Chương 7 – [… chưa ly hôn]

Chương 7 – [… chưa ly hôn]

Chương 7. Uống say rồi

Biên tập: Dưa Hấu | Chỉnh sửa: Tinh Vũ

Tần Mộ Lang không biết chuyện Tống Hân Diễm ra ngoài uống rượu, lúc này anh ngồi đối diện bạn trai cũ, trong lòng thấy thật bất đắc dĩ, Liễu Trạch Vũ quả nhiên nói được làm được, từ ánh mắt đến cử chỉ đều có thể nhận thấy được hắn quyết tâm muốn hợp lại.

Tần gia cùng Liễu gia quan hệ rất tốt, từ đời ông nội Tần Mộ Lang đến nay, vẫn luôn duy trì quan hệ bạn bè.

Quan hệ hai nhà tốt nhất là khi Tần Mộ Lang và Liễu Trạch Vũ ở bên nhau, khi ấy, bọn họ đã chuẩn bị kết hôn, tiếc là cuối cùng cũng không thành, hai nhà vô cùng nuối tiếc.

Người trẻ tuổi không thể ở bên nhau, trưởng bối cũng không nói gì, quan hệ cũng không bị ảnh hưởng, chuyện của người trẻ tuổi bọn họ không muốn trộn lẫn.

Vợ chồng Liễu gia cùng hai người con ăn no xong ngồi trên sô pha cùng ba mẹ Tần Mộ Lang nói chuyện, Tần Mộ Lang nể măt ba mẹ, cũng ngồi cùng. Tuy rằng anh cùng Liễu Trạnh Vũ chia tay rồi, nhưng Liễu Trạch Nhuận anh trai của Liễu Trạch Vũ lại là bạn học cấp ba của anh.

Liễu Trạch Vũ được thừa hưởng vẻ ngoài của mẹ hắn, đặc biệt nhu hòa.

Hai nhà nói chuyện hết sức thông thuận tự nhiên, như thể không có xa cách.

Tần Mộ Lang ngồi ở một bên, không thể chen lời, lấy di động ra hỏi Tống Hân Diễm tối nay ăn gì, nhưng đợi thật lâu vẫn không thấy đối phương hồi âm.

Lúc này, ba Tần, mẹ Tần nhắc lại chuyện cũ năm xưa.

Mẹ Tần – Tăng Anh Thuyên hỏi mẹ Liễu – Đặng Tuyết: “Đặng Tuyết, đứa trẻ lần trước cậu nói với mình, có tin tức gì chưa?”

Nhắc đến chuyện này, nét cười trên mặt Đặng Tuyết vơi đi phân nửa, lắc đầu nói: “Vẫn chưa tìm được tung tích của nó, nếu năm đó chúng mình chú ý một chút thì tốt rồi, cũng không đến mức nhiều năm như vậy một chút tin tức cũng không có.”

Ba Tần – Tần Kiếm hỏi: “Có cần hỗ trợ gì không?”

Ba Liễu – Liễu Vĩnh nói: “Không cần, chúng tôi đã cho người đi tìm rồi, cũng không phải là không có tin tức, chúng tôi giờ cũng coi như có chút tiến triển, chỉ có điều hơi chậm.”

Tần Kiếm nói: “Thế à, tôi nhớ Hồ gia có đứa nhỏ làm trong công an thành phố, nếu muốn tìm, tôi có thể giới thiệu giúp các cậu.”

Đặng Tuyết cười: “Vậy xin cảm ơn trước.”

Liễu Trạch Vũ quay đầu lại hỏi Liễu Trạch Nhuận: “Việc này anh cũng biết?”

Kế thừa diện mạo rắn rỏi của ba Liễu, Liễu Trạch Nhuận gật đầu: “Ừ, ba mẹ nói vài ngày trước mơ thấy em ấy, không thể yên lòng, cho người đi tìm rồi.”

Tần Mộ Lang không tham dự vào đề tài của bọn họ, anh cần kéo giãn khoảng cách với Liễu Trạch Vũ.

Nhấp thêm một chút trà, Liễu Vĩnh nói bọn họ nên về rồi, vợ chồng Tần gia cũng không giữ, cùng với Tần Mộ Lang tiễn bọn họ ra cửa thang máy.

Liễu Trạch Nhuận hỏi Tần Mộ Lang: “Ra ngoài uống một ly không?”

Tần Mộ Lang từ chối nói: “Không được, chút nữa tôi còn phải về.”

Liễu Trạch Vũ: “Anh Lang, ra ngoài ngồi một lát thôi, sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu.”

Tần Mộ Lang vẫn lắc đầu: “Lần sau nhé, hôm nay muộn quá rồi.”

Liễu Trạch Nhuận biết anh có điều cố kỵ, không nhiều lời, cùng ba mẹ đi vào thang máy, Liễu Trạch Vũ có chút không cam lòng, nhưng người nhà cũng ở đây, hắn cũng không tiện nhiều lời.

Tiễn Liễu gia xong, Tần Mộ Lang cùng ba mẹ về lại phòng.

Ba Tần ngồi lại vị trí cũ, ăn miếng táo, di động vang lên, liền đi vào thư phòng nhận điện thoại.

Tăng Anh Thuyên đứng cạnh Tần Mộ Lang, vỗ vai anh, hỏi: “Con trai, Trạch Vũ vẫn còn ý tứ với con phải không?”

Tần Mộ Lang mặt không biểu cảm, ngồi một mình trên sô pha, chọc một miếng táo: “Là có ý đó, nhưng mà con đã kết hôn rồi.”

Tăng Anh Thuyên do dự nói: “Quên đi, chuyện của người trẻ tuổi mấy đứa mẹ không quản.”

Tần Mộ Lang cười: “Không còn chuyện gì khác, con về đây.”

Tăng Anh Thuyên lườm anh một cái: “Sao vậy, người kia của con còn gác cửa* sao?”

*Quy định thời gian về nhà

Tần Mộ Lang ôm vai mẹ: “Mẹ, mẹ đừng nói vậy, Hâm Diễm em ấy tốt lắm.”

Tăng Anh Thuyên nói: “Mẹ ít tiếp xúc với thằng bé, thôi không nói đến bọn con nữa.”

Tần Mộ Lang gật đầu: “Dạ, vậy con về đây ạ.”

Tăng Anh Thuyên kéo Tầm Mộ Lang lại: “Đợi chút, chú Bách của con buổi chiều có tặng một thùng hải sản, con mang về đi, đừng mua đồ ăn bên ngoài nữa.”

Tần Mộ Lang nói: “Bình thường bọn con vẫn ở nhà nấu cơm, không thể nấu mới ăn ngoài.”

Tăng Anh Thuyên vẻ mặt không tin: “Là con nấu hay nó nấu?”

Tần Mộ Lang nói: “Chúng con cùng nhau nấu, không phân kĩ như vậy.”

Tăng Anh Thuyên lắc đầu: “Rồi rồi rồi, con bao che nó.” Bà thở dài nói: “Con trai mẹ đối với ai cũng tốt hết.”

Tần Mộ Lang cười ha ha, quay đầu đi vào phòng bếp, dì ở đang khử trùng bát đũa bên trong, hỏi anh cần cái gì.

Tần Mộ Lang nói: “Dì Chu, mẹ con nói hôm nay được tặng một thùng hải sản, ở đâu vậy ạ?”

Dì Chu nói: “Buổi tối đã nấu một thùng, còn một thùng, để dì lấy cho con.”

Ôm thùng xốp đựng hải sản, Tần Mộ Lang tạm biệt ba mẹ, chuẩn bị lái xe về nhà.

Nhưng vừa ra khỏi cổng, một người đứng phía trước cũng đi về phía xe anh.

Tần Mộ Lang chỉ có thể dừng xe lại bên cạnh, nhấn nút mở kính xe: “Sao cậu vẫn chưa về?”

Liễu Trạch Vũ hạ thắt lưng nói: “Anh Lang, em có lời muốn nói với anh.”

Tần Mộ Lang nói: “Anh đang vội về.” Tống Hân Diễm cả tối vẫn chưa thấy hồi âm, cũng không biết em ấy đang làm gì.

Liễu Trạch Vũ hít vào một hơi, nói: “Em chỉ muốn nói chuyện với anh một lát.”

Tần Mộ Lang nói: “Ngã rẽ phía trước có quán cà phê, đến đó đi.”

Chuyện này không giống với mong muốn của Liễu Trạch Vũ, nhưng hiện tại hắn cũng không có lựa chọn nào khác, quyền chủ động vẫn trong tay của Tần Mộ Lang.

Hai người một trước một sau bước vào quán cà phê âm nhạc.

Buổi tối tám giờ, đúng vào khoảng thời gian lượng khách cao nhất.

Liễu Trạch Vũ trông không giống thật sự có việc muốn nói, hắn chậm rì chọn cho mình một cốc cà phê, Tần Mộ Lang chọn một cốc chanh dây.

Tần Mộ Lang nhìn chằm chằm màn hình di động, tin tức vẫn không ngừng hiện lên, nhưng đều là tin rác hoặc là tin của bạn bè làm ăn, không thấy có tin của Tống Hâm Diễm.

Liễu Trạch Vũ dùng thìa khuấy đường trong cà phê: “Anh Lang, em nhớ rõ lúc học đại học, buổi tối chỉ cần em muốn uống cà phê, anh sợ em không ngủ được, chỉ cho em uống sữa.”

Tần Mộ Lang ngồi một bên, cũng không trả lời lại Liễu Trạch Vũ, người sau tiếp tục nói: “Em hối hận rồi.”

Tần Mộ Lang bình tĩnh đáp lại: “Trạch Vũ, anh kết hôn rồi.”

Liễu Trạch Vũ ngẩng đầu hỏi anh: “Anh yêu cậu ta sao?”

Tần Mộ Lang không trả lời, đáp án này anh chưa từng nghĩ đến, Tống Hâm Diễm đến tận bây giờ cũng chưa từng hỏi anh, bị Liễu Trạch Vũ nhắc như vậy, anh mới nghiêm túc nhớ lại hai người đã từng nói đến vấn đề yêu hay không yêu chưa.

Tần Mộ Lang nói: “Đây là chuyện riêng của anh với cậu ấy, không cần cậu lo.”

Liễu Trạch Vũ yên lặng nhìn Tần Mộ Lang, ngữ điệu khẳng định nói: “Anh do dự, anh không yêu cậu ta, hai người…”

Tần Mộ Lang chặn lời: “Đây là chuyện của bọn anh, cậu ở đây phỏng đoán cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Liễu Trạch Vũ nói thẳng: “Em muốn ở bên anh, anh có thể quay lại không?”

Tần Mộ Lang liếc qua hắn, nói: “Từ ngày mà chúng ta chia tay, là không thể nữa rồi, sau này đừng làm chuyện giống như hôm nay nữa.”

Liễu Trạch Vũ có chút vội vã, nói: “Chú dì không phải đều thích em sao? Hai người họ hi vọng em và anh ở bên nhau, lúc trước họ rất thích em.”

Tần Mộ Lang lãnh đạm nói: “Ba mẹ anh rất thích em, không có nghĩa là chúng ta sẽ trở lại như trước.”

Liễu Trạch Vũ vẫn còn muốn nói gì đó, chuông điện thoại của anh đã vang lên.

Tần Mộ Lang trong giây lát nhấc máy: “Hân Diễm?”

Nhưng trong điện thoại không phải giọng Tống Hân Diễm: “Tôi không phải là Hân Diễm, cậu ấy uống rượu, anh có thể qua đây đón cậu ấy không?”

“Được, cậu gửi địa chỉ cho tôi, tôi đi ngay đây.” Tần Mộ Lang chẳng còn lòng dạ quan tâm đến sắc mặt rối rắm của hắn nữa, nói với hắn một câu: “Anh có việc, anh đi trước đây.”

Lại là Tống Hân Diễm, Liễu Trạch Vũ nhìn theo bóng lưng rời đi gấp gáp, uống hết một ly cà phê.

Nếu bọn họ không chia tay, Tần Mộ Lang nhất định sẽ không đối xử với hắn như vậy!

Vẻ lo lắng trên mặt Tần Mộ Lang không giống giả bộ, chẳng lẽ bọn họ thật sự không có tương lai?

“Em không có xe!” Hắn cố ý để anh hắn lái xe đi, tính toán để Tần Mộ Lang đưa hắn về.

Ai ngờ, Tầm Mộ Lang quan tâm người khác, bỏ hắn lại đây.

Liễu Trạch Vũ chưa từng cảm thấy khó xử như vậy, cảm giác trước đây anh mang lại cho hắn vẫn là che chở người yêu.

Tần Mộ Lang dùng tốc độ nhanh nhất, lái đến địa chỉ Cao Vân Thư nói đến, nhìn thấy Tống Hân Diễm nâng cằm ngồi trên ghế trong quán lẩu, uống rượu xong mặt hồng nhuận không giống bình thường.

“Sao lại uống thành như vậy?” Tần Mộ Lang khoác tay cậu lên vai, nâng Tống Hân Diễm sắp ngã lên.

Tống Hân Diễm nháy mắt mấy cái với anh, sau đó ợ một cái vì rượu, rồi dựa đầu lên bụng anh, đặt hết trọng lượng của mình lên người Tần Mộ Lang.

“Hình như tớ, thấy Tần Mộ Lang… Ợ!”

Cao Vân Thư nhún vai, y cùng uống không ít, nhưng vẫn chưa say: “Tâm trạng không tốt.”

Tầm Mộ Lang biết Cao Vân Thư, phần lớn đều là nghe Tống Hân Diễm nhắc đến tin tức của y, mặc dù không phải là lần đầu tiên gặp, nhưng cảm giác ánh mắt đối phương nhìn mình có vài phần hàm ý.

Tần Mộ Lang: “Cùng đi đi, chúng tôi đưa cậu về trước.”

Cao Vân Thư nói: “Không cần, anh chăm sóc Tống Hân Diễm cho tốt, tự tôi gọi xe cũng được.”

Tần Mộ Lang cũng không kiên trì, Tống Hân Diễm quả thật là đã say khướt, rất hiếm khi anh nhìn thấy bộ dáng này của Tống Hân Diễm, trong lòng loạn cào cào, cũng có chút tức giận, biết rõ dạ dày không tốt còn uống nhiều rượu như vậy.

Hai người hợp lực đỡ Tống Hân Diêm lên ghế phó lái, Tần Mộ Lang cài dây an toàn cho cậu xong, mới đóng cửa lại.

Quay đầu lại thấy Cao Vân Thư tựa vào thân cây nhả khói thuốc.

“Bọn tôi về trước đây, cảm ơn cậu đã cùng em ấy ăn tối.”

“Không cần khách khí.” Cao Vân Thư gảy tàn thuốc, muốn nói lại thôi: “Hân Diễm cậu ấy… quên đi, hai người về đi.”

Tần Mộ Lang biết trong lời của y có ý, nhưng thời điểm hiện tại, Tống Hân Diễm say đến không biết gì vẫn còn ở trong xe, anh cũng không có thời gian truy hỏi, lần nữa nói lời cảm ơn rồi lái xe rời đi.

Cao Vân Thư nhét đầu lọc thuốc lá vào thùng rác, lắc đầu: “Thật khờ.” Cũng không biết là đang nói đến ai.

Tống Hân Diễm say rồi, nhưng không đến mức quá say, vẫn còn có ý thức, chỉ là không khống chế được thân thể, đầu óc choáng váng.

Tần Mộ Lang vừa lái xe vừa nhìn xem cậu có muốn nôn hay không.

Dọc theo đường đi, Tống Hân Diễn vẫn luôn nhắm mắt, giống như đang ngủ vậy.

Đỗ xe vào bãi đỗ xong, Tần Mộ Lang mang Tống Hân Diễm đang ngủ say về nhà, trực tiếp đặt cậu lên giường.

Ngửi mùi thuốc lá lẫn mùi rượu trên người cậu, Tần Mộ Lang có chút tức giận, véo nhẹ hai má Tống Hân Diễm: “Có chuyện gì không thể nói với anh?”

Tống Hân Diễm im lặng nằm trên giường đột nhiên mở to mắt, hai tay khoát lên cổ Tần Mộ Lang, cắn cắn miệng Tần Mộ Lang.

Tần Mộ Lang ăn đau: “Shh!”

Tống Hân Diễm nhả miệng ra, hai mắt đầy hơi nước, ủy khuất mà nói: “Anh ăn hiếp em.”

Tần Mộ Lang hai tay nâng mặt cậu nói: “Vốn dĩ là lỗi của em.” Nói xong đã thấy cậu lệch đầu ngủ mất tiêu.

Tần Mộ Lang vô cùng có tâm, đem quần áo Tống Hân Diễm lột sạch, giúp cậu ngủ ngon.

Thay áo ngủ cho Tống Hân Diễm xong, Tần Mộ Lang mạnh mẽ hôn lên mặt cậu một cái: “Ngày mai tính sổ với em sau.”


Đôi lời:

Cứ dăm ba bữa lại sửa một lần, chắc chết mất 😂😂

Vì tác giả ghi tên ba Liễu là Liễu Vĩnh/Liễu Vĩnh Học, mình thì chưa chắc chắn đâu là tên của ông nên tạm thời cứ dùng Liễu Vĩnh nhé.

1 thought on “Chương 7 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: