Chương 8 – [… chưa ly hôn]

Chương 8 – [… chưa ly hôn]

Chương 8. Hàng xóm mới

Biên tập: Dưa Hấu | Chỉnh sửa: Tinh Vũ

Say đến tận bảy giờ sáng, Tống Hân Diễm mới tỉnh lại, cảm thấy cả người mình toàn là mùi rượu.

Tối hôm qua do tác động của rượu nên cậu trực tiếp ngủ say như chết, xoay người nhìn thấy Tần Mộ Lang đang nằm cạnh mình, sườn mặt của người này so với chính diện càng làm người ta rung động, đôi môi gợi cảm của đàn ông trưởng thành, Tống Hân Diễm vươn tay nhẹ nhàng miết môi dưới của anh, người này lúc cười rộ lên luôn vô ý bộc lộ mị lực chín chắn của anh, nên cũng không trách Liễu Trạch Vũ còn muốn quay lại.

Người đàn ông tốt như vậy, cậu mới không nhường cho người khác.

Chăm chú nhìn sườn mặt Tần Mộ Lang mười phút, cổ họng vô cùng khô khan, Tống Hân Diễm mới lưu luyến rời khỏi ổ chăn tìm nước uống, nhân tiện tắm rửa thay bộ quần áo ngủ, lau khô tóc rồi lại bò lên giường ngủ tiếp.

Động tĩnh có vẻ lớn, Tần Mộ Lang bị đánh thức, mơ mơ màng màng ôm lấy Tống Hân Diễm vừa mới tắm rửa sạch sẽ, một chân gác lên hai chân của cậu, một tay vắt ngang eo cậu, đầu gối bên trái, mũi đặt ở cổ cậu ngửi ngửi.

“Hưm, thơm quá.” Giọng nói mang theo cảm giác buồn ngủ rất sâu, dựa vào hõm cổ Tống Hân Diễm, anh hỏi: “Mấy giờ rồi?”

Tống Hân Diễm nghiêng đầu hôn nhẹ lên trán anh: “Bảy giờ, anh có thể ngủ tiếp.”

“À.” Đêm qua anh mãi lo lắng Tống Hân Diễm sẽ nôn mửa, không thoải mái, hơn nửa đêm mới ngủ, bây giờ quả thật vẫn đang trong trạng thái mơ màng, dựa vào bả vai Tống Hân Diễm tìm được vị trí thích hợp, liền nhắm mắt ngủ mất.

Tâm tình Tống Hân Diễm lúc này cũng không tệ lắm, thơm một cái lên đỉnh đầu Tần Mộ Lang, sau đó cùng nhau ngủ tiếp.

Khi tỉnh lại, đầu vai Tống Hân Diễm trở nên nhẹ đi, Tần Mộ Lang dựa vào đầu giường nhìn cậu cười rất chi là xấu xa.

Tống Hân Diễm giả làm đà điểu chầm chậm chui vào trong chăn, làm bộ như mình chưa tỉnh ngủ.

Tần Mộ Lang: “Chúng mình tâm sự một chút về chuyện uống rượu tối qua đi.”

Tống Hân Diễm tiếp tục chui vào chăn.

Tần Mộ Lang: “Cao Vân Thư nói tâm trạng em không được tốt.”

Giọng nói buồn bực của Tống Hân Diễm truyền từ chăn ra: “Không có, anh đừng nghe cậu ấy nói lung tung, là do em gặp bạn bè nên tâm trạng tốt mới uống nhiều một chút.”

Tống Hân Diễm liều chết không thừa nhận chợt cảm thấy mình bị ôm chặt, cách một tấm chăn, Tần Mộ Lang ôm cậu, đồng thời đem chăn kéo xuống.

“Chúng ta đã giao hẹn là có chuyện gì đều sẽ nói ra mà, là lỗi của anh thì anh sẽ nhận lỗi, được không?”

Lúc này Tống Hân Diễm đành phải đối mặt với Tần Mộ Lang, tiến lại gần chạm vào chóp mũi anh, ánh mắt mười phần vô tội, nói: “Là em nhất thời xúc động mới uống rượu, lần sau em nhất định sẽ báo cáo cho anh trước tiên.”

Tần Mộ Lang còn có thể làm gì được, dĩ nhiên là tha thứ cho hành động tùy hứng của cậu, ghìm chặt cậu rồi dùng sức hôn thật mạnh, Tống Hân Diễm được hôn nên mặt đỏ tim loạn, hai mắt ướt sũng, thật câu lòng người.

Hôn xong Tần Mộ Lang che miệng lại: “Rách môi mất rồi.”

Mặt vẫn chưa hết đỏ, Tống Hân Diễm cười nhẹ, nói: “Em đi lấy thuốc bôi cho anh,” đây không phải là lần đầu cắn rách môi Tần Mộ Lang, trong nhà có để sẵn thuốc mỡ chống viêm.

Tần Mộ Lang nở nụ cười cũng xuống giường theo.

Tống Hân Diễm tìm thấy thuốc mỡ sau đó bôi lên vết thương của Tần Mộ Lang đang lẽo đẽo sau cậu.

Bôi xong, môi lành lạnh, Tần Mộ Lang nhân cơ hội lại hôn Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm dùng tay áo lau khóe miệng: “Khó ngửi quá.”

Khóe miệng Tần Mộ Lang nhếch lên ý cười xấu nói: “Vậy sau này uống rượu ít thôi, không thì anh bôi một lần em cũng nếm một lần.”

Tống Hân Diễm tự biết mình đuối lý: “Biết rồi ạ.” Đối với chuyện này, cậu cảm thấy mình chết cũng không muốn hối cải, tức giận là muốn cắn, sợ sẽ không đổi được.

Hai người chín giờ mới dậy, vẫn chưa ăn sáng, lúc này Tần Mộ Lang mới bước ra khỏi bầu không khí ngọt ngào.

Đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Thôi xong, tối hôm qua mẹ anh bảo anh mang một thùng hải sản về nhưng giờ vẫn còn ở trong cốp xe.”

Tống Hân Diễm nói: “Còn có thể ăn không? Chắc là hỏng hết rồi.”

Tần Mộ Lang nói: “Anh xuống xem thế nào, nhân tiện mua bữa sáng luôn.”

Tống Hân Diễm gọi anh lại: “Cùng nhau đi đi, em muốn ăn xíu mại.”

Ở gần nhà bọn họ có một quán trà lâu đời, giờ này đi chắc là vẫn còn chỗ.

“Vậy đi thôi.” Có chút tiếc nuối vì hải sản anh mang từ nhà về không ăn được, Tống Hân Diễm thích ăn cua.

Sau khi xử lý thùng hải sản xong, Tần Mộ Lang cùng Tống Hân Diễm đi ăn sáng.

Hiếm khi cuối tuần trời trong xanh, bọn họ chọn đi bộ qua đó.

Hôm nay Tống Hân Diễm mặc áo sơ mi nhạt màu đơn giản phối với áo len, trông giống như sinh viên.

Tần Mộ Lang thì mặc quần jean áo khoác, tóc vuốt lên, lộ ra vầng trán, có thể nói vô cùng đẹp trai.

Không chỉ có người qua đường vì sự đẹp trai của anh mà ngoáy đầu lại, mấy năm nay Tống Hân Diễm ngày nào cũng ở cùng anh cũng bị mê hoặc.

Tống Hân Diễm đẩy mắt kính, chủ động nắm chặt tay Tần Mộ Lang, người sau nở nụ cười, giống như mèo trộm cá.

Phải biết rằng, từ trước đến nay, Tống Hân Diễm đều đặc biệt thận trọng, chưa bao giờ chủ động thân mật với Tần Mộ Lang ở trước mặt người khác, hiếm khi dắt tay nhau đi trên đường, Tần Mộ Lang đương nhiên phải tận dụng cơ hội.

Vẫn giống như mọi lần, bọn họ ăn sáng xong thì về nhà, trên đường về, hai người ghé qua siêu thị mua một ít nho và tuyết lê.

Tống Hân Diễm nói: “Tự nhiên em muốn ăn dưa hấu.”

Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt trắng nõn của cậu, có thể thấy tâm trạng cậu đang rất tốt.

Tay Tần Mộ Lang bất chợt vòng qua lưng, đặt lên vị trí dạ dày của cậu: “Tối qua vừa uống rượu, không nên ăn dưa hấu.”

“À… Thật sự không thể ăn sao, thế nước ép dưa hấu được không?”

“Cũng không được.”

“Em có thể đơn phương chiến tranh lạnh với anh không?”

“Không được.”

“Vậy anh không cho em ăn dưa hấu, cũng không cho em uống nước ép dưa hấu, em ăn quả gì giờ?”

“Chúng mình mua nho với tuyết lê, dù sao thì hai ngày này em đừng hòng ăn dưa hấu, giờ cũng không phải là mùa của nó.”

“Nhưng hai loại vừa mua đều có vỏ, em không thích lột vỏ.”

“Anh lột cho em.”

“Dạ, cũng được ạ.”

“Anh bảo này, em không muốn lột vỏ cho anh thì nói thẳng, không cần nói lòng vòng, anh nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của em.”

“Đó là anh tự nguyện, nói thẳng không hay lắm, như ra lệnh cho người ta vậy.” Hơn nữa mỗi lần cậu đưa ra yêu cầu, Tần Mộ Lang sẽ nghĩ đủ cách trao đổi điều kiện với cậu.

“Nhưng mà chúng ta đã từng chơi trò chấp hành mệnh lệnh trong… Oái!” trò chơi.

“Im miệng, đang ở bên ngoài, bị người khác nghe thấy thì làm sao bây giờ?”

“Có sao đâu, bọn họ đều là người lạ, sẽ không nghe chuyện của chúng ta, sao em dễ mắc cỡ vậy?” Tần Mộ Lang nói trong lòng, hại anh mỗi ngày đều muốn bắt nạt em, trêu em.

Tống Hân Diễm tặng anh một ánh mắt xem thường.

Hai người chậm rãi đi về, cuối tuần nên tiểu khu vô cùng náo nhiệt, có các cặp bố mẹ trẻ dắt con ra ngoài vui chơi, có cặp vợ chồng lớn tuổi cùng nhau ra ngoài đi dạo, có cô gái xinh đẹp cho chó vào xe đẩy trẻ em đẩy đi dạo.

Vừa nói xong, trước tòa nhà họ ở chất một đống rương đồ, vật dụng trong nhà, nệm niếc các kiểu.

Bọn họ lách qua công nhân dọn nhà rồi vào thang máy.

Cửa thang máy vừa mới mở ra, liền nhìn thấy một đống hộp carton ở bên ngoài.

Tống Hân Diễm nói: “Chắc là có hộ gia đình mới chuyển đến cùng tầng với chúng ta.”

Tần Mộ Lang không quá để ý nói: “Ừa, đồ cũng rất nhiều.”

Hộ gia đình mới ở đối diện nhà bọn họ, cửa nhà họ thiếu chút nữa bị chắn hết đường.

“Anh nhớ nhà đối diện hồi trước là một nhà năm người, sao tự nhiên lại bán nhà đi nhỉ.”

“Chắc là giá bán nhà cũng không tệ lắm.”

“Môi trường học tập thì sao, sau này con bọn họ có thể vào một trong những trường tiểu học tốt nhất đấy.”

“Không có con nhỏ, không hiểu.”

Hai người đang chuẩn bị vào nhà, có một người xuất hiện trước mặt bọn họ song đối với Tống Hân Diễm mà nói quả thật là âm hồn bất tán.

“Anh Lang.”

Tần Mộ Lang cũng cảm thấy người đối diện bọn họ rất dư thừa, anh thấy khó hiểu với cách làm của đối phương, lúc hỏi giọng cũng cao thêm vài phần: “Em chuyển nhà đến đây? Sống ở đối diện?” Quả thực khó có thể tin, nhưng chuyện này lại là chuyện Liễu Trạch Vũ có thể làm.

Tống Hân Diễm đẩy kính mắt đã hơi trượt xuống, trong lòng khẽ rủa: Đen như chó.

“Đúng vậy, trùng hợp quá, là bạn em giúp tìm nhà.”

Tâm trạng tốt lúc sáng sớm của Tần Mộ Lang đã mất hết, anh quét mắt xem sắc mặt của Tống Hân Diễm, phát hiện đối phương đang cúi đầu nhấn mật mã, không nhìn ra cảm xúc.

“Ồ, Vậy em dọn nhà đi.”

Tần Mộ Lang mở cửa, còn chưa đi vào đã nghe Liễu Trạch Vũ nói: “Anh Lang, hải sản hôm qua nhà anh mua ở đâu vậy, hôm qua được ăn ở nhà anh, mẹ em còn muốn mua tặng người thân.”

Hiện tại Tần Mộ Lang chỉ muốn dùng bìa cứng chặn cái miệng của Liễu Trạch Vũ lại, nhìn đối phương bằng ánh mắt thật vi diệu.

Rất hiển nhiên, hắn là đang cố ý.

Tống Hân Diễm cười như không cười nhìn về phía Tần Mộ Lang, sau đó lại híp mắt nhìn thoáng qua Liễu Trạch Vũ.

Tần Mộ Lang cố gắng không nổi giận: “Em hỏi mẹ anh ấy, anh không biết.”

Liễu Trạch Vũ dường như không phát hiện ánh mắt như muốn giết người của Tần Mộ Lang, cười vô cùng sáng lạn: “Dạ, còn có thể hẹn dì cùng đi dạo phố.”

Tống Hân Diễm đẩy cửa, ngồi đổi giày ở huyền quan, chẳng có chút hứng thú đối với nội dung câu chuyện của bọn họ.

Tần Mộ Lang không còn lời nào để nói, anh còn định viện lý do, không tiếp lời là cách tốt nhất, bây giờ mà nói cái gì cũng không có kết cục tốt.

“Anh còn có việc, em từ từ dọn đi.”

“Buổi tối anh trai em sẽ đến, anh Lang, anh sẽ qua uống hai ly chứ?”

“Buổi chiều anh có việc, không đi được.” Nói xong, Tần Mộ Lang cấp tốc đóng cửa lại, để tránh Liễu Trạch Vũ lại tiếp tục đổi trắng thay đen.

Liễu Trạch Vũ bị chặn ở ngoài cửa: “…”

Vừa quay đầu liền nhìn thấy Tống Hân Diễm đang khoanh tay trước ngực, cười như không cười nhìn mình, một câu cũng không nói.

Tần Mộ Lang giơ hai tay lên: “Anh có thể giải thích.”

Tống Hân Diễm xoay người đem trái cây vào phòng bếp, nhanh nhẹn nhét gọn vào tủ lạnh.

Tần Mộ Lang cấp tốc thay giày, chăm chăm đi sau lưng Tống Hân Diễm: “Chiều hôm qua anh về, ba anh mới nói cho anh biết cả nhà bọn họ sang chơi.”

Tống Hân Diễm lãnh đạm đáp lại: “Ồ.”

Vào phòng trong lấy máy tính ra, Tống Hân Diễm ngồi trên sofa bắt đầu lên mạng, lúc này Tần Mộ Lang thật sự cảm thấy Liễu Trạch Vũ có chút phiền, anh dùng nguyên một buổi sáng mới dỗ người vui vẻ, một giây sau đã bị đánh về như lúc sáng.

Giờ hay rồi, không biết nên giải thích chuyện này thế nào, anh ở bên cạnh Tống Hân Diễm đi tới đi lui, khẩn cầu được chú ý.

“Anh có thể đừng đi tới đi lui được không? Làm em hoa cả mắt.”

“Em tin anh được không? Anh thật sự không có ý gì với Liễu Trạch Vũ.”

Tống Hân Diễm dời mắt khỏi màn hình máy tính, hình như đang nghĩ đến chuyện gì đó, khóe miệng nhếch lên: “Em đâu có nói là không tin anh đâu.”

Quả thật Tần Mộ Lang không thấy sự tức giận trên mặt cậu, nhưng cũng không dám thả lỏng, vào bếp rửa nho đút cậu ăn, đi theo làm tùy tùng hầu hạ.

Một lát sau, Triệu Nguyên Tích gọi điện thoại cho anh, anh dè dặt đi ra ban công nghe máy.

Tần Mộ Lang nói thẳng vào điện thoại: “Triệu Nguyên Tích, cậu có ý gì?”

Triệu Nguyên Tích: “Anh Lang, anh sao thế, sao anh giận dữ vậy?”

Tần Mộ Lang mang theo cơn tức hỏi: “Tôi làm sao à, địa chỉ nhà tôi có phải do cậu nói cho Liễu Trạch Vũ không?”

Triệu Nguyên Tích vô cùng thẳng thắn thành thật: “Đúng vậy, em cũng vì muốn tốt cho hai người thôi, hai người có hiểu lầm gì không thể cùng nói sao?”

Tần Mộ Lang lạnh nhạt nói: “Cậu có bệnh à! Vì tốt cho tôi? Đó chỉ là phán đoán của cậu thôi, tôi nghi ngờ liệu có phải cậu yêu thầm Liễu Trạch Vũ hay không. Chẳng lẽ cậu không biết tôi kết hôn rồi sao? Phiền cậu đừng nhúng tay vào chuyện của tôi, mọi người đều là người lớn, cậu làm vậy chỉ tổ gây phiền phức cho người không liên quan mà thôi!”

Nói xong, Tần Mộ Lang liền ngắt điện thoại, Triệu Nguyên Tích bị mắng trợn mắt há mồm, hoàn toàn quên mục đích gã gọi điện đến, bởi vì rất ít khi gã thấy Tần Mộ Lang giận đến vậy. Nên là, anh vẫn còn tình cảm với Liễu Trạch Vũ hay là không?

Một lúc lâu sau gã mới phản ứng lại.

“Đệt, em là thẳng nam, sao có thể yêu thầm Trạch Vũ chứ!”


Trời má phải xả một chút, không hiểu não Triệu Nguyên Tích cấu tạo từ gì, đã nói như vậy rồi mà còn phân vân Lang ca còn tình cảm với Liễu Trạch Vũ hay không  =.=

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: