Chương 5 – [… chưa ly hôn]

Chương 5 – [… chưa ly hôn]

Chương 5. Mấy việc cỏn con

Edit: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Mặc kệ Liễu Trạch Vũ có bị chọc giận không, nhưng tâm trạng của Tống Hân Diễm đã bị ảnh hưởng thật.

Sau khi về lại công ty, Tống Hân Diễm nhìn kế hoạch sản phẩm do trợ lý trình lên, mắng mà không nể nang gì.

“Logic của cái chức năng này đâu? Khi ấn vào sao lại nhảy ra giao diện đăng nhập thế này, tôi nhớ lúc đó khách hàng bảo họ không muốn có hiệu quả thế này, Huỳnh Hân Hân, tốt nhất là cô nên nghe lại bản ghi âm lúc họp lần nữa.”

Huỳnh Hân Hân: “Dạ anh Tống, em sẽ nghe thêm mấy lần nữa.”

Tống Hân Diễm nhìn chàng trai duy nhất trong tổ: “Đường Tử Dương, cậu còn cẩu thả hơn, đã nói bao nhiêu lần rồi, phải để ý chi tiết, để ý chi tiết, viết năm chữ thôi cậu đã sai mất hai rồi.”

Đường Tử Dương là một thiếu niên cao gầy đẹp trai đầy sức sống, và cũng là chàng trai trẻ trung được cả ngành công nhận có thịt có thà, bây giờ bị mắng y như cúc vàng héo rũ vào ngày mai.

Đường Tử Dương: “Chắc chắn em sẽ sửa, không để mắc lỗi như vậy nữa!”

Tống Hân Diễm lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ lời cam đoan của cậu.”

Về phần thành viên còn lại sắp nghỉ trong tổ, Tống Hân Diễm cố nhịn, đang nghĩ có nên nói không, sắp nghỉ thì không muốn làm việc là chuyện bình thường, cậu không nên giận thì hơn.

Khi bà mẹ trẻ sắp nghỉ lỡ chạm mắt với lãnh đạo, bỗng cảm thấy tim lỡ một nhịp: “…”

Tống Hân Diễm thu hồi vẻ cáu gắt trên mặt, nói: “Được rồi, hôm nay đến đây thôi, thứ hai trước lúc tan tầm thì giao kế hoạch lên đây lần nữa.”

“Dạ.” Tâm trạng bất ổn của các tổ viên mới tạm thời bình ổn.

Đợi Tống Hân Diễm rời khỏi phòng họp nhỏ, ba người thì thầm với nhau.

“Hân Hân, anh Tống làm sao thế?” Bà mẹ trẻ hỏi, tuy không bị mắng nhưng cô cũng sợ lây.

Huỳnh Hân Hân lắc đầu: “Em nào biết.” Chủ yếu là cô cũng không muốn tán dóc với đồng nghiệp sắp nghỉ về việc này, cô vẫn muốn tiếp tục lăn lộn dưới trướng anh Tống nữa mà.

Bà mẹ trẻ lại nhìn về phía Đường Tử Dương, cậu còn đang rầu rĩ về kế hoạch do mình phác thảo, không hóng hớt với người khác, cô đành ôm máy tính rời khỏi phòng họp nhỏ.

Huỳnh Hân Hân và Đường Tử Dương lặng lẽ liếc nhau.

Huỳnh Hân Hân bất bình nói: “Lúc trước anh Tống đối xử với cô ta tốt như thế, lúc cô ta đến công ty chẳng biết gì hết, đều nhờ anh Tống chỉ dẫn từng chút một, lúc qua lại với bạn trai là đại gia thì lấy cớ về nhà kết hôn, bày đặt làm như mình là khách hàng của chúng mình vậy, thiệt muốn giận thay anh Tống quá đi.”

Đường Tử Dương: “Chị Hân, anh Tống còn không thèm để ý thì chị giận làm gì.”

Huỳnh Hân Hân: “Anh Tống rộng lượng không để bụng nhưng chị nhìn chả nổi, cái bà quỷ sứ kia làm chị tức muốn chết.”

Đường Tử Dương: “Cơ mà em nghe nói thứ hai này cổ xin nghỉ ở nhà dưỡng thai, sẽ không đi làm nữa, vẫn còn chưa tuyển được người mới, chắc công việc của cổ sẽ chia cho hai đứa mình.”

Huỳnh Hân Hân hít một hơi: “Chắc chắn luôn, để xem anh Tống chia thế nào đã.”

Đường Tử Dương: “Hầy, nhưng sao hôm nay anh Tống nóng tính thế nhỉ?”

Huỳnh Hân Hân: “Nhiều chuyện, sao chị biết.”

Sau khi Tống Hân Diễm về lại nơi làm việc của mình thì ngẫm lại hành vi ban nãy cậu đã mang cảm xúc cá nhân vào trong công việc, làm ảnh hưởng đến người khác là không đúng. Nhưng thôi, dù gì mấy đứa nhóc đó phải bị cậu mắng mới được, bình thường đối tốt với họ quá, thành ra cả đám làm việc chẳng nên hồn.

Cậu đang định đứng dậy rót một ly nước để làm đầu óc tỉnh táo thì thấy Nghiêm Kiến Sơn và tổng thanh tra Lý bên bộ phận tiêu thụ dẫn hai người vào. Thái độ của hai người rất khiêm tốn nhã nhặn, chắc chắn là thái độ khi đối diện với khách hàng rồi.

Bàn chân vừa bước ra của Tống Hân Diễm lại rụt về, ngồi yên trên ghế của mình.

Nhưng động tác của cậu vẫn chậm nhịp hơn, vẫn có người chú ý thấy cậu.

Liễu Trạch Vũ chợt gọi Nghiêm Kiến Sơn lại: “Tổng thanh tra Nghiêm, trong ngành của hai người có một nhân viên tên Tống Hân Diễm đúng không?”

Nghiêm Kiến Sơn rất ngạc nhiên: “Đúng thế, hai người quen nhau à?”

Trên mặt Liễu Trạch Vũ đậm ý cười không nói rõ: “Quen chứ, sao lại không quen được, cậu ta phụ trách mảng nào trong ngành các vị?”

Đối với câu hỏi của khách hàng lớn, Nghiêm Kiến Sơn biết gì nói nấy, nói không dứt lời, mới một tí đã bán đứt Tống Hân Diễm.

Sau khi nghe xong, Liễu Trạch Vũ cười càng tươi hơn, chỉ một lúc sau, Tống Hân Diễm đã bị Nghiêm Kiến Sơn gọi vào văn phòng của hắn.

Chẳng biết tâm trạng của Tống Hân Diễn tốt cỡ nào, nhưng vẫn cố tỏ ra mình chẳng để bụng, thua người chứ không thua trận.

Song song đó Nghiêm Kiến Sơn còn gọi giám đốc Lưu vốn đã được sắp xếp phụ trách dự án Trạch Thủy đến.

Giám đốc Lưu đến văn phòng còn nhanh hơn Tống Hân Diễm.

Khi Tống Hân Diễm đi vào, đã có năm người ngồi trên sofa, tính cả cậu nữa là sáu.

Người ngồi trên sofa đôi là giám đốc Lưu.

Tống Hân Diễm chào hỏi: “Tổng thanh tra Nghiêm, tổng thanh tra Lý.”

Lý tổng cười nói: “Tiểu Tống, không ngờ cậu lại quen tổng giám đốc Liễu đó, chắc hai người không cần tôi giới thiệu nhỉ.”

Tống Hân Diễm liếc Liễu Trạch Vũ, biết ngay đây là chủ ý của ai, khẽ cười nói: “Mấy hôm trước vừa mới gặp thôi.” Tỏ ý rằng cậu không quen họ Liễu.

Tổng thanh tra Nghiêm cùng tổng thanh tra Lý cho rằng cậu rất thân với Liễu Trạch Vũ, bởi vì nãy Liễu Trạch Vũ hỏi nhiều như thế, mà thôi, thà có quen còn hơn không.

Liễu Trạch Vũ đã bị chọc tức lúc trưa nhưng giờ nét mặt lại tươi cười, không mảy may nhìn ra sự giận dữ lúc ấy.

“Đúng là thế.”

Tống Hân Diễm biết có lẽ mình còn phải ngồi tiếp thêm lúc nữa, cậu bèn im lặng ngồi cạnh giám đốc Lưu.

Nên uống trà thì uống, nhất quyết không xen mồm.

Kể ra giám đốc Lưu rất coi trọng người phụ trách trẻ tuổi của công ty Trạch Thủy này, lời hay tuôn ra không dứt, khen Liễu Trạch Vũ cứ như có một không hai trên đời, khen từ bằng cấp đến nhân phẩm, rồi lại khen từ gia thế đến thần thái, đây là lần đầu tiên Tống Hân Diễm thấy tài ăn nói của hắn tốt như thế nào.

Từ hồi còn nhỏ Liễu Trạch Vũ đã được tâng bốc nên hắn đã quá quen với mấy câu nịnh bợ quá mức thế này, đúng là bộ dạng của hắn trông rất nổi bật, đúng là có bằng cấp lẫn xuất thân khiến ai ai cũng ước ao, hắn có vốn để kiêu ngạo.

Trái lại, Tống Hân Diễm lại yên tĩnh đến kì cục, cậu chỉ cười xuyên suốt cuộc trò chuyện, thỉnh thoảng có gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Cùng đến đây với Liễu Trạch Vũ là cấp dưới của hắn, đồng thời cũng là bạn học thời đại học từng có quan hệ rất tốt, cực kì dẻo miệng.

Trong suốt cuộc nói chuyện, Liễu Trạch Vũ không nhìn Tống Hân Diễm lần nào, đoán chừng hắn muốn hạ một đòn vào Tống Hân Diễm, cố ý lơ cậu, nhưng hắn không ngờ Tống Hân Diễm lại thoải mái như thế.

Thật ra trong dự án đã có rất nhiều thứ đã được chuẩn bị xong xuôi, hiện tại còn thiếu việc nhân viên bên mình qua công ty Trạch Thủy để tìm hiểu tình hình, để sau đó tiến hành phát triển sản phẩm.

Liễu Trạch Vũ chợt nói: “Phải rồi tổng thanh tra Nghiêm, bên các vị vẫn chưa chỉ định giám đốc sản phẩm phụ trách sản phẩm của công ty chúng tôi nhỉ?”

Tổng thanh tra Nghiêm cảm nhận được tầm mắt rực lửa của giám đốc Lưu, nhưng Liễu Trạch Vũ lại quen biết Tống Hân Diễm, hắn chưa nắm được mối quan hệ chính xác giữa hai người là gì, đành nói vòng vo: “Chúng tôi còn chưa quyết định.”

Giám đốc Lưu đang định chêm lời tự chào hàng mình, nhưng không ngăn nổi quyền quyết định nằm trong tay người khác. Ý định ban đầu của Nghiêm Kiến Sơn là giao cho hắn, nhưng hắn không ngờ Liễu Trạch Vũ với Tống Hân Diễm lại có quen biết nhau.

Tống Hân Diễm vẫn không chen lời.

Liễu Trạch Vũ nói: “Tôi nhớ là giám đốc sản phẩm của các vị cần phải đến chỗ chúng tôi để nắm bắt tình hình.”

Nghiêm Kiến Sơn trả lời: “Đúng thế, điều này cần công ty các vị phối hợp, dù sao người sử dụng cũng là nhân viên của công ty các vị.”

Liễu Trạch Vũ gật đầu: “Hiểu rồi.” Hắn không hề nhìn quản lý Lưu, chỉ mỉm cười nhìn Tống Hân Diễm: “Nếu dự án này các vị vẫn chưa quyết định ai làm, tôi đây lại biết Tiểu Tống, không thì để cậu ta đến công ty chúng tôi, sau này chúng tôi trực tiếp thương lượng với cậu ấy, Đại Thành, cậu thấy thế nào?” Liễu Trạch Vũ làm bộ hỏi ý kiến bạn học của mình.

Người đàn ông dẻo miệng được gọi là Đại Thành nói: “Được đấy.”

Tống Hân Diễm vốn rất ít trò chuyện lại nói: “Tổng giám đốc Liễu, kinh nghiệm của tôi ở mặt này không bằng giám đốc Lưu, ngài suy nghĩ thêm thì hơn.”

Liễu Trạch Vũ cười mà như không: “Nếu cậu làm không tốt, tôi chắc chắn sẽ khiếu nại tổng thanh tra Nghiêm của các cậu để thay người, tổng thanh tra Nghiêm và tổng thanh tra Lý chắc không có ý kiến gì nhỉ.”

Nghe nói như thế, giám đốc Lưu thoải mái hơn rất nhiều, tổng thanh tra Lý và Nghiêm Kiến Sơn cho rằng Liễu Trạch Vũ chỉ đùa thôi nên nhẹ nhõm mà cười.

Chỉ mỗi Tống Hân Diễm biết Liễu Trạch Vũ có ý gì, cười nói: “Thế thì cung kính không bằng tuân lệnh.”

Liễu Trạch Vũ không tính nán lại nữa, tối nay hắn còn việc, vừa nghĩ sau này có thể khống chế thời gian của Tống Hân Diễm, tâm trạng của hắn vô cùng sảng khoái, lúc rời còn hết sức thân thiết bắt tay với tổng thanh tra Nghiêm, đến phiên Tống Hân Diễm thì tự động lướt qua.

Vì Tống Hân Diễm vốn không đưa tay, hai người từ chối tiếp xúc tứ chi với đối phương.

Chờ khi bọn họ đi khỏi, Tống Hân Diễm vào văn phòng của Nghiêm Kiến Sơn.

Tống Hân Diễm muốn từ chối dự án bên Trạch Thủy: “Tổng thanh tra Nghiêm, lúc trước đã quyết định để anh Lưu phụ trách, giờ vẫn để ảnh nhận thì tốt hơn.”

Nghiêm Kiến Sơn nói: “Không sao đâu, trong tay tôi còn một dự án cơ cấu giáo dục kiểu mới, vốn định giao cho cậu, bây giờ tôi giao cho hắn là được, việc này là do Liễu tổng nói ngay trước mặt, đổi người không hay đâu, tôi tin Lưu Ba sẽ hiểu.”

Tống Hân Diễm lười quan tâm liệu Lưu Ba có hiểu hay không, chỉ là cậu không muốn chạm chán với Liễu Trạch Vũ, hiển nhiên không thể nói rõ cho Nghiêm Kiến Sơn.

“Nhưng tổ tôi còn chưa tuyển được người mới, không đủ nhân viên.”

“Để tôi đốc thúc nhân sự nhanh tuyển người mới cho cậu, dự án này mà làm tốt thì vô cùng có lợi cho sự chuyển đổi mô hình của công ty chúng ta, Tiểu Tống, tới lúc đó cậu chính là công thần.”

“Thôi cũng được, có điều chờ tôi tuyển được trợ lý sản phẩm thích hợp, lúc đó sẽ bảo Huỳnh Hân Hân ở lại công ty dẫn dắt người mới, tôi thì dẫn Tử Dương qua đó.”

“Sắp xếp thế này thì được, đúng là Tử Dương cần được ra ngoài tôi luyện nhiều hơn, ý tưởng của cậu ta rất có hồn.”

Hai người hàn huyên chốc lát, Tống Hân Diễm mới rời khỏi văn phòng của Nghiêm Kiến Sơn.

Đến khi cậu trở về nơi làm việc của mình, lúc đi ngang qua đồng nghiệp thì cách họ nhìn cậu có hơi kì quái, cậu có thể hiểu đại khái chúng mang ý nghĩa gì.

Quản lý Lưu không phải là người dễ sống chung, nếu không phải do tính tình nhỏ nhen quá, bằng cái tuổi này đã thành tổng thanh tra sản phẩm rồi, chắc hắn đã kể chuyện dự án mới bị sang tay cho mình, còn phiên bản câu chuyện như thế nào thì chắc chắn chẳng hay ho gì.

Tống Hân Diễm chỉ cảm thấy nhạt nhẽo, có thời gian rảnh ngồi tám nhảm còn không bằng thử nghiệm sản phẩm mình phụ trách thêm mấy lần, suốt ngày cứ đấu đá nhau ở văn phòng, chẳng có ý nghĩa gì sất.

Chỗ ngồi của hai người Huỳnh Hân Hân và Đường Tử Dương đặt gần nhau. Hai người họ đang tràn đầy căm phẫn bất bình thay cho lãnh đạo trong nhóm nhỏ của mình.

Gần tới giờ tan tầm nên Tống Hân Diễm chẳng thèm quan tâm bọn họ nữa.

Trong điện thoại có rất nhiều tin nhắn wechat chưa đọc, công việc chiếm chín mươi lăm phần trăm, không muốn đọc lắm, phần còn lại mới là thứ Tống Hân Diễm muốn xem.

Tần Mộ Lang: Tối nay không tăng ca, đợi lát nữa đến đón em.

Tần Mộ Lang: Đang họp à?

Tần Mộ Lang: Tối nay muốn ăn thịt nướng, anh đặt chỗ rồi, chọn thịt xông khói em thích nhất.

Tần Mộ Lang: Anh còn mua vé xem phim chiếu lúc tám rưỡi tối, là loạt phim Marvel em thích nhất.

Đọc những dòng tin nhắn do người ấy gửi đến, áp lực trong lòng cả ngày nay dần vơi đi, thật muốn bay vèo đến cạnh anh ấy.

Giờ tan tầm vừa điểm, Tống Hân Diễm ra về sớm hơn ngày thường.

Ngoài trời mưa to, rất nhiều người đứng trong đại sảnh chờ cơn mưa nhỏ lại.

Tống Hân Diễm đứng trong đám người vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy người đàn ông cầm dù đang đi về phía mình, những sự khó chịu còn sót lại trong lòng cậu ngay lập tức tan biến không còn tăm hơi.

Có người nhớ cậu thích ăn gì, nhớ cậu thích xem phim gì, nhớ cậu không mang dù đi làm, sao còn muốn giận dỗi vì mấy việc cỏn con chứ.

Hơn nữa, cậu thật sự rất rất rất thích người đàn ông đứng trước mặt này.

Tay cầm chiếc dù lớn khoát lên vai Tống Hân Diễm, Tần Mộ Lang kéo cậu lại gần, quan tâm nói: “Đi thôi, nghĩ gì đó?”

Tống Hân Diễm nhìn anh và cười: “Không nghĩ gì hết.” Trong mắt chan chứa yêu thương dành cho người ấy.

Tần Mộ Lang liếm môi, muốn hôn cậu quá đi.


Thịt xông khói

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: