Chương 17 – [… chưa ly hôn]

Chương 17 – [… chưa ly hôn]

Chương 17. Lỡ miệng nói

Biên tập: Tinh Vũ

Tần gia nằm trong tiểu khu đã nhiều năm tuổi, bên ngoài nhìn thì giống nhau, nhưng trang trí bên trong thì vẫn tốt, phù hợp với sở thích của người trung lão niên, chí ít ba Tần rất thích phong cách trang hoàng như hiện tại.

Từ nhỏ Tần Mộ Lang đã không thích nội thất gỗ lim, nên không có bất kỳ ý kiến gì về điều này, sau khi dọn ra ngoài ở, chủ yếu là sống sao cho thoải mái, sở thích của Tống Hân Diễm không khác anh lắm, thích kiểu cách hiện đại đơn giản.

Tống Hân Diễm cùng Tần Mộ Lang ngồi trong phòng ăn giải quyết cơm tối của anh, ba Tần cũng tiến vào uống một chén canh đầu cá.

Ba Tần nhìn thì nghiêm túc, nhưng ngữ khí vẫn gắng sức nhẹ đi một tí, sau khi đặt chén xuống, ông hỏi Tần Mộ Lang: “Gần đây bận lắm à?”

Tần Mộ Lang húp nốt phần còn lại, nói: “Cũng tạm, nhưng không tăng ca.”

Công ty Tần gia hiện nay do ba Tần quản lý, Tần Mộ Lang nghĩ thầm mình cũng có sự nghiệp, tạm thời không có ý định tiếp quản, một bên là ngành công nghiệp vật lý, một bên là ngành công nghiệp internet, ba Tần còn trẻ, có thể tiếp tục làm thêm mười mấy năm, Tần Mộ Lang chẳng lo lắng chút nào.

Ba Tần hỏi anh: “Tiết thanh minh mấy đứa có thời gian trống chứ?”

Tần Mộ Lang nói: “Còn chưa biết, nhưng sao vậy ạ?” Ông chỉ chỉ Tống Hân Diễm, “Con có sắp xếp gì trong Tiết thanh minh không.”

Tống Hân Diễm không ngờ ba Tần lại đột nhiên hỏi cậu, nói: “Trong tình huống bình thường thì ngày nghỉ dựa theo quy định nghỉ của nhà nước ạ.”

Ba Tần nói: “Từ khi mấy đứa kết hôn cho đến bây giờ cũng không đi gặp ông nội, năm nay dù thế nào thì cũng phải đi một lần.”

Tần Mộ Lang gật đầu nói: “Dạ, con sẽ cố gắng dành ra thời gian.”

Ba Tần nói: “Vậy đi, chiều theo thời gian của mấy đứa.”

Tần Mộ Lang hỏi ông: “Mẹ con năm nay chắc không đi được đâu nhỉ, tay mẹ nên ở nhà dưỡng.”

Tằng nữ sĩ được nhắc đến đúng lúc đi vào phòng ăn: “Mẹ thì xem tình hình, còn hơn nửa tháng nữa mới đến thanh minh, chắc là có thể sớm tháo thạch cao xuống.”

Tần Mộ Lang nói: “Lần trước Hân Diễm bị thương ở tay cũng phải bó thạch cao một tháng.”

Tằng nữ sĩ hỏi Tống Hân Diễm: “Bó thạch cao lúc nào, nghiêm trọng không?”

Tống Hân Diễm sửng sốt, cái lần cậu bị thương ở tay đến mức phải bó thạch cao đã là chuyện của bốn năm năm trước, lúc ấy hình như Tần Mộ Lang còn chưa cùng cậu ở một chỗ, hai người họ hình như cũng chưa nhận thức nhau.

Tống Hân Diễm không chút hoang mang trả lời: “Năm năm trước bị chấn thương, bây giờ đỡ rồi.” Nghĩ đến tình trạng bi thảm của mình vào lúc đó, cậu còn nói thêm, “Mẹ nhất định phải giữ gìn tay mình.”

Cậu bị thương ở tay trái, lúc đó chỉ sống một mình, Cao Vân Thư không phải là người sẽ chăm sóc người khác, cũng không cần phải nhờ y giúp, cậu cũng không muốn gây phiền phức cho người khác, nên tay lúc ấy cũng không được chú ý quá tốt, đến bây giờ tay trái vẫn không thể dùng quá sức, bác sĩ có nói cậu phải dùng thiết bị bảo vệ cổ tay trong giai đoạn sau, nếu không vì lần này, cậu còn không nhớ được chuyện đó.

Tằng nữ sĩ cười nói: “Đương nhiên.” Lại nói với Tần Mộ Lang và ba Tần, “Ba con hai người ăn xong thì mau để dì dọn dẹp.”

Bốn người rời khỏi phòng ăn, nghỉ ngơi một lát, Tần Mộ Lang liền nói với ba mẹ là mình chuẩn bị về.

Ba Tần và Tằng nữ sĩ không có ý định giữ bọn họ ở lại, nhìn ra Tống Hân Diễm không thoải mái lắm, để bọn họ về sớm cũng tốt.

Lần này về nhà, Tần Mộ Lang xách một túi rau quả trái cây thật bự, Tống Hân Diễm ôm một cái thùng nhỏ, bên trong chứa trứng gà sạch, mọi thứ đều được bọn họ đặt trong cốp sau.

Tần Mộ Lang lúc dự tiệc tối có uống chút rượu, là tài xế đưa anh tới đây, lúc này chỉ có thể để Tống Hân Diễm lái xe.

Vừa lên xe, Tần Mộ Lang liền cầm lấy tay Tống Hân Diễm: “Thật ra ba mẹ bọn họ chỉ không giỏi biểu đạt, không có ác ý gì với em, lần trước anh về mẹ còn bảo chúng mình ít mua đồ ăn ngoài thôi.”

Tống Hân Diễm thưởng thức đầu ngón tay của anh, cậu chưa bao giờ nghĩ về chuyện ba mẹ Tần Mộ Lang sẽ thay đổi thái độ: “Em biết, em có thể cảm nhận được.” Vấn đề hiện tại không phải là ba mẹ của anh, “Hỏi anh chuyện này đã.”

Tần Mộ Lang nói: “Chuyện gì?”

Tống Hân Diễm cười như không cười nhìn anh: “Sao anh biết tay em từng bị thương.”

Vẻ mặt Tần Mộ Lang hơi mất tự nhiên, đang nghĩ nên lái chuyện này như thế nào, thế nhưng anh biết, trốn không thoát.

Tống Hân Diễm không tiếp tục hỏi đến cùng, mà khởi động xe, chạy về hướng nhà mình.

Cậu cảm thấy Tần Mộ Lang biết tay mình bị thương, không phải là chuyện xấu gì.

Khi gặp đèn giao thông đầu tiên, Tần Mộ Lang xuất thần nhìn chòng chọc sườn bên của Tống Hân Diễm, trên mặt lóe lên một chút ngượng ngùng, nói: “Khi em vào công ty chưa được bao lâu, anh đã biết em.”

Sau khi Tống Hân Diễm tốt nghiệp, vào công ty Thịnh Dương, hai năm kinh nghiệm công tác của cậu sau khi tốt nghiệp là được tích lũy ở đây, sau này vì hai người quyết định kết hôn, cậu cũng không hi vọng mình sẽ bị chú ý quá nhiều, dứt khoát làm thủ tục từ chức, vì thế liền điệu thấp tiến vào công ty hiện tại làm một quản lý sản phẩm bình thường, ba năm trước Thịnh Dương còn chưa nổi danh như bây giờ.

Dựa theo ký ức của Tống Hân Diễm, cậu hẳn phải làm trong công ty nửa năm mới “lần đầu tiếp xúc” với Tần Mộ Lang, lúc ấy cậu còn đang cố gắng công tác dưới tầng chót của công ty, mỗi này đều có một lượng lớn công việc, hoàn toàn vắt kiệt hết thời gian cá nhân của cậu, công ty có nhiều người như vậy, sao Tần Mộ Lang lại biết mình.

“Anh không nói với em.” Nội tâm Tống Hân Diễm có chút kinh ngạc, Tần Mộ Lang còn biết mình sớm hơn cả trong tưởng tượng của mình.

Tần Mộ Lang nói: “Khi đó em vẫn chưa chuyển chính thức, còn đang ngây ngô tốt nghiệp.”

Tống Hân Diễm tự mình trêu chọc: “Anh có thể nói thẳng ra là trẻ người non dạ.”

Tần Mộ Lang mãnh liệt phản bác: “Không, em không phải, em thông minh thế mà.”

Khen ngợi một cách tự nhiên và chân thành đến như vậy, không biết phải trả lời ra sao: “Ừm, sau đó làm sao anh biết em.”

Tần Mộ Lang nói: “Trong căn tin ở công ty, hôm đó anh với vài cao tầng ở công ty đến ăn cơm trưa, em với đồng nghiệp trong ngành của em cũng ở đó, đồng nghiệp của em đi đường không chú ý, không cẩn thận đụng vào một cô gái, cô gái đó trượt chân xuống cầu thang, dưới tình thế cấp bách em giữ chặt cô gái có chút trọng lượng đó, cả hai lăn xuống cầu thang, tay em bị gãy vào lúc này.”

Tống Hân Diễm gật gật đầu, Tần Mộ Lang miêu tả chi tiết rất rõ ràng, bản thân cậu lúc ấy không chú ý quá trình: “Em không nhớ rõ, nhưng tay em đúng là gãy vào lúc đó, bó thạch cao một tháng.” Lúc đó thật sự chỉ kéo người theo phản xạ, không ngờ đối phương là một cô gái mập mạp, rồi cả hai song song lăn xuống cầu thang.

Tần Mộ Lang nói: “Sau khi gãy tay em vẫn kiên trì đi làm mỗi ngày.”

Lúc này Tống Hân Diễm không dám nhìn ánh mắt của Tần Mộ Lang, cậu nói: “Vì là người mới, không thể xin nghỉ mỗi ngày.”

Nhắc đến chuyện gãy tay, Tần Mộ Lang lại nghĩ tới một việc: “Anh nhớ lúc đó anh bảo chủ quản của em phê cho em nghỉ một tuần.”

Tống Hân Diễm chỉ có thể lâm thời lấy cớ: “Có nghỉ mà, chỉ là chưa đầy một tuần thôi.” Lúc đó cậu chỉ muốn học thêm một chút, hơn nữa một mình cậu làm tổ ở nhà sẽ suy nghĩ vẩn vơ, nên liền lựa chọn đi làm, cũng dẫn đến cổ tay trái của cậu đến bây giờ vẫn không dùng sức quá mạnh được.

“Cuối tuần đi bệnh viện kiểm tra lại cổ tay đi.” Tần Mộ Lang biết Tống Hân Diễm thường không hay dùng tay trái, anh có thể nhận ra.

Tống Hân Diễm hỏi anh: “Không phải cuối tuần đi xem xe à?”

Tần Mộ Lang nói: “Buổi sáng đi bệnh viện kiểm tra, buổi chiều đi xem xe.”

Tống Hân Diễm nhắc nhở anh: “Khoa phẩu thuật chỉnh hình không làm việc cuối tuần.”

Ngữ khí của Tần Mộ Lang vô cùng kiên định nói: “Vậy thì chọn một ngày, trong tuần này anh sẽ để trống nửa ngày để đi với em.”

Tống Hân Diễm rất thích Tần Mộ Lang luôn kiên trì làm chuyện của chính mình, như vậy sẽ khiến cậu cảm giác, người này quan tâm đến mình.

Không cần suy nghĩ nhiều, Tống Hân Diễm lập tức đáp ứng: “Đi thì đi, sáng thứ sáu.”

Tần Mộ Lang tựa vào ghế dựa nói: “Vậy anh hẹn sẵn sáng thứ sáu.”

“Ừm.” Đang lái xe, Tống Hân Diễm không dám hỏi nhiều sau chuyện Tần Mộ Lang còn biết trước mình, cậu sợ mình sẽ bị kích thích làm run tay, rồi hai người cũng chỉ có thể gặp lại ở kiếp sau.

Tần Mộ Lang cũng đang vắt óc tìm từ, làm sao mới có thể giải thích chuyện mình lặng lẽ quan tâm đến Tống Hân Diễm lúc còn trẻ tuổi sao cho mình không giống tên cuồng theo dõi.

Dọc đường đi, Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm tán gẫu với nhau về tình hình của chủ quản ngành của cậu lúc ấy.

Tống Hân Diễm nói: “Em nhớ lúc đó hắn còn rất được hoan nghênh, biết ăn nói, mỗi lần mở hội nghị sản phẩm đều mang tư thái quần hùng khẩu chiến, làm mấy chủ quản ngành khác không phản bác được câu nào.”

Tần Mộ Lang nói: “Hắn rất tốt, năm ngoái hắn dẫn một nhóm dự án chia sẻ, làm rất xuất sắc. Có điều hôm nay hắn xảy ra một chút việc.”

Tống Hân Diễm hiếu kỳ hỏi: “Sao vậy?”

Tần Mộ Lang nói: “Đêm hôm qua hắn bị cướp giật, trái lại bắt được tên cướp rồi đập tên đó, sáng hôm nay cảnh sát dẫn hắn đi bồi thường cho tên cướp ấy.”

Tống Hân Diễm cười: “Gì vậy trời? Bây giờ làm cướp mà còn có lý như vậy.”

Hai người nói về những thứ mình gặp được sáng nay, chưa đầy một lúc thì về đến nhà, đường cái vào ban đêm không có nhiều xe, nên nửa tiếng cũng có vẻ không lâu như vậy, quan trọng chính là, hai người họ cùng một chỗ, sẽ luôn có đề tài nói mãi không dứt.

Về đến nhà thì đã khuya, trực tiếp tắm rửa lên giường ngủ.

Tống Hân Diễm tắm xong trước, ôm máy tính bảng chờ Tần Mộ Lang, khóe miệng khẽ nâng lên.

Cậu rất ngạc nhiên, lúc mình chưa chủ động tiếp cận Tần Mộ Lang, rốt cuộc anh đã đối xử với mình khi đó như thế nào.

Tối nay Tần Mộ Lang tắm lâu hơn so với ngày thường một chút, còn đang cố gắng sắp xếp ngôn ngữ, nếu không phải tối nay mình lỡ miệng nói, thì bây giờ nội tâm sẽ không có cảm giác xấu hổ, chân tướng cái mao đầu tiểu tử*, rõ ràng ở phương diện nào đó đã là thân kinh bách chiến.

*Ý chỉ tính tình bồng bột, ham thích (ở nam) trong chuyện ấy ấy

Tần Mộ Lang thành công luộc mình thành tôm.

Tống Hân Diễm đang xem một chương trình tạp kỹ trinh thám, lúc Tần Mộ Lang bước ra, cậu lập tức lợi dụng kỹ thuật trinh thám vừa học được phát hiện sự mất tự nhiên ở đối phương.

Cậu gối lên chăn nhìn chăm chăm Tần Mộ Lang, suy nghĩ trong lòng thốt ra: “Tắm còn lâu hơn bình thường, ánh mắt né tránh, Tần tiên sinh có gì lạ lạ.”

Tần Mộ Lang bị cậu nhìn khiến da đầu run lên, có đôi khi anh hy vọng Tống Hân Diễm đừng cơ trí như vậy, vứt khăn tắm quấn bên hông đi, anh trực tiếp nhào lên giường, đặt Tống trinh thám dưới thân.

Làm bộ hóa thân thành “hung thủ” có bộ mặt dữ tợn: “Trinh thám đại nhân, đúng là tôi rất kỳ lạ, nhưng tôi cảm thấy em sẽ không muốn biết tôi kỳ lạ ở chỗ nào.”

Tống Hân Diễm ngửa đầu lom lom nhìn anh, chân thành tha thiết nói: “Nhưng em muốn biết ài.”

“Vậy thì chỉ có thể cho em nếm thử sự lợi hại của tôi.” Tần Mộ Lang cúi đầu nhay nhay vành tai của cậu, một trong những nơi mẫn cảm của Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm rên rỉ ra tiếng, rất nhanh, bọn họ đã bị tình dục nói không thành lời khống chế, tận hưởng cuộc sống ban đêm thuộc về họ.

Một giờ…

Hai giờ…

Trước khi Tống Hân Diễm ngủ, thều thào nói: “Có phải anh quên nói chuyện gì với em không.”

Tần Mộ Lang chui vào ổ chăn, ôm cậu, ra vẻ bình tĩnh nói: “Nhớ không nổi, sáng mai lại nói, còn phải đi làm nữa đó.”

Không lâu sau, Tống Hân Diễm nhắm hai mắt lại, thiếp đi.

Tần Mộ Lang thấy vậy nên thoải mái, miễn không để anh nói mấy chuyện xấu hổ đó là tốt rồi.

Cách thể hiện như thế này của anh chắc gọi là ngại ngùng nhỉ, càng để ý thì càng không dám nhắc lại việc ngốc nghếch mình đã làm.

Next→

1 thought on “Chương 17 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: