Chương 8 – [… chưa ly hôn]

Chương 8 – [… chưa ly hôn]

Chương 8. Hàng xóm mới

Biên tập: Dưa Hấu, Tinh Vũ | Beta: Bạch Lam

Tống Hân Diễm thức dậy vào lúc bảy giờ sáng sau cơn say chếnh choáng, cậu cảm thấy cả người mình toàn là mùi rượu.

Tối qua, do tác dụng của rượu nên cậu ngủ say như chết. Cậu xoay người, nhìn thấy Tần Mộ Lang đang ngủ bên cạnh. Sườn mặt nghiêng của anh còn động lòng người hơn cả chính diện.  Đôi môi anh có nét quyến rũ của đàn ông trưởng thành. Tống Hân Diễm dùng ngón tay miết nhẹ môi dưới của Tần Mộ Lang. Khi anh cười thường lộ ra sức hấp dẫn khó cưỡng, chẳng trách Liễu Trạch Vũ vẫn muốn quay đầu ăn cỏ cũ.

Người đàn ông tốt như vậy, đừng hòng bảo cậu nhường cho người khác.

Chăm chú nhìn sườn mặt của Tần Mộ Lang suốt mười phút, cậu thấy cổ họng của mình khô ran, Tống Hân Diễm lưu luyến mãi mới rời ổ chăn đứng dậy tìm nước uống, nhân tiện tắm rửa thay bộ đồ ngủ, lau khô tóc xong lại bò lên giường ngủ tiếp.

Tiếng động hơi lớn nên đã đánh thức Tần Mộ Lang, anh mơ mơ màng màng ôm lấy Tống Hân Diễm vừa mới tắm rửa sạch sẽ, một chân gác lên hai đùi của cậu, một tay vòng ngang eo, đầu gối bên trái, mũi khẽ hít hà cần cổ cậu.

“Hưm, thơm quá.” Giọng nói ngái ngủ, làm ổ trên hõm cổ Tống Hân Diễm, anh hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Tống Hân Diễm nghiêng đầu hôn trán anh: “Bảy giờ, anh ngủ tiếp đi.”

“À.” Đêm qua anh cứ lo Tống Hân Diễm sẽ nôn và cảm thấy khó chịu, nên hơn nửa đêm anh mới ngủ, bây giờ đúng là vẫn còn ngái ngủ, tìm một vị trí thoải mái trên vai Tống Hân Diễm, anh nhắm mắt ngủ tiếp.

Tâm trạng lúc này của Tống Hân Diễm tốt lắm, cậu hôn một cái lên đỉnh đầu Tần Mộ Lang, xong rồi cũng ngủ tiếp.

Khi tỉnh lại, vai Tống Hân Diễm đã hết nặng, Tần Mộ Lang đang dựa người trên đầu giường cười rất chi là xấu xa.

Tống Hân Diễm giả làm đà điểu chầm chậm chui đầu vào chăn, giả vờ như mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

Tần Mộ Lang: “Tụi mình tâm sự chuyện uống rượu tối qua đi.”

Tống Hân Diễm tiếp tục chui vào chăn.

Tần Mộ Lang: “Cao Vân Thư nói em không được vui.”

Tống Hân Diễm nằm trong chăn rầu rĩ cất tiếng: “Làm gì có, anh đừng nghe cậu ấy nói bậy, là do em gặp bạn vui quá nên mới uống nhiều chút thôi.”

Tống Hân Diễm liều chết không nhận chợt thấy mình bị ôm chặt, Tần Mộ Lang ôm cậu cách một tấm chăn, đồng thời kéo chăn xuống.

“Chúng ta từng hứa có chuyện gì cũng phải nói ra, nếu do lỗi của anh thì anh sẽ nhận lỗi, được không?”

Tống Hân Diễm đành mặt đối mặt với Tần Mộ Lang, khẽ cọ chóp mũi của anh, ánh mắt cực kì vô tội, nói: “Là do em kích động quá nên mới uống rượu, lần sau em sẽ báo cho anh ngay.”

Tần Mộ Lang còn có thể làm gì được nữa, dĩ nhiên là phải tha thứ cho hành động tùy hứng của cậu rồi, anh đè cậu ra hôn thật sâu, Tống Hân Diễm bị hôn đến mức tim nhảy bình bịch, hai mắt ướt át, quyến rũ vô cùng.

Hôn xong, Tần Mộ Lang sờ môi: “Rách rồi.”

Ửng hồng trên mặt còn chưa tan, Tống Hân Diễm cười gượng, nói: “Em lấy thuốc bôi cho anh,” đây không phải là lần đầu cắn rách môi Tần Mộ Lang, trong nhà có để sẵn thuốc mỡ chống viêm.

Tần Mộ Lang cười nhoẻn xuống giường theo.

Tống Hân Diễm tìm thuốc mỡ bôi lên vết thương của Tần Mộ Lang khi nãy bám sau cậu.

Bôi xong, môi lành lạnh, Tần Mộ Lang nhân cơ hội hôn Tống Hân Diễm thêm cái nữa.

Tống Hân Diễm dùng tay áo lau khóe miệng: “Vị dở quá.”

Tần Mộ Lang nhếch môi cười xấu xa: “Vậy sau này em uống rượu ít thôi, không thì anh bôi lần nào em nếm lần đó.”

Tống Hân Diễm biết mình đuối lý: “Biết rồi.” Đối với chuyện này, cậu cảm thấy mình là loại chết cũng không hối cải, đã giận là sẽ cắn, sợ sẽ không đổi được.

Hơn chín giờ hai người mới dậy nên vẫn chưa ăn sáng, lúc này Tần Mộ Lang mới thoát ra khỏi bầu không khí ngọt ngào.

Đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Thôi xong, tối hôm qua mẹ anh bảo anh mang một thùng hải sản về nhưng giờ vẫn còn ở trong cốp xe.”

Tống Hân Diễm nói: “Còn ăn được nữa à? Chắc là hỏng hết rồi còn đâu.”

Tần Mộ Lang nói: “Anh xuống xem thế nào, sẵn tiện mua đồ ăn sáng luôn.”

Tống Hân Diễm gọi anh lại: “Cùng đi đi, em muốn ăn xíu mại.”

Gần nhà họ có một nhà hàng có thương hiệu lâu đời, giờ này tới chắc vẫn còn chỗ.

“Vậy đi thôi.” Tiếc là hải sản mẹ bảo anh mang về không ăn được nữa, Tống Hân Diễm thích ăn cua lắm.

Tần Mộ Lang đi ăn sáng với Tống Hân Diễm sau khi xử lý thùng hải sản để ở cốp sau.

Hiếm khi thời tiết cuối tuần mới trong xanh, hai người tính đi bộ tới quán.

Hôm nay Tống Hân Diễm mặc sơ mi nhạt màu đơn giản phối với áo len, trông như sinh viên.

Tần Mộ Lang thì mặc quần jean áo khoác, tóc vuốt ngược để lộ vầng trán, trông rất đẹp trai.

Không chỉ người qua đường phải ngoái đầu nhìn anh, ngay cả Tống Hân Diễm đã sống cùng anh nhiều năm vẫn bị quyến rũ hằng ngày.

Tống Hân Diễm đẩy mắt kính, chủ động nắm chặt tay Tần Mộ Lang, anh cười tít mắt như mèo trộm cá.

Phải biết rằng từ trước đến nay, Tống Hân Diễm luôn rất khiêm tốn, chưa bao giờ chủ động làm động tác thân mật với Tần Mộ Lang trước mặt người khác, hiếm lắm mới dắt tay nhau trên đường, Tần Mộ Lang đương nhiên phải tận dụng cơ hội.

Vẫn giống như mọi lần, họ ăn sáng xong thì về nhà, trên đường về, hai người ghé qua siêu thị hoa quả mua ít nho và lê.

Tống Hân Diễm nói: “Tự nhiên em muốn ăn dưa hấu.”

Ánh nắng chiếu lên gương mặt trắng nõn của cậu, có thể nhận ra hiện cậu đang rất vui.

Tay Tần Mộ Lang bất chợt vòng qua lưng cậu, đặt tay lên vị trí dạ dày: “Tối qua mới uống rượu, đừng ăn dưa hấu.”

“Hở, không ăn được thật à, thế uống nước ép được chứ?”

“Cũng không được.”

“Em có thể đơn phương chiến tranh lạnh với anh không?”

“Không được.”

“Anh không cho em ăn dưa hấu, cũng không cho em uống nước ép dưa hấu, em ăn gì giờ?”

“Mình mới mua nho với lê, dù thế nào thì hai ngày này em đừng hòng ăn dưa hấu, nay cũng không phải là mùa của nó.”

“Nhưng hai loại vừa mua đều có vỏ, em không thích gọt vỏ.”

“Anh gọt cho em.”

“Hừm, thế còn được.”

“Anh bảo này, em muốn anh gọt vỏ thì cứ nói thẳng, đừng nói lòng vòng, anh chắc chắn sẽ nghe em mà.”

“Đó là anh tự nguyện, nói thẳng có gì hay, khác gì ra lệnh cho anh chứ.” Hơn nữa lần nào cậu bảo làm cái này cái nọ, Tần Mộ Lang sẽ nghĩ đủ thứ kiểu để làm điều kiện trao đổi với cậu.

“Nhưng chúng ta đã từng chơi trò chấp hành mệnh… Hm!” lệnh.

“Im đi, đang ở ngoài đường đó, lỡ bị người khác nghe thấy thì sao?”

“Có sao đâu, họ là người lạ, họ không nghe chuyện của chúng mình đâu, sao em dễ mắc cỡ vậy?” Tần Mộ Lang thầm nói, hại anh ngày nào cũng muốn bắt nạt em, trêu em.

Tống Hân Diễm tặng anh một ánh mắt khinh bỉ.

Hai người lề mề về nhà, vì là cuối tuần nên khu dân cư lúc nào cũng rất náo nhiệt, có cặp bố mẹ trẻ dắt con ra ngoài vui chơi, có đôi vợ chồng già dắt nhau ra ngoài đi dạo, có cô gái xinh đẹp đưa chó đi dạo bằng chiếc xe đẩy trẻ con.

Vừa nói xong, trước tòa nhà họ sống chất một đống thùng đồ, đồ dùng nệm niếc các kiểu.

Bọn họ lách qua nhân viên chuyển nhà để vào thang máy.

Cửa thang máy vừa mới mở ra, hai người liền nhìn thấy một đống hộp carton bị vứt ở bên ngoài.

Tống Hân Diễm nói: “Chắc có hộ gia đình mới chuyển đến cùng tầng với chúng ta.”

Tần Mộ Lang không quá để ý nói: “Ừa, nhiều đồ ghê.”

Hộ gia đình mới sống đối diện nhà bọn họ, cửa nhà họ xém chút nữa bị chắn hết lối vào.

“Anh nhớ nhà đối diện hồi trước là một nhà năm người, sao tự nhiên lại bán nhà đi nhỉ.”

“Chắc giá bán nhà cao lắm.”

“Môi trường học tập thì sao, sau này con họ có thể vào một trong những trường tiểu học tốt nhất đấy.”

“Không có con nhỏ, không hiểu.”

Hai người đang chuẩn bị vào nhà, chợt có một người mà Tống Hân Diễm xem như âm hồn bất tán xuất hiện trước mặt họ.

“Anh Lang.”

Tần Mộ Lang cũng thấy người trước mặt thật thừa thải, anh cảm thấy khó hiểu với cách làm của đối phương, lúc hỏi giọng cũng cất cao hơn: “Cậu muốn chuyển tới đây? Ở đối diện?” Tuy khó tin, nhưng chuyện này dường như khá hợp với phong cách làm việc của Liễu Trạch Vũ.

Tống Hân Diễm đẩy kính mắt hơi trượt xuống lên, thầm chửi trong lòng: Đúng là cái ngày như chó má vậy.

“Đúng, trùng hợp ghê, bạn em tìm nhà giùm đó.”

Tâm trạng vui vẻ hồi sáng của Tần Mộ Lang đã tiêu tan gần hết, anh trộm nhìn sắc mặt của Tống Hân Diễm, thấy người ấy đang cúi đầu nhấn mật khẩu, không thấy rõ biểu cảm.

“Ồ, Vậy cậu dọn nhà đi.”

Tống Hân Diễm mở cửa, còn chưa đi vào đã nghe Liễu Trạch Vũ nói: “Anh Lang, nhà anh mua hải sản ở đâu vậy, hôm qua mẹ em ăn ở nhà anh xong, nên giờ mẹ muốn mua tặng người thân.”

Hiện tại Tần Mộ Lang chỉ muốn dùng hộp carton chặn cái miệng của Liễu Trạch Vũ lại, nhìn đối phương bằng ánh mắt rất vi diệu.

Vô cùng rõ ràng, hắn đang cố ý.

Tống Hân Diễm cười bâng quơ nhìn Tần Mộ Lang, rồi lại híp mắt khẽ liếc Liễu Trạch Vũ.

Tần Mộ Lang cố gắng không nổi giận: “Cậu hỏi mẹ anh ấy, anh không biết.”

Liễu Trạch Vũ làm như không thấy tầm mắt như muốn giết người của Tần Mộ Lang, hồn nhiên cười nói: “Dạ được, có gì hẹn cô đi dạo phố luôn.”

Tống Hân Diễm đẩy cửa, ngồi đổi giày ở lối vào, làm như không thèm để bụng nội dung hai người đang thảo luận.

Tần Mộ Lang cạn lời, cậu ta định kiếm chuyện cho mình à, cách tốt nhất là không tiếp lời hắn nữa, giờ có nói gì cũng không có kết cục tốt.

“Anh có việc, cậu cứ từ từ dọn đi.”

“Tối nay anh em với mọi người có tới, anh Lang qua uống vài ly chứ?”

“Chiều anh có việc, không đi được.” Nói xong, Tần Mộ Lang nhanh chóng khép cửa lại, tránh cho Liễu Trạch Vũ lại tiếp tục đổi trắng thay đen.

Liễu Trạch Vũ bị chặn ở ngoài cửa: “…”

Vừa quay đầu thì nhìn thấy Tống Hân Diễm đang khoanh tay trước ngực, cười bâng quơ nhìn mình, không nói một lời.

Tần Mộ Lang giơ hai tay lên: “Anh có thể giải thích.”

Tống Hân Diễm xoay người mang trái cây vào bếp, nhanh nhẹn cất gọn vào tủ lạnh.

Tần Mộ Lang nhanh chóng thay giày, lẽo đẽo sau lưng Tống Hân Diễm: “Chiều hôm qua anh về, ba anh mới nói cho anh biết cả nhà bọn họ sang chơi.”

Tống Hân Diễm đáp vu vơ: “Ồ.”

Vào phòng lấy máy tính ra, Tống Hân Diễm ngồi trên sofa bắt đầu lên mạng, giờ Tần Mộ Lang thấy Liễu Trạch Vũ phiền thật đấy, anh mất nguyên một buổi sáng mới dỗ dành cậu được, thế mà một giây thôi đã phá hỏng mọi thứ.

Giờ hay rồi, không biết phải giải thích thế nào, anh lượn tới lượn lui bên cạnh Tống Hân Diễm, nài nỉ cầu để ý.

“Anh đừng lượn tới lượn lui được không? Làm em hoa cả mắt.”

“Em tin anh đi mà? Anh thật sự không có ý gì với Liễu Trạch Vũ cả.”

Tống Hân Diễm dời mắt khỏi màn hình máy tính, như đang ngẫm nghĩ gì đó, khóe miệng khẽ cong lên: “Em có nói không tin anh đâu.”

Quả thật Tần Mộ Lang không tìm thấy sự tức giận trên gương mặt của cậu, nhưng anh không dám buông lơi, vào bếp rửa nho đút cậu ăn, lẽo đẽo theo sau chăm sóc cậu.

Một lát sau, Triệu Nguyên Tích gọi điện cho anh, anh dè dặt ra ban công nghe máy.

Tần Mộ Lang nói thẳng với điện thoại: “Cậu có ý gì hả Triệu Nguyên Tích?”

Triệu Nguyên Tích: “Sao thế anh Lang, làm gì mà tức dữ?”

Tần Mộ Lang tức tối hỏi: “Tôi làm sao hả, có phải cậu nói địa chỉ nhà tôi cho Liễu Trạch Vũ biết không?”

Triệu Nguyên Tích thẳng thắn: “Đúng vậy, em cũng muốn tốt cho hai người thôi, hai người có hiểu lầm gì không thể nói rõ ra sao?”

Tần Mộ Lang nhàn nhạt nói: “Cậu có bệnh à! Muốn tốt cho tôi? Đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của cậu thôi, tôi đang nghi cậu yêu thầm Liễu Trạch Vũ đây này. Chẳng lẽ cậu không biết tôi đã kết hôn rồi à? Phiền cậu đừng nhúng tay vào chuyện của tôi nữa, ai cũng là người lớn cả rồi, cậu làm vậy chỉ tổ rước phiền phức cho người không liên quan mà thôi!”

Nói xong, Tần Mộ Lang ngắt điện thoại ngay lập tức, Triệu Nguyên Tích bị mắng đến mức ngu người, quên hẳn mục đích gã gọi điện đến vì rất ít khi gã thấy Tần Mộ Lang giận đến thế. Thế thì, Tần Mộ Lang có còn tình cảm với Liễu Trạch Vũ nữa hay không?

Một lúc lâu sau gã mới kịp phản ứng.

“Đệch, mình là trai thẳng, đơn phương Trạch Vũ thế đéo nào được!”


Trời má phải xả một chút, không hiểu não Triệu Nguyên Tích cấu tạo từ gì, đã nói như vậy rồi mà còn phân vân anh Lang còn tình cảm với Liễu trà xanh hay không  =.=

Next→

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: