Chương 2 – [… chưa ly hôn]

Chương 2 – [… chưa ly hôn]

Chương 2. Muốn quay lại

Biên tập: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Tống Hân Diễm trong trạng thái mơ màng khi chuông báo thức vang, bên cạnh tuy không có ai nhưng hơi ấm vẫn còn lưu lại, đúng lúc này tiếng xả nước rửa mặt truyền ra từ phòng tắm, chắc Tần Mộ Lang cũng mới vừa dậy thôi.

Bàng quang căng tức, cậu bèn đẩy cửa vọt vào nhằm giải quyết nhu cầu sinh lý của mình.

Giải quyết nhu cầu sinh lý xong, Tống Hân Diễm xoay người ôm Tần Mộ Lang từ phía sau theo thói quen, cậu nghiêng đầu tựa vào lưng anh. Tần Mộ Lang đang cạo râu. Hàm râu của anh mau dài lại còn cứng, chỉ một ngày không cạo sẽ thấy rất rõ.

Tống Hân Diễm ngáp, đôi mắt vẫn trong trạng thái nửa khép nửa mở.

“Buồn ngủ.” Tống Hân Diễm như không có xương, dựa hết cả người lên lưng Tần Mộ Lang.

Tần Mộ Lang cạo râu xong, lấy khăn lau mặt vắt trên móc xuống, rửa trôi phần kem cạo râu còn sót lại trên mặt anh: “Vậy ngủ thêm một lúc nữa đi?”

Lau sạch nước đọng trên mặt, Tần Mộ Lang thằng lưng, chợt nghe thấy Tống Hân Diễm la thảm thiết: “Đậu!”

Tần Mộ Lang cảm thấy lưng nhẹ hẳn đi, xoay người thấy cậu đang đỡ lấy hông trái của mình: “Em bị sao thế?”

Tống Hân Diễm nhíu mày, hông trái ê ẩm đau nhức, khó chịu nói: “Trẹo hông.”

Trong chuyện gối chăn, Tần Mộ Lang khá thoáng, chỉ cần tư thế muốn và làm được, anh đều sẵn lòng thử ngay. Ngược lại Tống Hân Diễm vẫn khá xấu hổ, nhưng chỉ cần Tần Mộ Lang muốn làm, cậu vẫn sẽ thỏa mãn yêu cầu của anh. Cho đến giờ, chuyện gối chăn của họ đều chưa từng có tiếng bất mãn nào.

Tần Mộ Lang khẽ cười: “Nghiêm trọng lắm không?” 

Tống Hân Diễm lấy khuỷu tay đẩy anh rồi nói: “Ê lắm, chắc lúc xoay người bị căng cơ rồi, mông trái cũng hơi nhức, anh còn cười nữa.”

Tần Mộ Lang đặt tay lên hông cậu, vẫn đang cười: “Là do anh, để anh mát xa cho em, em rửa mặt đi.”

“Ừ, mạnh tay một chút.” Tống Hân Diễm soi gương hếch mắt ý bảo anh lo mà ấn đi.

Tay của Tần Mộ Lang to hơn của Tống Hân Diễm, có sức và biết kỹ thuật hơn. Chủ yếu là do cơ thể Tống Hân Diễm dễ bị cứng, lỡ hôm nào Tần Mộ Lang chợt muốn làm thì cậu sẽ luôn bị căng cơ, và anh đều xoa bóp cho cậu.

Rửa mặt xong, tay của Tần Mộ Lang vẫn đặt trên hông cậu, cười nói: “Nếu không em đăng ký một lớp yoga đi, anh nghe mấy cô trong công ty nói học yoga giúp giãn xương cốt.”

Tống Hân Diễm vắt khăn mặt lên móc, xoay người giữ mặt anh: “Muốn đăng ký yoga thì hai mình cùng đi, em không đi một mình đâu.”

Đừng tưởng cậu không biết ở trung tâm yoga chủ yếu là nữ, một thằng đực rựa như cậu lại chạy tới tập, còn không bị vây xem như khỉ à, mặt cậu chưa dày thế đâu.

Sau đó Tần Mộ Lang không nói nữa, mặt anh cũng không dày như thế, cúi đầu hôn lên môi Tống Hân Diễm, vừa mới đánh răng xong nên vẫn thoang thoảng mùi bạc hà. Tống Hân Diễm cũng nếm được mùi của anh.

Vị của kem đánh răng ngọt thật đấy.

Dính nhau một lúc ở trong phòng tắm, thiết nghĩ hai người đều phải đi làm nên chỉ có thể dừng lại ở đây, mỗi người đều đi thay đồ.

Tống Hân Diễm nhìn cách ăn mặc cứng nhắc của Tần Mộ Lang, nghĩ lại tối hôm qua ai đó quấn mình như chó, lòng khẽ cảm thán, cái đồ mặt người dạ thú.

 Bữa sáng luôn không chuẩn bị ở nhà, dù cả hai đều biết nấu các món ăn gia đình đơn giản, nhưng để tiết kiệm thời gian, sáng nào họ cũng đến công ty rồi mua hoặc tạt xe vào quán ăn sáng xong rồi đến công ty.

Thành phố Quảng là đô thị loại 1, có phân phối không gian đường đi. Trong nhà có hai chiếc xe, hôm qua người lái là Tống Hân Diễm, hôm nay đến lượt Tần Mộ Lang.

Tống Hân Diễm thắt dây an toàn rồi nói: “Sáng nay em có một cuộc họp, giờ phải đến sớm chuẩn bị trước nên tới công ty em mới ăn, anh thì sao?”

Tần Mộ Lang biết đôi lúc Tống Hân Diễm sẽ mắc bệnh lười, đến công ty cũng chưa chắc sẽ mua đồ ăn sáng, anh nói: “Hôm nay mình đi sớm, lát nữa tạt qua quán bánh cuốn kia mua rồi ăn trên xe.”

Tống Hân Diễm nói: “Cũng được.” Đúng là cậu không định ăn sáng.

Mua hai phần, một phần là bánh cuốn bọc trứng, phần còn lại là bánh cuốn uyên ương, Tống Hân Diễm giải quyết xong phần bánh cuốn trứng của mình ngay trên xe. Lúc xe dừng đèn đỏ, cậu liền đút Tần Mộ Lang ăn phần của anh, không tới hai phút, họ đã xử lí xong bữa sáng.

Công ty của Tống Hân Diễm không quá xa công ty của Tần Mộ Lang, nằm cùng một khu thương nghiệp, chỉ cách hai con đường, không kẹt đường thì chỉ tốn ba phút lái xe, đôi khi Tống Hân Diễm tan tầm sớm, cậu sẽ đi bộ thẳng qua công ty Tần Mộ Lang để chờ anh tan tầm cùng.

Trước khi xuống xe, Tống Hân Diễm nói: “Tối nay chắc em tan tầm muộn một tí.”

Tần Mộ Lang phất tay với cậu: “Ừm, buổi trưa nhớ ăn cơm đúng giờ đó.” Anh biết chỉ cần bận việc là Tống Hân Diễm không nhớ đến ăn uống, giống như bảo tan tầm muộn một tí thì có lẽ phải đến tám chín giờ tối.

Tống Hân Diễm cười như không quá để ý bước xuống xe, thái độ hết sức chân thành: “Em biết rồi.”

Tần Mộ Lang nhìn cậu đi vào cổng chính tòa cao ốc rồi mới lái xe rời đi.

Vào phòng làm việc của mình, mở lịch trình đã được sắp xếp hôm nay ra, lại mở thêm một đống tài liệu.

Mới vừa bắt đầu công tác không được bao lâu thì Tống Hân Diễm đã gửi tin nhắn tới wechat của anh.

Tống Hân Diễm: Tối nay em đi ăn liên hoan với đồng nghiệp, không cần chờ em đâu.

Tần Mộ Lang: Ok.

Cùng lúc ấy, Triệu Nguyên Tích lại gọi điện giục anh đến tiệc tẩy trần tối nay, Tần Mộ Lang cũng trả lời y hệt như vậy.

Trả lời tin nhắn xong, Tần Mộ Lang sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình desktop, trên đó là ảnh chụp chung của anh và Tống Hân Diễm.

Bức này được chụp trên đường đi siêu thị vào chạng vạng của mùa hè năm trước, cũng không phải là ảnh chụp chính diện của hai người.

Dưới chiều tà, bóng hai người trải dài, Tống Hân Diễm bỗng nắm lấy tay anh, cầm di động chụp hai hình bóng dắt tay nhau trên nền đất. Sau khi Tống Hân Diễm đăng lên vòng bạn bè, Tần Mộ Lang lưu ảnh chụp vào điện thoại của mình, hôm sau liền lấy nó làm màn hình desktop của anh.

Chạng vạng hôm đó, hình như bọn họ đang bàn chuyện nên mua kem vị vani hay socola.

Tần Mộ Lang cười nhìn ảnh chụp, bắt đầu một ngày làm việc bận rộn.

Cho dù là vị vani hay socola, anh đều thích.

Địa điểm của tiệc tẩy trần là nhà hàng một điểm đến, đây là nơi tốt nhất để tụ họp với nhau.

Tần Mộ Lang đến tầm giữa giữa, mọi người đều cố ý chừa cho anh một vị trí.

Triệu Nguyên Tích thấy anh tới, cặp mắt sáng rực, nói ngay: “Anh Lang, ngồi ngắm sao ngắm trăng cũng thấy anh tới rồi, Tiểu Liễu còn cố tình gọi món thịt kho tàu anh thích nhất nữa đó.”

Tần Mộ Lang không trả lời những câu này, mà chỉ nói với gã: “Tôi chỉ tới ngồi một lúc thôi, lát còn có việc.”

Chung bàn đều là bạn bè hay chơi với nhau, nhân vật chính là Liễu Trạch Vũ chỉ cười nhạt.

Còn hai ghế trống, Tần Mộ Lang chọn chỗ ngồi cạnh Tiền Hạo Minh, cách Liễu Trạch Vũ ba ghế, chỗ trống còn lại nằm ngay cạnh Liễu Trạch Vũ, nụ cười trên mặt hắn vẫn không hề biến mất.

Ở đây ai cũng biết những chuyện giữa Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Vũ, hai người ở bên nhau năm năm, cãi nhau làm lành, chia tay hợp lại, tuy cuối cùng bọn họ vẫn chia tay nhưng bạn bè hai bên đều cảm thấy kiểu gì hai người vẫn sẽ quay lại với nhau.

Dù bây giờ chuyện có vượt qua dự kiến của họ, sau hai năm hai người chia tay thì Tần Mộ Lang lại kết hôn, không dính dáng gì đến Liễu Trạch Vũ nữa, nhưng cả hai lớn lên cùng nhau, bạn bè đều là bạn chung, không thể tránh được chuyện gặp mặt lại.

Để tránh xảy ra cảnh tượng lúng túng, mọi người bắt đầu tán gẫu chuyện nhà mỗi người gần đây, hóng hớt showbiz, dự án mới nào đó. Tối nay vốn là tiệc tẩy trần của bạn bè nên chuyện gì có thể tán gẫu.

Nói đến công việc, có người đột nhiên hỏi Liễu Trạch Vũ: “Trạch Vũ này, lần này về cậu còn quay lại Anh nữa không?”

Sau khi Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Vũ chia tay, người kia liền đi du học Anh, đồng thời phát triển sự nghiệp của mình bên đó. Ban đầu không mấy suông sẻ nhưng về sau dần dà có chuyển biến tốt.

Liễu Trạch Vũ bình thản nhìn thoáng qua Tần Mộ Lang: “Không đi nữa, tôi bán cổ phần công ty cho đứa bạn cùng hùn vốn rồi, lần này về là để thành lập công ty mới.”

Người kia lại hỏi: “Cậu muốn tham gia mảng nào thế?”

Liễu Trạch Vũ tự tin nói: “Là trí tuệ nhân tạo, có muốn tham gia chung không.”

Triệu Nguyên Tích nói: “Tôi nhớ không lầm thì gần đây anh Lang đang nghiên cứu lĩnh vực này phải không nhỉ?”

Tần Mộ Lang đang gửi tin nhắn cho Tống Hân Diễm làm bộ như không nghe thấy, ngón tay lướt nhanh gửi tin nhắn đi.

Tần Mộ Lang: Giờ anh đang ở ngoài, tối nay mấy giờ em về? Anh tới đón em.

Tống Hân Diễm không trả lời anh ngay, có lẽ bây giờ đang trò chuyện hăng say với đồng nghiệp cũng nên, làm nghề thiết kế sản phẩm, tình cờ sẽ có một vài ý tưởng bật ra thông qua cuộc trò chuyện phiếm với nhau. Nếu cảm thấy ổn thì bắt đầu phác sơ lược sản phẩm thiết kế luôn.

Tiền Hạo Minh ngồi bên cạnh thúc tay Tần Mộ Lang: “Anh Lang.”

Tần Mộ Lang đang chờ Tống Hân Diễm trả lời, ngẩng đầu lên hỏi: “Có chuyện gì?”

Triệu Nguyên Tích nói: “Không phải gần đây anh đang nghiên cứu trí tuệ nhân tạo sao? Bây giờ Tiểu Liễu đang xem xét ý tưởng này, mấy anh em chúng ta có thể hỗ trợ cho nhau.”

Tần Mộ Lang cảm thấy hôm nay Triệu Nguyên Tích hơi đáng ghét, làm gì cũng tự quyết định, anh thong thả trả lời: “Đúng là công ty đang có dự định này, nhưng không phải do tôi phụ trách nên tôi không rõ lắm.” Rất rõ ràng, anh đang cố tình né vấn đề này.

Tần Mộ Lang tự lái xe đến nên không định uống rượu.

Những người khác thấy hôm nay anh không có hứng nên không dám chê cười anh.

Tiền Hạo Minh hỏi Liễu Trạch Vũ: “Trạch Vũ này, sao Đại Liễu còn chưa tới?”

Đại Liễu là anh của Liễu Trạch Vũ, cũng là bạn học của Tần Mộ Lang, họ là bạn tốt của nhau, Liễu Trạch Vũ cũng nhờ mối quan hệ của Liễu Trạch Nhuận mới có thể tiến thêm một bước với Tần Mộ Lang.

Liễu Trạch Vũ nói: “Anh em nói có chút việc phải xử lý nên tối nay không đến được, em mời mọi người một ly.” Hắn giơ ly rượu lên, ngửa đầu uống sạch, một giọt nước đỏ sậm chảy dài từ khóe miệng xuống cổ hắn, trông khá quyến rũ.

Nhưng Tần Mộ Lang không chú ý đến hành động như cố tình này của hắn, nhấp môi bằng trà thay rượu.

Hôm nay anh tới đã là vượt qua dự kiến của mọi người.

Sau khi ăn xong, mọi người cảm thấy có thể dời mặt trận tiếp tục đi tăng hai, nhưng đúng lúc này, Tống Hân Diễm gửi một tin nhắn tới Tần Mộ Lang.

Tống Hân Diễm: Em đang ở trên tầng hai nhà hàng trên đường Trung Sơn, có uống chút rượu, đầu hơi choáng.

Tần Mộ Lang cúi đầu trả lời ngay: Đúng lúc anh cũng đang ở đây, bây giờ em đã về chưa?

Tống Hân Diễm: Rồi, em đi vệ sinh xong rồi xuống.

Tần Mộ Lang: Vậy bây giờ anh xuống luôn.

Tầm mắt dời khỏi màn hình di động, Tần Mộ Lang nói với mọi người: “Tôi không đi kara đâu, trong nhà còn có việc.”

Có vài người bạn khuyên anh, nhưng Tần Mộ Lang rất kiên trì, nên khuyên mãi mà không được.

Liễu Trạch Vũ thấy Tần Mộ Lang đứng dậy đi mất thì cũng đứng lên đuổi theo: “Anh Lang, để em tiễn anh.”

Ngoài hành lang không có một bóng người, Tần Mộ Lang đi vòng qua thang máy là có thể xuống thẳng tầng một. Liễu Trạch Vũ lại túm tay Tần Mộ Lang không cho anh đi, đương nhiên là có lời cần nói.

Liễu Trạch Vũ thay đổi thái độ điềm đạm lúc trước, trong giọng nói có một chút sắc bén: “Anh có ý gì hả? Tham gia tiệc tẩy trần của em nhưng lại lơ em như vậy, anh có biết em về nước vì lí do gì không.”

Tần Mộ Lang nghiêm mặt nói: “Anh đến đây chủ yếu là vì Triệu Nguyên Tích mời anh đến, không nghĩ thêm gì khác. Dù cậu về nước vì lí do gì, là một người bạn của anh cậu, anh vẫn mong cậu thuận lợi phát triển sự nghiệp của mình.”

Liễu Trạch Vũ nói hùng hồn: “Thế để em nói cho anh biết, em muốn quay lại với anh, đây là mục đích em về nước.”

Tần Mộ Lang không mở miệng, Liễu Trạch Vũ lại nói tiếp: “Em biết việc kết hôn vốn không phải chủ ý của anh. Anh Lang, em muốn được cùng anh như trước kia.” Dù là giọng nói hay nét mặt của cậu đều đã dịu lại, “Anh cho em một cơ hội được không?” Trong lời nói có ý cầu xin.

Liễu Trạch Vũ thuộc tuýp mặc đồ thì thấy gầy, cởi đồ thì có thịt. Từ nhỏ đã đẹp sẵn, sau này lớn lên cũng được công nhận là có khuôn mặt đẹp trai. Bạn học còn gắn cho hắn một cái danh quý công tử, mà bạn bè chơi thân đứng cạnh hắn cảm thấy được thơm lây.

Tần Mộ Lang bị Liễu Trạch Vũ nhìn chằm chằm như vậy nên mất tự nhiên. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên đánh vỡ bầu không khí giữa bọn họ. Anh đẩy cánh tay đang nắm lấy mình của Liễu Trạch Vũ ra.

“Không phải anh nói chờ em ở tầng một sao? Mộ Lang.”


Chuyên mục thách bụng bạn ngủ ngon:

Bánh cuốn trứng
Bánh cuốn uyên ương
Kem socola
Kem vani
Thịt kho tàu

Next→

2 thoughts on “Chương 2 – [… chưa ly hôn]

  1. Không cần biết chuyện trước kia như nào nhưng biết người ta đã có gia đình mà vẫn muốn xen vào là đồ vô liêm sỉ 😤

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: