Chương 16 – [… chưa ly hôn]

Chương 16 – [… chưa ly hôn]

Chương 16. Hiểu rõ

Biên tập: Tinh Vũ

Thật ra Liễu Trạch Vũ cũng không cố chấp với Tần Mộ Lang như vậy, sau khi đầu óc đã bình tĩnh trở lại, rất nhiều chuyện bắt đầu trở nên rõ ràng hơn, hắn cũng nhớ lại nguyên nhân chia tay cuối cùng mà hắn đã lựa chọn quên đi, Tần Mộ Lang chia tay với hắn cũng không có gì đáng trách. Hoặc là do ở nước ngoài nhiều năm, không tìm được người thích hợp, nội tâm bắt đầu vô cùng nhớ về cái năm đơn thuần và tốt đẹp ấy, hắn không phủ nhận là Tần Mộ Lang đối xử với người rất tốt, nửa đêm hắn sẽ ngẫu nhiên nhớ lại trước đây, còn nghe bạn bè nhắc đến Tần Mộ Lang, nói thêm vài lời hắn muốn nghe, kiên quyết đưa ra quyết định thiếu khôn ngoan, rõ ràng đang nắm bài trong tay, bây giờ lại bị hắn đánh lung tung, trong lòng vô cùng bực bội.

Cho nên, lúc ấy vì sao hắn muốn kéo Tống Hân Diễm vào công ty mình chứ, bây giờ đuổi cậu ta về có được không?

Nghĩ rồi nghĩ, Liễu Trạch Vũ không có cách nào làm ra chuyện bôi bác như vậy, tuy hắn là khách hàng, nhưng suy cho cùng vẫn cần làm ăn, không thể trở mặt được.

Tống Hân Diễm làm cùng người phụ trách câu thông sản phẩm với cậu không tệ lắm, giữa trưa còn phụ trách dẫn bọn họ ra ngoài ăn cơm.

Liễu Trạch Vũ cố ý tránh mặt Tống Hân Diễm, cả ngày không đụng mặt đối phương, có điều, không gặp nhau ở công ty cũng không đại biểu không nghe thấy tin tức về Tống Hân Diễm, công ty có nhiều nhóm khác nhau, bát quái ở trong đó có rất nhiều, huống chi còn có một Tịch Dương không rõ chân tướng cứ ghé vào tai hắn khen mãi.

So với năng lực bát quái của đồng nghiệp mắt sắc trong công ty, lời khen ngợi của Tịch Dương trông có vẻ không quá nổi bật.

Bọn họ xoi từ đầu đến chân Tống Hân Diễm từ quần áo là mẫu mới nhất của một thương hiệu nào đó, đồng hồ là phiên bản giới hạn tùy chỉnh của thương hiệu nào đó, có đồng nghiệp còn muốn lợi dụng chiếc xe Tống Hân Diễm lái để phản bác bọn họ, kết quả là bị nhất trí đánh bật về, nhất định là muốn điệu thấp nên mới lái con xe giá rẻ đó, không ngờ xoi nửa ngày, lại là một thiếu gia nhà có tiền.

Hơn thế nữa, có người còn lấy Liễu Trạch Vũ và Tống Hân Diễm ra so sánh, thế mà lại ngang tài ngang sức.

Mấy chuyện bát quái đó Tống Hân Diễm hoàn toàn không biết, giữa trưa Đường Tử Dương ăn đồ ăn bị dị ứng, lúc này đang vừa nôn vừa tiêu chảy, bị Tống Hân Diễm kéo vào phòng cấp cứu bên cạnh công ty Trạch Thủy, bác sĩ cho cậu uống thuốc nhưng vẫn không tốt hơn, nên truyền nước cho cậu.

Coi bộ, mai không thể tiếp tục đến công ty làm việc.

Người nhà của Đường Tử Dương còn chưa tới, Tống Hân Diễm ngồi bên cạnh chăm cậu: “Chuyện của công ty Trạch Thủy anh tạm thời giao cho người mới, bộ dạng bây giờ của cậu có chút dọa người, bác sĩ cũng bảo phải nghỉ ngơi hai ngày.”

Đường Tử Dương nói: “Dạ được, cảm ơn anh Tống.”

Tống Hân Diễm đẩy kính mắt: “Cậu dị ứng với cái gì?”

Vẻ mặt Đường Tử Dương xấu hổ: “Em bị dị ứng với tôm ạ.”

Tống Hân Diễm: “Hèn gì, về sau ăn cái gì thì nhất định phải chú ý.”

Nửa tiếng sau, người nhà Đường Tử Dương đến, Tống Hân Diễm cũng rời bệnh viện đi bố trí công việc cho ngày mai.

Đường Tử Dương hết bệnh thì trực tiếp về công ty, để người mới là Trâu Quảng Ngôn đến thay cậu qua công ty Trạch Thủy, nhận được nhiệm vụ này Trâu Quảng Ngôn cao hứng đến thiếu chút nữa nhảy cẩng lên, cậu không ngờ anh Tống lại tín nhiệm mình đến thế.

Trên thực tế, Tống Hân Diễm chỉ hi vọng nhanh chóng dẫn người mới theo, rồi cậu có thể phân công thêm nhiều công việc, một người ôm hết rất là mệt.

Buổi tối Tần Mộ Lang có tham gia một bữa tiệc tối từ thiện, Tống Hân Diễm đang chuẩn bị lái xe về nhà, nghĩ thầm đợi lát nữa về mình tùy tiện nấu món gì đó hay là mua ở ngoài, còn chưa kịp quyết định, Tống Hân Diễm liền nhận một cuộc gọi từ Tần Mộ Lang.

Vừa khéo Tống Hân Diễm đang đứng chờ thang máy trong hành lang bệnh viện: “Sao thế?”

Tần Mộ Lang hỏi cậu: “Đã về nhà chưa.”

Tống Hân Diễm thổ tào với anh: “Vẫn chưa, chiều nay đưa thằng nhóc Đường Tử Dương vào bệnh viện, ăn tôm, vừa nôn vừa tiêu chảy, người nhà cậu ta vừa qua tiếp quản.”

Tần Mộ Lang lo lắng cho cậu: “Thảm thế à, em không sao chứ.”

Tống Hân Diễm nói: “Em không sao, em không bị dị ứng hải sản.”

Tần Mộ Lang nói: “Vậy cũng tốt. Hân Diễm, có một việc có khả năng nhờ em hỗ trợ.”

Tống Hân Diễm không xác định hỏi anh: “Chuyện gì?”

Tần Mộ Lang nói: “Chiều nay mẹ anh bị gãy tay, dì đã đưa mẹ tới bệnh viện, chiều nay ba anh có buổi họp chính phủ, tài xế cũng không ở, bây giờ em có rảnh có thể giúp anh đưa hai người về không?”

Tống Hân Diễm không có ý từ chối, thật ra cậu không có đề nghị gì với ba mẹ của Tần Mộ Lang, chỉ là khi ở cùng nhau rất gượng ép, lúc trước cậu cảm thấy đối phương hình như không quá thích mình, nên không muốn tiếp xúc quá nhiều, Tần Mộ Lang cũng không ép buộc cậu làm việc mà cậu không thích, bây giờ cần giúp thì có bận cũng phải dành ra một chút, cậu với ba Tần mẹ Tần vẫn luôn duy trì mối quan hệ không thân nhưng cũng không xa lạ.

Tống Hân Diễm nói: “Được, hai người đang ở bệnh viện nào?”

Tần Mộ Lang nói: “Số 1, ở khoa phẫu thuật chỉnh hình, số điện thoại của mẹ chắc em có rồi chứ.”

Tống Hân Diễm suy nghĩ một lát: “Vừa khéo em đang ở Số 1, em qua tìm hai người, anh đang bận, tìm được người em sẽ gửi tin nhắn thoại cho anh.”

“Ừm, nếu mệt quá, giúp mẹ gọi xe chở về nhà cũng được.” Tần Mộ Lang nói.

Tống Hân Diễm bây giờ mới ý thức được, Tần Mộ Lang thật ra rất khoan dung cậu, như thể người đang trốn tránh là chính anh.

“Không sao đâu, không mệt.” Nói cho cùng đấy cũng là mẹ của đối tượng mà mình kết hôn, chắc chắn không thể làm như vậy.

Ngắt điện thoại của Tần Mộ Lang, Tống Hân Diễm trực tiếp vào thang máy tới khoa phẫu thuật chỉnh hình.

Không cần tìm quá lâu, khoa này người đi khám không nhiều lắm, Tống Hân Diễm liếc mắt một cái liền nhìn thấy mẹ Tần Tằng nữ sĩ.

Tằng nữ sĩ cũng nhìn thấy Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm hô: “Mẹ, mẹ không sao chứ.”

Tằng nữ sĩ hiếm khi gặp Tống Hân Diễm, lúc cậu gọi mình có hơi không kịp phản ứng, có điều vẫn đáp lại.

Tằng nữ sĩ nói: “Tàm tạm, bác sĩ bó thạch cao cho mẹ, lấy ít thuốc. Sao con lại đến đây?”

Tống Hân Diễm nói: “Một đồng nghiệp của con bị dị ứng, đưa cậu ấy đến phòng cấp cứu, người nhà cậu ta tới rồi nên con định về, nghe Mộ Lang nói tay mẹ bị thương, anh ấy phải tham dự một bữa tiệc tối từ thiện nên không sao qua đây được, bảo con đưa mẹ về nhà.”

Tằng nữ sĩ nói: “Đến không được cũng không sao, bọn mẹ tự bắt xe về cũng được, con với mẹ ở hai hướng khác nhau.”

Tống Hân Diễm ôn hòa mỉm cười, nhìn đồng hồ: “Không sao ạ, bây giờ bắt xe không tiện, con đưa hai người về.”

Dì cũng phụ họa nói: “Đúng đó, chị, bây giờ chúng ta bắt xe cũng không được.”

Tằng nữ sĩ không từ chối nữa, chỉ là bà không quen ở cùng với Tống Hân Diễm, nhóm ba người đi ra bãi đỗ xe.

Tằng nữ sĩ bị thương thế nhưng không có cao lãnh như lúc Tống Hân Diễm mới gặp, giữa khuôn mặt lộ ra sự mỏi mệt, kiểu tóc cũng có chút rối loạn, giữa kẽ hở còn có thể nhìn thấy vài sợi tóc bạc, Tống Hân Diễm không biết nên nói gì, cúi đầu đỡ bà vào xe.

Đón được người, Tống Hân Diễm gửi cho Tần Mộ Lang một tin nhắn, nói cho anh biết mình đã đón người rồi.

Xe rời khỏi bệnh viện, nhập vào dòng giờ cao điểm, sau khi Tống Hân Diễm qua được một đoạn tắc nghẽn nhất, chủ động bẻ lái qua một con đường khác, người ngồi ở phía sau cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn một ít.

Ba Tần cũng gọi điện cho Tằng nữ sĩ để hỏi hang tình hình, bà đem chuyện Tống Hân Diễm đến đón người từng cái đều nói hết, Tống Hân Diễm đang lái xe nên không để ý bọn họ nói gì, chạy khoảng bốn mươi phút mới chở được Tằng nữ sĩ và dì về nhà.

Tống Hân Diễm không chỉ lái xe vững vàng, mà còn đưa họ đến tận cửa.

Sau khi Tằng nữ sĩ vào nhà, cười ôn hòa với Tống Hân Diễm: “Hân Diễm, ở lại ăn cơm xong rồi về, Mộ Lang không có ở nhà, con về tự mình nấu cũng không kịp, mấy đứa trẻ tuổi các con cứ gọi đồ ăn ngoài ăn không tốt cho bản thân chút nào, nhiều dầu nhiều muối.”

Tống Hân Diễm trả lời: “Bọn con không hay gọi đồ ăn ngoài, đi làm về đều tự mình nấu ăn.”

Tằng nữ sĩ ngồi trên sofa, mọi việc còn lại đều có dì giúp bà làm: “Xem ra lần trước Mộ Lang không lừa mẹ, nó bảo các con thường ở nhà nấu cơm.”

Tống Hân Diễm nhớ lần trước Tần Mộ Lang về nhà, cũng là lần Liễu Trạch Vũ đến chơi ăn cơm.

Biết mối quan hệ chung giữa ba mẹ và Tống Hân Diễm, Tần Mộ Lang ít khi đề cập về chuyện của ba mẹ anh trước mặt cậu, sợ cậu không vui.

Tống Hân Diễm cười nhẹ với Tằng nữ sĩ: “Dạ, bọn con hay tự mình xuống bếp lắm, lúc nào cả hai đều vội thì sẽ ăn ở nhà hàng bên ngoài, cuối tuần đều tự nấu.”

“Vậy cũng tốt, trong nhà có rất nhiều rau quả tươi do chú mấy đứa mang qua, khi nào về thì mang một ít, mẹ với ba con ăn cũng không nhiều.”

Tống Hân Diễm không có chỗ để từ chối, chỉ có thể đáp ứng, Tằng nữ sĩ đối xử tốt với cậu thì chính là đối xử tốt với Tần Mộ Lang.

Trước kia giữa bọn họ có thể có chút hiểu lầm, nhưng người trưởng thành sẽ không tự bóc vết sẹo của mình, trên mặt cũng như thế.

Tống Hân Diễm gọi cho Tần Mộ Lang bảo mình sẽ ở lại nhà anh ăn cơm tối, Tần Mộ Lang lập tức tỏ vẻ tối nay mình sẽ qua đó một chuyến.

Tần Mộ Lang còn gọi cho mẹ mình một cuộc điện thoại an ủi, không lâu sau, cỡ chừng năm phút, còn tỏ ý bảo mình sẽ qua đó.

Trên khuôn mặt của Tằng nữ sĩ lộ ra sự thoải mái, cười con trai: “Mẹ cũng không ăn tươi Hân Diễm của con, nhìn con gấp gáp chưa kìa.”

Tần Mộ Lang nói: “Ba mẹ lúc nào cũng nghiêm túc.”

Tằng nữ sĩ nói: “Là do chúng ta sai à, cái thằng nhóc này.”

Tần Mộ Lang lại nói: “Con phải ngồi thêm chốc nữa, nhớ để cơm cho con, lát về còn phải lấp đầy bụng.”

Tằng nữ sĩ chịu không nổi nhất là việc Tần Mộ Lang đói bụng: “Rồi, xong việc thì nhanh về.”

Tống Hân Diễm an vị trên sofa uống trà đọc tin tức, cũng không biết Tằng nữ sĩ nói gì với Tần Mộ Lang, nhưng cười nói vui vẻ như thế, chắc là Tần Mộ Lang chọc bà vui vẻ lắm.

Ba người Tống Hân Diễm, Tằng nữ sĩ và dì cùng ăn tối, chưa biết bao giờ Tần Mộ Lang mới tới, bọn họ cũng không chờ.

Sau bữa cơm tối, lúc Tống Hân Diễm chờ đến mức sắp sốt ruột, Tần Mộ Lang đã cởi com lê và ba Tần cùng nhau vào cửa.

Nhìn thấy Tần Mộ Lang, Tống Hân Diễm căng thẳng cả buổi tối mới trầm tĩnh lại.

Tống Hân Diễm thuận tay nhận lấy áo khoác của Tần Mộ Lang, quên mất đây không phải là nhà mình, không biết phải treo ở đâu, Tần Mộ Lang phản ứng rất nhanh, tự mình treo áo lên.

Tằng nữ sĩ thấy hết một màn này, năm đó, Liễu Trạch Vũ thường xuyên đến nhà chơi, nhưng tới tận bây giờ chưa lần nào cầm áo khoác thay Tần Mộ Lang. Hiện tại thấy Tống Hân Diễm theo bản năng mà làm, có đối lập, song vẫn cảm thấy chàng trai trẻ này thật sự là đang cùng sống với con trai mình.

Ba Tần trông khá nghiêm khắc, nhưng đối xử với mọi người xem như thân thiết, không quá thân quen với Tống Hân Diễm, nên không nồng nhiệt quá mức, cũng không cố tình bỏ bê.

Sau lần đầu tiên gặp mặt đã ra oai phủ đầu với Tống Hân Diễm, con của ông không ít lần có ý kiến với hai vợ chồng họ, bây giờ đối mặt với Tống Hân Diễm, hai vợ chồng bọn họ vẫn có chút không quen.

Tần Mộ Lang quen thói khoát tay lên lưng Tống Hân Diễm: “Có để lại cơm tối cho anh không?”

Tống Hân Diễm nghiêng đầu trả lời anh: “Có để, có canh đầu cá anh thích.”

Dưới cái nhìn lom lom của ba mẹ, Tần Mộ Lang kéo Tống Hân Diễm vào phòng bếp tìm đồ ăn.

Ba Tần mẹ Tần nhìn nhau, hiểu rõ.

Sao bọn họ lại cảm thấy con của mình còn để ý đến người khác chứ?

Cách biểu đạt tình cảm của con họ trắng trợn như thế, bọn họ chưa bao giờ được nhìn thấy.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: