Chương 4 – [… chưa ly hôn]

Chương 4 – [… chưa ly hôn]

Chương 4. Tôi chờ đấy

Edit: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm nhanh chóng làm lành với nhau. Tần Mộ Lang không nhắc lại ba chữ Liễu Trạch Vũ, Tống Hân Diễm cũng tốt tính nên làm bộ như người kia chưa từng xuất hiện. Ngày nào cũng đi làm rồi lại tan tầm, cứ thế tiếp tục với cuộc sống bận rộn của họ, thỉnh thoảng còn cùng nhau dùng bữa tối.

Sáng thứ sáu.

Đường Phong là công ty Tống Hân Diễm hiện đang làm việc, cậu là một trong những giám đốc sản phẩm ở bộ phận sản phẩm, tạm thời đang phụ trách dự án sản phẩm của hình thức thuê ngoài*, thỉnh thoảng sẽ được công ty cử qua công ty của khách hàng vài hôm, đến đó để hiểu rõ hơn quy trình sản xuất của họ, sau đó tiến tới khai phá sản phẩm do khách hàng yêu cầu, cũng chính là app di động thường dùng nhất hiện nay. Công việc của họ là làm theo yêu cầu của khách hàng. Mỗi chi phí cho các dự án gần như toàn là hợp đồng trên mấy triệu.

*Hình thức thuê ngoài: Outsourcing.

Cả công ty Đường Phong không quá một trăm nhân viên, bộ phận kỹ thuật có nhiều nhân viên nhất, bộ phận sản phẩm có mười người, một thanh tra tổng, tính luôn cả Tống Hân Diễm thì có ba giám đốc sản phẩm, sáu trợ lý sản phẩm, còn lại thuộc những bộ phận khác nhau.

Công ty vừa nhận được một dự án mới, theo đơn phản hồi do giám đốc tiêu thụ nhận được, vị khách này vừa về nước, trẻ trung, đẹp trai, dễ nói chuyện, khá dễ đối phó, trừ Tống Hân Diễm thì hai vị giám đốc sản phẩm còn lại đang cố ý hoặc vô tình ám chỉ cho thanh tra tổng rằng bọn họ có năng lực tiếp nhận dự án này.

Tuổi của giám đốc Lưu – Lưu Ba hơi lớn, năm nay gần bốn mươi, là một ông chú ít nói, hơi phát tướng nhưng đầu vẫn chưa hói, nhưng khi bàn về nghiệp vụ thì hắn luôn giữ vững quan điểm của mình, thích nhất là mấy dự án ít việc nhiều tiền.

Giám đốc Lữ – Lữ Như năm nay ba mươi hai tuổi, là một cô gái có nhan sắc phổ thông, tính cách xem như dịu dàng, nhưng khi gặp chuyện lại chẳng hề e sợ, hình như không ưa Tống Hân Diễm lắm.

Lúc này, người ngồi trên ghế chủ trì đang trình bày dự án mới là thanh tra tổng của bọn họ – Nghiêm Kiến Sơn, tuổi xấp xỉ ba mươi lăm, giám đốc Lữ hình như có cảm tình với hắn, như là hoa rơi hữu tình, nước chảy vô ý.

Lúc này Tống Hân Diễm đang quay cây bút trong tay, đây không phải là cuộc họp khơi thông sản phẩm, nhân viên tham dự cuộc họp không cần mang theo máy tính.

“Tôi tin rằng mọi người cũng đã biết công ty mới nhận một dự án mới, bây giờ vẫn chưa biết giám đốc sản phẩm nào sẽ nhận, ba người có ý kiến gì không?”

Cuộc họp nhỏ chỉ có giám đốc với ba giám đốc sản phẩm là bọn họ.

Lúc này giám đốc Lưu còn đang rất hăng hái: “Trong số dự án tôi thực hiện có một cái đã bước vào giai đoạn kết thúc, chỉ cần bộ phận nghiệm thu hoàn thành bước rà xoát cuối cùng xem như có thể kết thúc. Hơn nữa, Trạch Thủy là công ty quỹ đầu tư tư nhân*, công ty trước tôi làm việc đã từng làm sản phẩm cùng phương diện nên có kinh nghiệm ở mảng này.”

*Privately Offered Fund

Giám đốc Lữ cười một cách chuyên nghiệp: “Tổng thanh tra Nghiêm, tôi thì không sao cả, phần mềm của quỹ đầu tư tư nhân rất dễ làm, trước đây tôi vẫn luôn muốn làm kiểu sản phẩm thế này. Hơn nữa không phải công ty ta đang tính chuyển hình theo hướng này sao?”

Nghiêm Kiến Sơn nãy giờ không thấy Tống Hân Diễm nói câu nào: “Tiểu Tống, cậu thì sao?”

Trong bốn người, Tống Hân Diễm là người nhỏ tuổi nhất, Nghiêm Kiến Sơn quen gọi cậu là Tiểu Tống.

Tống Hân Diễm nói: “Tôi vẫn chưa tiếp xúc với công ty tài chính, tạm thời chưa có kinh nghiệm ở mảng này.”

Cậu vừa nói xong thì giám đốc Lưu và giám đốc Lữ đồng thời lộ ra biểu cảm vừa dễ chịu vừa căng thẳng.

Có điều, nếu quyết định dự án do ai làm mà đơn giản như thế thì còn họp hành làm gì, chắc Nghiêm Kiến Sơn chẳng cần làm tổng thanh tra sản phẩm chi nữa, cứ cuốn gói chạy lấy người còn hơn.

Vừa rồi hắn chỉ muốn tìm hiểu suy nghĩ của ba người, vẫn chưa trực tiếp chỉ tay bảo ai sẽ nhận dự án này.

“Có lẽ mọi người đều biết người kia dễ nói chuyện, nhưng tôi cảm thấy yêu cầu của bọn họ cao hơn so với những khách hàng trước đây nên trước hết nói điều kiện quan trọng nhất của họ. Thời hạn rất ngắn, làm tốt kỳ đầu rồi mới làm tiếp kỳ thứ hai, ngoài ra còn phải theo dõi chất lượng sản phẩm.”

Nghiêm Kiến Sơn nhìn về phía giám đốc Lưu và giám đốc Lữ: “Lữ Như, tôi nhớ hệ thống dự án núi Bất Chu vẫn chưa chạy xong đúng không, bây giờ để giám đốc Lưu nhận, cô có ý kiến gì không?”

Giám đốc Lữ khẽ cau mày, hơi miễn cưỡng nói: “Không.”

Nghiêm Kiến Sơn lại bổ sung: “Tôi sẽ đi xem trước với Lưu Ba, thảo luận sâu về chức năng với bọn họ, sau đó lại tìm đám UI thiết kế phong cách sản phẩm.”

Cuộc họp chỉ tốn vài phút, thật ra Nghiêm Kiến Sơn đã chọn sẵn người.

Bàn bạc mọi chuyện xong xuôi, Tống Hân Diễm im lặng từ đầu đến giờ bèn cầm notebook với bút rời khỏi phòng họp đầu tiên, giám đốc Lữ vẫn không cam lòng đuổi theo sát phía sau.

Về lại chỗ ngồi, cầm ly cafe đến phòng giải khát rót nước, giám đốc Lữ vẫn không biết là vô tình hay cố ý đi theo cậu.

Phòng giải khát không có người khác, giám đốc Lữ nhỏ giọng nói với Tống Hân Diễm: “Tiểu Tống, dạo gần đây Nghiêm tổng hay giao mấy dự án mới cho Lưu Ba ghê, không biết có chuyện gì đây.”

Tống Hân Diễm chỉ cười mỉm nói: “Có thể là do giám đốc Lưu phù hợp đó.”

Giám đốc Lữ vờ như không thấy sự lạnh nhạt của Tống Hân Diễm, vẫn nói tiếp: “Xùy, tôi nghe nói hồi đầu năm Lưu Ba tự mình gửi một xe đầy quà Tết tới nhà Nghiêm tổng, có ý gì đó đúng không.”

Tống Hân Diễm tiếp tục nói đùa: “Năm mới mà, có qua có lại cũng bình thường thôi.”

Lấy nước sôi xong, tay Tống Hân Diễm ấm lên hẳn, lúc về chỗ ngồi của mình để thu dọn thì thấy có mail mới, trao đổi với đồng nghiệp bên bộ phận kỹ thuật về lỗi vừa mới phát hiện. Sau khi đồng nghiệp bên bộ phận kỹ thuật sửa xong thì lại chạy thử công năng sản phẩm thêm lần nữa để xem có chạy hết quy trình một cách suông sẻ hay không, vội đến vội đi, chớp mắt đã đến giờ ăn trưa.

Ba giám đốc sản phẩm được phân thành ba tổ.

Lưu Ba dẫn tổ một, Lữ Như dẫn tổ hai, Tống Hân Diễm dẫn tổ ba.

So với hai người trước mặt, Tống Hân Diễm chẳng thoải mái gì cho cam, trong tổ nhỏ của cậu có một cô gái đã mang thai, đang chuẩn bị nghỉ việc để về nhà kết hôn sinh con. Giờ đúng lúc dự án gấp rút, tổ bọn họ thiếu một người đồng nghĩa là thiếu một sự trợ giúp, bộ phận nhân sự đang thông báo tuyển dụng khẩn để tìm nhân viên thích hợp, có đưa cho Tống Hân Diễm xem vài bộ sơ yếu lý lịch nhưng cậu vẫn cảm thấy không hài lòng.

Cầm ly cafe lên, vừa định uống thì phát hiện nước đã hết rồi, tâm trạng của cậu không được tốt lắm, đành đặt cái ly xuống bàn lại.

Tháo kính ra, day day ấn đường, cậu quyết định xuống tầng ăn trưa.

“Anh Tống, cùng đến căng tin ăn nhé?” Thành viên thứ hai có thể dùng tại lúc này trong tổ nhỏ của cậu – Huỳnh Hân Hân.

Sắp nghỉ cũng giống như nghỉ hẳn, người muốn tuyển vào vẫn chưa đến, còn có một cậu nhóc trợ lý sản phẩm vừa mới tốt nghiệp gần đây, thông minh thì thông minh thiệt, nhưng vẫn thiếu kinh nghiệm, cũng chỉ có mỗi Huỳnh Hân Hân là có thể giúp Tống Hân Diễm san sẻ bớt vài chuyện.

Nghĩ đến dự án của họ thường hay đi công tác, người tuyển vào kế tiếp phải là con trai, để khi ra khỏi nhà không phải quá kiêng dè.

“Không, anh ra ngoài ăn cơ.” Tống Hân Diễm nói.

“Ồ, vậy thôi tụi em đi đây.” Huỳnh Hân Hân cười rồi xuống tầng với đồng nghiệp thân thiết.

Lại viết tiếp một dòng trên tài liệu sản phẩm, bộ phận sản phẩm chẳng còn bao nhiêu người ở lại, Tống Hân Diễm mới cầm di động và ví tiền rời đi.

Vừa xuống lầu thì gặp Nghiêm Kiến Sơn đang lái xe ra ngoài, cậu bị gọi lên xe.

“Đồ Thái, đi không?”

“Cũng được.”

Gần công ty của họ có một trung tâm thương mại, đi bộ thì xa, thời gian nghỉ trưa thì ngắn, nếu không phải đi ăn chung thì có rất ít nhân viên chịu đi xa như thế chỉ để ăn trưa.

Trên xe không có người ngoài, Nghiêm Kiến Sơn hỏi Tống Hân Diễm: “Sao hôm nay tôi thấy cậu không có hứng thú gì với dự án mới vậy, tôi nhớ trên lý lịch của cậu có ghi đã từng làm việc liên quan đến quỹ tư nhân mà? Thời gian cũng không ngắn chút nào.”

Tống Hân Diễm không ngờ rằng Nghiêm Kiến Sơn lại nhớ rõ nội dung lý lịch của cậu như vậy, dù sao cậu vào công ty này được ba năm rồi, câu hỏi làm cậu hơi bất ngờ, hèn gì hắn còn trẻ như vậy mà đã là thanh tra tổng, còn mình thì chỉ là một giám đốc sản phẩm.

Tống Hân Diễm trả lời như thường: “Tôi làm việc cho công ty trước hai năm, một năm rưỡi làm bên phần mềm tương lai, quỹ tư nhân chỉ làm nửa năm, chỉ làm sản phẩm chứa số liệu lớn, không phải phần mềm bán cho công ty quỹ đầu tư trực tiếp sử dụng, tôi cảm thấy bây giờ mình chưa có khả năng hoàn thành được yêu cầu do khách hàng đề ra nên mới không nói.”

Nghiêm Kiến Sơn cười cậu: “Cậu khiêm tốn như thế thì sao kiếm được lợi cho mình đây.”

Tống Hân Diễm nghĩ thầm, bây giờ cậu làm việc y như chó chết, lương trung bình cũng chả cao, mỗi lần thấy tin nhắn báo lương trên điện thoại của Tần Mộ Lang là cậu toàn bị đả kích.

Tống Hân Diễm cười gượng lảng sang chuyện khác: “Tổng thanh tra Nghiêm không ăn cay được nhỉ, sao tự dưng lại muốn ăn đồ Thái thế?”

Nghiêm Kiến Sơn nói: “Tự nhiên thèm thôi, mấy bữa nay bụng hơi khó chịu nên toàn ăn cháo, khó lắm mới được tự do, phải ăn cho ngon mới đã.”

Thật ra Nghiêm Kiến Sơn đi ăn đồ Thái còn vì lý do khác, đó là giá cả của nhà hàng này tương đối mắc, không cần phải xếp hàng.

Sau khi hai người ngồi xuống, chọn đồ ăn xong thì bắt đầu tán gẫu về khách hàng của Tống Hân Diễm.

Nghiêm Kiến Sơn biết Tống Hân Diễm không thích trò chuyện về chuyện trong nhà mình, hắn lại thông minh quan tâm cấp dưới như thế nên chưa bao giờ hỏi nhiều.

Xã giao chính là như vậy, nếu muốn biết tin tức từ đối phương thì nhất định phải góp ra thông tin nào đó ngang hàng trước.

Hai người không ngồi phòng riêng mà tìm đại một chỗ ngoài sảnh chính.

Năm phút sau, phục vụ bắt đầu mang đồ ăn lên.

Có hai vị khách tới ăn cơm vừa bước vào phòng.

Tống Hân Diễm vừa định nhấc đũa ăn, chợt nghe Nghiêm Kiến Sơn nói: “Tôi vừa thấy tổng thanh tra Lý tới, tôi qua chào hỏi cái đã, cậu ăn trước đi.”

Người Nghiêm Kiến Sơn nhắc là tổng tranh tra của bộ phận tiêu thụ, dự án bên công ty Trạch Thủy lần này là do chính hắn mang về.

Tống Hân Diễm chưa bao giờ thích xã giao, thỉnh thoảng cậu cũng sẽ tiếp xúc với người bên bộ phận tiêu thụ, nhưng vì không thích mùi dầu mỡ bên ngành của bọn họ nên cậu chỉ giữ thái độ kính trọng nhưng không gần gũi.

Sau khi Nghiêm Kiến Sơn rời đi, hình như hắn vào một phòng riêng, Tống Hân Diễm cũng không ngẩng đầu mà chỉ vừa lướt tin tức vừa ăn cơm.

Chốc lát sau, Tống Hân Diễm nhận được tin nhắn Nghiêm Kiến Sơn gửi cho cậu, chủ yếu bảo tổng thanh tra Lý đang ăn cơm với khách hàng, hắn ở bên đó tiếp khách.

Tống Hân Diễm trả lời được, sau đó tỏ vẻ lát mình ăn xong sẽ về trước. Nghiêm Kiến Sơn đồng ý để cậu về trước, hắn vốn định gọi Tống Hân Diễm vào luôn, nhưng nghĩ lại hồi sáng đã giao dự án này cho Lưu Ba rồi nên không làm điều thừa thãi nữa.

Tống Hân Diễm hết sức vui vẻ giải quyết hết bữa trưa một mình, giữa trưa vốn định ra ngoài ăn cơm một mình nên cậu chẳng muốn đi xã giao.

Ăn cơm một mình, trả tiền xong, Tống Hân Diễm vào nhà vệ sinh.

Rửa tay xong, cậu phát hiện có một người rất quen mắt vừa bước ra từ buồng bên cạnh.

Người này không ai khác, chính là bạn trai cũ của Tần Mộ Lang – Liễu Trạch Vũ.

Liễu Trạch Vũ mặc một bộ tây trang ba mảnh được cắt may khéo léo, tóc tai được chải chuốc gọn gàng trông rất thời thượng nhưng không mất đi sự chững chạc, thần thái nổi bật của hắn.

Dù là ở nơi nào, Liễu Trạch Vũ luôn là sự tồn tại bắt mắt nhất. kaifijun.wordpress.com

Hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn gương, sau đó Liễu Trạch Vũ cúi đầu rửa tay, nói: “Tôi ngạc nhiên lắm đấy, sao anh Lang chẳng chịu giới thiệu cậu cho tôi chứ.”

Tống Hân Diễm hơ tay dưới máy sấy khô. Sau khi hơ khô nước đọng ở trên, nhà vệ sinh rất yên tĩnh, chỉ sót lại tiếng nước chảy trước mặt Liễu Trạch Vũ.

Nay Tống Hân Diễm mới được nhìn thấy biểu cảm trái ngược với sự dịu dàng ngày ấy của Liễu Trạch Vũ, ánh mắt rất sắc bén.

Cậu đưa lưng về phía Liễu Trạch Vũ, nói: “Vì trước đây là trước đây, đã qua mất rồi, ai còn muốn nhắc lại chứ.”

Sắc mặt Liễu Trạch Vũ lập tức trắng bệch, lửa giận hằn trong mắt. Hắn rất tức giận, thông qua gương hắn còn thấy chất giọng mỉa mai thốt ra từ miệng của Tống Hân Diễm.

Liễu Trạch Vũ nói: “Dù tôi không thể nhưng cũng không đến lượt cậu. Tống Hân Diễm, Tần Mộ Lang sẽ trở về bên tôi.”

Tống Hân Diễm xoay người rời khỏi nhà vệ sinh, chẳng để ý nói: “Để xem bản lĩnh của cậu đã, tôi chờ đấy.”

Liễu Trạch Vũ giận đến mức muốn đá văng thùng rác!

Next→

1 thought on “Chương 4 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: