Chương 7 – [… chưa ly hôn]

Chương 7 – [… chưa ly hôn]

Chương 7. Say rượu

Edit: Dưa Hấu, Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Tần Mộ Lang không hề hay biết Tống Hân Diễm ra ngoài uống rượu, lúc này anh đang ngồi đối diện bạn trai cũ với tâm trạng chẳng biết làm sao. Liễu Trạch Vũ đúng là nói được làm được, có thể dễ dàng nhận ra được quyết tâm muốn hàn gắn của hắn thông qua cả ánh mắt lẫn cử chỉ.

Mối quan hệ giữa nhà hai nhà Tần – Liễu từ lâu đã rất tốt, và cứ luôn được duy trì từ đời ông nội của Tần Mộ Lang cho đến nay.

Hai bên càng thêm thân thiết là lúc Tần Mộ Lang với Liễu Trạch Vũ hẹn hò, khi ấy, đúng là bọn họ đã tính đến việc kết hôn, chỉ tiếc lại không thành, hai nhà vô cùng nuối tiếc.

Lứa trẻ không thể về một nhà, người lớn cũng không nói gì, quan hệ đôi bên vẫn rất gắn bó, họ không muốn xen vào chuyện của mấy đứa nhỏ nữa.

Sau khi ăn no, vợ chồng họ Liễu cùng hai người con cùng ngồi trên sô pha nói chuyện với ba mẹ Tần Mộ Lang, vì nể mặt ba mẹ nên Tần Mộ Lang cũng ngồi cùng. Tuy anh chia tay Liễu Trạnh Vũ rồi, nhưng Liễu Trạch Nhuận – anh trai của Liễu Trạch Vũ vẫn là bạn học cấp ba của anh.

Liễu Trạch Vũ được thừa hưởng vẻ ngoài nhu hòa của mẹ hắn.

Người nhà hai bên trò chuyện vô cùng thoải mái, như thể không có ngăn cách nào hết.

Tần Mộ Lang ngồi một bên không thể chen lời, đành mở di động hỏi Tống Hân Diễm tối nay ăn gì, nhưng đợi một lúc lâu vẫn không thấy người ấy trả lời.

Lúc này, ba mẹ Tần nhắc lại chuyện xưa.

Mẹ Tần – Tăng Anh Thuyên hỏi mẹ Liễu – Đặng Tuyết: “Đặng Tuyết này, đã có tin gì về đứa nhỏ lần trước cậu nói với mình chưa?”

Nhắc đến chuyện này, nét cười trên mặt Đặng Tuyết vơi đi, lắc đầu nói: “Vẫn chưa tìm được tung tích của nó, phải chi năm đó chúng mình để ý sát sao hơn thì tốt rồi, để giờ nhiều năm như vậy rồi vẫn chẳng có chút tin tức nào.”

Ba Tần – Tần Kiếm hỏi: “Có cần hỗ trợ gì không?”

Ba Liễu – Liễu Vĩnh đáp: “Không cần đâu, chúng tôi đã cho người đi tìm rồi, cũng không phải là không có tin tức nào, giờ coi như có chút tiến triển, có điều hơi chậm thôi.”

Tần Kiếm nói: “Thế à, tôi nhớ con trai nhà họ Hồ làm trong cục công an thành phố, nếu cần tôi có thể giới thiệu giúp các cậu.”

Đặng Tuyết cười: “Vậy thì cảm ơn trước.”

Liễu Trạch Vũ quay đầu hỏi Liễu Trạch Nhuận: “Chuyện này anh cũng biết?”

Kế thừa diện mạo rắn rỏi của ba Liễu, Liễu Trạch Nhuận gật đầu: “Ừ, ba mẹ nói mấy ngày trước có mơ thấy em ấy, vì không yên lòng nên cho người đi tìm rồi.”

Tần Mộ Lang không tham dự đề tài của bọn họ, anh cần nới khoảng cách với Liễu Trạch Vũ.

Uống trà tán gẫu thêm một lúc, Liễu Vĩnh nói bọn họ nên về rồi, vợ chồng họ Tần cũng không giữ nữa, cùng tiễn họ ra cửa thang máy với Tần Mộ Lang.

Liễu Trạch Nhuận hỏi Tần Mộ Lang: “Ra ngoài uống một ly không?”

Tần Mộ Lang từ chối nói: “Không được, chút nữa tôi còn phải về.”

Liễu Trạch Vũ: “Anh Lang, ra ngoài ngồi một lát thôi, sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

Tần Mộ Lang vẫn lắc đầu: “Lần sau nhé, hôm nay muộn quá rồi.”

Liễu Trạch Nhuận biết anh còn kiêng kị vài thứ nên không nói nữa, cùng ba mẹ bước vào thang máy. Liễu Trạch Vũ tuy không cam lòng nhưng người nhà vẫn còn ở đây, hắn không thể làm quá.

Tiễn gia đình họ Liễu xong, Tần Mộ Lang cùng ba mẹ quay vào nhà.

Ba Tần ngồi lại chỗ cũ, đang ăn miếng táo thì di động vang lên, ông liền vào phòng làm việc nghe điện thoại.

Tăng Anh Thuyên đứng cạnh Tần Mộ Lang, vỗ vai anh, hỏi: “Con này, Trạch Vũ vẫn có ý với con phải không?”

Tần Mộ Lang nghiêm mặt ngồi trên sô pha đơn, ghim một miếng táo: “Đúng thế, nhưng con đã kết hôn rồi.”

Tăng Anh Thuyên do dự nói: “Thôi được rồi, mẹ sẽ không xen vào chuyện của mấy đứa.”

Tần Mộ Lang cười: “Không có chuyện gì nữa, thôi con về đây.”

Tăng Anh Thuyên lườm anh: “Sao vậy, lẽ nào người kia của con cấm cửa bắt con đứng ngoài?”

Tần Mộ Lang ôm vai mẹ: “Mẹ à, mẹ đừng nói vậy, Hân Diễm tốt lắm.”

Tăng Anh Thuyên nói: “Mẹ ít tiếp xúc với thằng bé, thôi không thèm nói bọn con nữa.”

Tần Mộ Lang gật đầu: “Dạ, vậy con về đây.”

Tăng Anh Thuyên kéo Tầm Mộ Lang lại: “Đợi chút, hồi chiều nhà chú Bách của con có tặng một thùng hải sản, con mang về đi, đừng mua đồ ăn bên ngoài nữa.”

Tần Mộ Lang nói: “Bình thường tụi con vẫn nấu cơm mà, không nấu kịp mới ăn ở ngoài.”

Tăng Anh Thuyên ra vẻ không tin: “Là con nấu hay nó nấu?”

Tần Mộ Lang nói: “Tụi con cùng nấu, không rạch ròi như thế.”

Tăng Anh Thuyên lắc đầu: “Rồi rồi rồi, con bao che nó chứ gì.” Bà thở dài nói: “Ầy, con trai mẹ đối xử với ai cũng tốt hết.”

Tần Mộ Lang cười ha ha, quay đầu vào phòng bếp, dì giúp việc đang ở trong rửa sạch bát đũa, hỏi anh cần gì.

Tần Mộ Lang nói: “Dì Chu, mẹ con nói hôm nay được tặng một thùng hải sản, ở đâu vậy ạ?”

Dì Chu nói: “Buổi tối đã nấu một thùng nhỏ, còn một thùng, để dì lấy cho con.”

Ôm thùng xốp đựng hải sản, Tần Mộ Lang tạm biệt ba mẹ, chuẩn bị lái xe về nhà.

Nhưng vừa ra khỏi cổng thì thấy một người đứng ở đằng trước, đang đi về phía xe anh.

Tần Mộ Lang đành dừng xe cạnh lề, nhấn nút mở kính xe: “Sao cậu vẫn chưa về?”

Liễu Trạch Vũ khom lưng nói: “Anh Lang, em có lời muốn nói với anh.”

Tần Mộ Lang nói: “Anh đang vội về.” Cả tối nay Tống Hân Diễm vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh, không biết em ấy đang làm gì nữa.

Liễu Trạch Vũ hít một hơi, nói: “Em chỉ muốn nói chuyện với anh một lát.”

Không được như mong muốn của Liễu Trạch Vũ lắm, nhưng hiện tại hắn không còn lựa chọn nào khác, dẫu sao quyền chủ động vẫn trong tay Tần Mộ Lang.

Hai người một trước một sau bước vào quán music café.

Tám giờ tối cũng là thời gian quán đông khách nhất.

Trông Liễu Trạch Vũ không giống có việc muốn nói lắm, hắn rề rà chọn cho mình một ly cà phê, Tần Mộ Lang chỉ chọn một ly nước chanh.

Tần Mộ Lang nhìn đăm đăm màn hình di động, tin nhắn nhảy không ngừng nhưng đều là chat nhóm của weixin hoặc của mấy người bạn hẹn đi uống rượu, không thấy tin nhắn của Tống Hâm Diễm.

Liễu Trạch Vũ dùng thìa khuấy đường trong ly cà phê: “Anh Lang, em nhớ hồi học đại học, chỉ cần em muốn uống cà phê vào buổi tối là anh sợ em không ngủ được, nên đều gọi sữa thay cho em.”

Tần Mộ Lang ngồi thoải mái, không trả lời Liễu Trạch Vũ, người kia vẫn cứ nói: “Em hối hận rồi.”

Tần Mộ Lang bình tĩnh đáp lại: “Trạch Vũ, anh kết hôn rồi.”

Liễu Trạch Vũ ngẩng đầu hỏi anh: “Anh yêu cậu ta sao?”

Tần Mộ Lang không trả lời, anh chưa từng nghĩ đến đáp án này, vì Tống Hân Diễm cũng chưa từng hỏi đến. Nghe Liễu Trạch Vũ hỏi như vậy, anh mới nghiêm túc nhớ lại, liệu hai người họ có từng trao đổi chuyện yêu hay không chưa?

Tần Mộ Lang nói: “Đây là chuyện riêng của anh với em ấy, cậu không cần để ý.”

Liễu Trạch Vũ im lặng nhìn Tần Mộ Lang, ngữ điệu chắc nịch: “Anh do dự, anh không yêu cậu ta, hai người…”

Tần Mộ Lang ngắt lời: “Đây là chuyện của bọn anh, cậu ngồi đây đoán mò chẳng có ý nghĩa gì.”

Liễu Trạch Vũ nói thẳng: “Em muốn về bên anh, anh có thể quay lại không?”

Tần Mộ Lang liếc hắn, nói: “Từ cái ngày chúng ta chia tay, đã không thể nữa rồi, sau này đừng làm chuyện gì giống hôm nay nữa.”

Liễu Trạch Vũ gấp gáp nói: “Không phải cô chú đều thích em sao? Hai người họ hi vọng em và anh ở bên nhau, lúc trước họ rất thích em mà.”

Tần Mộ Lang lạnh nhạt nói: “Ba mẹ anh thích cậu, không có nghĩa chúng ta sẽ trở lại như lúc trước.”

Liễu Trạch Vũ vẫn muốn nói gì đó nhưng chuông điện thoại của anh đã vang lên.

Tần Mộ Lang nhận cuộc gọi ngay: “Hân Diễm?”

Nhưng trong điện thoại không phải giọng của Tống Hân Diễm: “Tôi không phải là Hân Diễm, cậu ấy say rồi, anh có thể qua đây đón cậu ấy không?”

“Được, cậu gửi địa chỉ cho tôi, tôi tới ngay.” Tần Mộ Lang chẳng còn lòng dạ quan tâm đến sắc mặt rối rắm của Liễu Trạch Vũ nữa, anh nói với hắn: “Anh có việc, đi trước đây.”

Lại là Tống Hân Diễm, Liễu Trạch Vũ nhìn theo bóng lưng rời đi một cách sốt ruột, uống sạch ly cà phê.

Nếu bọn họ không chia tay, Tần Mộ Lang nhất định sẽ không đối xử với hắn như vậy!

Vẻ lo lắng trên mặt Tần Mộ Lang không giống giả bộ, chẳng lẽ bọn họ thật sự không có tương lai ư?

“Đờ mờ, mình đâu có lái xe!” Hắn cố tình bảo anh hắn lái xe đi, tính nhờ Tần Mộ Lang chở hắn về.

Ai ngờ, Tầm Mộ Lang lại quan tâm người khác để rồi bỏ hắn lại đây. Liễu Trạch Vũ chưa từng cảm thấy khó chịu như vậy, khiến hắn phải có cảm giác này không ngờ lại là người đã từng yêu thương hắn.

Tần Mộ Lang lái đến địa chỉ Cao Vân Thư đã nhắn qua với tốc độ cao nhất, nhìn thấy Tống Hân Diễm đang chống cằm ngồi trên ghế với gương mặt đỏ bừng vì uống rượu trong quán lẩu.

“Sao lại uống nhiều thế?” Tần Mộ Lang khoác tay lên vai cậu, nâng Tống Hân Diễm sắp ngã lên.

Tống Hân Diễm nháy mắt mấy cái với anh, sau đó ợ một cái, tựa đầu lên bụng anh, đặt hết trọng tâm lên người Tần Mộ Lang.

“Hình như tớ, thấy Tần Mộ Lang… Ợ!”

Cao Vân Thư nhún vai, y cũng uống nhiều nhưng vẫn chưa say: “Chắc do tâm trạng không tốt.”

Tần Mộ Lang biết Cao Vân Thư, đa phần là đều nghe Tống Hân Diễm nhắc đến y, mặc dù không phải là lần đầu tiên gặp mặt nhưng anh cảm thấy cách y nhìn mình có chứa hàm ý gì đó.

Tần Mộ Lang: “Cùng về đi, chúng tôi đưa cậu về trước.”

Cao Vân Thư nói: “Không cần, anh chăm sóc Tống Hân Diễm cho tốt, tự tôi gọi xe cũng được.”

Tần Mộ Lang cũng không níu kéo, Tống Hân Diễm đúng là đã say khướt, rất hiếm khi anh thấy bộ dáng này của Tống Hân Diễm, lòng loạn cào cào, cũng hơi giận, biết dạ dày mình không tốt rồi mà còn uống nhiều rượu như vậy.

Hai người hợp lực đỡ Tống Hân Diễm lên ghế phó lái, Tần Mộ Lang cài dây an toàn cho cậu xong mới đóng cửa lại.

Quay đầu thì thấy Cao Vân Thư đang tựa vào thân cây nhả khói thuốc.

“Bọn tôi về trước, cảm ơn cậu đã ăn tối với em ấy.”

“Đừng khách sáo.” Cao Vân Thư gảy tàn thuốc, muốn nói lại thôi: “Hân Diễm cậu ấy… thôi, hai người về đi.”

Tần Mộ Lang biết trong lời của y có ý, nhưng bây giờ Tống Hân Diễm say khướt không biết trời trăng mây gió gì vẫn còn đang ngồi trong xe, anh cũng không có thời gian hỏi rõ, cảm ơn thêm lần nữa rồi lái xe đi mất.

Cao Vân Thư nhét đầu lọc thuốc lá vào thùng rác, lắc đầu: “Chậc, khờ thật.” Cũng không biết là đang nói ai.

Tống Hân Diễm uống say thật, nhưng không hề say bí tỉ, cậu vẫn còn có ý thức, chỉ là không khống chế được cơ thể, đầu óc còn choáng váng.

Tần Mộ Lang vừa lái xe vừa phải nhìn xem cậu có muốn nôn không.

Dọc theo đường đi, Tống Hân Diễn vẫn luôn nhắm mắt như thể đang ngủ.

Đỗ xe vào bãi đỗ xong, Tần Mộ Lang cõng Tống Hân Diễm đang ngủ say vào nhà, trực tiếp đặt cậu lên giường.

Ngửi mùi thuốc lá lẫn mùi rượu trên người cậu, Tần Mộ Lang giận dỗi bóp nhẹ hai má của cậu: “Có chuyện gì không thể nói với anh à?”

Tống Hân Diễm im lặng nằm trên giường bất thình lình mở to mắt, hai tay khoát lên cổ Tần Mộ Lang, cắn một phát lên miệng anh.

Tần Mộ Lang ăn đau: “Shh!”

Tống Hân Diễm nhả miệng ra, hai mắt đong đầy hơi nước, tủi thân nói: “Anh ăn hiếp em.”

Tần Mộ Lang nhìn cậu, tay miết miết cánh môi hình như đã bị cắn rách, thầm thở dài: “Vâng vâng vâng, anh sai rồi.”

Tống Hân Diễm dùng hai tay nâng mặt anh: “Vốn là lỗi của anh mà.” Dứt lời, nghiêng đầu ngủ mất tiêu.

Tần Mộ Lang vô cùng có tâm lột hết quần áo lẫn quần trong của Tống Hân Diễm, giúp cậu ngủ ngon hơn.

Lúc đang thay áo ngủ cho Tống Hân Diễm, Tần Mộ Lang hôn cái chụt rõ to lên mặt cậu: “Ngày mai tính sổ với em sau.”


Đôi lời:

Cứ dăm ba bữa lại sửa một lần, chắc chết mất 😂😂

Vì tác giả ghi tên ba Liễu là Liễu Vĩnh/Liễu Vĩnh Học, mình thì chưa chắc chắn đâu là tên của ông nên tạm thời cứ dùng Liễu Vĩnh nhé.

Next→

1 thought on “Chương 7 – [… chưa ly hôn]

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: