Tần Mộ Lang, Tống Hân Diễm có vẻ như không tiếp tục lo lắng người này sẽ đột nhiên rời khỏi mình nữa, có lẽ anh thật sự rất để ý đến mình, chỉ là phương thức biểu đạt không giống mà thôi, cậu nghĩ mấy tật xấu của cậu phải nên sửa lại.

Sau khi Tống Hân Diễm xuống xe, gọi điện thoại cho Đường Tử Dương, hỏi cậu đang ở chỗ nào.

Đường Tử Dương đến từ sớm, đang ngồi trong đại sảnh chờ cậu.

Sau khi hai người hội hợp thì đi thẳng vào công ty Trạch Thủy, đến quầy lễ tân thông báo bộ ngành liên quan, không đầy một lúc thì có người lại đây tiếp đón bọn cậu, là một mỹ nữ da trắng eo nhỏ mặc chính trang, nghe nói là trợ lý của Tịch Dương, cô dẫn hai người Tống Hân Diễm lên văn phòng của Tịch Dương, đối phương đang nghe điện thoại, nói hai câu thì tắt.

Tịch Dương hình như không biết tình yêu thù hận giữa Liễu Trạch Vũ và Tống Hân Diễm, rất nhiệt tình với cậu và Đường Tử Dương, còn cố ý bảo người thu dọn chừa ra hai vị trí công tác để bọn họ làm việc.

Tịch Dương nói: “Lần trước các anh có đề cập đến người phụ trách tôi cũng tìm được rồi, đợi tôi gọi bọn họ qua kết nối, quy trình nghiệp vụ liên quan đến công ty bọn họ tương đối rõ ràng, chi tiết ở trên còn hiểu rõ hơn tôi. Nếu có chuyện gì không có cách nào xác định thì có thể tìm tôi bất cứ lúc nào, đây là phòng làm việc của tôi, đây là danh thiếp của tôi.” Thời gian gặp mặt lần trước của bọn họ tương đối ngắn, còn chưa kịp trao đổi danh thiếp, lúc này trao đổi vẫn kịp.

Tống Hân Diễm trả lời: “Được.”

Khi hai người làm cho mọi thứ rõ ràng và chuẩn bị làm việc, Tịch Dương đột nhiên gọi Tống Hân Diễm lại: “Aiz, quản lý Tống, có phải trước kia chúng ta có gặp nhau rồi không, tôi cứ cảm thấy anh nhìn hơi quen mắt.”

“Lần trước chúng ta gặp nhau ở công ty.” Tống Hân Diễm giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo.

“Không phải lần đó, tôi cảm thấy trước đây chúng ta hẳn đã gặp nhau rồi, nhưng lại nghĩ không ra.” Tịch Dương cười cười.

“Chắc là không có đâu.” Tống Hân Diễm ra vẻ không rõ.

“Vậy chắc do ảo giác của tôi.” Tịch Dương lắc đầu nói.

Sau khi kết nối cùng người liên quan ở công ty Trạch Thủy, Tống Hân Diễm nhanh chóng vùi đầu vào công tác, cũng nhận được sự nhất trí khen ngợi của nhân viên công ty Trạch Thủy.

Giữa trưa, khi Liễu Trạch Vũ đến công ty, thì thấy Tống Hân Diễm và nhân viên nhà mình va chạm với nhau, xung quanh tràn ngập bầu không khí yên bình.

Tịch Dương còn đề nghị hắn: “Ây, Trạch Vũ, năng lực nghiệp vụ của quản lý Tống rất mạnh, đúng lúc công ty chúng ta thiếu giám đốc sản phẩm, có muốn đào anh ta qua công ty chúng ta không.”

Liễu Trạch Vũ xoa xoa ngực mình: “Đừng làm phiền tớ.”

Tịch Dương: “Làm sao vậy?”

Liễu Trạch Vũ vô lực nói: “Tức ngực.”

Đào đương nhiệm của bạn trai cũ qua công ty mình, hoàn toàn tự khiến mình ấm ức, mà bực bội hơn chính là, hắn đã làm rồi, cũng nếm trái đắng rồi.


(1) Higashino Keigo là một tác giả người Nhật Bản được biết tới rộng rãi qua các tiểu thuyết trinh thám của ông. Ông từng là Chủ tịch thứ 13 của Hội nhà văn Trinh thám Nhật Bản từ năm 2009 tới năm 2013. (Theo Wiki)

(2) Gone Girl là một bộ phim kinh dị do David Fincher làm đạo diễn và Gillian Flynn chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên năm 2012 của cô. (Theo Wiki)

(3) Lý An là một đạo diễn phim người Đài Loan đã từng ba lần đoạt giải Oscar. Hiện nay ông được xem là đạo diễn gốc Trung Hoa đầu tiên thành công với cả dạng phim nghệ thuật lẫn thương mại tại Hollywood. (Theo Wiki)

(4) Life of Pi là một bộ phim 3D live-action/computer-animated, của Mỹ năm 2012, thuộc thể loại phiêu lưu, tâm lý được David Magee chuyển thể kịch bản từ tiểu thuyết cùng tên của Yann Martel do Lý An đạo diễn (Theo Wiki)

(5) Chuyện tình sau núi là một bộ phim Mỹ của đạo diễn Lý An được trình chiếu vào cuối năm 2005 (Theo Wiki) (Đoạt rất nhiều giải thưởng, phim nói về mối tình giữa hai chàng cao bồi, khá là buồn.)

Cửa hàng 4S – Giống showroom ghê

1 thought on “Chương 15 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: