RB – 002

RB – 002

RED BALLOONMục Lục

Biên tập: Tinh Vũ

Chương 2.

Sau bữa ăn tối với món mì bắp cải muối chua lét đầy ác ý, Diệp Tu tự giác cầm lấy ba cái chén không, chỉa vào Tô Mộc Thu đang trừng mắt mèo muốn ăn tươi nuốt sống mình rồi trốn vào nhà bếp rửa chén. Bình thường nhà bếp chỉ chui lọt một người đã chê nhỏ như chả có cái mống gì, bây giờ ngược lại trở thành địa điểm tốt nhất để tránh bị súng nã, cái người tay chân chậm chạp trốn không kịp kia đành phải ngồi lại tiếp nhận sự dạy dỗ hung tàn của em gái.

“Anh hai, đã nói bao nhiêu lần rồi, có kỳ dịch cảm thì trước khi bước ra khỏi cửa phải uống thuốc che giấu mùi, tại sao lại không làm được hả!”

Trước mặt Tô Mộc Tranh là bánh Mousse vị chanh được dùng làm điểm tâm ngọt sau bữa cơm, đó là phần bánh do Tô Mộc Thu hiếm khi xa xỉ mua lại trên đường về nhà, chỉ tiếc nó lại không khơi dậy nổi chút xíu nào cơn thèm ăn của em gái.

Quả thực thì cả căn phòng đều tràn ngập mùi mật ong béo ngậy nồng nặc khiến một người yêu thích đồ ngọt như cô cũng phải cảm thấy buồn nôn, mà bên đương sự cốt lõi làm tản ra thứ mùi này lại hoàn toàn không tự chủ chạy loạn khắp nơi, đi tới chỗ nào là chỗ nấy đều lưu lại mùi mật ngọt đầy đất làm người khác phải mơ màng; đến nổi một người khác còn tản ra mùi giấm chua còn tệ hại hơn, đây là tên chủ nhà hoàn toàn hiểu rõ mình thuộc trạng thái nào, hết lần này tới lần khác cứ giữ cả người toàn là mùi chanh cứ lượn vòng vòng bên mình, đánh nhẽ hai tên A này đối với mùi của nhau phải theo bản năng xuất hiện địch ý rồi chạy đi cuốn drap giường hòng tiêu trừ mùi vị của đối phương chứ, thế sao ngược lại lại tạo ra dấu vết trên người đối phương hở.

Tô Mộc Tranh vừa hoàn thành bài thi thứ về đo đạc cảm xúc mới biết được yêu đương là cái gì đã từng vụng trộm tìm Diệp Tu để thảo luận, cái cô nhận được là một ngón tay đặt trước môi và đôi mắt đẹp đẽ hiếm thấy nhắm lại một bên nằm ngoài sức tưởng tượng và bộ dáng cực moe của thiếu niên.

『Suỵt, đừng nói chuyện này cho anh trai em biết, không phải tự y phát hiện thì chơi không còn vui nữa .』

Anh không sợ em phản đối quan hệ của hai người sao? ─ Cô bé hỏi.

『Ôi chao đại tiểu thư của tôi ơi em không nên kỳ thị giới tính à nha, AA ở chung một chỗ mới là chân ái đó!』

Vì vậy Tô Mộc Tranh mắt nhắm mắt mở không thèm quan tâm cuộc sống tình cảm của bọn họ nữa.

“Mộc Tranh, thuốc che giấu mùi trong kỳ dịch cảm là một khoản chi phí lớn lắm đó, nhà mình làm gì dư tiền mà mua.” Tô Mộc Thu rất nghiêm túc giải thích, bóng đèn trên đỉnh đầu cũng tương đối hợp tình hợp lý choang một phát cháy luôn dây tóc, chấm dứt tuổi thọ.

“…”

Và đó cũng là bóng đèn cuối cùng của nhà họ trong tháng này.

Ba phút sau, người trong nhà bếp vừa rửa chén xong cầm cái tạp dề đang mặt trên người vừa lau khô nắm tay, vừa mày mò móc ra một cây nến rồi ném tới, bên cái tủ truyền đến một trận lục lọi.

“Mộc Thu, diêm trong nhà để ở chỗ nào sao tôi tìm không thấy.”

“Trong nhà làm gì có diêm!” Tô Mộc Thu hét to, mặt đầy vô tội chìa tay trước ngực em gái: “Tiểu Tranh, cho anh mượn hộp quẹt nha?”

Tô Mộc Tranh liếc mắt, mật mã đang trong quá trình cộng hưởng triệu hồi bỗng chốc xuất hiện ý tứ phản kháng, khiến cho User vặn vẹo mặt mũ vì Weapon từ chối một lúc mới chịu giao nộp thủ pháo.

Weapon không phải là đồ vật, nếu User không tuân theo ý nguyện của bản thân nhất quyết cưỡng chế bọn họ đưa ra “chủ thể thứ hai” thì sẽ bị cộng hưởng cắn trả hành hạ đến mức sống không bằng chết.

Tô Mộc Thu tự biết đuối lý sờ sờ cái mũi, dùng thủ pháo rất xa xỉ châm nến xong ngay lập tức trả về, một chút âm thanh cũng không dám phát.

“…” Tô Mộc Tranh nhìn ánh nến chập chờn trước mắt, khẽ ngáp một cái: “Đèn cầy cũng chẳng còn dư bao nhiêu cây, bài tập để ngày mai em dậy sớm một chút rồi làm, cây này để lại cho anh với Diệp Tu dùng đi.”

“Ai?”

“Ai cái gì, thức đêm đối với thân thể sẽ không tốt nên không được ngủ quá muộn nha.” Tô Mộc Tranh nghiêm túc nhắc nhở, tháo dây cột tóc lấy tay chải chải mái tóc hơi gấp nếp bị cột suốt cả ngày, quay đầu cầm thủ pháo giao cho Diệp Tu vừa mới đi tới: “Giúp em sửa vết xước trên đó đi, đảm bảo ngày mai sẽ không đánh nhau. Còn nữa sau này cần mua thuốc thì đừng tiết kiệm nữa, như vậy không tốt.”

“Biết biết, Mộc Tranh ngủ ngon.” Diệp Tu cười cười vững vàng nhận lấy thủ pháo dài chừng hai thước so với cô bé thì to lớn hơn nhiều, thật ra hắn cũng không vui vẻ mà phóng tin tức tố ra ngoài đâu à, nhưng đây lại ấy ấy với người khác, hắn đành phải đem mùi vị pha lẫn của cả hai trộn chung một chỗ rồi công khai xíu xiu chắc không sao đâu ha?

“Cười cái gì?”

Dưới sắc nến ấm áp, Tô Mộc Thu khó hiểu liếc Diệp Tu đang cười tự kỷ, bóng tối lại trở thành phương thuốc tốt nhất để mỹ hóa tầm mắt, thiếu niên với bề ngoài hơi mất trật tự và đường nét nhu hòa, khóe mắt khẽ rũ xuống mang theo một loại lười biếng và tự tin không biết tên, đối với Tô Mộc Thu, khi hai chữ này đặt chung một chỗ ngay cả y cũng chẳng hiểu được nghĩa là gì, đợi đến lúc y kịp phản ứng thì một cái hôn hời hợt đã rớt lên người đối phương.

“Ặc…”

“Sao nào? Gấp đến mức đó à?”

Diệp Tu ban đầu hơi kinh ngạc song lại đối với ám chỉ nhất thời này cũng không hề chống đối, liền biết thời biết thế tiến tới trước một bước rồi một lần nữa đem Tô Mộc Thu đang lui về phía sau nhằm kéo dài khoảng cách lùi về con số không, đầu lưỡi liếm qua lông mi nhợt nhạt khẽ run rẩy của đối phương.

Hắn thích cặp mắt này, đôi mắt lúc nào cũng tò mò với tất cả những gì xung quanh, một đôi mắt nhạy bén lại thông minh bao quát cả linh hoạt, mắt của thiên tài. Tuy vì áp lực sinh hoạt mà dính phải khói mù cuộc đời, nhưng chưa từng mất đi ánh sáng truy tìm ước mơ, chúng lẫn trốn sâu trong đồng tử hổ phách nọ, thỉnh thoảng mới bướng bỉnh ló đầu làm ra những món đồ chơi nhỏ có thể được người khác gọi là tác phẩm tuyệt thế. Ngay cả Diệp Tu mới may mắn được tận mắt thấy một trong những người như họ.

Có lẽ không nên tính cả Tô Mộc Tranh là người phát hiện thiên phú của Tô Mộc Thu sớm nhất.

“Ưm, chậm một chút Mộc Thu…”

Cởi áo, ánh nến loang lỗ trên tường chắp nối hai khối thân thể gầy gò nhưng khỏe mạnh, lồng ngực trần trụi dán chặt vào nhau, tay Tô Mộc Thu dọc theo phần lưng đang run lẩy bẩy của Diệp Tu, ngón tay khéo léo mơn trớn một đoạn rồi một đoạn trên cột sống của thiếu niên, tại xương cụt lướt một vòng rước lấy một hồi thở dốc ngọt nịnh từ đối phương.

Alpha khơi dậy tình dục với Alpha là một chuyện rất đặc thù, Tô Mộc Thu từ trước tới nay không hiểu vì cái gì mà cứ mỗi khi kỳ dịch cảm đến thì mỗi buổi sáng cái đó đều cương cứng khi thấy Diệp Tu, đó có thể xem như một trong những chuyện nhân sinh khiến người khác khó chịu nhất, may sao Diệp Tu cũng chẳng hề để bụng.

『Đều là A, còn là hội độc thân, nhân tiện điều kiện này mà hỗ trợ giải quyết chút vấn đề sinh lý đi.』

Sống với nhau lâu ngày, hormone của hai người chịu ảnh hưởng của nhau, dần dần lôi kéo chu kỳ kỳ dịch cảm vốn không đồng bộ nhau, trái lại thuận lợi cho bạn họ xử lý vấn đề của hai bên.

Đến nỗi mùi vị vừa ngọt vừa chua cũng có thể tùy tiện trộn lẫn vào nhau, một chút cũng không bất ngờ lật ngược việc ngoài ý muốn, có lẽ có thể giải thích rằng định mệnh đã đưa bọn họ đến với nhau đi.

Hai thằng con trai đều là A, mình đang suy nghĩ gì vậy trời? Tô Mộc Thu khẽ cười xóa sạch nội dung vượt quá sự nhận biết của y. Bọn họ là anh em, anh em tốt đồng sinh đồng tử. Như vậy là tốt rồi.

Đầu gác lên hõm vai, Diệp Tu thở dốc liên hồi, bờ môi ướt át phủ trên xương quai xanh nhấp nháy liên tục tiết ra một lượng tinh thể, xen lẫn trong những vết hôn đỏ tím mập mờ và dấu răng nhàn nhạt.

Muốn biến y thành của mình, dành riêng cho mình.

Đầu óc bị tình dục đốt trụi có chút trì trệ nhưng lại tỉnh táo đến kỳ lạ, Diệp Tu xem thường nhất là vào thời khắc mình ước chừng bước vào loại trạng thái này, biết rõ mình đang làm gì nhưng lại không có biện pháp đưa ra phản ứng tốt nhất, tưởng chừng như cùng say rượu vậy. Ngà say, nhưng vẫn không cam tâm thỏa mãn.

“Mộc Thu, đừng mè nheo nữa…”

“Vừa rồi còn nói muốn chậm, bây giờ lại đòi nhanh, cậu thật khó hầu hạ nha Diệp Tu.”

Tô Mộc Thu thở gấp không ngon lành gì hơn so với Diệp Tu là bao nhưng vẫn kiên trì mạnh miệng, hốc mắt tựa như trận mưa dầm hạ xuống làm ướt nhẹp đắp lên một tầng hơi nước, ý thức cũng bị thiệu rụi đến mức mơ hồ, lực đạo trên tay càng ngày càng không biết nặng nhẹ. Tính khí hai người dán chung một chỗ bị cọ sát vài lần đến phát đau, thiếu niên nhe răng nhe lợi nhưng vẫn gia tăng tốc độ.

Một đường lăn qua lăn lại đầy khí thế, chiến trường chẳng biết khi nào đã chuyển tới phòng tắm, nước nóng đổ ập xuống đầu vừa vặn che giấu tiếng rên rĩ không nhịn được giữa lúc cao triều, sau khi thở dài thỏa mãn, hai người nhìn bộ dáng chật vật của đây đó thì bật cười, một hồi tình dục ngoài dự liệu bị mùi chanh pha lẫn mùi mật ngọt lấn áp vẽ xuống một dấu chấm tròn kết thúc đầy hài lòng.

Diệp Tu ngồi trên giường lau lau mái tóc ướt nhẹp của mình, gió lạnh luồng qua khe cửa sổ thổi vào khiến hắn lạnh run một trận, không chịu nỗi liền chộp lấy áo khoác của Tô Mộc Thu đang vắt vưỡn trên đầu giường đắp lên người mình.

“Đừng lấy áo quần của tui, mặc của mình đi!”

Tô Mộc Thu ướt nhẹp cả người đang đứng bên cạnh mặc áo len thấy vậy lập tức kháng nghị, không dám la quá to, chỉ sợ đánh thức Tô Mộc Tranh ngủ cách vách.

“Không phải quần áo của tụi mình đều cùng một size sao, bủn xỉn.” Diệp Tu bĩu môi càu nhàu cởi áo khoác ném về lại, Tô Mộc Thu lạnh đến phát run cũng không khách khí với hắn, hai ba giây liền mặc xong. Kỳ thật chính xác mà nói quần áo của bọn họ chẳng khác nhau là mấy, dù sao đều lăn lộn chung một chỗ mà kích thước lại như nhau, bình thường đều tùy ý cầm tùy ý mặc. Nguyên nhân bây giờ tính toán chi li là quần áo Diệp Tu giặt xế chiều vẫn chưa khô, đành phải cầm mấy bộ quần áo còn xót lại chia mỗi người một nửa, áo khoác mỗi người một món kéo qua kéo lại.

Cây nến trong lúc hỗn loạn lúc trước bị Diệp Tu thổi tắt, hiện tại Tô Mộc Thu lại châm nó lên, y ngồi sát rạt bên cạnh Diệp Tu, trong ngăn kéo rút ra hộp đồ nghề cầm lấy thủ pháo của Tô Mộc Tranh bắt đầu sửa chữa.

Thật ra vật thể của chủ thể thứ hai không hề dễ bị hư tổn, Tô Mộc Tranh nắm giữ phương thức công kích vật lý lúc đánh thắng bốn thằng nhóc kia cũng chỉ chịu vết xước nho nhỏ, còn có thể là do va chạm cực mạnh cùng chủ thể sắc bén thứ hai của người khác tạo thành, thân là nghiên cứu viên Weapon chuyên nghiệp tư gia, Tô Mộc Thu không tốn bao nhiêu thời gian liền sửa xong nó, bất kể nhìn từ góc độ nào cũng mới tinh như cũ.

Tiếp đó Tô Mộc Thu nháy mắt liên tục với Diệp Tu, cố ý mở to mắt viết đầy cuồng nhiệt và ý xấu, Diệp Tu khinh bỉ cầm khăn mặt đập thẳng vào mặt y.

“Lau khô nói tiếp.”

Weapon sẽ không trở thành User, User cũng sẽ không biến thành Weapon, đây là định luật tuyệt đối chưa bao giờ bị phá vỡ. Cũng vì vậy thông qua ảnh hưởng của gien, vốn dĩ số người là Weapon có tính áp đảo về ưu thế bị chính sách cố ý áp chế số lượng xuống chỉ chiếm sáu tới bảy phần trong tổng số dân, còn lại đều là User, đến mức nhân loại bình thường từ lâu đã không còn một người.

Ở phương diện quy định phân loại, căn cứ từ thấp đến cao chia làm năm cấp bậc trắng, lục, lam, tím, cam, sau này kiểm tra sẽ giành được khuyên tai chứng nhận màu sắc khác nhau, Weapon tai trái, User tai phải. Weapon trừ trắng thì bốn cấp bậc được phân ra thành ba loại nhạt, trung, đậm, gộp chung lại có mười ba tầng, càng lên cao đẳng cấp và trình độ dẻo dai càng mạnh, khả năng áp dụng trong khai thác hay trên chiến trường cũng càng cao.

Còn về phần Weapon khi ra đời thì cấp bậc đã cố định, càng nhiều Weapon thì càng có nhiều không gian thăng cấp, có thể thông qua rèn luyện thân thể hoặc cải tạo vật thể mà thành, vì vậy học viện quân sự thường sẽ phái người tìm kiếm mầm non có tiềm lực từ khắp mọi nơi nhằm cung cấp một nền giáo dục tốt, để cho tương lai có được nhân tài tốt hơn so với nước láng giềng.

Cấp bậc User là do cộng hưởng định đoạt, User cộng hưởng cùng Weapon nhằm đạt được năng lực của vũ khí, User có thể cộng hưởng với Weapon đẳng cấp cao thì cập bậc cũng sẽ cao hơn. Kỳ lạ là Weapon cấp tím cộng hưởng cùng User không nhất định có thể cộng hưởng cùng những Weapon cấp thứ khác, User có thể cộng hưởng cùng Weapon đó không nhất định có thể cùng những vị Weapon cùng cấp khác cộng hưởng, vì vậy đối với User mà nói ba cấp bậc nhạt, vừa, đậm đại biểu là “Có thể cùng đẳng cấp thấp nhất”, “Có thể cùng tất cả đẳng cấp”, “Có thể cùng một trong số đẳng cấp” để phân biệt các cộng hưởng.

Người tự nhận là thiếu tướng đã mời Tô Mộc Thu và Diệp Tu vào trường quân đội là User cấp lam đậm, có khả năng cộng hưởng cùng tất cả Weapon có cùng cấp lam đậm trở xuống, đã là thành phần bên trong liên bang Dross thì những loại người thiên tài không thể hiếm có được.

Đến nỗi Tô Mộc Thu và Diệp Tu vì không ghi tên trong danh sách cũng chẳng biết cấp bậc của mình ở mức độ nào, ngược lại Tô Mộc Tranh thông qua bài kiểm tra của nhà trường biết mình là một Weapon cấp lam đậm, miễn là có thể nghĩ ra phương pháp tăng lên lam cấp thì sẽ có không gian phát triển tương đối lớn, cũng vì vậy tiền bạc của Diệp Tu và Tô Mộc Thu phần lớn đều tiêu tốn trên người cô em gái nhà mình, may mà sau này có nguồn thu nhập cố định, thành thử trong mắt bọn họ cái ngày mà em gái mình nhận được khuyên tai lam hoàn toàn gần ngay trước mắt.

Tay Tô Mộc Thu đặt lên ngực Diệp Tu, mấy hàng mật mã linh tinh từ từ hiện ra, lởn vởn quanh ngón tay thon dài mảnh khảnh của Tô Mộc Thu. Rõ ràng không có gió, thế nhưng mái tóc nhạt màu của thiếu niên lại nhẹ nhàng tung bay, soát một cái một thực thể hóa dần dần xuất hiện trong bàn tay trống rỗng của y.

Tô Mộc Thu khẽ vén những sợi tóc phất phơ về lại chỗ cũ, trong tay y thừa ra một cây trường cung toàn thân xanh đẫm, đuôi cung mài thành lưỡi dao sắt bén.

Chủ thể thứ hai của Diệp Tu.

“Hôm nay là màu này à.”

Tô Mộc Thu lật ngược bàn tay, tựa như đang gảy đàn hạc lướt nhẹ qua hoa văn nội liễm khắc trên thân cung, ngón tay dừng lại trên mũi dao sắc nhọn ở phần dưới cùng.

Diệp Tu nhướng mi: “Không hài lòng?”

“Không có, thật thích hợp.” Tô Mộc Thu nói.

Cây cung này sẽ tùy theo hoàn cảnh xung quanh để biến đổi màu sắc, đủ để trở thành vũ khí ám sát cực tốt, chỉ tiếc chỉ mình Tô Mộc Thu biết được sự tồn tại của nó lại là một người theo chủ nghĩa hoa lệ, cây cung này có cơ hội phát huy giá trị thật sự của nó hay không vẫn còn là ẩn số.

“Cậu cũng lấy ra đi.”

Diệp Tu lần mò ngực Tô Mộc Thu, không có quá trình thành hình kỳ quái như ban nãy, chỉ có hàng loạt mật mã bé xíu thoát ra theo đầu ngón tay một đường quấn quanh bả vai, ngưng kết thành một huyền tuyến băng mượt trong suốt, điểm lên hai đầu trên trường cung Diệp Tu một cái, dây cung vốn màu xanh thẫm lập tức chuyển thành một đường dây trong suốt khó có thể nhìn thấy. Đây là chủ thể thứ hai của Tô Mộc Thu.

“Hơi tức cười à nha, đồ của cậu lại muốn nối cùng một chỗ với tôi mới có thể sử dụng. Thế nào Tô Đại Đại anh hùng hiên ngang có muốn xông pha giang hồ không nè?”

“Ít nhất tôi có thể may quần áo, một cây cung của cậu thì làm ăn được gì? Xắt thức ăn?”

“Dùng chủ thể thứ hai may quần áo, được không đó?”

Lời nói rác rưởi không chút dinh dưỡng hầu như ngày nào cũng tiến hành, Tô Mộc Thu lúc đầu vốn hay đỏ mặt cũng ngày càng tiến bộ đến mặt không đổi sắc đầu cũng lười nâng lên, dù sao muốn cười cũng chỉ có mình Diệp Tu có cơ hội cười, có thể độc chiếm cái nụ cười này cũng không tệ.

… Không đúng, đây là cái ý nghĩ đáng sợ gì thế này!

Tô Mộc Thu hoảng sợ đem cái ý tưởng vừa nhô ra nhanh chóng tiêu hủy, biểu cảm trên mặt lại bình tĩnh không gì sánh được.

Tô Mộc Thu và Diệp Tu, hai tên thao tác viên duy nhất trên đời đồng thời có chủ thể thứ hai, vừa là Weapon cũng là User.

Khi hai người phát hiện chuyện này cũng có chút kinh ngạc, sự không tin lúc đầu chuyển thành một phần tự tin lẫn tự hào, sau khi thừa nhận hai bên đều không muốn bị giam vào phòng thí nghiệm để người khác giải phẩu phân tích đây liền trở thành bí mật chỉ hai người mới biết, tiện thể ước định chỉ đối phương mới có thể sử dụng vũ khí của mình. Ngoài miệng ước định, không bằng không chứng, nhưng bọn họ tin rằng đối phương sẽ tuân thủ.

Đây là một loại tin cậy tuyệt đối.

“Nhân lúc trước khi bước vào trường quân sự để tôi sửa lại cho cậu một chút, trong một tuần bảo đảm cậu trung lam trở lên.” Tô Mộc Thu đặt trường cung nằm ngang, từ trong hộp đồ nghề lần mò hai máy dò loại nhỏ bắt đầu làm việc, Diệp Tu thì ngồi một bên xử lý công việc khách hàng yêu cầu lúc trước, đôi khi còn nhìn bên Tô Mộc Thu mấy lần.

Huyền tuyến đã được thu vào cơ thể Tô Mộc Thu, từ lâu trước kia Tô Mộc Thu đã bị phán định đây chỉ là vũ khí lục nhạt, cái loại đầy bi kịch không có bất kỳ không gian thăng cấp, nhiều nhất chỉ có thể dùng trên dây cung của Diệp Tu để gia tăng thuộc tính biến hình của vũ khí, nếu không thì giống như lời nói lúc nãy, chỉ dùng để vá vá quần áo thôi.

Mặc dù rất đáng tiếc, đó chỉ là một món vũ khí bỏ đi.

Dù sao lấy danh nghĩa User mà sống y cũng chẳng thèm để ý.

Cuộc sống của tuần lễ cuối cùng tựa như trang giấy lớn bình thản lật qua, gấp bộ áo quần còn lại nhét vào túi hành lý, Tô Mộc Thu quét mắt nhìn căn nhà nhỏ đã ở năm sáu năm.

Cửa sổ khép không kín, sơn khô tróc từng mảng trên vách tường, vòi nước thường xuyên cúp nước.

Đều không phải những hồi ước tốt đẹp gì, nhưng ngày thường y đã thành thói quen, bây giờ lại sắp rời khỏi nơi quen thuộc tiến vào một cuộc sống mới, không biết có thuận lợi hay không, cũng không biết có con đường ấy có gập gềnh khúc khuỷu hay không.

“Ngẩn cái gì mà ngẩn? Đi nào.”

Một cái vỗ nhẹ vào vai y, Tô Mộc Thu bất ngờ lấy lại tinh thần, thiếu niên và cô bé đã đứng ngoài cửa chờ y.

Ừ nha, ngẩn gì cơ chứ. Có hai người ở đây, tương lai có ra sao cũng chẳng hề khó khăn như dự đoán.

Bất kể nơi nào cũng sẽ có bọn họ làm bạn, tới nơi nào cũng sẽ có người nhớ đến mình, có cái gì để sợ cơ chứ?

Tô Mộc Thu một tay kéo hành lý tay kia dắt Tô Mộc Tranh, cùng Diệp Tu sóng vai: “Đi thôi.”

Tương lai thuộc về bọn họ đang nằm trước mắt.

13 thoughts on “RB – 002

  1. “khiến cho User vặn vẹo mặt mũ” => mặt mũi ( ở khúc đầu ý).
    Truyện hường vầy mà sau này ngược là sao hả trời. Tui đi vô góc tường tự kỷ đây khong thể tin nó là truyện ngược được mà.

      1. Bởi vì đọc ngược nhiều quá mới mong có truyện Tán Tu hường. Mỗi lần đọc Tán Tu BE xong là cứ ngồi than thở sao chẳng ai viết Tán Tu HE vậy “khóc ròng một dòng sông”.
        P/s: Hình như đồng nhân Toàn Chức Cao Thủ mấy tác giả thích ABO hay sao á.

  2. Hơi tiếc là phải đợi truyện đến năm sau, mình thấy truyện rất tiềm năng. Nhưng không sao, mình hóng được

    1. Bản thân mình cũng muốn làm tiếp lắm nhưng 1. Người làm cùng mình có việc đột xuất 2. Mình quá bận để làm 3. Tác giả chưa viết xong orz Dù sao cũng cảm ơn bạn đã ủng hộ ❤ Nếu bạn thấy đợi khổ quá mình có thể gửi cho bạn bản convert để đọc trước (phải để lại mail nha) nếu bạn muốn :3

        1. tác giả đang viết nên hiện tại mình chỉ có từ chương 1 đến 64. Nếu bạn vẫn muốn thì mình sẽ gửi nhưng đừng post lung tung.
          Từ cmt này trở đi sẽ không gửi QT nữa vì mình không có nhiều thời gian lên mạng.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: