Chương 5 – [… chưa ly hôn]

Chương 5 – [… chưa ly hôn]

Chương 5. Mấy việc cỏn con

Edit: Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Chẳng quan tâm tới chuyện Liễu Trạch Vũ có bị chọc giận hay không, nhưng chắc chắn là tâm tình Tống Hân Diễm đã bị ảnh hưởng.

Lúc về công ty, Tống Hân Diễm nhìn trợ lý trình lên phương án sản phẩm, không nể nang ai mà mắng cái bài họ viết tan tác hết cả.

“Logic của cái chức năng này đâu? Khi nhấn vào, vì sao lại nhảy ra giao diện đăng nhập thế này, tôi nhớ lúc đó khách hàng đề cập là họ không muốn hiệu quả này, Hoàng Hân Hân, tốt nhất là cô nên nghe lại ghi âm lúc mở hội nghị lần nữa.”

Hoàng Hân Hân: “Dạ, anh Tống, em sẽ nghe lại mấy lần nữa.”

Tống Hân Diễm nhìn qua cậu thiếu niên duy nhất trong tiểu tổ: “Đường Tử Dương, cậu còn cẩu thả hơn, đã nói bao nhiêu lần, phải chú ý chi tiết, chú ý chi tiết, chỉ năm chữ mà cậu có thể sai luôn hai cái.”

Đường Tử Dương dáng cao, là một cậu thiếu niên đẹp trai đầy sức sống, được cả ngành công nhận là một thịt tươi có cơ bắp, bây giờ bị mắng y như hoa cúc héo rũ vào ngày mai.

Đường Tử Dương: “Em nhất định sẽ sửa, không bao giờ mắc lỗi như vậy nữa!”

Tống Hân Diễm lạnh lùng nói: “Nhớ kỹ lời cam đoan của cậu.”

Còn một thành viên khác sắp nghỉ trong tiểu tổ, Tống Hân Diễm nhịn lại nhịn, vẫn không mở miệng, trước khi nghỉ thì không quan tâm tới công tác là chuyện thường tình, cậu không nên tức giận.

Khi bà mẹ trẻ sắp nghỉ chạm mắt với lãnh đạo, cảm thấy tim đập lỡ một nhịp: “…”

Tống Hân Diễm thu hồi lệ khí trên mặt, nói: “Được rồi, đến đây thôi, trước khi tan tầm thì giao phương án lên đây lần nữa.”

“Dạ.” Tâm tình nôn nao của nhóm tổ viên mới tạm thời bình ổn.

Đợi khi Tống Hân Diễm rời khỏi phòng họp nhỏ, ba người thì thầm với nhau.

“Hân Hân, anh Tống bị sao vậy?” Bà mẹ trẻ hỏi, tuy không bị mắng, nhưng cô cũng sợ lây.

Hoàng Hân Hân lắc đầu: “Em nào biết.” Chủ yếu là cô cũng không muốn tán dóc với đồng nghiệp sắp nghỉ về chuyện này, cô còn muốn tiếp tục lăn lộn dưới trướng anh Tống nữa mà.

Bà mẹ trẻ lại nhìn qua Đường Tử Dương, cậu còn đang rầu rĩ về phương án do mình viết, không tán gẫu bát quái với người khác, cô đành ôm máy tính rời khỏi phòng họp nhỏ.

Hoàng Hân Hân và Đường Tử Dương lặng lẽ liếc nhau.

Hoàng Hân Hân không giận nói: “Lúc trước anh Tống đối xử với cô ta tốt như thế, lúc cần làm lúc thì không, tay cầm tay chỉ cổ, khi qua lại với bạn trai là phú nhị đại thì lấy cớ về nhà kết hôn, bày đặt làm như khách hàng của chúng mình, thiệt muốn giận thay anh Tống.”

Đường Tử Dương: “Chị Hân, anh Tống đã không thèm để ý, chị giận làm gì.”

Hoàng Hân Hân: “Anh Tống rộng lượng không so đo, chị thì không, cái bà chết tiệt kia làm chị tức muốn chết.”

Đường Tử Dương: “Cơ mà, em nghe nói thứ hai này cổ xin nghỉ ở nhà an thai, sẽ không đi làm, người mới còn chưa tuyển được, công việc của cổ chắc sẽ chia ra cho hai đứa mình.”

Hoàng Hân Hân hít vào một hơi: “Chắc chắn luôn, để xem anh Tống chia như thế nào.”

Đường Tử Dương: “Xong, cơ mà, sao hôm nay anh Tống lại nóng tính thế nhỉ?”

Hoàng Hân Hân: “Nhiều chuyện, sao chị biết.”

Lúc Tống Hân Diễm trở về vị trí công tác của mình rồi ngẫm lại hành vi ban nãy, đem cảm xúc cá nhân vào công việc, ảnh hưởng đến người khác là không đúng, cơ mà, chậc, mấy đứa nhóc đó quả thật cũng cần cậu mắng vài lần, bình thường đối xử với họ tốt quá, thành ra một đám làm việc chẳng chú ý gì.

Đang định đứng dậy đi rót một ly nước để làm đầu óc tỉnh táo, thì nhìn thấy Nghiêm Kiến Sơn và Lý tổng bên bộ phận tiêu thụ dẫn hai người vào, thái độ vô cùng khiêm tốn lịch sự, đây là thái độ với khách hàng, đúng lắm.

Tống Hân Diễm lui chân lùi về sau, ngồi lại ghế của mình.

Động tác của cậu vẫn chậm một bước, đã có người chú ý tới cậu.

Liễu Trạch Vũ chợt gọi Nghiêm Kiến Sơn lại: “Nghiêm tổng, trong ngành của các vị có phải có một đồng nghiệp tên là Tống Hân Diễm phải không?”

Nghiêm Kiến Sơn rất kinh ngạc: “Đúng vậy, hai người quen nhau à?”

Nụ cười trên mặt Liễu Trạch Vũ chứa hứng thú không rõ: “Quen chứ, sao lại không quen, cậu ta phụ trách việc gì trong ngành các vị?”

Nghiêm Kiến Sơn đối mặt với nghi hoặc của khách hàng lớn, biết gì nói nấy, lời nói vô tận, một chút liền bán hết Tống Hân Diễm từ trong ra ngoài.

Sau khi nghe xong, nụ cười trên mặt Liễu Trạch Vũ càng tươi hơn, chỉ chốc lát sau, Tống Hân Diễm đã bị Nghiêm Kiến Sơn gọi vào phòng làm việc của hắn.

Tâm tình Tống Hân Diễm chẳng tốt hơn bao nhiêu, nhưng cố sức tỏ ra rằng mình chẳng thèm để ý, thua người chứ không thua trận.

Song song đó Nghiêm Kiến Sơn còn gọi quản lý Lưu vốn dĩ được sắp xếp để phụ trách hạng mục Trạch Thủy đến.

Quản lý Lưu đến văn phòng còn nhanh hơn cả Tống Hân Diễm.

Khi Tống Hân Diễm đi vào, trên sofa đã có năm người ngồi, tính cả cậu, là người thứ sáu.

Người ngồi trên sofa đôi là quản lý Lưu.

Tống Hân Diễm nói: “Nghiêm tổng, Lý tổng.”

Lý tổng cười nói: “Tiểu Tống, không ngờ là cậu lại quen Liễu tổng đó, chắc hai người không cần tôi giới thiệu nhỉ.”

Tống Hân Diễm liếc Liễu Trạch Vũ một cái, biết là chủ ý của ai, khẽ cười nói: “Mấy hôm trước có gặp một lần.” Lời trong tiếng ngoài ý của cậu là cậu không quen họ Liễu.

Nghiêm tổng Lý tổng cho rằng cậu rất thân với Liễu Trạch Vũ, bởi vì ban nãy hỏi nhiều như thế, nhìn thế nào cũng không giống không quen nhau.

Giữa trưa Liễu Trạch Vũ bị chọc tức nhưng bây giờ lại mang vẻ mặt tươi cười, không mảy may nhìn ra sự bực bội lúc ấy.

“Quả thật là thế.”

Tống Hân Diễm biết có lẽ mình còn phải ngồi thêm chốc nữa, liền ngồi cạnh quản lý Lưu, không lên tiếng.

Nên uống trà thì uống trà, kiên quyết không xen mồm.

Ngược lại quản lý Lưu rất coi trọng người phụ trách trẻ tuổi của công ty Trạch Thủy này, lời hay không cần tiền tát như mưa, còn khen Liễu Trạch Vũ trên trời dưới đất, khen từ bằng cấp đến nhân phẩm, rồi lại khen từ gia thế đến khí chất, đây vẫn là lần đầu tiên Tống Hân Diễm thấy tài ăn nói của hắn tốt như thế nào.

Từ nhỏ Liễu Trạch Vũ đã được tâng bốc, đối với mấy chuyện đánh rắm thả cầu vồng đã thành thói, đúng là hắn lớn lên trông nổi bật, quả thật khiến người hâm mộ bằng cấp lẫn xuất thân, hắn có vốn để kiêu ngạo.

Trái lại, Tống Hân Diễm lại yên tĩnh đến vô lý, toàn bộ quá trình chỉ có cười, ngẫu nhiên gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Cùng Liễu Trạch Vũ đến đây là cấp dưới của hắn, là bạn học từng có quan hệ rất tốt thời đại học, vô cùng dẻo miệng.

Cả quá trình, Liễu Trạch Vũ không nhìn Tống Hân Diễm một cái nào, phỏng chừng hắn muốn hạ một đòn vào đối phương, cố ý lạnh nhạt cậu, nhưng hắn không ngờ Tống Hân Diễm lại thích ứng tốt tới như vậy.

Thật ra trong hạng mục có rất nhiều chuyện đã được chuẩn bị xong xuôi, hiện tại còn thiếu việc nhân viên bên mình qua công ty họ để nắm rõ tình huống, tiến hành khai phá sản phẩm.

Liễu Trạch Vũ chợt nói: “Đúng rồi, Nghiêm tổng, bên các vị vẫn chưa chỉ định quản lý sản phẩm phụ trách sản phẩm của công ty chúng tôi nhỉ.”

Nghiêm tổng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của quản lý Lưu, nhưng Liễu Trạch Vũ lại quen biết Tống Hân Diễm, hắn không rõ quan hệ của hai người ra làm sao, đành thỏa hiệp mà nói: “Chúng tôi còn chưa quyết định.”

Quản lý Lưu đang định chen lời tự mình đẩy mạnh tiêu thụ, nhưng không ngăn nổi quyền quyết định ở trong tay người khác, chủ ý của Nghiêm Kiến Sơn là tốt, nhưng hắn cũng không đoán được tầng quan hệ giữa Liễu Trạch Vũ và Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm vẫn không nói xen vào. kaifijun@wordpress

Liễu Trạch Vũ nói: “Tôi nhớ là quản lý sản phẩm của các vị yêu cầu phải đến chỗ chúng tôi để nắm bắt tình huống.”

Nghiêm Kiến Sơn trả lời: “Đúng thế, cái này cần quý công ty phối hợp, dù sao người sử dụng cuối cùng là công nhân của quý công ty.”

Liễu Trạch Vũ gật đầu: “Hiểu rồi.” Tầm mắt của hắn cơ bản là không dừng trên người quản lý Lưu, mà là nhìn Tống Hân Diễm mỉm cười: “Nếu hạng mục này các vị còn chưa quyết định người làm, tôi đây lại quen biết Tiểu Tống, không bằng để cậu ta đến công ty chúng tôi, sau đó chúng tôi trực tiếp kết hợp với nhau, Đại Thành, cậu thấy thế nào?” Liễu Trạch Vũ làm bộ hỏi ý kiến đồng học của mình.

Người đàn ông được gọi là Đại Thành nói: “Có thể.”

Tống Hân Diễm vẫn luôn không mở miệng lại nói: “Liễu tổng, kinh nghiệm ở phương diện này của tôi không bằng quản lý Lưu, ngài nên suy nghĩ thêm chút nữa.”

Liễu Trạch Vũ cười như không cười nói: “Nếu cậu làm không tốt, tôi chắc chắn sẽ khiếu nại Nghiêm tổng của các cậu thay người, Nghiêm tổng, Lý tổng không có ý kiến gì nhỉ.”

Nghe nói như thế, lòng quản lý Lưu thoải mái rất nhiều, Lý tổng Nghiêm Kiến Sơn chỉ cảm thấy Liễu Trạch Vũ đang nói giỡn, thả lỏng mỉm cười.

Chỉ mỗi Tống Hân Diễm biết Liễu Trạch Vũ có ý gì, cười nói: “Thế thì cúng kính không bằng tuân lệnh.”

Liễu Trạch Vũ cũng không tính nán lại nữa, tối nay hắn còn có việc, vừa nghĩ tới sau này có thể khống chế thời gian của Tống Hân Diễm, tâm tình của hắn vô cùng sảng khoái, lúc rời đi hết sức thân thiết bắt tay cùng Nghiêm tổng, đến phiên Tống Hân Diễm thì tự động lướt qua.

Bởi vì Tống Hân Diễm cơ bản không vươn tay, hai người cự tuyệt tiếp xúc tứ chi với đối phương.

Đợi khi bọn họ rời đi, Tống Hân Diễm vào văn phòng của Nghiêm Kiến Sơn.

Tống Hân Diễm muốn từ chối hạng mục bên Trạch Thủy: “Nghiêm tổng, lúc trước đã quyết định để anh Lưu phụ trách, hay vẫn nên để anh Lưu nhận thì tốt hơn.”

Nghiêm Kiến Sơn nói: “Không sao, trong tay tôi còn một hạng mục cơ cấu giáo dục kiểu mới, vốn định giao cho cậu, bây giờ tôi giao cho hắn là được, việc này là do Liễu tổng nói ngay trước mặt, đổi không hay, tôi tin Lưu Ba sẽ hiểu.”

Tống Hân Diễm lười quản chuyện tự Lưu Ba có hiểu hay không, cậu không muốn tiếp xúc với Liễu Trạch Vũ, rõ ràng không thể nói rõ cho Nghiêm Kiến Sơn.

“Thế nhưng tổ tôi còn chưa tuyển được người mới, nhân thủ lại không đủ.”

“Để tôi đốc thúc nhân sự nhanh tuyển người mới cho cậu, làm tốt hạng mục này, đối với sự chuyển hình của công ty chúng ta là vô cùng có lợi, Tiểu Tống, tới lúc đó cậu chính là công thần.”

“Cũng đúng ha, có điều chờ tôi tuyển được trợ lý sản phẩm thích hợp, lúc đó sẽ bảo Hoàng Hân Hân ở lại công ty dẫn dắt người mới, tôi thì dẫn Tử Dương qua đó.”

“Sắp xếp thế này thì được, đúng là Tử Dương cần được ra ngoài tôi luyện nhiều hơn, ý tưởng của cậu ta rất có linh khí.”

Hai người hàn huyên chốc lát, Tống Hân Diễm mới rời khỏi văn phòng của Nghiêm Kiến Sơn.

Đến khi cậu trở về vị trí công tác của mình, lúc đi ngang qua các đồng nghiệp thì ánh mắt họ nhìn cậu có chút quái lạ, chắc là mới biết chuyện gì đó.

Quản lý Lưu không phải là người dễ sống chung, nếu không phải cái tính nhỏ mọn không cho phép, bằng cái tuổi này đã thành giám đốc sản phẩm rồi, chắc hắn đã kể chuyện hạng mục mới bị sang tay cho mình, còn về câu chuyện thì chắc chắn chẳng hay ho gì.

Tống Hân Diễm chỉ cảm thấy nhàm chán, bây giờ rảnh rỗi ngồi tám nhảm còn không bằng thử nghiệm sản phẩm mình phụ trách thêm mấy lần, làm văn phòng mà suốt ngày cứ tranh đấu, chẳng có ý nghĩa gì sất.

Chỗ ngồi của hai người Hoàng Hân Hân và Đường Tử Dương dựa gần nhau, hai người giận dữ vì lãnh đạo mà bênh vực kẻ yếu ngay trong nhóm nhỏ.

Gần giờ tan tầm, Tống Hân Diễm cũng mặc kệ bọn họ.

Trong điện thoại có rất nhiều tin nhắn wechat chưa đọc, công việc chiếm chín mươi lăm phần trăm, không muốn đọc lắm, thừa lại mới là thứ Tống Hân Diễm muốn đọc.

Tần Mộ Lang: Tối nay không tăng ca, đợi lát nữa đến đón em.

Tần Mộ Lang: Đang mở hội nghị à?

Tần Mộ Lang: Tối nay muốn ăn thịt nướng, anh đặt chỗ rồi, chọn thịt xông khói em thích nhất.

Tần Mộ Lang: Anh còn mua vé xem phim chiếu lúc tám rưỡi tối, là loạt phim Marvel em thích nhất.

Đọc mấy tin nhắn do đối phương gửi đến, áp lực mỗi ngày trong lòng dần vơi đi, muốn lập tức bay qua chỗ đối phương.

Thời gian tan tầm vừa đến, Tống Hân Diễm ra về sớm hơn so với mọi ngày.

Ngoài trời mưa to, rất nhiều người đứng trong đại sảnh chờ mưa nhỏ lại.

Tống Hân Diễm đứng trong đám người vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy người đàn ông cầm dù đi về phía mình, nhất thời, một chút khó chịu còn sót lại trong lòng cậu bỗng biến mất không còn tăm hơi.

Có người nhớ cậu thích ăn gì, nhớ cậu thích phim gì, nhớ cậu không mang dù đi làm, sao còn muốn tức giận vì mấy việc cỏn con chứ.

Hơn nữa, cậu thật sự vô cùng vô cùng vô cùng thích người đàn ông trước mặt này.

Tay Tần Mộ Lang cầm chiếc dù lớn khoát lên vai Tống Hân Diễm, kéo cậu lại gần, quan tâm nói: “Đi thôi, nghĩ gì đó?”

Tống Hân Diễm tặng anh một nụ cười nhẹ: “Không có gì.” Trong mắt tràn đầy tình yêu dành cho đối phương.

Tần Mộ Lang liếm liếm môi, hơi hơi muốn hôn cậu.


Thịt xông khói

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: