RB – 003

RB – 003

RED BALLOONMục Lục

Biên tập: Tinh Vũ – Chỉnh sửa: Rùa Tháng Tám

Chương 3.

Tô Mộc Thu nặng nề nuốt nước miếng một cái.

Không phải chưa từng đoán xem học viện quân sự là như thế nào, nhưng với quy mô này thật có hơi vượt quá sức tưởng tượng của y.

Cộng hòa liên bang Dross do hai tinh cầu nằm đối diện nhau làm trung tâm công chuyển cùng hàng trăm trạm không gian xung quanh tạo thành, hai tinh cầu này một gọi là Gia Thế, cái còn lại là Bá Đồ, ngoại trừ tinh cầu đối diện nhau còn có nhiều tinh hệ khác quay xung quanh mặt trời, được biết đến với quỹ tích quay vòng phức tạp song lại có một thị trấn cỡ nhỏ và nhiều trạm không gian lớn nhỏ nhằm giữa hai tinh cầu này, luôn luôn cách hai tinh cầu ở khoảng cách bằng nhau, đó chính là học viện quân sự trực thuộc Dross.

Từ ban sơ cấp đến ban đại học có tổng cộng hơn một ngàn học sinh đều được phân vào kí túc xá trên trạm không gian ở đây, trong khuôn viên rải rác rất nhiều cửa hàng với đẳng cấp khác nhau, nghiễm nhiên trở thành một trấn nhỏ độc lập.

Tô Mộc Thu cùng cậu bạn nhỏ của y quả thật sợ ngây người.

Diệp Tu ngáp một cái, kéo rương hành lý bước xuống thuyền phi hành chả mảy may để ý, bị Tô Mộc Thu vừa lấy lại tinh thần kiềm không được gõ một phát vào ót.

“Shh! Tô Mộc Thu cậu nổi khùng gì thế hả.” Diệp Tu che cái ót bị gõ đau nhảy vụt xa ba mét, nhanh chóng kéo dài khoảng cách với hung thủ.

“Cậu kinh ngạc với tôi một chút thì chết sao? Để ông đây ngơ ngác như thằng hai lúa vui lắm hả?” Tô Mộc Thu đau lòng ôm mặt, trên khuôn mặt còn có vệt đỏ ửng nhàn nhạt, xấu hổ mất rồi. Rõ ràng đều là lần đầu tiên nhìn thấy trường học có quy mô như thế này, thế mà Diệp Tu chẳng kinh ngạc cũng chẳng chịu phối hợp, thiệt quá đáng mà.

Diệp Tu vô tội nhún vai: “Không phải chỉ là một trạm không gian… Ế ế buông đấm của cậu xuống đi! Chẳng phải tôi nói cậu rồi sao Mộc Thu, với trình độ này đã khó tiếp thu thì còn vọng tưởng vào đội khai thác làm gì chứ? Cậu có muốn về nhà tắm một phát rồi ngủ hông nà.”

Rõ ràng những lời Diệp Tu nói đều là sự thật, nhưng Tô Mộc Thu vẫn cảm thấy cái bản mặt của cha này sao lại thiếu đòn vậy chứ? Mình chắc chắn là thánh nhân mới làm bạn được với tên này, nếu không thì như mấy ngàn năm trước cái người đời gọi là thiên tương hàng đại nhâm vu thế nhân*, không biết là ai đẩy Diệp Tu tới để y rèn luyện ý chí thế kia.

* Câu đầy đủ là: “Thiên tương hàng đại nhâm vu tư nhân dã, tất khổ kỳ tâm chí, lao kỳ gân cốt, ngạ kỳ thể phu, không phạp kỳ thân, hành phất loạn kỳ sở vi, sở dĩ động tâm nhẫn tính, tằng ích kỳ sở bất năng” – Mạnh Tử.

Tạm dịch (*): Trời xanh giao trọng trách cho ai, nhất định trước hết phải làm cho ý chí của họ được tôi luyện, […] (Theo khaiphong.org)

Tô Mộc Thu hít lấy hít để vài hơi sâu để bình tĩnh lại.

Ừm, hoàn hảo, mặc dù chỉ mặc sơ mi trắng hơi vàng với quần jean bạc màu, mình vẫn là anh đẹp giai nhan sắc tốt kỹ năng tốt, không thể vì cái loại như Diệp Tu mà đứng ngoài nổi giận được.

“Mộc Thu cậu nhìn cái này nè.”

“Hửm?”

“Có thấy cái pho tượng kia rất giống cậu không?”

“Chết đi.”

Ánh sáng mặt trời nhân tạo chiếu xuống, lướt qua cậu thiếu niên đang áp mặt bạn đồng hành vào mồm sư tử đá trước cổng trường.

Cất hết đống hành lí vào kí túc xá và làm xong thủ tục đăng kí cũng phải mất hết một buổi trưa, hai người Diệp Tu cùng Tô Mộc Thu lắc lư đến căn tin học sinh dựa theo sự chỉ dẫn của bản đồ để tìm đồ ăn, vì Tô Mộc Tranh học ở ban sơ trung nên khu học ở nơi khác, từ sáng sớm đã được một vị giáo sư khác dẫn đi trước, bọn họ cũng không vội chạy quá nửa thị trấn mà đi làm phiền.

Vì đã qua giờ cơm nên trong căn tin chỉ còn lác đác vài người, điểm tương đồng duy nhất của bộ chế phục phối màu đỏ đen và bộ chế phục vàng nhạt mà họ vừa mới nhận được chính là kiểu dáng của huy hiệu trường đính ở trước ngực, ngay cả đường may cũng có nhiều khác biệt, đám người đó là người từ Bá Đồ tới, nghe giọng đã thấy hoàn toàn không giống với một kẻ luôn sống ở Gia Thế như Tô Mộc Thu.

Hai người mặc đồ thường mặt lạ hoắc xuất hiện dẫn đến sự chú ý của những người đang ăn, chỉ có một cậu trai trẻ đeo kính mắt đang múc cơm chỉ bớt chút thời giờ ngẩng đầu lên nhìn rồi điềm nhiên như không tiếp tục ăn, thậm chí tốc độ cũng chẳng thay đổi chút nào, song thanh niên ngồi cạnh cậu lại mỉm cười nhìn về phía bọn họ. Diệp Tu hơi nghiêng đầu gật gật vài cái rồi không chú ý nữa mà cầm cái khay bên cạnh đi chọn bữa trưa cho mình.

Tô Mộc Thu nhìn chòng chọc những hình ảnh nhỏ bày la liệt trên máy đặt hàng tự động một lúc lâu, đau khổ gọi hai phần cơm cà rì kèm bít tết, quẹt thẻ xong rồi quăng qua cho Diệp Tu.

“Cậu không ăn buffet?”

Diệp Tu ngơ ngác cầm thẻ cứ ngỡ rằng Tô Mộc Thu tiếc tiền nên mới đi gắp vài phần cải xanh thêm chút cơm trắng, liền dứt khoát xách khay không thả về chỗ cũ.

“Lần đầu tiên ăn mà, cậu không tò mò làm sao chơi được mấy cái máy này sao?”

Tô Mộc Thu gõ gõ máy đặt hàng, có thể đây là lần đầu tiên y có cơ hội sử dụng loại máy xa xỉ này, khó khăn lắm mới lấy được tiền trợ cấp ứng trước tháng đầu tiên, không thỏa mãn lòng hiếu kì của mình thì quá tội lỗi rồi.

Diệp Tu nhún nhún vai, không phải chỉ là máy bán hàng tự động thôi sao?

“Cười cái mông đó!” Tô Mộc Thu choàng vai hắn, kéo hắn qua quầy thức ăn: “Mau mau ăn cơm nào, tôi nói cho cậu biết hôm nay cậu cố mà ăn no một chút, tối nay về tôi có một ý tưởng thú vị muốn cậu giúp, đừng hòng than mệt, à mà cậu xem thời khóa biểu lên lớp ngày mai của chúng mình chưa? Hai tiết đầu là học tiếng thông dụng đó không biết có ngẩng đầu nổi không đây.”

“Tôi nghĩ chắc không nổi rồi, nhưng tôi thì còn có thể cho qua, khả năng ngôn ngữ thấp lè tè của cậu như thế, muốn bị đánh trượt lắm hả?” Diệp Tu đưa thẻ cho dì đổi thức ăn đang mỉm cười với họ, rút hai đôi đũa và hai chiếc muỗng ra rồi đặt xuống khay thức ăn bên cạnh.

“Họ Diệp kia mi thiếu đòn hả? Thử nói xem mi nói được ngôn ngữ của bao nhiêu nước chứ? Hm?”

Bưng phần của mình lên, Tô Mộc Thu bớt chút thời giờ giơ ngón giữa tượng trưng cho tình bạn hữu nghị ở cánh đàn ông để bày tỏ sự khinh thường của mình, Diệp Tu cũng không giận, sau khi tìm chỗ trống để ngồi thì ngước mắt nhởn nhơ đánh giá Tô Mộc Thu, không nhìn chỗ khác mà chỉ nhìn cặp mắt kia, nụ cười trên mặt càng ngày càng sâu, nhìn đến mức Tô Mộc Thu cũng phải hoảng sợ.

Sau cùng trước khi Tô Mộc Thu mở lời thì giơ tay ra bắt đầu đếm.

“Tiếng thông dụng của Dross, chữ Bá Đồ, tiếng Gia Thế, chữ cổ Lam Vũ, tiếng địa phương của Vi Thảo, chữ Bách Hoa, ngôn ngữ của chính phủ Luân Hồi, chữ nổi thông dụng, mã Morse* cổ, tiếng Anh và tiếng Đức mấy nghìn năm trước tôi cũng biết, muốn nữa không?”

*Mã Morse là một loại mã hóa ký tự dùng để truyền các thông tin điện báo trong những năm 1870-1967. (Theo Wiki)

Tô Mộc Thu cạn lời, cúi đầu điên cuồng gặm miếng bít tết như gặp kẻ thù giết cha, cắn mấy ngụm rồi mới khẽ hạ giọng tức tối nói: “ Sinh hoạt hằng ngày với phương diện về vũ khí Weapon tôi chấp cậu mười con phố!”

Diệp Tu hiếm lắm mới không phản bác, chỉ cầm đũa ngoan ngoãn dùng cơm trưa.

Nhắc tới việc so ngôn ngữ giữa Tô Mộc Thu với Diệp Tu vốn đây là một hành động ăn gian, từ lúc Tô Mộc Thu ra đời đến nay đều sống và lớn lên trên Gia Thế, thời đi học được đào tạo chính thống cho đến lúc lên năm hai sơ trung thì nghỉ học, tiếng Gia Thế nghe nói đọc viết đều chẳng gặp vấn đề gì lớn đã là một chuyện rất đáng tự hào, huống chi y còn biết chút về chữ Bá Đồ và tiếng thông dụng của Dross, có điều đứng trước Diệp Tu thì mọi thứ đều chả đáng bàn tẹo nào.

Diệp Tu, đáng mặt cháu đích tôn chi trưởng của tập đoàn Diệp thị liên thông buôn bán với nhiều tinh hệ từ đời này sang đời khác, từ nhỏ đã phải tiếp thu sự giáo dục tinh anh làm nền tảng để hắn dù gặp bất kì tình huống nào cũng không được sơ xuất, mà thứ xã giao quan trọng nhất trừ lễ nghi phức tạp đó chính là ngôn ngữ, học ngôn ngữ các nước đối với hắn chỉ là mấy giờ học mỗi ngày mà thôi, mười người giúp việc riêng của hắn thậm chí còn đến từ mười quốc gia khác nhau, không học tốt ngôn ngữ thì đến cả việc giao tiếp với bọn họ là điều không thể nào.

Mặc dù bây giờ hắn đang thuộc tình trạng trốn nhà, trình độ ngôn ngữ tuy sụt giảm khi đối mặt với phần nhiều trường hợp chắc chắn sẽ có sơ hở, đôi lúc phụ Tô Mộc Thu một chút cũng đủ rồi.

May thay một chút lương tâm còn sót lại của Diệp đại thiếu gia và cảm giác tội lỗi khi giấu nhẹm vài chuyện với Tô Mộc Thu vẫn thừa chán, với kẻ đã lâu không được ăn đồ ăn ngon như trước mắt cũng thôi không trệu ghẹo nữa.

“Uầy, làm phiền chút rồi.”

Giọng nói mang rõ tiếng Bá Đồ thông dụng từ đỉnh đầu truyền xuống, Diệp Tu ngẩng đầu, nhìn hai thanh thiếu niên đủ tuổi đại học đang vẫy tay với họ, đi cùng cậu trai nọ nhưng lại ngồi ở phía xa hơn, đến mức mà vài người còn ngồi lại căn tin bấy giờ cũng chẳng biết đi sạch từ lúc nào.

“Hửm? Có chuyện gì?”Tô Mộc Thu vừa đút hết muỗng cà ri cuối cùng vào miệng còn đang chưa từ bỏ ý định quẹt phần nước tương còn thừa dưới đáy khay, nghe vậy cũng ngẩng đầu theo: “Mấy người là…?”

“Lý Nghệ Bác.” Đây là cái người lúc nãy cười với họ khi họ mới bước vào căn tin. “Ban năm hai đại học, Weapon cấp lam nhạt, chuyên ngành giải mã thông tin liên lạc. Còn đây là Quý Lãnh năm hai đại học học tín chỉ tái thiết năm thứ nhất, User cấp lam vừa*, chuyên ngành… Aiz cậu học chuyên ngành gì Quý Lãnh nhỉ?”

*Màu sắc đang trong quá trình tìm từ thay thế… nghe ngu ngu thấy ớn…

“Ám sát.” Quý Lãnh đơ mặt nói, nhìn biểu cảm của Diệp Tu và Tô Mộc Thu y như nuốt phải dép mà nghiền ngẫm cười: “Đúng là ám sát, binh chủng bộ binh. Mấy người cho rằng trường này dạy gì?”

Tô Mộc Thu liếc Diệp Tu, phát hiện đối phương cũng đang nhìn mình, bốn mắt giao nhau lộ vẻ khiếp sợ.

“Được rồi, cậu dọa mấy cậu bạn nhỏ này làm gì.” Lý Nghệ Bác dộng một cú vào bụng Quý Lãnh, thành công đập nát lớp mặt nạ người ta khó lắm mới giả bộ được: “Cậu ta luyện đấu cận chiến, có điều hơi giỏi dùng tiểu đao, ám sát gì chứ, cậu cho rằng cậu là ninja Nhật Bản xưa à?”

“Đùa vầy vui muốn chết, cậu đừng bảo cậu không cười trộm đó.” Quý Lãnh xoa eo bị dộng đau, tiện thể dùng móng vuốt chụp lấy mặt Lý Nghệ Bác bóp lấy bóp để: “Này hai newbie, các cậu là Weapon hay User? Chuyện ngành là gì, có hứng so vài trận không?”

“User, có điều so tài thì…” Tôi với Tô Mộc Thu còn có việc.

“Được đó đánh vài trận đi, ai thua thì mời một bữa tối ha?” Tô Mộc Thu cướp lời Diệp Tu, Diệp Tu chỉ có thể cam chịu hùa theo cậu thiếu niên đang nháy mắt vạch kế hoạch xấu.

Làm gì vậy hả?

Cơm tối nha, cậu ráng mà thắng để còn kéo Tô Mộc Tranh theo cho họ mời ba đứa mình ăn cùng chứ.

Sao cậu biết tôi sẽ thắng?

Cậu mà không sao?

… Thắng cho cậu coi.

Cuộc đối thoại bằng mắt của hai người người ngoài không thể hiểu nổi, Lý Nghệ Bác và Quý Lãnh chỉ cảm thấy bọn họ nhìn nhau lâu hơn thường, rồi sau đó cậu thiếu niên tóc nhạt màu bưng lấy khay của cậu thiếu niên có mái tóc đen bỏ vào thùng tái chế.

Diệp Tu đẩy ghế đứng lên, hơi động cổ tay: “Đàn anh Quý Lãnh nhỉ? Đánh ở đâu đây? Nói trước là người thua phải mời người thắng ăn cơm tối đó.”

“Đương nhiên không thành vấn đề, chúng ta tới thao trường nào.” Quý Lãnh chưa bao giờ tính đến khả năng mình bị đánh bại bởi cậu bạn nhỏ này, cứ nghĩ đối phương chỉ thuận miệng mà nói, khẽ thu tay mình đang cọ cọ trên mu bàn tay Lý Nghệ Bác, cách một mặt bàn từ chỗ Diệp Tu gần như không thấy rõ quá trình mật mã tràn ra, một cây đoản kiếm bất chợt xuất hiện trong tay Quý Lãnh.

Quý Lãnh thờ ơ xoay đoản kiếm: “Cậu là User cấp mấy? Để tôi còn tìm bạn học cho cậu nhờ dùng.”

“À không cần đâu.” Diệp Tu thu lại tầm mắt lơ đễnh, lâu rồi không cùng người có năng lực đánh một trận khiến hắn khi nhìn thấy động tác vô cùng thuận tay của Quý Lãnh mà toàn thân đều hứng phấn đến run rẩy, Diệp Tu hơi gật đầu với bàn ở phía xa: “Ở kia không phải có một Weapon đang ngồi sao?”

Động tác của Quý Lãnh rõ ràng hơi khựng lại.

“Cậu ta…”

“Cậu ta? Chẳng lẽ không phải hả?” Tô Mộc Thu mới cất đống thức ăn xong vừa quay lại thì nhận được một câu phản hồi kì lạ, rõ ràng y thấy xung quanh người kia có dòng mật mã lưu động khép kín, y hệt như có thứ gì đó sắp bùng ra khỏi cơ thể.

“Đúng là cậu ấy.”Trên gương mặt của Lý Nghệ Bác lộ vẻ khổ sở gật đầu, hô: “Tiểu Trương tới đây chút đi, có thể mượn chủ thể thứ hai của cậu cho cái cậu…”

“Diệp Tu.” Diệp Tu nói.

“Cho Diệp Tu được không? Cậu ta muốn đánh một trận với Quý Lãnh.”

Trương Tân Kiệt dời mắt ra khỏi cuốn sách trong tay, ánh mắt sâu đen láy phía sau cặp kính lại tăng thêm sự nghiêm cẩn, người khác vô tình nhìn vào cũng không tự chủ cảm thấy người này thật quyết đoán.

“Có thể.” Cậu trai kẹp tấm bookmark vào sách, sau đó chuyển hết qua tay phải rồi đặt nó ngang thẳng xuống cạnh chân mình, từng bước chậm rãi tới. Trên khuôn mặt non nớt không hề có một sự nghiêm túc qua loa, nhưng Diệp Tu thấy bên trong đó là một sự tự tin đáng tự hào.

“Chào cậu, tôi tên là Diệp Tu.” Diệp Tu nói.

“Weapon cấp tím vừa, ban y khoa đặc biệt, Trương Tân Kiệt.” Trương Tân Kiệt gật đầu: “Anh muốn mượn vũ khí của tôi cũng được thôi, chỉ cần anh có thể lấy nó ra.”

Cấp tím vừa?

Mắt Diệp Tu sáng rực lên.

Đến bây giờ hắn vẫn không biết mình thuộc cấp bao nhiêu, lúc trước cao tay lắm cũng mới sờ tới vũ khí cấp lam vừa, nếu hiện tại ở chỗ này mà lấy được vũ khí cấp tím vừa ra, thì gián tiếp chứng minh hắn là một thao tác viên cấp tím trở lên, có cơ hội thế này dại gì mà không thử chứ?

Diệp Tu vươn tay thăm dò trước ngực cậu trai, được nửa đường thì bị tay cậu trai kia chụp lại, cộng hưởng còn chưa bắt đầu mà đã có thể nhìn thấy mật mã bạo động bay tán loạn đầy trời, nơi hai người đụng tay càng đặc biệt hỗn loạn.

Chất vấn bình tĩnh không chút gợn sóng trong mắt cậu trai lia tới, Diệp Tu không sợ cười: “Thử xem nào.”

Cộng hưởng, bắt đầu.

Không giống với những lần trước, năng lượng không cách nào khống chế như muốn nổ tung, như đang muốn phá tan sự hợp lại của những dòng mật mã bay khắp nơi, áng chừng rất khó suy đoán được chúng nó sẽ liên kết ở chỗ nào, do đó càng phải đòi hỏi User phải có năng lực xoa dịu.

Diệp Tu nhíu mày, vầng sáng dưới đáy mắt càng đậm. Dính vào vấn đề nan giải mà người khác chẳng màng giải quyết, riêng hắn lại cảm thấy thú vị, không thú vị được sao? Tương lai có tính khiêu chiến và vinh dự cần chinh phục đó mới là niềm yêu thích của hắn.

Từng hàng mật mã lượn quanh theo trình tự trên cổ tay Diệp Tu, dán thẳng tắp tại nơi Diệp Tu muốn chúng dừng lại, nửa kí tự còn lại thì quay vòng trên không có xu hướng chuyển qua cánh tay khác của hắn, trong mắt cậu trai dần xuất hiện sự tán thưởng khó mà đè nén.

Cuối cùng, một đôi găng tay chiến lược lộ ngón an ổn lồng vào tay Diệp Tu.

“Cũng không thệ lắm nhỉ?” Diệp Tu giật giật tay, vô cùng hài lòng với cảm giác khi mang vào và tính năng hoạt động của nó, có điều mọi người đều biết nguyên nhân chính khiến Diệp Tu cười đến mức mi mắt cũng cong lên khẳng định không phải lí do này.

Vũ khí cấp tím vừa, lần đầu sử dụng tốn mất hai mươi ba giây.

Gã thiếu niên này thấp nhất cũng là User cấp tím nhạt, một User cấp tím nhạt có không gian tiến bộ vô cùng lớn.

Giờ đối mắt nhìn nhau lại đổi thành Quý Lãnh và Lý Nghệ Bác, rồi sau đó hai người song song kéo cái tên Tô Mộc Thu đang định chuồn êm lại, cưỡng chế kéo hai người đến thao trường đối luyện với bọn họ xấp xỉ hai mươi trận, đánh đến mức bốn người đều kiệt sức nằm lăn trên cỏ chẳng buồn động đậy.

Lý Nghệ Bác la hét than mệt, hơn nữa chủ thể thứ hai của mình còn bị cầm đi quơ quơ lâu như thế, hắn cảm thấy gân cốt của mình chắc sắp lìa ra hết rồi.

Quý Lãnh đánh đến vừa lòng thỏa ý, Diệp Tu cùng Tô Mộc Thu lấy được bữa cơm tối miễn phí bọn họ muốn, điều đáng tiếc duy nhất là Tô Mộc Thu không lấy vũ khí của Trương Tân Kiệt ra được, tạm thời bây giờ không biết mình có tiềm lực trở thành User cấp tím hay không.

“Ai ui mệt chết đi được, mau mau đi ăn cơm, úi eo tui…” Không may cho đồng chí Diệp Tu đã đánh sung sướng đến mức đau eo phải dựa cả người lên người Tô Mộc Thu, mồ hồi toàn thân đều dính hết vào người Tô Mộc Thu, cho dù người kia cũng không hơn là bao.

Tô Mộc Thu vừa vác Diệp Tu vừa đâm chọt đôi câu, thấy cô em gái nhà mình đến tìm hai người ở phía xa xa đang ngồi trên lan can chờ bọn họ, lại còn hô một tiếng khiến hai thằng con trai suýt bổ nhào xuống đất, càng không thể bắt con bé phải chờ tiếp, đành rối rít đứng lên đuổi theo Tô Mộc Thu.

Trương Tân Kiệt thu vũ khí của mình trong tay Diệp Tu lại.

“Anh là người thứ hai có khả năng sử dụng chủ thế thứ hai của tôi.”

“Ồ?” Diệp Tu nửa sống nửa chết cười: “Người thứ nhất là ai?”

Trương Tân Kiệt há miệng định nói thì chợt nghiêng đầu nhìn chòng chọc vào mắt Diệp Tu, hình ảnh phản chiếu của Diệp Tu trong tròng kính khẽ giật một phát: “Lớp trưởng lớp chiêu sinh đặc biệt, ngày mai anh sẽ gặp hắn.”

Sát hạch nhập học với thành tích cận chiến mạnh nhất trong vòng năm năm qua, người nhỏ tuổi nhất trong bộ môn cận chiến, User cấp tím vừa, Hàn Văn Thanh.

2 thoughts on “RB – 003

  1. chào bạn, cảm ơn bạn đã edit bộ này cho mọi người cùng đọc, bạn edit rất mượt va hay nha <3~ Bạn có thể cho mình xin QT của bộ này về tự thẩm được không, tại mình thấy truyện ok quá, muốn đọc hết một lượt luôn :)) nếu được bạn gửi vào email happykid0207@gmail.com cho mình nhé, mình cảm ơn.

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

%d bloggers like this: