Miên Cốc [Đồng nhân JX3 – Đoản]

Miên Cốc [Đồng nhân JX3 – Đoản]

Miên Cốc

Tác giả: Diệp Đại Tráng

Couple: Sách Tàng

Edit: Tinh Vũ / Beta: Ngoc Chu

(Yêm sẽ không tiết lộ thuộc tính, đọc rồi sẽ biết.)

20150101151744_TVY4d.thumb.700_0
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Diệp Cửu luôn luôn không thích mùa đông, đã như vậy thật lâu từ trước đến nay.

Khi đó y vẫn còn tấm bé, mùa thu đến, y luôn bị người khác kéo đi quét lá rụng dưới tàng cây, quét đi quét lại kiểu gì cũng có lá rụng xuống đầu, quay đầu nhìn lại, phát hiện lá lại rụng đầy đất, vốn muốn gọi người cùng quét chung, đảo mắt nhìn xung quanh lại phát hiện chỉ còn mỗi mình mình, hai tay y xiết lấy cán chổi hồi lâu mới cúi đầu xuống, lại quét quét.

Lá cây vẫn nối đuôi nhau rớt xuống, Diệp Cửu lặp đi lặp lại một động tác, thế nhưng chút lá cây kia tựa như vĩnh viễn cũng không quét xong, mà trời đông giá rét cũng rề rà không chịu kết thúc.

Hàn Thuấn đúng ngay thời điểm này bước vào Tàng Kiếm.

Lý do hết sức bình thường, gặp mặt hết sức nghiêm chỉnh, Diệp Cửu chẳng qua là một trong rất nhiều đệ tử đứng sau lưng nhị trang chủ đang hành lễ, sau khi Diệp Huy cùng người dẫn đầu kết thúc cuộc trò chuyện, liền phân người dẫn người phía sau đi nghỉ ngơi.

“Diệp Cửu.” Diệp Huy gọi y, “Ngươi dẫn vị thiếu hiệp kia đi nghỉ ngơi đi.”

Diệp Cửu ngẩng đầu, liền thấy người nọ trước mắt, ánh mắt khẽ híp, hẹp dài mà u tối, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười như có như không, Diệp Cửu cung kính hành lễ, sau khi làm một tư thế mời, mỉm cười nhìn Hàn Thuấn, mà Hàn Thuấn cũng ôm quyền, đi bên cạnh y.

Hàn Thuấn là người như thế nào?

Ít lời nhưng không đần độn hay lạnh lùng, ngược lại hắn còn rất thú vị, giống như một viên hắc sắc bảo thạch mượt mà, lần đầu ghé mắt liền chú ý tới hắn, rồi sau đó  càng ngày càng không dời mắt nổi, tựa như bị hắc sắc kia hút vào. Hắn lúc cười nói cùng người khác khóe miệng khẽ câu lên thích đáng đúng lúc dụ người, người ngoài cứ ngỡ hắn hẳn là phóng đãng không kiềm chế được, sau khi tiếp xúc mới phát hiện hắn đối đãi với ai cũng lễ phép chu toàn, cũng không để người khác cảm thấy bị gò bó.

Trẻ tuổi nhưng lịch duyệt* phong phú, tướng mạo có chút sắc bén, nhưng tính cách lại rất dễ ở chung.

*tri thức thu được qua sự từng trải

Nếu để Diệp Cửu trả lời, y chắc chắn sẽ nói như vậy.

Quả thật tướng mạo Hàn Thuấn vô cùng đặc biệt, thừa một phần thì lộ vẻ xảo trá, thiếu một phân thì vùi lấp trong phổ thông. Mắt hắn nhỏ nhưng dài, lúc cười sẽ không lộ răng, con ngươi màu hổ phách, nhưng đứng dưới ánh mặt trời càng thiên về vàng kim, có chút giống loài báo hiếm gặp, bao giờ cũng lười biếng nằm sấp, nhưng không lúc nào không tập trung vào con mồi của mình.

“Ngươi đang nói ta là một tên thợ săn ưu tú.”

Diệp Cửu cười cười, thích một người như vậy cũng không phải là chuyện khó khăn, có ai là không thích hắn chứ.

“Hàn Thuấn, ngươi có nguyện ý cùng ta… ở chung một chỗ không?”

Dưới ánh mặt trời nhức mắt sau giờ ngọ, Diệp Cửu cùng Hàn Thuấn đứng ven bờ hồ, ánh mặt trời rải rác trên người họ, khiến người người cảm thấy hơi bực dọc, như tình ái đang hỗn loạn trong lòng vậy, Diệp Cửu mặc dù không sợ hãi khi làm bất cứ điều gì, nhưng cái loại vấn đề này, cũng làm y tốn không ít khí lực.

Cành liễu đong đưa theo gió, Hàn Thuấn không nhìn qua, Diệp Cửu cũng không nhìn lại, chỉ lẳng lặng chờ người đến phá vỡ sự yên lặng này, hoặc là dời đề tài, lúc ấy dở tất cả tâm từ tình cảm dồn ép xuống.

“Hà tất phải xưng hô xa lạ như thế?”

Giọng nói mang chút ý cười truyền tới, tay cũng bị cầm, biết hắn đã đáp ứng, tâm tư của Diệp Cửu cuối cùng cũng ổn định lại, không nhịn được rủ mắt nở nụ cười, Hàn Thuấn cũng cười, bầu không khí khẩn trương kia cũng biến mất, ngược lại khiến hai người có chút ngượng ngùng.

Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng Diệp Cửu và Hàn Thuấn là một đôi hoàn mỹ.

Bọn họ luôn đứng sau lưng hâm mộ nhìn sang, hoặc là những người hơi hơi có quan hệ thân thuộc với Diệp Cửu đều chính diện nói cho y biết, Hàn Thuấn người này không chỉ có diện mạo và công phu, đối xử với tình nhân cũng một lòng một dạ, mà mỗi khi nói những điều này, Hàn Thuấn luôn đứng bên cạnh, chẳng phải hắn bằng lòng nghe, mà vì hắn với Diệp Cửu như hình với bóng, nếu muốn tìm Diệp Cửu, chỉ cần biết Hàn Thuấn ở đâu, mà muốn tìm Hàn Thuấn cũng vậy.

Diệp Cửu nghe xong chỉ cười cười, thật ra hai người ở chung một chỗ vẫn không có gì thay đổi, đại khái là thời gian ở chung với nhau so với trước kia thì nhiều hơn một chút, Hàn Thuấn và y vẫn như cũ lấy lễ đối đãi nhau, nhất là thời điểm gần đây, hai người cũng chỉ nằm chung trên một chiếc giường mà thôi.

Xem ra Hàn Thuấn đích xác rất để ý tới cảm nhận của y, Diệp Cửu nghĩ.

Đương lúc Diệp Cửu đang thu thập sổ sách thì gặp chút phiền toái, có một số thứ không ở trên tay y, mà ở chỗ sư huynh y, chỉ là người này lúc trước có trở về một lần, bây giờ cũng chẳng biết đi nơi nào rồi, muốn gửi thư thì lại tốn không ít thời gian.

“Sao vậy?” Hàn Thuấn thấy y ít khi lộ ra biểu tình phiền não, để sách trong tay xuống hỏi y.

“Đồ không khớp, mà thứ đó lại nằm trong tay sư huynh ta. Nhưng hắn quanh năm đều không ở lại sơn trang…” Diệp Cửu than thở lắc đầu, Hàn Thuấn đi tới, tay phải khoác lên bả vai y, “Ta cần gửi thư cho hắn, sau đó sẽ phái người tìm hắn một chuyến… Diệp Thần thật là…”

Hàn Thuấn gật gật đầu, tay phải ấn lên cổ Diệp Cửu đem đầu y khẽ nâng lên, sau đó ấn một nụ hôn trấn an lên trán người dưới.

Lá thu luôn phiền như vậy, không nói không rằng cứ lũ lượt rơi xuống, cho dù có quét đi quét lại, e rằng còn có gió lượn tới thổi tung bọn chúng ra.

Diệp Cửu cho tới bây giờ đều là người nghiêm túc thực tế nhất trong đám đồng lứa, mà y làm việc gì cũng chưa bao giờ dây dưa rề rà, nhất định phải hoàn thành mục đích của mình sao cho hoàn mỹ, dẫu vậy dù có nhàm chán đi chăng nữa, y vẫn cố thử liên lạc với Diệp Thần.

Hàn Thuấn bắt đầu bận rộn, hắn không có quá nhiều thời gian ở chung một chỗ với Diệp Cửu, bao giờ cũng không thấy bóng dáng, mấy ngày đầu còn đỡ, hắn còn có thể ngây ngốc cùng Diệp Cửu nửa ngày, tiếp đó thì chỉ còn một giờ, về sau thì khó mà gặp mặt được lần nào.

Diệp Cửu cũng không biết hắn đang làm gì, bất quá cũng không lo lắng cho hắn lắm, dẫu sao Hàn Thuấn chưa hề làm ra bất cứ chuyện rắc rối gì, cũng sẽ không gây nên rắc rối, càng không cần lo lắng hắn bị người khác khi dễ, vậy nên Diệp Cửu chỉ tiếp tục làm tiếp công tác của mình, chỉ là khi y xử lý xong, vốn dĩ bên người luôn có người đọc sách bên cạnh bấy giờ lại không có ở đây.

Cho dù Diệp Thần có đem đồ chuyển giao tới, nhưng vẫn có chút dị thường, Diệp Cửu không thể không tự mình đến cửa tìm hắn. Y không hiểu lắm, Diệp Thần tựa như không có chỗ ở nhất định, luôn ở nơi này ngây ngốc một đoạn thời gian, nơi kia lưu lại một thời gian ngắn, còn hoàn toàn không chịu để người khác biết tung tích của mình, thậm chí thư từ đều tìm người đưa đến vào nửa đêm.

Mà lần này chỗ dừng chân của hắn lại rất kỳ quái, trong sơn gian ở Dương Châu, cách thành không xa lắm, nhưng cũng đủ để ẩn núp, không biết Diệp Thần đang định làm gì, Diệp Cửu đi một lúc lâu mới tới được đường mòn trước căn nhà, y thở phào nhẹ nhõm, một bước sâu một bước cạn đi tới.

Khi sắp chạm đến cửa Diệp Cửu đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó rất không ổn.

Đây là một loại cảm giác rất quái dị, xung quanh nhà không có bất cứ điều gì khác thường, trừ cánh cửa nửa khép, dường như chẳng có gì để khiến nơi đây thành một nơi kì quái. Thế nhưng dòng cảm xúc quỷ dị lại dây dưa trong lòng Diệp Cửu, y cảnh giác, từng bước một bước đến gần cửa, sau đó thận trọng đẩy cánh cửa gỗ nặng nề ra.

Cảnh tượng trước mắt quả thật khiến người khác thất kinh.

Trên đất nằm ngổn ngang rất nhiều người, có một số thoạt nhìn như giang hồ hiệp sĩ, có một vài là nô bộc, bọn họ ngã trong vũng máu, mùi máu tanh xộc thẳng vào làm đầu óc choáng váng, cơ bản đều là một kích trí mệnh, Diệp Cửu ngạc nhiên bước qua những thi thể này tiến về phía trước, thấy giữa sân có người đang đứng.

Trên người hắn là khôi giáp đỏ thẫm, mũi thương sắc bén nguy hiểm vẫn còn đang nhỏ máu, tóc cột chung một chỗ lại hết sức hỗn loạn, trên mặt dính không ít máu, chẳng khác nào đang hóa trang cả. Hán thế nhưng căn bản không để bụng, chỉ đứng sững sờ ở nơi đó, hơi nghiêng người, gắt gao dán mắt vào bức tường bên kia, khóe miệng còn đang nhếch lên, mang theo một nụ cười dọa người.

“A… Lại để hắn chạy mất.”

Diệp Cửu hiển nhiên sẽ không nhận sai, nhưng bộ dáng này của Hàn Thuấn y chưa từng gặp qua, huyết tinh, táo bạo, ngoan lệ, Diệp Cửu không giấu tiếng bước chân, Hàn Thuấn đương nhiên nghe thấy, nhưng không phản ứng, Diệp Cửu bước đến càng gần, càng bị dòng lệ khí kia trùng kích kịch liệt, y cau mày, theo bản năng gọi một tiếng:

“Hàn Thuấn?”

Người được gọi lúc này mới có động tác, Hàn Thuấn đầu tiên chuyển tầm mắt về, xem xem ai ở thời khắc này dám tới quấy rầy hắn, sau đó dịch người qua bên, nhìm chằm chằm Diệp Cửu.

Đôi đồng tử màu hổ phách kia chẳng biết tại sao lại có chút ám hồng, rất khiếp người, Diệp Cửu theo bản năng lùi một bước, Hàn Thuấn phảng phất như dã báo tùy thời có thể nhảy lên cắn xé con mồi, toàn thân tràn đầy khí tức nguy hiểm, Diệp Cửu chỉ cảm thấy sau lưng ướt đẫm mồ hôi, hầu kết chuyển động lên xuống: “Xảy ra… chuyện gì?”

Hàn Thuấn liếm răng nhìn y hồi lâu, hừ hừ cười một tiếng, bả vai run run:

“Quả nhiên… ngươi cùng hắn căn bản không giống nhau…”

“…?” Diệp Cửu ngờ vực nhìn hắn, không biết Hàn Thuấn rốt cuộc đang ám chỉ gì.

“Bất kể ở phương diện nào, hắn đều tốt nhất.” Hàn Thuấn nheo mắt lại, dường như đang nhớ lại chuyện nào đó khiến hắn cực kỳ vui vẻ, “Phong cách nói chuyện,… giọng nói… dung mạo, hành động… xử sự… quyết sách… chỉ có Diệp Thần… chỉ có Diệp Thần…”

Giọng Hàn Thuấn run run, trong cặp mắt đỏ rực kia như thể đang sôi trào, giống y như bộ dáng bây giờ của hắn.

“Ta theo hắn ba năm… Ta theo hắn ba năm! Từ lúc ta một mình đặt chân vào cái giang hồ này, ta vẫn luôn theo hắn, hắn dẫn ta vào Hạo Khí, nói với ta phải chính trực ra sao, hắn dẫn dắt ta dành được thắng lợi như thế nào… Nhưng vì sao…”

Mắt Hàn Thuấn hơi híp lại, sắc mặt nhất thời trầm xuống, lại liếc mắt qua, vành mắt cơ hồ sắp rạn nứt.

“Vì sao lại ở một chỗ cùng Dung Lịch… Vì sao hắn lại có thể!”

“Ta cùng Dung Lịch đều là người của Thiên Sách phủ, đều là nam tử, tại sao ta lại không thể!!”

Một sự thật bị che giấu cực kì sâu mở ra trước mặt Diệp Cửu, y không phải đồ ngốc, cho dù không giải thích rõ ràng nhưng Diệp Cửu cũng đã có thể đại khái ghép lại thành một câu chuyện, ý thức được mình đứng ở vị trí nào, y cứng đờ nhìn Hàn Thuấn, cũng không quá nguyện ý suy nghĩ những chuyện đã rất rõ ràng kia, hai tay Diệp Cửu siết chặt, thân thể như món đồ đổ sụp, y kinh ngạc lại đờ đẫn:

“Kia… Ngươi coi ta là cái gì…?”

Hàn Thuấn tựa như nghe thấy một câu chuyện thú vị nào đó, hắn quay đầu, cười lạnh.

“Ngươi?” Hàn Thuấn quan sát Diệp Cửu từ trên xuống dưới một phen, hắn từng bước từng bước bước qua, Diệp Cửu tay chân cứng ngắc từng bước lui về sau.

“Ngươi chẳng qua là hàng thay thế mà thôi.” Hàn Thuấn từng bước ép sát, nụ cười trên mặt nhuộm đầy ý vị điên cuồng, “Ban đầu ta nghĩ, có lẽ hắn biết ta cùng người khác ở chung một chỗ, sẽ đến tìm ta, nhưng hắn không có.”

“Thật nhẫn tâm a… Diệp Thần…” Hàn Thuấn dịu dàng lưu luyến lẩm nhẩm, đồng tử theo âm điệu nhấp nhô, lúc nâng lên lần nữa lại mang theo ý cười, “Sau đó ta nghĩ, thế thì mượn tay ngươi giúp ta tìm ra hắn đi, dù sao ta cũng không để tên ngươi truyền ra ngoài, hắn cũng không biết ta ở chung với ai.”

“Tính đi tính lại, ngươi ngay cả hàng thay thế cũng chẳng đáng nhắc tới, đúng rồi, ngươi sao có thể giống hắn cơ chứ, cho dù hắn trăng sáng trên trời cao, ta cũng dùng tất cả thủ đoạn đem hắn hái xuống.”

Hàn Thuấn liếc Diệp Cửu một cái.

“Mà ngươi, không bằng một phần vạn của hắn.”

Hàn Thuấn nhìn ngón tay Diệp Cửu co quắp lại, cổ oán khí trong lòng không khỏi tiêu biến đi khác nhiều, hắn không vui, thấy kẻ khác vì hắn không vui, thì hắn sẽ vui vẻ, từ xưa đến nay đều như vậy, Diệp Cửu chẳng tính là cái gì, hắn có thể trắng trợn làm nhục y.

Từng câu từng chữ oanh tạc đại não Diệp Cửu, gần như làm y không cách nào suy nghĩ, Hàn Thuấn khinh thường nhìn bộ dáng chật vật của Diệp Cửu, quả thật nhàm chán quá mức, hắn quay đầu, chuẩn bị rời đi.

Ống tay áo đột nhiên bị giữ lấy, Hàn Thuấn hờ hững quay đầu, lại phát hiện Diệp Cửu chìa tay kéo lấy hắn, đầu y vẫn cúi thấp như cũ, ngũ quan chìm ngập trong bóng tối, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Bất quá Hàn Thuấn rất nhanh chóng biết đáp án.

“Nếu…”

Diệp Cửu mở miệng, giọng nói của y có chút run rẩy kì lạ, lại có chút khàn khàn, giống hệt thanh âm làn gió xuyên qua lá cây, lít nhít còn vụn vặt, y từ từ ngẩng đầu lên, đường nhìn lại không chính diện, giống như đang cực lực khẳng định chuyện gì.

“Nếu ta… Giúp ngươi bắt Diệp Thần…” Y nói, mắt đối mắt nhìn gương mặt Hàn Thuấn, “Thì ngươi sẽ… chú ý đến ta nhiều hơn phải không?”

Trong ánh mắt Diệp Cửu hết thảy là khẩn cầu và hỗn loạn, cùng điên cuồng, trộn thành một đống lẫn lộn, âm u trong đáy mắt tựa hồ lưu động, như một vòng xoáy, đem toàn bộ lý trí đều hút vào. Cánh tay nắm lấy Hàn Thuấn còn đang phát run, một bộ dáng vô cùng sợ hãi khi bị vứt bỏ.

Đại khái tình cảm chân thật như vậy khiến người ta điên cuồng, cam tâm tình nguyện đem ranh giới cuối cùng và lý trí vứt sang một bên.

Hàn Thuấn chưa từng thấy người nào hạ thấp mình như vậy, thật muốn đạp y vào vũn bùn, cười to một trận.

Nhưng hắn không làm vậy, hắn chỉ quay người lại, dùng bàn tay dính máu xoa xoa khuôn mặt của Diệp Cửu, vẻ mặt dịu dàng tựa như Diệp Cửu là tình nhân hắn đã chờ đợi rất lâu.

“Đương nhiên.”

Hàn Thuấn không tin Diệp Cửu, có lẽ nói, khi đó hắn chỉ cảm thấy Diệp Cửu điên rồi, thuận miệng đùa giỡn y chơi mà thôi.

Nhưng lúc Diệp Cửu cầm bội kiếm của Diệp Thần tới, Hàn Thuấn trầm mặc.

Diệp Cửu đặt bội kiếm trước mặt Hàn Thuấn, tựa như đang tranh công nhìn hắn, hình như đang mong đợi thứ gì đó, Hàn Thuấn nhìn kiếm hồi lâu, chỉ cảm thấy mọi chuyện phát triển đến mức này, thật quá buồn cười.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mặt dịu dàng khôn nguôi đứng bên cạnh Diệp Cửu, ôm chầm lấy đầu y kéo xuống hôn một cái, giống y hệt như trước đây.

“Làm tốt lắm.” Hàn Thuấn nói.

Diệp Cửu càng lúc càng cần mẫn.

Y cả ngày bận rộn thu thập tin tức của Diệp Thần, hoặc là thần thần bí bí viết cái gì đó, Hàn Thuấn vừa bước vào nhà, y liền đưa Hàn Thuấn nhìn, đó cư nhiên là một phần kế hoạch bao vây toàn diện, nếu Diếp Thần bước một bước vào bẫy, thì sẽ không còn cơ hội trở mình vùng lên.

Hàn Thuấn thất kinh, mà trong mắt Diệp Cửu, hết thảy là mê luyến cùng hưng phấn.

Hàn Thuấn âm thầm quan sát, Diệp Cửu ngoan ngoãn phục tùng hắn, có yêu cầu gì cũng làm thỏa mãn, thậm chí có một lần hắn cố tình biểu đạt ý muốn cầu hoan, Diệp Cửu không nói hai lời cởi y phục ra.

Chẳng qua không có động tác nào quá phận, Hàn Thuấn tới tới lui lui đánh giá y từ trên xuống dưới một lúc lâu, sau đó buông tay rời đi.

Thời điểm Hàn Thuấn xuất hiện, tình cảnh nhát thời rối loạn, Diệp Cửu trợn mắt sững sốt trong chốc lát, liền lập tức yểm trợ Diệp Thần trốn đi.

“Ngươi không nên xuất hiện ở nơi đó.” Diệp Cửu thở dốc tại chỗ đi tới đi lui, “Ta nói ngươi đừng tới.”

Hàn Thuấn châm chọc nhìn y: “Ta nào ngờ tình cảm sư huynh đệ của các ngươi lại tốt đến mức giúp hắn chạy trốn như thế.”

Diệp Cửu mắt điếc tai ngơ: “Bây giờ còn chưa phải thời điểm thu lưới, bây giờ còn chưa ổn định. Nếu hắn biết ta giúp ngươi, thì sẽ không tiếp xúc với ta nữa.”

Hàn Thuấn vẫn nhìn chằm chằm vào Diệp Cửu, hắn từ đầu tới cuối vẫn không yên tâm về Diệp Cửu, vẫn luôn phái người âm thầm theo sát y, hắn cũng biết lần này là do Diệp Cửu giả vờ hẹn Diệp Thần ra thảo luận về chuyện của Tàng Kiếm, quả thực là do mình nôn nóng. Ngón tay Hàn Thuấn gõ gõ mặt bàn.

Diệp Cửu đồng thời kéo tay hắn qua, nắn nắn trong lòng bàn tay mình.

“Thật xin lỗi… Thật xin lỗi…”

Diệp Cửu một mặt nỉ non một mặt mở cổ áo Hàn Thuấn, nhào vào lồng ngực hắn, hi vọng có thể làm điều gì đó để hắn nguôi giận, vô luận bản thân y hạ tiện đến nhường nào, cũng không thành vấn đề.

Hàn Thuấn nhìn y hồi lâu.

Hắn tin Diệp Cửu sao? Không hoàn toàn. Nhưng nói Diệp Cửu đem toàn bộ vật sở hữu bao gồm cả tình cảm của mình cũng đem ra đặt cược trên người hắn, hắn vô cùng tin chắc.

Từ khi bắt đầu đã là như vậy, Diệp Cửu dù chưa bao giờ trực tiếp như hiện tại, nhưng mọi chuyện đều nghĩ cho hắn, còn bây giờ, hạn không thể đem tất cả mọi thứ giao cho Hàn Thuấn, rất sợ hắn vứt bỏ mình.

“Ba ngày sau, dẫn Diệp Thần tới đây.” Hàn Thuấn vừa nói, đồng thời dùng sức đẩy Diệp Cửu xuống đất, sau đó cầm một tờ giấy nhét vào tay Diệp Cửu, “Cho hắn ăn nhuyễn cân tán.”

Diệp Cửu thấy hắn không tức giận, mới chịu nở nụ cười.

“Được.”

Hàn Thuấn đặt chân lên thềm đá trước cửa phòng mình là lúc, trong lòng bất chợt nổi lên rung động.

Rồi sau đó rung động kia càng lúc càng mãnh liệt, cơ hồ nhấc lên ngút trời. Hắn luôn để người đi theo Diệp Cửu, hơn nữa đã biết Diệp Thần bị y bắt được, giờ phút này ở trong căn phòng này, lập tức có thể gặp được hắn.

Đầu ngón tay Hàn Thuấn run rẩy, hắn nhớ người ba năm, cả ngày lẫn đêm hận không thể ôm vào lòng, đặt người đó trong lòng bàn tay, tức khắc thuộc về hắn. Mặc kệ cái gì Dung Lịch, cái gì ý nguyện, cuối cùng cũng giành được…

Vừa bước vào cửa, liền thấy bóng lưng đứng sừng sững thẳng tắp ở nơi đó.

Hàn Thuấn cố gắng đè nén phiên động trong lòng, hắn thận trọng kêu một tiếng:

“Diệp Thần?”

Người nọ đưa lưng về phía hắn, một lát sau, tựa hồ có kích động, lại đợi một hồi, mới chậm rãi xoay người.

Dung nhan hết sức quen thuộc, nhưng lại không cùng dung mạo trong kí ức trùng khớp chung một chỗ.

“Diệp Cửu?” Hàn Thuấn sững sốt, lập tức chân mày nhíu chặt, một dòng ưu tư quỷ dị trong lòng nổi lên, “Ngươi sao lại ở đây? Diệp Thần đâu!”

Diệp Cửu xoay người sau đó ngẩn ngơ, tựa như mất đi sinh khí, y hất mi, dường như đang nghiêm túc suy tư về việc gì đó, một lát sau, y rốt cuộc ngước mắt lên: “Diệp Thần?”

“Diệp Thần…” Y lẩm nha lẩm nhẩm, “Đại khái là lúc này, đã cùng Dung Lịch rời khỏi thành ha…”

Lửa giận ngút trời, trong nháy mắt Hàn Thuấn rốt cuộc biết Diệp Cửu làm cái gì, nắm tay hắn bóp chặt vang lên từng tiếng răng rắc vang dội, vẻ mặt vặn vẹo tới cực điểm. Rốt cuộc vẫn do hắn cả tin Diệp Cửu, bất quá bản lĩnh của người này cũng quá lớn rồi, cư nhiên ngay dưới mắt mình cũng có thể thương lượng kế hoạch với Diệp Thần, chạy khỏi phạm vi trong tay hắn, mà lần này một khi Diệp Thần đã rời đi, Hàn Thuấn phỏng chừng vĩnh viễn không tìm được hắn.

Chỉ thiếu một chút nữa… Chỉ một chút như thế…!!!!!

“A…”

“A a a… Ha… Ha…”

“Ha… Ha ha… A ha ha ha ha ha…!!!”

Hàn Thuấn còn đang bị lửa giận thiêu đốt, Diệp Cửu đã ấn bụng cười nghiêng ngã, gần như suýt ngã quỵ, cả người ngửa về phía sau, tạo thành một hình dáng quỷ dị.

Rồi sau đó tiếng cười đột nhiên dừng lại, Diệp Cửu từ từ ngồi dậy, nhìn sang phía Hàn Thuấn đang đứng bên kia.

“Có trời mới biết… Ta thật lòng muốn nhìn thấy màn này… Ngươi bây giờ… Biểu cảm… Quả thật giờ phút này là thứ thù lao tốt nhất với ta.”

Diệp Cửu từng bước một đi tới, ánh mắt y vừa châm chọc vừa giễu cợt: “Ta chẳng qua chỉ giả bộ một chút, ngươi liền đơn giản tin ta thành tâm nguyện ý vì ngươi bỏ mạng sao?”

Diệp Cửu nháy nháy mắt, chuyển đề tài: “Ngươi biết Diệp Thần lúc đi đã nói gì với ta không.”

“Ta tuy lấy làm tiếc không thể cùng hắn tiếp tục làm hảo hữu, nhưng duyên phận đã hết, hi vọng hắn sau này đừng tìm ta.”

Diệp Cửu nghiêm túc lặp lại, thần thái âm điệu có vài phần tương tự nhau.

“Vốn dĩ lúc ta tìm thấy hắn, hắn lại chuẩn bị trốn tiếp, nhưng ta nói với hắn, ta có thể giúp hắn, hơn nữa ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không tìm ra hắn, ngươi đoán sao nhỉ?”

“Hắn vô cùng vội vàng đồng ý.”

“Ngươi cho rằng trong lòng hắn ít nhiều cũng có bóng dáng ngươi, những tưởng rằng chỉ cần bắt được hắn hết thảy đều sẽ như ý ngươi. Nhưng người ta căn bản chướng mắt ngươi, chẳng qua là ngươi quá coi trọng mình. Ngươi thật là…”

“Tự phụ quá mức, Hàn tướng quân.”

“Người không nên, Hàn Thuấn.” Diệp Cửu đột nhiên an tĩnh lại, một lát sau vẻ mặt giễu cợt lại treo trên khuôn mặt y, “Ngươi không nên dây vào ta.”

Hàn Thuấn cuối cùng nhìn không được, cắn răng đánh một quyền lên mặt Diệp Cửu, Diệp Cửu gần như không né tránh, gắng gượng tiếp một quyền này, ngã trên đất, mùi máu tanh lan tràn khắp miệng y, Diệp Cửu nhào lên túm Hàn Thuấn, cùng hắn triền đấu một hồi.

Hai người không dùng vũ khí, Hàn Thuấn phát điên, Diệp Cửu cũng không kém cạnh là bao, hai người tống vài quyền cho nhau, gần như cả răng cũng dùng tới, dường như muốn đem đối phương xé thành mảnh vụn, nuốt vào bụng.

Thế sự vô thường, huống chi là tình cảm, ngày xưa thần tiên quyến lữ chẳng qua chỉ là giả tưởng, mà khi giả tưởng tiêu tán, chính là lúc mọi người bộc lộ, mọi người vì mục đích riêng của mình, cái gì cũng có thể làm.

Hàn Thuấn ăn không ít vết thương, khóe miệng toàn là máu, khuôn mặt bầm dập, trên người không biết có bao nhiêu tụ máu, nhưng so với Diệp Cửu còn khá hơn nhiều. Chung quy vật lộn của Thiên Sách phủ vẫn sâu hơn một nước, Hàn Thuấn thở dốc, mắt lạnh quỳ một bên, tay phải đã gãy, đồng dạng phẫn hận nhìn hắn còn có Diệp Cửu.

Hàn Thuấn lau đi vệt máu bên khóe miệng rồi đứng lên, cũng chẳng phải đi vè phía Diệp Cửu, hắm cầm bầu rượu trên bàn lên, rót một chén cầm trên tay, sau đó mới chẫm rãi bước về phía Diệp Cửu.

Diệp Cửu thở hổn hển, nhìn Hàn Thuấn nhấc cằm mình lên, y đau đến mức phải nhếch miệng, nhưng lại không thể làm bất cứ động tác nào. Hàn Thuấn cầm rượu, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, hàn quang trong mắt khiến người khác không rét mà run.

“Nếu sư huynh ngươi đã đi, vậy để ngươi thay hắn đi.”

Đây là một hồi quan hệ không có bất cứ khoái cảm nào.

Diệp Cửu chống cự gần như có thể không đếm xỉa, tay phải y đã gãy, bụng vẫn còn nhức nhối, răng ở tận bên trong cũng rớt mất một cái, cả khuôn mặt đều mất đi tri giác, mồ hôi từng giọt từng giọt trượt xuống. Hàn Thuấn thô bạo rút hết rượu cho y, rồi sau đó đem y lật lại, hai ngón tay tùy ý đảo vòng hai cái, liền trực tiếp tiến vào.

Diệp Cửu chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị một lưỡi dao cùn đâm vào, và cái thanh âm nhớp nháp kia, hẳn là máu, còn đau đớn trên những bộ phận khác, theo từng đợt tim đập càng nhói lên, làm y nôn khan vài lần không được, trước mắt thoáng trắng buốt, thân thể cũng run rẩy.

Quan hệ không phải như vậy, hình thức thô bạo, máu tanh, không chút vồ về, chẳng khác nào giết người cả.

Đến nỗi lúc nào kết thúc Diệp Cửu cũng không biết, đợi khi ý thức quay trở về, y nằm rất lâu, mới chậm rãi bò dậy, chẳng quan tâm Hàn Thuấn đang ở một bên, kéo y phục định bụng rời đi.

Tiếng chuông thanh thúy vang lên, chẳng hiểu tại sao lại khiến người ta nhớ tới cơn giông chấm dứt sau giờ ngọ, hai đầu gối Diệp Cửu mềm nhũn, những đau đớn trên người bị một đợt đau nhức khác dồn lên, trực tiếp phá vỡ cơ thể, gần như khiến người không thể không kêu thảm thiết.

Chính vì một cái chớp mắt như thế, Diệp Cửu khiếp sợ quay đầu, không thể tin nhìn Hàn Thuấn ngồi trên nền đất, hắn cầm trong tay một quả cầu bạc tinh xảo, bên trên chạm rỗng hoa văn hết sức đẹp mắt, bên trong còn có một cái chuông nhỏ, cùng một loài vật nhỏ còn sống.

Diệp Cửu hơi sững sốt, y nghĩ tới thứ gì đó, cả người đột nhiên buông lỏng, nằm trên mặt đất, y dùng tay trái che lại ánh mắt, lười cười phá lên.

“Ha ha ha… Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…”

Thanh âm kia tựa như đang cười nhạo chính y, áp chế hoàn toàn tuyệt vọng cùng lòng muốn chết, mặc cho người khác nhớ nhung. Y vốn tưởng Hàn Thuấn rót cho y chén rượu kia là để cho Diệp Thần dùng, đại khái là đồ vật khơi gợi người ta động tình, nhưng bây giờ nhìn lại thì không có, cẩn thận ngẫm lại một chút không khó cho ra câu trả lời, cái vật kia hẳn là cổ đi, thứ dùng để khống chế người, mà trong tay Hàn Thuấn chính là mẫu cổ.

Bất quá Diệp Cửu biết rõ, nếu Diệp Thần thật sự uống thứ này, Hàn Thuấn chắc chắn sẽ không lấy ra để đối phó hắn, hắn chỉ muốn yên tâm hơn thôi.

Mãi đến giờ khắc này, những bi ai cùng thống khổ kia mới bắt đầu tràn khắp ra, song một giọt nước mắt cũng không đổ xuống.

Lừa mình dối người, chỉ để muốn bảo vệ mình thôi, những thứ giả tạo cuối cùng sẽ bị đánh nát.

Diệp Cửu bị giam lại.

Y bị khóa trên xà ngang trong căn phòng nào đó, vừa dơ bẩn lại khô khan, y phục cũng chỉ khoác hờ trên người, tay y vẫn gãy như cũ, Hàn Thuấn cũng không thường xuyên nán lại nơi này, phần lớn thời gian hắn đề dùng để tìm kiếm Diệp Thần, chẳng qua lần này Diệp Thần giống như bốc hơi khỏi nhân gian, một chút đầu mối đều không tìm được, chỉ có thể tra hỏi Diệp Cửu, để thủ hạ tiếp tục tìm.

“Chỉ cần ngươi nói hắn đi nơi nào, chuyện gì cũng sẽ giải quyết hết.” Hàn Thuấn lại vung một roi lên người Diệp Cửu, song đối phương đã không có bất kì phản ứng dư thừa nào, chỉ phát ra một tiếng lại một tiếng kêu rên.

Hàn Thuấn giận sôi gan, nhưng người này lại không thể giết chết, mà thật muốn cho hắn chết, chỉ đành dùng hết ngôn ngữ làm nhục y. Nói y là Tàng Kiếm quý công tử, lại lưu lạc đến mức này, nói y hao hết tâm cơ làm những chuyện như vậy, vẫn cứ thế đẩy mình bước vào, nói y quá ngu xuẩn, nói y chật vật không chịu nổi, không bằng những phong trần nữ tử trong chốn thanh lâu kia.

Xiềng xích phát ra vài tiếng vang nhỏ nhẹ, một hồi yên tĩnh, Hàn Thuấn biết lời hắn đã có tác dụng, người này cũng không phải bách độc bất xâm, rốt cuộc vẫn có nhược điểm.

“Ta đương nhiên… chật vật…”

“Mà ngươi… không giống nhau sao?” Diệp Cửu từ từ ngẩng đầu, tay bị xích sắt treo cao, tóc bẩn che khuất tầm mắt, y nhìn về phía Hàn Thuấn, “Ngươi thích hắn, nhưng người không thích ngươi, ngươi giống y hệt một con chó, chỉ biết truy và đuổi, bây giờ đến cả vị cũng bị xóa đi, ngươi cả đời cũng không tìm được hắn! Ngươi với hắn mà nói ngay cả chó cũng không bằng! Hàn tướng quân a Hàn tướng quân… Ngươi rất đáng thương… Rất đáng thương a…”

“Ta đương nhiên biết hắn ở nơi nào… Ngươi muốn biết… Mà ta chẳng muốn nó cho ngươi biết… Ta không được, ngươi đừng hòng nghĩ lấy được! Ngươi làm gì với ta, ta liền làm thế với ngươi!”

Hàn Thuấn lúc đầu còn động thử với y, nhìn y tựa vào tường trong miệng máu tươi chảy như cũ nhưng vẫn cất tiếng cười to, sau đó hắn chỉ cười lạnh đem cổ trung cách phiến đá kia thảy vào mặt lửa, nghe tiếng cười từng chút từng chút, từ từ hóa thành tiếng kêu thảm tê tâm liệt phế.

Khi hành tung của Diệp Thần xuất hiện một chút tin tức,Hàn Thuấn liền vội vàng chạy tới.

Thời điểm thủ hạ báo cáo, nói ngoại thành phía nam có dấu vết khả nghi của xe ngựa, hơn nữa sau khi công kích phát hiện chính là Diệp Thần và Dung Lịch, mà khi Hàn Thuấn đến nơi đó là lúc, chỉ thấy người của mình ngã trong vũng máu, xe ngựa lưu tại chỗ, người đã không còn bóng dáng, kiểm tra trong xe ngựa, lại phát hiện y vật của Tàng Kiếm và Thiên Sách cùng mặt nạ da người.

Trúng kế.

Hàn Thuấn lập tức quay đầu chạy về nhà, mà chờ hắn khi mở cửa ra, là phát hiện xích sắt bị phá vỡ, Diệp Cửu không thấy.

Hàn Thuấn một quyền nện lên khung cửa, lúc này cho dù đi tra Diệp Thần khẳng định cũng đã muộn, chỉ có thể đi tìm Diệp Cửu, vết thương trên người y không tốt, lại nhiều ngày thiếu ăn thiếu uống, dĩ nhiên không thể chạy xa được.

Suy nghĩ xong Hàn Thuấn liền nhảy lên ngựa, bắt đầu tìm kiếm trong khu rừng phụ cận.

Trên thực tế Diệp Cửu quả thật không đi quá xa, hai đầu gối y như nhũn ra, khập khễnh chạy, y cũng biết Hàn Thuấn nhất định sẽ mau chóng tìm y, cho nên không dám dừng dù chỉ một chút, đột nhiên đàn chim bay tán loạn, Diệp Cửu cứng đờ, Hàn Thuấn đã đến gần, y nhìn xung quanh, vội vàng núp sau một cây đại thụ thô to, nín thở.

Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, lúc gần như lướt qua lưng, lại đột nhiên chậm lại, từng bước từng bước đạp vào lòng Diệp Cửu.

“Đinh… linh…”

Thanh âm quen thuộc vang lên, Diệp Cửu dồn sức cắn môi, thân thể nỗ lực khắc chế không dám nhúc nhích, y biết ý định của Hàn Thuấn, không có người nào có thể nhịn được đau nhức như vậy, y nhất định sẽ vì đau đớn chịu đựng không nổi phát ra tiếng động.

Thời gian trôi qua một vài phút, song trong não bộ Diệp Cửu lại có vẻ khá dài, một trận lại một trận đau nhức lan truyền khắp cơ thể, ý thức đấu đá lung tung khiến y gần như mờ mịt, nổi gân xanh, nước mắt chảy ra, y lại không chú ý đến, ngón tay Diệp Cửu vùi sâu trong đất, mắt y nửa nhắm nửa mở, thử suy nghĩ một vài chuyện khác vui vẻ để mình không phải chịu đựng thống khổ như vậy nữa.

Tựa như thời điểm y quét sân, thời điểm y thanh lý sổ sách, hoặc thời điểm y sửa chữa vũ khí, y rất vui vẻ, tại sao phải vui vẻ? Bóng đen bên người kia là ai?

Gương mặt Hàn Thuấn hiện ra.

Diệp Cửu đột nhiên thanh tỉnh, tiếng chuông đã xa dần, đại khái là Hàn Thuấn cho rằng y không ở nơi này, liền đi tới địa phương khác tìm tòi.

Thẩn thể Diệp Cửu cẳng thẳng hồi lâu, bỗng nhiên hơi buông lỏng, liền ho ra một ngụm máu tươi, trước mắt y tối sầm, không nhịn được hôn mê bất tỉnh.

Lần cuối cùng Hàn Thuấn nhìn thấy Diệp Thần là ở Côn Lôn.

Hắn như phát điên tìm hơn nửa năm, cuối cùng vì Ẩn Nguyên Hội tuôn ra một chút tin tức, Côn Lôn.

Gió tuyết đan xen, bóng người đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt, Hàn Thuấn còn chưa kịp mừng rỡ, liện nhận ra người vừa tới không phải là Diệp Thần.

Đó là một đệ tử Đường Môn, đi bên cạnh còn có một Thất Tú cô nương. Nháy mắt Hàn Thuấn nắm chặt trường thương trong tay, hắn không biết hai người này xuất hiện ở đây là có ý nghĩa gì, nhưng loại thời điểm này xuất hiện khẳng định không phải là chuyện tốt lành gì, đúng như dự đoán, một chữ không xuất kiếm đã tới trước, Thất Tú cùng Đường Môn dây dưa đến lợi hại, hắn muốn đi thì đi không được, nhưng hai người này dường như cũng không có ý muốn tính mạng hắn, mặc dù xuống tay hết sức hung ác, nhưng cuối cùng Hàn Thuấn bị Thất Tú tung một chưởng đánh bay, hai người đột nhiên dừng lại, nhanh chóng thối lui, Hàn Thuấn trong bụng cảm thấy nghi hoặc, định bụng đi theo, truy nửa đường Đường Môn đột nhiên biến mất, chỉ còn lại bóng dáng của Thất Tú, Hàn Thuấn buộc lòng khẩn tưởng đuổi theo.

Song Thất Tú cũng đột nhiên biến mất không thấy, Hàn Thuấn đang nghi ngờ, bất chợt cảm thấy gió thổi nhẹ hơn rất nhiều, trước mặt có một sơn động, sau khi bước vào thế nhưng lại là một bãi sân lộ thiên, mờ hồ có tiếng người nói chuyện truyền tới.

Diệp Cửu đứng bên sườn dốc ôm tay.

Y nghe thấy Hàn Thuấn bi thống chất vấn cùng tiếng kêu thảm thiết, y nghe thấy Diệp Thần từng câu từng chữ dựa theo lời mình chỉ bảo nói ra khỏi miệng, y nghe thấy câu kia “Bởi vì ngươi không phải là Dung Lịch” nói ra xong, đột nhiên an tĩnh quỷ dị.

Diệp Cửu chợt muốn cười, nhưng y cũng chỉ cong cong khóe miệng, ngón út vô thức chà chà y vật của mình.

Hàn Thuấn là một người, Diệp Cửu cũng vậy.

“Ta dựa theo ý người nói.” Diệp Thần đứng đối diện người trong bóng tối nói, “Đa tạ ngươi.”

“Ừm.” Thanh âm rất nhỏ, nhưng đủ để người nghe rõ, đợi một hồi dường như chẳng có lấy một phản ứng dư thừa nào, có tiếng lộp cộp đạp lên tuyết, cùng tiếng chuông của ngân cầu, thống khổ dị thường.

“Diệp Cửu.” Diệp Thần đột nhiên lớn tiếng gọi lại y, “Hận lời người khác nói, tự mình cũng sẽ rơi vào.”

Diệp Cửu đứng tại chỗ thật lâu, cũng không biết có nghe lọt tai không, lúc y lại có động tác, cũng chỉ là nhấc chân rời đi.

Sau khi Hàn Thanh loại bỏ cổ trong Diệp Cửu đi, hắn vốn tưởng Diệp Cửu sẽ ngất xỉu, nhưng y không có.

Hàn Thuấn không biết từ nơi nào tìm ra thứ đó, hết sức quỷ dị, tuy y thuật của Hàn Thanh không tầm thường, nhưng lúc loại cổ đau đớn tựa như đem Diệp Cửu lột mất một lớp da, thậm chí khớp ngón tay cũng bị bóp đến trắng bệch, trên thân thể xích lõa của y còn lưu rất nhiều vết thương, trên mặt cũng không may mắn tránh khỏi, một vệt roi dài dữ tợn từ huyệt thái dương đến khóe miệng, Hàn Thanh thở dài, vỗ vỗ vai y.

Hàn Thanh đặt y nằm xuống, lấy châm của mình ra, bảo tiểu đồng bưng một chén nước tới để Diệp Cửu uống vào.

“Kết thúc rồi.” Diệp Cửu nhắm mắt lại, nước mắt chẳng biết sao tại chảy xuống, “Tất cả đều kết thúc.”

Kẻ từ sau đó Hàn Thuấn liền lui trận doanh, không cố chấp với Diệp Thần nữa.

Sau nửa năm lưu lạc, hắn đi biên ải, thật ra chiến sự ở nơi này đã kết thúc, chỉ chỉnh đốn lại trang bị sau đó rời đi địa phương khác, cho nên doanh trại có không ít người thuộc Tàng Kiếm, cũng vì chuyển giao vũ khí.

Ngụy Lệ là một trong những người phụ trách tiếp đãi trong Thương Vân quân, hắn dẫn Hàn Thuấn đi chủ tướng doanh, hỏi thăm một ít chuyện dọc đường hắn đi, Hàn Thuấn đang nhàm chán, liền cùng Ngụy Lệ trò chuyện.

Còn chưa vào doanh trướng, màn cửa bất chợt bị vén lên, Ngụy Lệ thấy người ra vội vàng đi tới.

“Diệp thiếu hiệp.” Hắn kêu Tàng Kiếm đệ tử đó, “A, vị này là một trong những người từ Thiên Sách phủ tới giúp đỡ lần này, Hàn Thuấn, Hàn tướng quân.”

Trong nháy mắt Hàn Thuấn không thể đưa ra phản ứng, hắn nhìn Diệp Cửu tại thời điểm Ngụy Lệ giới thiệu nhìn về phía hắn, khẽ mỉm cười, tựa như đối hắn mười phần cung kính làm một cái cúi chào: “Hàn tướng quân.”

Hàn Thuấn đột nhiên nhớ lại trước đây thật lâu lần đầu tiên hắn gặp Diệp Cửu, khi đó Diệp Cửu cũng như thế này, mỉm cười hướng hắn hành lễ, khi đó hắn cho rằng người này hiếu khách sẽ không quá nhiệt tình, tính cách nhất định tương đối khá khi cùng sống chung.

Mà bây giờ hắn mới hiểu ra không phải như thế, vì bên trong đều là dối trá cùng hời hợt.

Hàn Thuấn cũng không vạch trần điệu bộ vờ như không quen biết của Diệp Cửu trước mặt người khác, ngược lại hắn hết sức phối hợp, sau chuyện trước kia, tâm tư Diệp Cửu liền vô cùng khó suy đoán, y đối đãi ai cũng đều trưng bộ dáng kia. Tay phải của Diệp Cửu tựa hồ tốt lắm, Hàn Thuấn cũng không thấy kì lạ, từ khi hắn đến nơi này ngày nào cũng thường nhìn thấy đại phu Vạn Hoa kia cùng Diệp Cửu trò chuyện, chắc hẳn là quen nhau lâu rồi, mà ở Côn Lôn sau khi tiếp xúc với Diệp Thần Hàn Thuấn liền phát hiện mẫu cỗ trên người không thấy nữa, hẳn là bị Thất Tú kia trộm đi, cứ tưởng hắn có thể dễ dàng tìm thấy Diệp Thần như thế, thì cũng không kỳ quái, đều do Diệp Cửu sắp xếp xong xuôi.

Mà mỗi lần đi ngang qua đại phu Vạn Hoa nọ cũng sẽ không lúc nào không cho hắn sắc mặt tốt, hắn chắc là người đã loại bỏ cổ trong người Diệp Cửu.

“Thật khiến người ta bất ngờ.” Hàn Thuấn vừa nói, kề sát vào Diệp Cửu, động tác của Diệp Cửu trì hoãn trong chốc lát, tiếp đó vẫn chuyện tâm lựa chọn những vũ khí tốt, “Diệp thiếu hiệp khí sắc thật không tệ, thế mà lại khiến tại hạ lo lắng uổng công vô ích. Không biết Diệp thiếu hiệp có còn nhớ ta hay không?”

Thân người Diệp Cửu hơi nghiêng, nhanh chóng tránh khỏi một kích của Hàn Thuấn, ngay sau đó tay trái cầm kiếm đỡ lấy thương của Hàn Thuấn, xoay người lui một bước.

“Làm Hàn tướng quân phí tâm rồi.”

Bộ dáng này của Diệp Cửu giống y như bộ dáng ngoan cố ban đầu khi bị Hàn Thuấn giam cầm, giọng y như thường, mí mặt lơ đãng, thờ ơ, song chẳng khác nào mọi thứ đều nắm trong lòng bàn tay, khiến người khác cực kì khó chịu, Hàn Thuấn kiềm lòng không đậu mở miệng khích y: “Diệp thiếu hiệp quả nhiên có sở trường về che giấu, gạt người xung quanh đều cho rằng ngươi là một chính nhân quân tử, không biết nếu bọn họ nhìn thấy mặt mũi thật sự của ngươi, không biết có thất kinh không nhỉ.”

Diệp Cửu quăng thanh kiếm nọ vào trong đống vũ khí, phủi phủi tay, đút vào trong tay áo, y đầu tiên thở ra một ngụm khí, đột nhiên nâng tay làm vẻ, hướng hắn làm lễ.

“Phải biết rằng ngươi nhận thức ta đến bây giờ không phải là bộ dáng chân thật của ngươi, nhưng ngươi chỉ vì đánh lừa ta, mặt nạ không kéo dài.”

“Mà ngươi cũng không hiểu ta, vì người chưa bao giờ thật lòng muốn biết.”

“Làm phiền Hàn tướng quân chỉ giáo.”

Y nói xong liền vẫy vẫy ống tay áo xoay người rời đi, Ngụy Lệ vừa vặn bấu víu vai Hàn Thuấn, hỏi cũng chỉ biết một câu không có chuyện gì từ Hàn Thuấn.

Ngụy Lệ không quá rõ quan hệ của hai người này, giống như không nhận thức, những cũng không phải hoàn toàn không biết nhau, bọn họ tựa hồ thích tìm phiền toái cho nhau, nhưng đa số thời điểm Diệp Cửu hay lượn vòng qua Hàn Thuấn, nếu đụng phải liền không nhịn được ngươi tới ta đi châm chọc một phen, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ thấy Diệp Cửu còn chưa phát hiện ra Hàn Thuấn, bộ dáng của Hàn Thuấn khi nhìn Diệp Cửu tựa như có điều suy nghĩ.

Có một lần Ngụy Lệ tò mò vết thương trên mặt Diệp Cửu, hỏi y làm sao bị thương như thế, Hàn Thuấn chẳng hiểu sao ngừng thở, tuy mắt vẫn nhìn chằm chằm danh sách trong tay, nhưng vẫn chăm chăm vào tiếng động ở bên kia.

“Quên mất.”

Diệp Cửu chỉ nói như vậy, tiếp tục phân chia vũ khí, ngược lại Hàn Thuấn, Ngụy Lệ phải kêu hắn hai lần hắn mới đáp lại.

Ai cũng không ngờ tàn đảng còn tới đánh lén.

Địch đến bất ngờ, Diệp Cửu cũng chỉ có thể kiên cường chống đỡ, Ngụy Lệ vốn đang ở bên cạnh họ, nhưng chỉ chốc lát đã bị tách ra, Diệp Cửu có chút nóng nảy, đây không phải chuyện tốt lành gì, phải cùng Ngụy Lệ hội họp, địch nhân không tính là nhiều, nhưng tất cả đều liều mạng, Diệp Cửu đã không bằng trước kia, tay phải bất tiện, dừng trọng kiếm phải vạn phần cẩn thận. Y miễn cưỡng chém xuống ba người, vừa qua đầu bắt gặp Hàn Thuấn ở sau lưng cách y không xa, đang đẩy lùi không ít chướng ngại.

Không nghĩ tới cũng có ngày hai người vẫn bị buộc chung một chỗ.

Diệp Cửu đầy bụng phiền não, lại bất chợt thấy một người từ mặt bên đâm tới Hàn Thuấn, mà hắn đang mệt nhọc ứng phó bên kia, căn bản không rảnh tay ngăn cản.

Cơ thể so với ý thức kịp phản ứng trước tiên, Diệp Cửu cứ thế quăng trọng kiếm trong tay ngăn trước mặt Hàn Thuấn, không chỉ Hàn Thuấn, Diệp Cửu cũng có chút kinh ngạc, lại có người vây đánh, may mà Ngụy Lệ kịp thời lao ra, hai người mới may mắn tránh khỏi khó khăn.

Trên đường trở về doanh bầu không khí hết sức yên lặng, Ngụy Lệ không hiểu sao, lại không dám mở miệng hỏi, hắn cưỡi ngựa giữa Hàn Thuấn và Diệp Cửu, có chút lúng túng.

Rốt cuộc nhịn đến lúc tiến vào cử doanh trại, Ngụy Lệ vừa mới chuẩn bị thở phào, chẳng hiểu sao ngựa của Diệp Cửu đột nhiên giật mình dừng lại, Diệp Cửu cũng bất ngờ không kịp đề phòng, trực tiếp té xuống.

Ngụy Lệ cùng Hàn Thuấn gần như đồng thời xuống ngựa, nhưng Ngụy Lệ nhanh hơn một bước, Diệp Cửu lần này là chủ sự bên Tàng Kiếm, nếu có vấn đề gì hắn cũng không thể khai báo rõ ràng. Trong chớp mắt đỡ Diệp Cửu lên, Ngụy Lệ cũng biết y bị thương không nhẹ, cơ thể giống như không nghe sai sử, khẽ run rẩy, trên trán cũng đổ máu, Ngụy Lệ khó hiểu, theo lý thuyết lúc một người té xuống sẽ theo bản năng làm động tác phòng vệ, huống chi Diệp Cửu còn biết võ công, bị thương đến trình độ này có hơi kì lạ.

Hắn lại nhìn về phía Hàn Thuấn, Hàn Thuấn cũng chỉ đứng một bên với ánh mắt phức tạp, nếu lúc trước hắn khẳng định đã gấp rút mở miệng cười nhạo.

Hôm nay đã xảy ra chuyện gì.

Ngụy Lệ đỡ Diệp Cửu về doanh trại, Hàn Thanh nhìn lướt qua, mới biết tay y bị trật khớp, sau khi nhờ Hàn Thuấn giúp y nắn lại, Hàn Thanh mới xử lý cho những vết thương khác của y.

Chỉ chốc lát Hàn Thanh liền nổi lên cảm giác kì lạ.

“Diệp Cửu.”

Hàn Thanh kêu y, Diệp Cửu cũng không trả lời, y từ khi bước vào doanh trướng đã không mở bất cứ lời nào, sắc mặt Hàn Thanh trầm xuống, trực tiếp nắm tay y bắt mạch, Diệp Cửu rụt lại, nhưng vẫn bị nắm lại.

Trầm mặc kéo dài, sắc mặt Hàn Thanh từ đen chuyển sang trắng rồi lại xanh, Diệp Cửu rút tay về, rủ mắt xuống.

“Cái cổ đó, có vấn đề?” Tay Hàn Thanh run rẩy, tựa hồ cực kỳ tức giận, giây tiếp theo bẻ gãy luôn cây bút.

Mà Diệp Cửu cũng chỉ im lặng, không có bất kỳ phản ứng nào.

“Diệp Cửu!”

“Ta không biết.” Diệp Cửu nói, “Thật sự không biết.”

Chuyện cũng xong rồi, Ngụy Lệ an bài họ vào một căn nhà trong thành, Diệp Cửu tuy bất mãn, song không dây dưa gì lắm.

Y ít khi nào uống rượu, nên lúc Hàn Thuấn nhìn thấy liền dừng bước.

Y khoát chân ngồi trên đó, nghịch chén rượu trong tay, bao giờ cũng nhìn chằm chằm hồi lâu, mới uống vào.

Ban đêm rất lạnh, Hàn Thuấn chỉ dựa vào cột nhà, nhìn y một chén lại một chén uống vào. Y giống như đột nhiên cảm ứng được điều gì đó, khẽ nghiêng đầu, liền nhìn thấy Hàn Thuấn đứng sau lưng.

“Ôi chao sao ngươi ở đây?” Diệp Cửu ngổi thẳng người, buông chén rượu xuống, mặt đều đỏ bừng.

“Ngươi tới đây nào.” Y ngoắc ngoắc Hàn Thuấn.

“Ngươi ngồi xuống đi.” Y vừa nói, Hàn Thuấn liền đứng trước mặt y.

Diệp Cửu hai tay nâng gương mặt của Hàn Thuấn lên, hi hi ha ha cười.

“Ta… Cũng có lúc nhớ ngươi muốn chết…” Diệp Cửu nhắm hai mắt, lại kéo ông mày hướng lên, lộ ra nửa con ngươi, “Nghĩ ngươi ở đâu, nghĩ ngươi đang làm gì, muốn ngươi xuất hiện…”

Diệp Cửu dần dần trở nên đứng đắn, từng câu từng chữ nói cho Hàn Thuấn nghe.

“Nhưng bây giờ ta lại muốn…” Diệp Cửu chuyển đề tài, ngữ điệu trở nên vô cùng nghiêm túc, “Ngươi sao còn chưa chết nhỉ? Hàn tướng quân.”

Ánh mắt y đục ngầu mà mê mang, chỉ riêng giờ phút này, âm lượng cũng đủ khiến người ta e sợ.

Hàn Thuấn nắm cổ áo Diệp Cửu hôn lên.

Vốn vì tình cảm và tình dục lên men trở thành mê hồn dược, giảm bớt một phần thống khổ trong quan hệ, mà tình cảm không tồn tại, hiển nhiên dục vọng cũng sẽ không có hiệu quả.

Diệp Cửu thậm chí không phát ra một chút tiếng động nào, chẳng qua đầu ngón tay quấn chặt lấy y bào đỏ tươi.

Quan hệ giữa Hàn Thuấn và Diệp Cửu không còn hời họt như thế nữa.

Mặc dù Diệp Cửu vẫn không đáp lời như xưa, nhưng y đã không bài xích ở cùng một chỗ với Hàn Thuấn, thậm chí có lúc sẽ tìm Hàn Thuấn, sau đó đứng cách hắn không xa bắt đầu đâm chọc.

Ý nghĩa đối với 2 người mà nói, Hàn Thuấn không muốn suy nghĩ kỹ lưỡng, Diệp Cửu cũng không nguyện ý, vì vấn đề cần đối mặt quá nhiều, cho dù một bên có nguyện ý, thì bên còn lại cũng không nguyện ý mở ra.

Có lúc muốn nhìn vè phía trước, những thứ này nọ không thể tiếp xúc sẽ khiến nó tiếp tục bị chôn vùi dưới đất, ăn ý không muốn nhắc lại.

Diệp Cửu đưa Hàn Thuấn một món vũ khí mới, đến nổi có dùng hay không là chuyện của hắn, Hàn Thuấn dưới trời lạnh như thế vẫn cẩn thận lướt qua cây thương kia như cũ, Diệp Cửu ngồi trong phòng, cùi chỏ chống trên đùi, xiêm y tuột một nửa.

Y ngẩn người nhìn mặt đất, chỉ chốc lát lại bật người dậy, bàn tay chống đỡ bên thuận thế trượt xuống, rơi xuống ngực, Diệp Cửu đè lên vị trí trái tim, tiếp đó nhẹ nhàng nắm ngực trái của mình.

Y thả lỏng ngón tay, giống như hắc khí của thứ cổ vô hình kia cũng theo đó thấm lên da, lan tràn khắp những nơi khác.

Cánh tay từ từ nâng lên, ánh mắt Diệp Cửu quét qua ngực phải, cánh tay, rồi đến đầu ngón tay, Hàn Thanh lúc này mới chú ý đến, tay y, thậm chí cả người y, tựa hồ đang run rẩy, chẳng qua biên độ quá nhỏ, không dễ dàng chú ý tới.

“Ngươi hối hận không?” Hàn Thanh hỏi y.

Diệp Cửu từ chối cho ý kiến, y thu tay về, trầm mặc mặc y phục từng tầng từng tầng một lên.

“Nếu, một lần nữa.”

“Ngươi hối hận không?” Hàn Thanh hỏi y.

Diệp Cửu ngừng lại, tay phải y vịn lấy khung cửa, híp mắt nhìn Hàn Thuấn đang cẩn thận quan sát ngân thương, bộ dáng vậy mà trông có vẻ thiếu đi vài phần phấn chấn.

Diệp Cửu không trả lời, mà đi thẳng về ghế đá trải da lông, mặc dù có tuyết đọng lại, mặt trời thế nhưng không xuất hiện trong tầm mắt y, chẳng qua ánh sáng quá mờ nhạt, tựa như một giây kế tiếp sẽ bị tiêu diệt.

Hàn Thuấn còn đứng bên cạnh chơi đùa với thương, xem ra vô cùng yêu thích vũ khí mới của hắn, Diệp Cửu không nhìn hắn, y cuộn tròn trên ghế đá, có một loại cảm giác đau đớn quen thuộc, từng đợt từng đợt từ chỗ sâu trong cơ thể lan tràn ra ngoài.

Có lẽ y có thể tha thứ cho hắn nhỉ.

“Diệp Cửu!” Y nghe thấy có người đang gọi y.

Ngay trước khi sinh mạng y kết thúc.

[Hoàn chính văn]

.

.

Phiên ngoại:

Người khi trải qua một thời gian dài không có chỗ ở cố định, trí nhớ sẽ luôn lẫn lộn đến lợi hại.

Tỷ như không nhớ rõ đường đi, lần mò rất lâu mới tới nơi mình muốn đến, tỷ như quên cạo râu rửa mặt, tỷ như quên đi mục đích của chính mình.

Nhưng Diệp Cửu là bị Hàn Thuấn tự tay giết chết, điều này hắn thế nhưng lại nhớ rất rõ ràng.

Mỗi khi hắn nhớ lại điều này, hắn sẽ luôn nhớ ra tại sao mình lại đi tới nơi đó, mục đích tới nơi đó, nhớ lại mình lại quên chỉnh đốn gọn gàng rồi tới gặp y.

Hàn Thuấn hà hơi lên bàn tay bị nứt nẻ vì đông lạnh, sau đó mới quét đi đống tuyết tụ trên tấm bia của Diệp Cửu.

Hôm đó cũng là ngày tuyết rơi, hắn ngồi nghịch thương, vừa mới quay đầu định khoe khoang với Diệp Cửu một phen, chỉ thấy cái người bị bao bọc kín mít ấy nằm soài trên nền tuyết, làm thế nào cũng không bò dậy nổi.

Hàn Thuấn chạy tới, hắn không biết Diệp Cửu bị làm sao, chỉ nhớ y mồ hôi chảy đầu đầu, thống khổ gầm nhẹ, thời điểm chạy đến bên cạnh y Diệp Cửu còn đang giãy dụa, lúc mình ngồi xuống y chỉ nằm đó không ngừng run rẩy, ánh mắt rời rạc, không chút sắc thái.

Hàn Thuấn gọi Hàn Thanh tới, Vạn Hoa kia sau khi chẩm xong cũng không làm cái gì, chỉ đơn giản liếc Hàn Thuấn một cái, rồi đi.

Cổ trong vò rượu kia, nếu không rời đi, sẽ bị người giữ mẫu cổ khống chế, tựa như một bả đao phá vỡ cơ thể. Nếu rời đi, cơ thể sẽ ngày càng đau đớn, một ngày lại một ngày trầm trọng hơn, tựa như hàng loạt châm chằng chịt cẩn thận phớt qua toàn bộ xương khớp, cuối cùng sống không bằng chết.

“Không cứu được.” Vạn Hoa nói.

Hàn Thuấn không tin, hắn không cho phép Diệp Cửu bước ra khỏi phòng, đi khắp mọi nơi tìm đủ phương pháp, thời gian ra ngoài càng lúc càng nhiều, thời gian trở về càng ngày càng ít.

Cũng có một phần là hắn không muốn đối mặt với bộ dáng lúc phát bệnh của Diệp Cửu.

Đích thân hắn dùng vải đem hai tay Diệp Cửu buộc trên đầu giường, lại dùng tơ lụa ghìm chặt miệng y, để y không cắn phải đầu lưỡi của mình, chỉ là khi đó Diệp Cửu ngẩng đầu nhìn hắn một lúc, hết thảy tựa như trở lại thời điểm hắn giam cầm Diệp Cửu lúc trước.

Diệp Cửu sẽ giãy dụa, rơi lệ, phát ra những tiếng gầm nhẹ như dã thú thụ thương, khắp người đổ mồ hôi lạnh, đau đến ngất đi.

Đây không phải do hắn.

Nhưng cũng bởi vì hắn.

Hai người đồng thời rơi vào vũng bùn, chẳng qua Diệp Cửu cảm nhận chân thực hơn một chút, chẳng qua Hàn Thuấn vẫn như cũ đấu tranh, mà Diệp Cửu đã nhận mệnh.

“Ngươi giết ta đi.” Sau đó Diệp Cửu nói, “Ngươi cũng không phải chưa từng giết người, còn không dám ra tay ư?”

Y sớm không còn khí lực, ngón tay run rẩy đến lợi hại, khắp môi đều nứt nẻ, đồng tử đục ngầu tan rả. Y cầm chủy thủ kia đè trước ngực, dùng một tay khác cầm lấy tay Hàn Thuấn ấn lên trên.

Diệp Cửu thấy dáng vẻ trầm lặng kia của hắn, đại khái đoán được hắn đang suy nghĩ cái gì, cười rộ lên.

“Hư… Ngươi sẽ không chết, ngươi làm sao chết được chứ…”

Ngươi còn phải ở trong thống khổ và cô độc sống hết quãng đời còn lại, lưng đeo hối hận đi hết lộ trình còn dang dở.

Có lẽ ban đầu Diệp Cửu đã đánh xong cái tính toán này, có lẽ là không, y dùng ngón tay nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay Hàn Thuấn, hừ hừ giai điệu khó hiểu, giống hệt như căn bản không quan tâm lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì. Môi Hàn Thuấn run rẩy đến lợi hại, đem y ôm vào lồng ngực, nhắm mắt hồi lâu, tay nhẹ nhàng nhấn một cái.

Thanh âm phá vỡ thân thể của vũ khí sắc bén, tay nhẹ nhàng rủ xuống, Hàn Thuấn nhấp nhấp môi, trán kề trán Diệp Cửu, chóp mũi chạm chóp mũi, hắn cau mày, không có biểu tình khổ sở, nhưng nước mắt một giọt lại một giọt rơi xuống mắt Diệp Cửu, sau đó theo khóe mắt chảy đi, tựa như Diệp Cửu đang khóc vậy.

Hắn đột nhiên nhớ lại thời điểm mới gặp Diệp Cửu, khi đó y đối mặt với tuyết đọng, nửa đùa nói mình ghét mùa đông, nhưng vẫn nhất nhất nghiêm túc quét hết tuyết đọng.

Từ đầu tới cuối Hàn Thuấn cũng không mở mắt ra.

Hàn Thuấn tỉnh lại, hắn lại đang ngủ gật trước mộ Diệp Cửu, ánh mặt trời phá vỡ bầu trời u ám, Hàn Thuấn híp mắt nhìn hồi lâu, mới cúi đầu lau đi hơi nước dính trên mặt.

Mùa đông, rốt cuộc kết thúc.

[Toàn văn hoàn]

==xx==

Bổ sung thuộc tính: Cổ trang, tra công x thâm tàng bất lộ thụ, ngược, BE.

Đây là lí do yêm không tiết lộ thuộc tính, lỡ yêm tiết lộ thì sẽ ít ai lọt hố với yêm T_T chớt chung đê ಥAಥ

4 thoughts on “Miên Cốc [Đồng nhân JX3 – Đoản]

  1. Thím!!!! Thím!!!!! Thím!!!!!!!
    Sao thím có thể ngược tui như vậy chứ :(((((((( Ghét quá à :((((
    Cầu an ủi :((((
    Sách Tàng của tui :(((

Nhắn gửi yêu thương ♡( ー̀ωー́ )

error: Content is protected!! Nghĩ gì mà đi copy?
%d bloggers like this: