Chương 9 – [… chưa ly hôn]

Chương 9 – [… chưa ly hôn]

Chương 9. Kế hoạch thất bại

Biên tập: Dưa Hấu | Chỉnh sửa: Tinh Vũ

Liễu Trạch Vũ trở thành hàng xóm của Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang.

Điều dễ nhận thấy đó là quan hệ hàng xóm đặc biệt không tốt, Tống Hân Diễm không có hảo cảm với Liễu Trạch Vũ, Liễu Trạch Vũ cũng không ưa Tống Hân Diễm, đối với hắn mà nói, Tống Hân Diễm là một trở ngại cực lớn để hắn lần nữa quay lại bên Tần Mộ Lang.

Ngay hôm mới chuyển nhà, Liễu Trạch Vũ đã mời bạn bè tới chiêu đãi, bọn họ còn muốn gọi cả Tần Mộ Lang, nhưng câu trả lời nhận được lại là anh với Tống Hân Diễm đã có sắp xếp khác, không có thời gian qua chỗ bọn họ.

Liễu Trạch Vũ vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn cảm thấy Tần Mộ Lang sẽ không lạnh nhạt với mình như thế, còn cố ý sang gõ cửa nhà đối diện, gõ nửa ngày vẫn không thấy ai ra mở cửa. Ngẫm lại, hắn đã chuyển đến đây rồi, thời gian còn dài, vẫn có cơ hội, không nên vội vàng.

Còn đối diện nhà hắn, Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm cũng không để trong lòng, chỉ bị ảnh hưởng đôi chút, nhưng hai người vì tránh gặp Liễu Trạch Vũ nên buổi chiều tầm ba bốn giờ đã ra ngoài dạo phố, ăn cơm.

Mùa xuân sắp đến rồi, thời tiết càng ngày càng ấm áp, quần áo cũng cần mặc theo mùa, làm một người phụ trách của xí nghiệp, cần thường xuyên tiếp xúc với đủ loại người, dù thế nào cũng cần theo kịp trào lưu, lần nào Tần Mộ Lang tham dự hội nghị cũng cần chú ý cách ăn mặc, thầm hạ thấp, hai người ngoại trừ áo sơ mi, tây trang, cùng với những vật dụng ngoài thân, ngoài ra mấy bộ quần áo mặc hàng ngày đều là mặc tùy tiện, khi mua quần áo cũng rất nhanh chóng. Cùng Tống Hân Diễm ở một chỗ, Tần Mộ Lang luôn có ham muốn mua thật nhiều quần áo cho cậu, đến tận bây giờ vẫn còn đi mua quần áo cùng nhau.

Có điều, thoạt nhìn tâm trạng hôm nay của Tống Hân Diễm không được tốt lắm, cậu không thích đi dạo phố, nhưng so với một Liễu Trạch Vũ bất thình lình tới sống cách vách, cậu lại cảm thấy đi dạo phố là một hoạt động cực kỳ đáng yêu.

Buổi tối, Tần Mộ Lang đưa Tống Hân Diễm đến một nhà hàng có thể quan sát toàn cảnh Quảng thành để ăn bít tết, mỗi món ăn đều rất ngon miệng và khéo léo, lại có thể cùng nhau ngắm nhìn cảnh đẹp đặc sắc của thành phố buổi đêm dưới ánh đèn, tâm tình Tống Hân Diễm khôi phục chín phần, hơn chín giờ tối, hai người xách bao lớn bao nhỏ về đến nhà. kaifijun.wordpress.com

Quần áo mới mua phải giặt một lần mới mặc được, Tần Mộ Lang bắt đầu thu dọn quần áo, Tống Hân Diễm thì đi tắm trước, lúc đi ra cả người thơm phức, Tần Mộ Lang ném quần áo mới tiến lên ngửi ngửi.

“Làm gì đó?” Tống Hân Diễm vô cùng cảnh giác lùi về sau hai bước.

“Em hi vọng anh làm gì.” Tần Mộ Lang nói.

Tống Hân Diễm lập tức ngăn cản suy nghĩ linh tinh kia của anh, đẩy anh vào trong phòng tắm: “Ngày mai anh phải đi làm, em cũng phải đi làm, anh nhanh tắm đi, em còn phải đọc mail, ngày mai còn phải phỏng vấn nhân viên mới.”

Tần Mộ Lang trưng vẻ mặt thất vọng: “Ài, em lạnh nhạt quá.”

Tống Hân Diễm xoay người đi luôn, một đôi đồng tính một tuần làm mấy lần cậu không biết, Tần Mộ Lang một tuần bảy ngày ngày nào cũng quấn lấy cậu không phải là vấn đề, nội tâm cậu có thể tiếp nhận, nhưng thân thể chịu không nổi.

Khi Tống Hân Diễm xử lý công việc, Tần Mộ Lang sẽ không làm phiền cậu, chính anh cũng có một đống việc cần phải xử lý.

Kim đồng hồ chỉ mười một giờ, Tống Hân Diễm mới ra khỏi thư phòng, Tần Mộ Lang ngồi trong phòng khách ôm máy tính soạn tài liệu, thỉnh thoảng bàn bạc với cấp dưới trong group công việc về ý tưởng mới.

Tống Hân Diễm ngáp một cái: “Em đi ngủ đây, anh thì sao?”

Tần Mộ Lang: “Đi ngay đây.” Anh nhanh chóng nhập một dòng tin nhắn vào hộp thoại, nhấn gửi, sau đó gấp máy tính lại.

Tống Hân Diễm đánh răng xong, leo lên giường, Tần Mộ Lang cũng lên theo, Tống Hân Diễm dựa gần lại anh, đầu tựa đầu trước ngực anh.

Ôm lấy Tống Hân Diễm, khẽ vuốt lưng cậu, Tần Mộ Lang khẽ nói: “Sau này uống ít rượu thôi, tối qua nhìn em say thành như vậy, anh thấy rất lo.”

Tống Hân Diễm cười đáp ứng: “Em biết rồi, lần sau nếu cần uống rượu, em sẽ uống ít đi.”

Tần Mộ Lang nói: “Cơ thể em không chỉ của riêng mình em, mà còn của anh nữa.”

Lúc này Tống Hân Diễm rất muốn đẩy Tần Mộ Lang ra, lại bị ôm thật chặt, giây tiếp theo bị đối phương đè xuống, môi bị hôn lên.

Thân thể lại được “yêu thương”.

Nhưng lần này Tần Mộ Lang rất có tiết chế, chỉ làm một lần rồi tha cho Tống Hân Diễm, ngày mai là thứ hai, bọn họ đều có rất nhiều chuyện cần phải làm.

Sau phóng túng chính là khắc chế, đợi sau đó là sự tùy ý.

Sáng sớm thứ hai, Tống Hân Diễm thức dậy vô cùng khó khăn, Tần Mộ Lang phải rất kiên nhẫn dùng đủ loại phương pháp đặc biệt gọi cậu dậy.

Hôm nay đặc biệt ở chỗ Tần Mộ Lang trêu chọc Tống nhị*…

*Tống nhị là nhỏ em của Tống Hân Diễm đó (///∀///)

Tống Hân Diễm không thể không dậy, còn tiếp tục nữa thì không chỉ đơn giản là trêu chọc Tống nhị đâu, hai người bọn họ có thể cùng đi làm muộn luôn.

Tần Mộ Lang đi muộn một chút cũng không ai dám nói anh, cậu thì không thể, sáng nay cậu còn có một hội nghị thường kỳ.

Nhìn Tống Hân Diễm chật vật vọt vào phòng tắm, Tần Mộ Lang ngồi trên giường cười không ngừng được.

Tống Hân Diễm miệng nhét bót đánh răng thò đầu ra trừng anh, Tần Mộ Lang tỏ ra vô cùng vô tội: “Anh chỉ gọi em dậy thôi mà.”

Tần Mộ Lang nhổ kem đánh răng trong miệng, rửa ráy sạch sẽ xong rồi lại thò đầu ra: “Anh có thể đổi cách khác.”

Tần Mộ Lang nói: “Đó là tại em không chịu dậy, còn trách anh.”

Tống Hân Diễm đành bảo trì trầm mặc, chờ cậu súc miệng sạch xong đi ra, Tần Mộ Lang đã hâm nóng xong hai cốc sữa, vài miếng bánh mì nướng, còn có cả hai phần trứng ốp la, bữa sáng đơn giản, nhưng vẫn có dinh dưỡng.

Ăn xong rồi cùng nhau đi làm, Tống Hân Diễm cầm chìa khóa xe.

Chỉ là, bọn họ vừa mới mở cửa, nhà đối diện cũng mở cửa, Liễu Trạch Vũ mặc tây trang giày da, tinh thần sảng khoái đi ra.

“Anh Lang, xe của em còn chưa mang tới, có thể tiện đường chở em một đoạn không?”

Tần Mộ Lang nhìn về phía Tống Hân Diễm, nói với Liễu Trạch Vũ: “Hôm nay Hân Diễm chở anh đi, anh cũng không đi xe, ngại quá.”

Tống Hân Diễm nắm tay Tần Mộ Lang, cười híp mắt nói: “Tôi có thể chở Liễu tổng đi một đoạn, tôi khá quen đường đến công ty của các cậu, ngài là khách hàng lớn của công ty chúng tôi mà.”

Tần Mộ Lang nghe được ý khác: “Khách hàng lớn gì?”

Tống Hân Diễm ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Công ty bọn em nhận đơn đặt hàng phần mềm của công ty Liễu tổng, thứ sáu tuần trước đã xác nhận xong xuôi, sản phẩm thiết kế là em phụ trách.”

Liễu Trạch Vũ có chút ngốc, Tống Hân Diễm đột nhiên nói chuyện này trước mặt Tần Mộ Lang, hắn vậy mà có hơi cảm thấy xấu hổ.

Liễu Trạch Vũ vô cùng mất tự nhiên nói: “Dạ, đúng là vậy.”

Tần Mộ Lang bình tĩnh nhìn vào mắt Liễu Trạch Vũ, không hề có cảm xúc, thầm nghĩ, cuối cùng cũng tìm được tên đầu sỏ làm Hân Diễm mua say rồi, anh còn không dám làm người của mình tổn thương dù chỉ một chút, Liễu Trạch Vũ thật có bản lĩnh.

Tần Mộ Lang nói: “Hóa ra là vậy.”

Nghe ngữ khí này, Tần Mộ Lang hình như không quá cao hứng, Liễu Trạch Vũ đột nhiên mất đi khí thế, hơi do dự có nên ngồi xe của Tống Hân Diễm không.

Cuối cùng, Liễu Trạch Vũ vẫn ngồi lên xe Tống Hân Diễm, hắn còn muốn đánh giá hai câu về chiếc xe phổ thông không có thẩm mỹ của Tống Hân Diễm, nhưng khi ngồi trên xe của Tống Hân Diễm, ngay cả cơ hội để hắn mở miệng cũng không có, cả đường đi chỉ nghe Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang trò chuyện với nhau về những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể trong sinh hoạt.

Tống Hân Diễm nói: “Buổi tối em sẽ về sớm một chút, anh có muốn mua gà về hầm canh không?”

Tần Mộ Lang nói: “Gà đồi lần trước chúng ta mua ở quầy hàng kia hình như hết rồi, hay là anh gọi điện nói người ta mang đến tận nhà, sẽ tươi hơn một chút.”

Tống Hân Diễm nói: “Cũng được, linh chi mới mua vẫn chưa dùng nơi, khi nấu canh nên thêm một ít.”

Tần Mộ Lang nói: “Làm thế có quá bổ không?”

Tống Hân Diễm nói: “Nếu không thì để em nghiền thành bột cho anh pha nước uống.”

Tần Mộ Lang nói: “Đừng, em để đó nấu canh đi, anh không chịu nổi cái vị của nó.”

Tống Hân Diễm nói: “Không thêm linh chi, vậy em bỏ thêm táo đỏ, củ khởi.”

Tần Mộ Lang nói: “Cũng được, rau thì sao? Muốn ăn rau gì, anh xào.”

Tống Hân Diễm nói: “Em muốn ăn cà tím xào.” kaifijun.wordpress.com

Tần Mộ Lang nói: “Được.”

Liễu Trạch Vũ ngồi ở ghế sau nghĩ thầm, nấu canh có gì vui đâu, cà tím xào nghe tên đã thấy ngấy.

Xe chạy được nửa đường, Tống Hân Diễm hỏi Liễu Trạch Vũ: “Liễu tổng, công ty cậu ở đâu.” Thái độ hoàn toàn khác ngày hôm qua khi gặp đối phương ở cửa nhà.

Liễu Trạch Vũ có chút buồn bực báo địa chỉ, Tống Hân Diễm nói: “Ồ, vậy cũng không xa công ty chúng tôi lắm, tôi chở cậu qua trước.”

Sau khi chở Liễu Trạch Vũ đến địa điểm, xe của Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang biến mất giữa dòng xe cộ, Tần Mộ Lang một câu dư thừa cũng chẳng nói, Liễu Trạch Vũ cảm thấy có chút xấu hổ như có như không.

Tuy cả đoạn đường nghe nội dung nhàm chán vô nghĩa, nhưng hắn vẫn từ đó nghe ra một tin tức, tối nay Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm sẽ về nhà nấu cơm. Tưởng tượng bọn họ cùng nhau nấu cơm liền cảm thấy không có mùi có vị gì, từ lúc nào mà Tần Mộ Lang lại vào bếp chứ, trước đây đến luộc trứng anh cũng không rành, sao bây giờ còn tự mình mua nguyên liệu nấu ăn, hoàn toàn khác xa Tần Mộ Lang của lúc trước.

Lúc này Tần Mộ Lang đang nghĩ về chuyện Liễu Trạch Vũ thế nào lại trở thành khách hàng của công ty Tống Hân Diễm.

Tống Hân Diễm nói: “Là quản lý tiêu thụ của công ty bọn em bàn chuyện hợp tác.”

Tần Mộ Lang hỏi cậu: “Thứ sáu tuần trước cậu ta đã đến công ty em sao?”

“Dạ… Đúng vậy.” Tống Hân Diễm nói.

Tần Mộ Lang có chút đau lòng cho cậu: “Sao em lại không nói.”

Tống Hân Diễm nói: “Em cho rằng cậu ấy chỉ là khách hàng của công ty em, chẳng sao cả.”

Tần Mộ Lang nhìn sườn mặt của cậu, quan tâm nói: “Có chuyện gì thì nói cho anh biết.”

Tống Hân Diễm giả bộ không hiểu: “Có thể có chuyện gì chứ, công việc thôi mà.”

Tần Mộ Lang cũng không hy vọng Tống Hân Diễm bị khó xử, trước khi xuống xe hôn hai má Tống Hân Diễm: “Anh đi đây, buổi tối cùng nhau ăn cơm.”

Tống Hân Diễm gật gật đầu.

Thứ hai là thời gian vô cùng bận rộn, Tống Hân Diễm bận đến lúc tan tầm mới có thời gian uống nước.

Buổi sáng phỏng vấn bốn người trẻ tuổi ứng tuyển cho vị trí trợ lý sản phẩm, có một cậu trai tương đối phù hợp với yêu cầu của cậu, tính cách sáng sủa, nói năng tự nhiên, có kinh nghiệm công tác, rất tự tin, cho người khác cảm giác không kiêu không nóng, sau đó bộ phận HR* cùng cậu đàm phán tiền lương, hy vọng có thể mau chóng đi làm để san sẻ một phần công việc.

*Bộ phận HR: Bộ phận nhân sự

Giám đốc Nghiêm rất coi trọng hạng mục Trạch Thủy, buổi chiều cùng cậu bàn bạc nửa tiếng về ý tưởng thiết kế sản phẩm cho kỳ đầu, cũng bày tỏ bọn họ mau chóng bắt đầu triển khai hạng mục, họ cần dùng gấp.

Tống Hân Diễm chỉ cười cười, tuy hợp đồng có thời hạn, nhưng vẫn dựa trên kế hoạch làm việc của cậu, hoặc là khiến giám đốc Nghiêm đổi người, Liễu Trạch Vũ muốn mượn chuyện này bắt bí cậu, khả năng thấp lắm.

Uống nửa cốc nước, Tống Hân Diễm gửi cho Tần Mộ Lang một tin nhắn thoại: “Buổi tối chúng mình ra ngoài ăn nhé? Bọn em không đủ nhân lực, vẫn còn việc chưa làm xong.”

Tần Mộ Lang trả lời cậu: “Được, anh ở lại nghe một cuộc gọi hội nghị, em làm xong thì gửi tin nhắn cho anh, anh chờ em ở công ty.”

Tống Hân Diễm gửi cho anh một cái biểu tượng thơm thơm.

Chạng vạng tan tầm về nhà, Liễu Trạch Vũ gõ cửa nhà đối diện, hắn rất muốn biết Tần Mộ Lang và Tống Hân Diễm chung sống với nhau như thế nào.

Nhưng mà, gõ cửa rất lâu cũng không ai mở cửa cho hắn.

Liễu Trạch Vũ không biết là, tối thứ hai nào Tống Hân Diễm và Tần Mộ Lang hầu như đều không về nhà nấu cơm.

1 thought on “Chương 9 – [… chưa ly hôn]

  1. Mấy chương trước thấy má Liễu quá đáng ghét, nhưng bây giờ đỡ rồi, chắc tác giả sẽ tạo thành cp phụ hen?????

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: