Chương 18 – [… chưa ly hôn]

Chương 18 – [… chưa ly hôn]

Chương 18. Bát quái nội bộ

Biên tập: Tinh Vũ

Đêm qua điên cuồng suốt hai giờ, Tống Hân Diễm ngủ rất say, lúc dậy còn sớm hơn Tần Mộ Lang.

Tâm trạng của cậu rất tốt, cố ý nấu cháo rau cải, hấp lại món sủi cảo nhân thịt heo hạt bắp, sủi cảo phương nam khác với phương bắc, vỏ rất mỏng, phần đỉnh không quá lớn, có thể một hơi ăn hết.

Lúc Tần Mộ Lang rời giường thì bữa sáng đã bưng đến trước mặt anh, bình thường đều do anh phụ trách làm bữa sáng kiểu truyền thống, Tống Hân Diễm phụ trách ốp la thịt nguội bánh mì kiểu Tây đơn giản, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo*.

*Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Khi không tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp. Ý nói sự manh nha của những kẻ mưu mô lấy lòng kẻ khác để thực hiện mưu đồ của mình.

Anh không dám bày tỏ tiếng lòng của mình.

Tống Hân Diễm tự mình múc một muỗng nhỏ đưa đến miệng Tần Mộ Lang: “Bữa sáng hôm nay thế nào?”

Nếm một muỗng cháo rau cải không mặn không nhạt, Tần Mộ Lang thật lòng khen ngợi cậu: “Rất thơm, nấu còn ngon hơn anh, em bỏ gì vào trong đó vậy?”

Tống Hân Diễm đưa muỗng cho anh, nói: “Một ít dầu vừng.”

Sủi cảo đi kèm với cháo rau cải, không dầu không ngấy, Tần Mộ Lang không cẩn thận liền húp hai chén.

Tống Hân Diễm chỉ ăn một chén, cậu ăn cháo tương đối chậm, hơi sợ nóng, sẽ từng chút từng chút chậm rãi ăn, Tần Mộ Lang thì ngược lại, anh thích ăn nóng, xử lý xong hai chén cháo, toàn thân đều nóng hầm hập.

“Tối nay nhiệt độ sẽ giảm, em mang thêm một cái áo khoác đi.” Tần Mộ Lang ăn uống no đủ, nhắc nhở Tống Hân Diễm chú ý thân thể, cố gắng lảng sang chuyện khác, không cho Tống Hân Diễm có cơ hội hỏi lại vấn đề tối hôm qua. kaifijun.wordpress.com

Song, Tống Hân Diễm dường như chưa tính đến việc truy hỏi Tần Mộ Lang, hồi sáng lúc cậu dậy, toàn thân sảng khoái tinh thần. Cậu cũng đã nghĩ thông, nếu tối hôm qua Tần Mộ Lang đã thừa nhận từ cái hôm mình bị thương đã chú ý tới mình, thì trong lòng cậu sẽ không giả vờ như Liễu Trạch Vũ, lưu lại nhưng điều đơn giản lại tốt đẹp này là tốt rồi, cậu sợ mình cứ hỏi mãi, sẽ đau lòng.

Hỏi Tần Mộ Lang rốt cuộc có thích mình chút nào hay không?

Hỏi Tần Mộ Lang hiện tại có thật sự yêu mình hay không?

Hỏi Tần Mộ Lang trong lòng có còn Liễu Trạch Vũ hay không?

Mấy vấn đề này đều không ổn, truy cứu chuyện quá khứ đối với họ mà nói, hình như không phải là ý kiến hay.

Sau khi biết đáp án, nên làm gì đây.

Tống Hân Diễm vô cùng khẳng định chính mình sẽ không rời khỏi Tần Mộ Lang, không thể tưởng tượng được trong sinh hoạt lại không có Tần Mộ Lang liệu mình có nổi điên không, hiện tại đã có một phần hồi ức trân quý thỏa mãn nhu cầu nội tâm của mình, cậu chỉ phải thật quý trọng nó thôi, không cần phá hỏng nó, cũng không cần truy cứu nó, chỉ cần nó ở nơi đó, cậu đã cảm thấy an lòng và thỏa mãn.

Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm đồng thời rời khỏi nhà, vào thang máy bắt gặp Liễu Trạch Vũ dùng có hơi quá nhiều nước hoa.

Mấy hôm trước so đo với Tống Hân Diễm, trong lòng Liễu Trạch Vũ vẫn còn tức đến nghẹt thở, nên không thèm chào hỏi hai người bọn họ, cách làm có hơi ấu trĩ, nhưng chưa khiến ba người rơi vào tình trạng xấu hổ.

Trên mặt Liễu Trạch Vũ chẳng có ý cười, trò chuyện cùng Tần Mộ Lang: “Anh Lang.”

Tần Mộ Lang thản nhiên đáp lại: “Ừm.”

Ngược lại Tống Hân Diễm chủ động nói: “Sớm ha.” Trải qua một buổi tối Tần Mộ Lang lỡ miệng nói, hiện tại cậu vẫn cảm thấy bài xích Liễu Trạch Vũ như cũ, nhưng làm sao cũng không phá được tâm trạng đang tốt của cậu, mặt khác, cũng không muốn khiến Tần Mộ Lang khó xử.

Liễu Trạch Vũ ngại duy trì hình tượng tốt trước mặt Tần Mộ Lang, trả lời: “Sớm.”

Thang máy nhanh chóng có nhiều người tiến vào, càng đi xuống tầng trệt, trong thang máy chứa càng nhiều người, càng lúc càng chật chội, Liễu Trạch Vũ bị một nữ sĩ chưa trang điểm dồn vào góc, Tống Hân Diễm thì bị Tần Mộ Lang đứng đằng sau ôm vòng một tay, để tránh cho người đằng trước chen chúc đụng cậu, hai người thay đổi vị trí, Tần Mộ Lang đưa lưng về phía người vào, Tống Hân Diễm thì dựa lưng vào vách tường thang máy.

Tống Hân Diễm đã quá quen hình thức sống chung của hai người, cũng không cảm thấy không đúng chỗ nào, cậu dùng tay rảnh chỉnh cổ áo sơ mi và cà vạt của Tần Mộ Lang một chút, hai người nhỏ giọng nói chuyện.

Tống Hân Diễm: “Tối ra ngoài ăn cơm, uống ít rượu xíu.”

Tần Mộ Lang: “Yên tâm, bọn họ sẽ không chuốc anh, nhiều lắm là anh uống một ly. Tối nay em không có xe, làm sao mà về?”

Tống Hân Diễm: “Em bắt xe hoặc ngồi tàu điện ngầm, xem tình hình đã.”

Tần Mộ Lang: “Ừm, đã không muốn chen chúc thì gọi lái xe qua đó đón em.”

Tống Hân Diễm: “Kẹt xe lắm, chờ lái xe tới thì em đã về đến nhà rồi.”

Tần Mộ Lang: “Rồi rồi, chưa biết chừng họp xong thì anh cũng khỏi cần ra ngoài ăn cơm luôn.”

Hai người không coi ai ra gì mà thì thầm, như thể có nói cũng không nói hết, Liễu Trạch Vũ ở một bên nhìn bọn họ, cảm thấy mắt đau quá, đặc biệt lúc Tống Hân Diễm nghiêng tai nghe Tần Mộ Lang nói, còn để lộ hồng ngân vô cùng dễ thấy trên cổ, đây rõ ràng là khoe khoang mà.

Hắn quả thật không tin nổi vì sao lúc trước hắn lại quyết định mua căn nhà này.

Quả đúng như lời anh hắn nói, làm việc mà xúc động bất kể hậu quả, ba phút bồng bột, thường sẽ hối hận quyết định mình đã đưa ra.

Xuống tầng hầm để xe cũng không còn mấy người, Liễu Trạch Vũ không chờ cửa thang máy mở hết đã lao tới xe của mình, tốc độ nhanh đến mức khiến người hoài nghi hắn có phải đã từng xuất hiện không.

Tống Hân Diễm ra khỏi thang máy mới nhớ một chuyện: “Nhớ rồi, tối nay em có thể ngồi cùng xe đồng nghiệp.”

Tần Mộ Lang nhướng mày: “Cùng em đến Trạch Thủy không phải là Đường Tử Dương à?”

Tống Hân Diễm: “Hôm qua cậu ấy ăn nhầm đồ nên bị tiêu chảy, bây giờ chắc còn ở trong bệnh viện, em bảo cậu ấy khi nào khỏe thì về công ty làm, em nán ở bên Trạch Thủy chỉ có một tuần, tài liệu thu thập cũng được kha khá rồi.”

Tần Mộ Lang: “Vậy cũng được, có phải cái người mới bữa cho em vịt sốt không.”

Tống Hân Diễm: “Đó, chính là cậu ấy.”

“À.” Tần Mộ Lang tự dưng có cảm giác nguy cơ khó hiểu.

Nhìn vào gương, thấy mình vẫn đẹp trai ngời ngợi như trước, lại tự tin hẳn.

Hai người hình như quên khuất ông chủ Trạch Thủy, chỉ nhìn thấy một chiếc xe thể thao xanh ngọc phi thẳng ra khỏi bãi đỗ xe.

Liễu Trạch Vũ gần đây không còn quấn quýt Tần Mộ Lang nữa, cách nhìn hai người bọn họ hình như chẳng thuận mắt. Cấm reup

Tống Hân Diễm cũng không quan tâm, về phần Tần Mộ Lang, anh ước gì Liễu Trạch Vũ đừng có cản trở sinh hoạt của anh nữa, chính mình còn đang rối rắm mấy chuyện khác, chẳng hơi đâu ôn chuyện cũ với Liễu Trạch Vũ.

Xe của Tần Mộ Lang và xe của Liễu Trạch Vũ trước sau chạy tới tầng dưới của cao ốc, công ty Trạch Thủy chỉ chiếm một tầng của cao ốc, công ty mới thành lập không bao lâu, tạm thời vẫn chưa có sản phẩm nào được đưa vào hoạt động, hiện tại phụ trách là giai đoạn chuẩn bị công tác, cũng khó trách vì sao Liễu Trạch Vũ không có thời gian dây dưa, bản thân hắn cũng không có thời gian, mỗi ngày đều phải tham gia đủ loại tiệc.

Tới còn sớm hơn Tống Hân Diễm là Trâu Quảng Ngôn vừa mới nhận được thông báo ngày hôm qua, vừa đến công ty, cậu liền gửi tin nhắn cho Tống Hân Diễm.

Đáng lẽ cậu định lúc vừa xuất phát liền liên lạc với Tống Hân Diễm, nhưng cân nhắc đến giờ làm việc và nghỉ ngơi của đối phương, cậu cố nhịn không gửi, tình cảm là một chuyện phải tiến hành từng bước, không thể để cho anh Tống mới mấy hôm đầu đã ghét cậu, còn cho rằng cậu là một kẻ dính người.

Tống Hân Diễm không dư thời gian để gửi tin nhắn, trực tiếp bấm số điện thoại của Trâu Quảng Ngôn.

Tống Hân Diễm: “Tiểu Trâu, em ở đâu đấy?”

Trâu Quảng Ngôn: “Em mới tới, ở sảnh tầng một của cao ốc, vẫn chưa đi lên ạ.”

Tống Hân Diễm: “Ừm, anh tới ngay đây.”

Hai người cùng bước vào thang máy, cũng ở trong đấy gặp được Liễu Trạch Vũ đến công ty trước Tống Hân Diễm một chút.

Lần này, số người trong thang máy cũng không ít.

Tống Hân Diễm, Liễu Trạch Vũ, Trâu Quảng Ngôn ba người cao xấp xỉ, chỉ một người thôi cũng đã rất nổi bật rồi, hơn nữa mỗi người đều có một đặc trưng riêng, hội mỹ nữ trong thang máy đều ngừng thở, trộm đánh giá ba người họ.

Cái lúc Trâu Quảng Ngôn nhìn thấy Liễu Trạch Vũ lòng đã muốn héo úa, đừng bảo cái tên này theo đuôi người ta đến tận đây luôn chứ.

Tống Hân Diễm đúng lúc giới thiệu cho cậu: “Tiểu Trâu, đây là ông chủ của Trạch Thủy, hai người đã gặp nhau lúc ở nhà tôi rồi, tôi không cần giới thiệu nhiều nữa nhỉ.”

Nội tâm Trâu Quảng Ngôn còn đang so sánh nhan sắc, phẩm vị, xuất thân của mình với đối phương, chợt phát hiện điểm nào của mình cũng kém xa Liễu Trạch Vũ, cảm thấy hết sức bi thương.

Liễu Trạch Vũ chẳng có hứng thú gì về cấp dưới chân chó của Liễu Trạch Vũ, miễn cưỡng liếc cậu một cái, nội tâm Trâu Quảng Ngôn đã sắp hỏng đến nơi rồi nên cho rằng ánh mắt của hắn là đang khiêu khích, Liễu Trạch Vũ nhất định là đang nói mình không bằng hắn.

Tống Hân Diễm chẳng hề hay biết nội tâm Trâu Quảng Ngôn đang diễn một bộ drama, giới thiệu hai người xong liền cúi đầu nhìn điện thoại, chờ thang máy đưa họ đến tầng cần đến.

Ba người mang suy nghĩ khác nhau chờ thang máy mở cửa liền lách ra ngoài.

Tống Hân Diễm là bị Liễu Trạch Vũ điều đến công ty Trạch Thủy, bây giờ đã thản nhiên chấp nhận sự thật này, cậu chỉ giải quyết việc chung, căn cứ vào nguyên tắc nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nên làm gì thì làm, chỉ làm một tuần xong là đi, đợi đến khi lại có sản phẩm mới về, để Tiểu Trâu theo sát, để cậu có thể nắm bắt được phương hướng chung là ổn. Sở dĩ bây giờ còn chưa hoàn toàn từ chối, cũng vì nguyên nhân ngay từ đầu Liễu Trạch Vũ đã tuyên bố muốn theo đuổi Tần Mộ Lang, lúc đó cậu đã nghĩ, thay vì để hai người họ lén lút gặp nhau, chi bằng tự mình đặt trước mặt mình giám sát.

Hiện tại, người ước gì cậu đi cho khuất mắt phải là Liễu Trạch Vũ, chứ không phải cậu.

Liễu Trạch Vũ không còn theo đuổi Tần Mộ Lang mãi không buông, Tống Hân Diễm cũng chẳng cần để ý đến hắn nữa.

Sau khi chào hỏi nhân viên Trạch Thủy vừa mới quen biết ngày hôm qua xong, Tống Hân Diễm dẫn Trâu Quảng Ngôn đến chỗ hôm qua Đường Tử Dương ngồi, mấy nhân viên Trạch Thủy đang làm việc cùng họ bắt đầu đùa giỡn Tống Hân Diễm.

“Quản lý Tống, công ty các anh ưu tiên tuyển thịt tươi đấy à, Tiểu Đường hôm qua tới đã là một soái ca, hôm nay lại mang thêm người nữa, phúc lợi của nữ sinh công ty mấy anh không tệ nhỉ.”

Người nói là người phụ trách tiếp xúc với Tống Hân Diễm tên là Chu Hân, phụ trách đưa sản phẩm mới vào hoạt động cho công ty Trạch Thủy, là một người phụ nữ tóc ngắn khôn khéo.

Tống Hân Diễm trả lời: “Chẳng phải đã mang phúc lợi qua cho mọi người sao.”

Chu Hân cười hỏi Trâu Quảng Ngôn: “Tiểu soái ca, cậu còn chưa tự giới thiệu đâu đó.”

Tính cách Trâu Quảng Ngôn vốn đã sáng sủa, nhanh chóng hòa mình vào nhân viên Trạch Thủy ở xung quanh, dung mạo đẹp trai lai láng thắng được trái tim của kha khá cô gái, mấy cô ở quầy lễ tân đã nhăm nhe hỏi Chu Hân số wechat của cậu.

Thân là lãnh đạo công ty, Liễu Trạch Vũ rất thích nhìn nhân viên nhà mình đồng tâm hiệp lực, bầu không khí làm việc hài hòa, nhưng hiện tại đây không phải là điều hắn muốn thấy, càng ngày càng có hơi hối hận vì đã để Tống Hân Diễm tiếp nhận hạng mục công ty họ, cái kẻ từ ngoài vào này lăn lộn còn dễ dàng hơn ông chủ là hắn đây.

Hai người tránh gặp lẫn nhau, nhưng có một nơi dù làm kiểu gì cũng không thể tránh khỏi.

Tống Hân Diễm ăn cháo cho bữa sáng, nên số lần đi vệ sinh cũng tương đối thường xuyên, không chú ý một phát là gặp ngay Liễu Trạch Vũ vừa mới đi ra từ phòng kế bên.

Lúc nhiều người, chẳng ai nghĩ bọn họ lại có quan hệ tình địch, lúc chỉ có hai người, không gian tràn ngập mùi thuốc súng.

Liễu Trạch Vũ dùng dung dịch rửa tay xoa xoa hai tay của mình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Số rượu lần trước, tôi sẽ trả lại cho cậu.”

Tống Hân Diễm nhìn gương sửa sang lại sơ mi của mình, nghiêng đầu lướt qua kẽ dưới phòng bên, thấy một đôi giày da, bỗng nhiên đẩy mắt kính, khóe miệng hơi nhếch nói: “Cậu chắc chắn à? Thật ra, tôi rất muốn biết, cậu rốt cuộc thích gì ở Tần Mộ Lang? Điều tôi tới công ty của các cậu, chẳng hề cần thiết.” Ba chữ “Tần Mộ Lang”, cậu tận lực ghé sát tai Liễu Trạch Vũ, nhấn từng chữ thật rõ ràng nhưng chỉ để cho mình Liễu Trạch Vũ nghe thấy.

Liễu Trạch Vũ thẹn quá hóa giận, lui về sau hai bước cách xa Tống Hân Diễm: “Sao phải nói cho cậu biết, làm xong việc của cậu thì mau về đi.”

Tống Hân Diễm nhìn bộ dáng chạy trối chết của hắn cũng cảm thấy thú vị, rửa tay xong, cậu cũng rời khỏi nhà vệ sinh.

Trong giờ nghỉ trưa, nội bộ công ty Trạch Thủy tuồn ra một lô bát quái mới mẻ.

Hóa ra Liễu tổng của bọn họ và quản lý Tống của Đường Phong là một đôi!

Câu chuyện là như vầy, Liễu tổng theo đuổi quản lý Tống, nhưng quản lý Tống không muốn rời khỏi công ty hiện tại, Liễu tổng liền bày một bộ bá đạo tổng tài, dùng kế để quản lý Tống phụ trách hạng mục của công ty Trạch Thủy. Nội dung có thể nói là vô cùng đặc sắc, nhóm nhân viên đã bát quái đến độ bọn họ từng say rượu, từng có một đoạn tình cảm, chém y như thật.

Vào hội nghị buổi chiều, Liễu Trạch Vũ nhiều lần bắt gặp cái nhìn đánh giá đến từ Tịch Dương dành cho hắn.

Sau khi kết thúc hội nghị, Liễu Trạch Vũ hỏi Tịch Dương: “Cậu nhìn tôi nhiều lần như vậy là có ý gì?”

Tịch Dương nghĩ đến bát quái nội bộ mới vừa đọc được ở trong group, nói: “Khụ, không có gì.”

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: